(Đã dịch) Để Ngươi Kiếm Tiền, Kiếm Tiền Hiểu Không! Ngươi Dùng Xe Kéo? - Chương 40: Ngươi thật đánh a
Một buổi sáng, Trần Phong nhìn ra ngoài cửa sổ, quả nhiên trời có vẻ âm u. Anh khẽ lắc đầu, rồi vùi mình xuống giường ngủ tiếp.
Chẳng lẽ ông trời không thể cho anh thêm một ngày yên ổn để kiếm tiền sao?
Mãi đến hơn chín giờ, Trần Phong mới thức dậy, liền thấy Lưu Bình đang dọn dẹp phòng.
"Mẹ, mẹ ăn xong rồi à?" Trần Phong liếc nhìn cái bàn hỏi.
"Mẹ ăn từ sớm, trước bảy giờ rồi. Thấy con ngủ ngon nên không muốn gọi con dậy," Lưu Bình đáp.
Người già thường có thói quen ăn sáng, nhưng Trần Phong bình thường không ăn sáng, phần vì cũng chẳng kiếm được mấy tiền. Vả lại anh cũng không đói lắm, liền lắc đầu.
"Con chờ trưa ăn cùng luôn." Trần Phong rửa mặt xong, cầm bao thuốc rồi ra cửa, định đi tìm Lâm Niên.
Anh muốn xem liệu có cách nào kiếm thêm thu nhập không, hoặc không thì ra ngoài đi dạo một lát cũng được, dù sao cũng tốt hơn việc cứ ru rú ở nhà buồn bực.
Khi đi ngang qua nhà lão Vương, anh thấy vợ lão Vương đang ngồi cắn hạt dưa trong sân, tán gẫu với mấy bà hàng xóm.
Trần Phong vừa thoáng nhìn qua, vợ lão Vương cũng nhìn thấy anh. Bà ta húng hắng giọng, cao giọng nói: "Hừ, tiền bạc gì đâu! Cái tiền đó không biết từ đâu ra, mà chúng mày cũng tin được à?"
Mấy bà phụ nữ bên cạnh nghe vậy cũng rất ăn ý, cười khúc khích hỏi: "Chẳng phải cái thằng cha đó mới tới à, mày biết không?"
Vợ lão Vương được đà, cao giọng nói: "Ai mà ngày nào cũng ra ngoài kiếm được chừng đó tiền? M��y nghe thấy bao giờ chưa?"
"Cái tiền đó hả, không chừng là tiền của mấy thằng cha nào đó cho, còn ra vẻ bí ẩn làm gì."
"Nếu đúng là mày kiếm được tiền, có giỏi thì trả tiền con gà mà mày ăn trộm nhà tao đi?"
"Cái thứ gì, chỉ biết làm mấy cái trò ăn trộm ăn cắp! Nhiều thằng cha đến thế, sao không đi mà tìm bọn nó đi, hại tao làm gì?"
"Mẹ mày là cái con tiện nhân, đẻ con trai cũng chẳng ra hồn gì. Mẹ mày ăn trộm người, mày ăn trộm đồ, đúng không?"
Giọng bà ta lảnh lót, một tiếng là hàng xóm đã xúm lại hết. Vốn dĩ mọi người cũng rảnh rỗi, có chuyện náo nhiệt thì kiểu gì chẳng hóng.
Trần Phong đứng sững lại ngoài cửa, nheo mắt nhìn, tay nắm chặt thành nắm đấm.
Đến thằng ngu cũng phải biết bà ta đang nói ai.
Hàng xóm tốp năm tốp ba kéo nhau ra, xì xào bàn tán. Vợ lão Vương thuộc dạng bà tám khét tiếng của cái làng này, hầu như chẳng ai dám dây vào, cái mồm thối của bà ta thì đúng là chẳng ai cãi lại được.
"Hèn gì bố mày bỏ đi, ai mà đội nhiều sừng như thế chẳng chịu không nổi, ha ha ha."
Nói đến đây, mấy người phụ nữ đều bắt đầu khúc khích cười, còn vợ lão Vương thì cười khoái chí nhất.
Trần Phong quay đầu, đá một cái cửa nhà lão Vương văng ra, rồi tức thì xông thẳng vào.
"Mày đang nói ai đấy?"
Trần Phong trừng mắt nhìn vợ lão Vương hỏi.
"Nói ai à? Nói ai thì người đó biết!" Vợ lão Vương khoanh tay, khinh khỉnh nói.
"Mày cái đồ chó má, cái mồm mày tiện không ngậm lại được, chẳng phải đang ra rả nhả phân đúng không? Miệng mày đã vậy rồi thì nhà mày cần gì xây nhà vệ sinh nữa, cứ trực tiếp nhè vào mồm mày là được!"
Trần Phong chẳng thèm nể nang chút nào, chỉ thẳng vào mặt bà ta mà mắng.
Vợ lão Vương đứng sững người vì bị chửi, hoàn toàn không ngờ Trần Phong dám mắng mình như vậy, tức thì xù lông nhím lên.
"Mày cái thằng chó má, đang mắng ai đấy! Cho mày mặt mũi mà mày không biết điều à?"
"Ai mà chẳng biết mẹ mày là cái đồ lăng loàn! Tiền đó từ đâu ra mà mày không tự biết trong lòng sao? Là mày đãi ra đấy à, hay sao mà mày vận may đến thế, ngày nào cũng có vàng rơi vào đầu à?"
"Tao thấy toàn là mấy thằng cha bồ bịch của mày đưa cho thì có!" Vợ lão Vương hừ lạnh một tiếng, chẳng chút khách khí nào nói.
Nếu bàn về mắng chửi người, bà ta đúng là tổ sư của Trần Phong. Để xem hôm nay ai mắng được ai, bà ta thề sẽ mắng Trần Phong đến nỗi sau này gặp bà ta là phải tránh mặt thì bà ta không phải là người.
"Mẹ kiếp! Tao để mày ở đây mà nhả phân tung tin đồn nhảm à? Hôm nay tao sẽ xé toạc cái lưỡi của mày ra, để mày biết thế nào là cái tội cái mồm!"
Bốp!
Trần Phong gầm lên một tiếng giận dữ, lao tới táng thẳng một bạt tai. Tiếng bốp vang dội khiến mọi người xung quanh nghe rõ mồn một.
Ngay lúc này, hàng xóm đều choáng váng, hoàn toàn không ngờ Trần Phong lại dám trực tiếp động thủ, thậm chí cái tát này còn không hề nhẹ chút nào.
"Đồ chó chết! Mày cứ chửi đi, chửi tiếp đi!"
Vợ lão Vương còn đang trợn trừng mắt chưa kịp phản ứng thì đã thấy mặt đau rát. Bà ta với vẻ mặt dữ tợn chỉ vào Trần Phong.
"Mày..."
Bốp!
Bốp!
Trần Phong chẳng đợi bà ta mở miệng, tức thì lại vung mạnh hai bàn tay, tát vợ lão Vương ngã nhào xuống đất.
Mọi người xung quanh thấy Trần Phong thật sự nổi điên, liền vội vàng xông lên can ngăn anh.
"Đừng đánh nữa đừng đánh nữa, nhanh bớt giận!"
"Không thể động thủ a!"
"Phong Tử, Phong Tử!"
Mấy người xúm lại giữ chặt Trần Phong đang định lao tới nữa. Trần Phong điên cuồng giằng co, vẫn muốn đuổi theo đánh vợ lão Vương.
"Mày cái đồ chó má! Hôm nay tao sẽ dạy cho mày bài học về cái mồm này!" Trần Phong gầm lên trong giận dữ.
Vợ lão Vương ngã trên mặt đất, đập tay xuống đất ăn vạ: "G·iết người rồi! G·iết người rồi!"
"Thằng họ Vương kia sao mày không ra mau, vợ mày bị người ta đánh c·hết rồi!"
Lão Vương lúc này từ trong nhà vội vàng chạy ra, nhìn vợ mình đang ngã chỏng chơ dưới đất, cùng Trần Phong đang vẻ mặt điên cuồng, đâm ra luống cuống không biết phải làm sao.
Trong lòng lão Vương cũng có chút bực tức, dù sao vợ mình bị đánh, Trần Phong động thủ thì kiểu gì cũng là anh ta sai rồi.
"Trần Phong, mày còn dám động thủ à! Ăn trộm gà nhà tao mà tao còn chưa tính sổ với mày đấy!"
"Mày cái đồ chó má! Bây giờ mày mới thò mặt ra à? Vừa nãy cái con vợ mày ở đây bị tao chửi xối xả sao mày không ra? Mẹ kiếp!"
Trần Phong bị một đám người giữ chặt, anh giật phắt ra, mắt láo liên tìm xung quanh, nhìn thấy một cái xẻng sắt liền thuận tay vớ lấy.
"Mẹ kiếp! Mày không phải cái mồm tiện sao, mày cứ chửi tiếp đi!"
Trần Phong trực tiếp một xẻng bổ thẳng về phía vợ lão Vương. Lần này thì vợ lão Vương sợ choáng váng cả người, bà ta đâu có ngờ Trần Phong lại dám làm thật, trong chốc lát đến cả tiếng kêu khóc cũng quên mất.
Bà ta sợ hãi vội vàng bò lùi lại, vừa run rẩy vừa chỉ vào Trần Phong nói: "Mau giữ nó lại đi! G·iết người!"
Một cái xẻng bổ xuống đất, phát ra tiếng "leng keng" vang dội, khiến mọi người xung quanh nhìn mà giật nảy mình.
Nếu mà nhỡ tay bổ trúng, không mười ngày nửa tháng thì cũng nằm liệt giường.
Có người thấy sự việc có vẻ to chuyện, vội vàng đi tìm thôn trưởng. Còn lão Vương cũng sợ đến run cầm cập, vừa chỉ vào Trần Phong vừa gầm lên trong giận dữ: "Trần Phong, mày muốn làm gì!"
"Tao đ*t mẹ mày! Mày không phải nói tao trộm gà nhà mày sao? Hôm nay tao sẽ tính sổ nợ cũ nợ mới với cả hai đứa chúng mày một thể, tao sẽ tống cả hai cái đứa gian phu dâm phụ chúng mày xuống Địa ngục!"
Trần Phong nói rồi lại một xẻng vung mạnh về phía lão Vương. Lão Vương sợ hãi vội vàng lùi lại chạy trốn, nép sau lưng người khác.
Mấy người lúc này cũng chẳng thể ngăn nổi Trần Phong đang nổi điên. Vợ lão Vương thì được người ta kéo dậy, giục bà ta mau rời đi.
Thấy người can ngăn càng lúc càng đông, Trần Phong cũng không thể xông lên được nữa. Vợ lão Vương lúc này cũng lấy lại được dũng khí, vừa chỉ vào Trần Phong vừa gân cổ chửi.
"Con mẹ nó! Mày cái thằng ranh con, còn dám đánh tao à? Hôm nay tao không lột truồng được mày thì tao không phải là người! Mẹ mày là tiện nhân thì mày cũng chẳng hơn gì!"
Đoạn truyện này được biên tập lại với sự trân trọng từ truyen.free, nơi những câu chuyện luôn được trau chuốt tỉ mỉ.