(Đã dịch) Để Ngươi Kiếm Tiền, Kiếm Tiền Hiểu Không! Ngươi Dùng Xe Kéo? - Chương 39: Không đến bình quán đầu?
“Lâm Niên hừ một tiếng, nói: “Bà thím ấy nói đủ lời rồi, cứ bàn tán mãi về thằng Phong.”
Trần Phong ăn cơm xong, chuẩn bị sang nhà Lỗ Đại Hải mua bao thuốc lá. Vừa bước chân vào cửa, anh đã nghe thấy vô số tiếng thán phục của mọi người:
“Ối trời Phong Tử, hôm nay mày kiếm được hơn bốn nghìn thật hả?”
“Trời đất quỷ thần ơi, mày đúng là phát tài rồi!”
“Phong Tử, mày rốt cuộc làm thế nào mà kiếm được, chỉ cho tao với!”
“Đúng vậy đó, có bí quyết gì không?”
Trần Phong nhìn thấy mười mấy cặp mắt trong phòng đồng loạt đổ dồn về phía mình, không khỏi cảm thấy hơi đau đầu.
Tin tức này lan nhanh kinh khủng, đúng là phí của giời nếu cục Tình báo FBI không chiêu mộ mấy người này!
“Chẳng qua là vận may thôi, giẫm phải cứt chó ấy mà, bình tĩnh, bình tĩnh đi nào.”
Trần Phong xua xua tay, ra hiệu mọi người cứ tự nhiên ngồi xuống.
Anh đi tới quầy, nói với Lỗ Đại Hải: “Cho tôi hai bao thuốc Bạch Tháp Sơn.”
Lỗ Đại Hải cười tủm tỉm nhìn anh, nói: “Kiếm được hơn bốn nghìn rồi, không làm bao thuốc xịn hơn để ăn mừng à?”
“Thôi đi, hút thứ đó dễ ho lắm.” Trần Phong cười cười nói.
“Vậy làm vài lon đồ hộp cũng được chứ.” Lỗ Đại Hải vừa đưa thuốc lá cho anh vừa nói đùa.
“Ai mà ngày nào cũng ăn đồ hộp, rồi lại mắc bệnh tiểu đường thì sao. Hai hộp lần trước mua còn lại một hộp ấy chứ.” Trần Phong nhận lấy thuốc nói.
“Phải nói là, thằng nhóc mày đúng là có số đấy, ngày nào cũng kiếm vài nghìn, cứ thế ra ngoài là có đồ à?” Lỗ Đại Hải càu nhàu hỏi.
“Nói nhảm, nếu không thì ra ngoài làm gì? Không kiếm được vài đồng lộ phí thì phí công đi ra ngoài à?” Trần Phong dựa vào quầy, mở bao thuốc nói.
“Ối trời, khen mày hai câu mày đã lên mặt rồi. Bao nhiêu người kiếm tiền mà tôi có thấy ai ra ngoài là có vàng đâu, vẫn là thằng nhóc mày được đấy.” Lỗ Đại Hải bật cười nói.
“Hết cách, tôi cũng muốn sống khiêm tốn, mà thực lực không cho phép.” Trần Phong đưa tiền cho Lỗ Đại Hải, rồi phẩy tay áo quay bước định đi.
“Ấy, Phong Tử, cậu có nhận đồ đệ không? Tôi có đứa cháu trai cũng muốn kiếm tiền, cậu chỉ cho nó một chút thôi, dù nó có nộp chút học phí cũng được.”
Tại cửa, một bà thím chặn Trần Phong lại, bàn bạc với anh.
“Thím ơi, thật ra… tính ra thì cháu mới làm cái nghề này được ba ngày, thì dạy ai được đây.” Trần Phong tương đối bất đắc dĩ nói.
“Không sao, vậy cậu cũng có kinh nghiệm rồi. Đều là cháu họ hàng, chẳng phải cũng như em cậu sao? Giúp nó một chút đi, mai tôi cho nó đến.” Bà thím nói rồi định làm thay.
“Thím bỏ đi, tuyệt đối đừng cho nó đến. Cháu không nhận đồ đệ, cháu cũng chẳng biết gì cả, cháu muốn về nhà đi ngủ.” Trần Phong vừa nói vừa định bỏ đi.
Cái bà này có bị tâm thần không vậy? Mình với bà ấy chỉ là biết mặt, bình thường còn chẳng quen thân, nói gì đến đứa cháu của bà, cái đứa cháu ấy thì liên quan gì đến mình.
“Phong Tử, cậu xem cậu sao mà nhỏ mọn thế. Dẫn dắt nó có mấy ngày thôi mà, chỉ cần nói cho nó biết cách làm là được, có gì khó đâu?” Bà thím chắn ngang cửa ra vào, kiên quyết không cho Trần Phong đi.
Trần Phong bị bà ta nói cho phát cáu, nhíu mày nói: “Bà đã rành rẽ vậy rồi thì bà tự đi mà dạy đi, bắt tôi dạy làm gì?”
Bà thím nghe vậy xua tay lia lịa nói: “Tôi có biết gì đâu, cậu biết mà, cậu là chuyên gia.”
Trần Phong nghe vậy khẽ hừ một tiếng nói: “Tôi thấy bà mới là chuyên gia đấy, bà cứ nói dễ dàng như vậy. Nếu bà rành thế thì bà tự đi mà làm, tôi đây chịu.”
Trần Phong nói xong gạt bà ta sang một bên, chẳng thèm để ý nữa mà cứ thế bỏ đi.
Bà thím bị gạt sang một bên, đứng sượng sùng một hồi, nhìn theo bóng lưng Trần Phong lẩm bẩm: “Cái thằng nhóc này, dạy dỗ nó một chút thì có làm sao, việc gì to tát đâu.”
Lỗ Đại Hải nghe vậy không nhịn được cười khẩy một tiếng, nhưng chẳng nói gì.
Người ta cớ gì phải dạy cho bà chứ, mặt bà cũng dày thật, làm cứ như người ta mắc nợ bà vậy.
Đám người trong phòng thấy thế khóe miệng cũng không khỏi lộ ra ý cười, kẻ thì tiếp tục vui đùa, người thì xúm lại trò chuyện.
Chỉ là đến tối, trong làng khẳng định lại có thêm một câu chuyện để bàn tán.
Còn Hoàng Phi trở về nhà mình, mẹ hắn hấp tấp hỏi ngay: “Thế nào rồi con, hôm nay kiếm được gì không?”
Cha Hoàng Phi nhìn bộ dạng ỉu xìu, thất thểu của con trai là biết ngay công cốc, liền hừ một tiếng, chẳng nói năng gì.
“Chẳng kiếm được gì cả, hôm nay không đúng thời điểm, chỉ thấy mỗi Trần Phong c��� thế mà hốt thôi.” Hoàng Phi vô tư ngồi xuống bàn ăn, bưng bát cơm nói.
“Làm gì mà lại chẳng có gì thế?” Bố Hoàng Phi càu nhàu nói.
Trần Phong ăn thịt, con ngay cả canh cũng chẳng uống được?
“Làm gì có mà không kiên nhẫn. Mà đòi kiếm được cái gì? Mai chắc lại nằm nhà ngủ nướng rồi ấy nhỉ?” Bố Hoàng Phi bực bội nói.
Ba nghìn khối tiền mua máy móc, đoán chừng cái này ném trắng tay rồi.
“Nói nhảm, mai con nhất định sẽ còn ra ngoài, ai nói con không kiên nhẫn?” Hoàng Phi không phục nói.
“Một ngày không kiếm được gì thì cũng chẳng sao, cứ từ từ rồi sẽ được. Ai cũng đâu thể ngày đầu tiên đã kiếm được thứ gì… ngoại trừ Trần Phong.”
Mẹ Hoàng Phi an ủi.
Bố Hoàng Phi thì không hề tin lời con trai, tính nết thằng này ông rõ như lòng bàn tay.
Hoàng Phi biết cha hắn nghĩ gì, tự nhiên cũng nén một cục tức.
Hắn nhất định phải làm được cho bố hắn xem.
Nhà lão Vương khi nghe Trần Phong lại kiếm được bốn nghìn đồng thì vừa chua vừa ghen. Vợ lão Vương hất đũa, hừ một tiếng nói.
“Sao thằng Trần Phong lại may mắn thế không biết, lần nào cũng kiếm được đồ, cái thứ gì không biết nữa.”
Khóe miệng của bà ta có một nốt ruồi to. Bà ta chính là người lúc Trần Phong tỉnh lại, ở ngoài cửa chỉ cây dâu mắng cây hòe.
Lão Vương thở dài nói: “Người ta đúng là có cái số ấy mà.”
“Cái số cái má gì, mẹ nó một mụ góa chồng thì có cái số gì!”
“Tôi thấy, tiền kia chưa chắc đã do nó kiếm được đâu. Biết đâu là thằng cha dã nào mẹ nó kiếm được cho ấy chứ, nó ngại không dám nói ra.” Vợ lão Vương hừ một tiếng nói.
Lão Vương nghe thấy lời này chỉ biết câm nín, không khỏi mở miệng nói: “Bà đừng có ra ngoài nói bậy nói bạ nữa. Người ta kiếm cha dã nào cơ chứ?”
“Ngày nào cũng gây chuyện, miệng lưỡi ghê gớm. Thằng Trần Phong là đồ du côn, bà cứ chọc ghẹo nó làm gì?”
Nghe xong lời này, vợ lão Vương lập tức nổi đóa, vỗ bàn quát: “Họ Vương, ông nói gì vậy!”
“Tôi lúc nào tung tin đồn nhảm rồi? Nó Trần Phong không ăn trộm gà nhà tôi thì tôi nói nó thế à?”
“Ông chính là đồ hèn nhát, chẳng ra cái thá gì! Sao ông không dám đi tìm Trần Phong đánh một trận, đòi lại tiền gà đi?!”
Lão Vương nghe vậy tức giận nói: “Sao nó lại chỉ trộm gà nhà bà mà không trộm gà nhà khác? Bà nói thử xem mấy bà già các bà đấy, rảnh rỗi không có việc gì cứ thêu dệt chuyện này chuyện kia, cứ như thể tận mắt chứng kiến vậy!”
“Con trai người ta nghe thấy thì nó không tức à? Bà giỏi thế thì sao không tự đi tìm Trần Phong mà đòi tiền gà đi.”
“Mặc xác ông! Đồ vô tích sự! Ông cũng là đàn ông mà còn không bằng mấy bà già kia.”
“Đợi ngày mai tôi liền đi tìm Trần Phong đòi tiền gà! Ông xem, nó kiếm được tiền rồi mà còn không biết điều, ông xem tôi xử lý nó thế nào!” Vợ lão Vương nổi giận mắng.
Lão Vương chính là người sợ vợ, căn bản không quản được vợ mình, nghe vậy thở dài thườn thượt rồi phẩy tay áo.
Bà muốn làm gì thì làm đi, mình không thể đắc tội thì tránh cho lành.
Dự báo thời tiết buổi tối cho biết ngày mai trời âm u, có thể có mưa nhỏ. Cả bọn Trịnh Bình bàn bạc, vẫn quyết định xem xét thời tiết rồi mới tính, tạm thời chưa ra bãi phế liệu, ở nhà làm vài việc vặt trong nhà.
Bản quyền của phiên bản dịch này được giữ bởi truyen.free.