(Đã dịch) Đế Quốc Vương Quyền - Chương 982: Chó cũng sẽ không mặc quần áo
Vừa tháo chiếc mũ đen khỏi đầu, đặt vào tay, khiến mái tóc Qicy hơi rối bời.
Đôi mắt nàng hơi thất thần, ánh nhìn lạc đi. Chiếc mũi ngọc tinh xảo hơi hếch lên, trên khuôn mặt trắng nõn điểm xuyết đôi môi đỏ mọng ướt át, vô cùng kiều diễm.
Dưới chiếc cổ cao mảnh mai như thiên nga là chiếc váy liền thân màu đen ôm sát cơ thể. Hai chân nàng đan vào nhau, để lộ cặp tất lư���i màu đen ẩn hiện dưới tà váy.
Nhìn Qicy trong gương, Raven thản nhiên lên tiếng: “Ngươi liền không có cái gì muốn nói với ta?”
Qicy khẽ hé đôi môi thơm, đầu lưỡi hơi hé ra, run run, tựa như muốn nói điều gì đó, nhưng rồi lại không dám cất lời.
Thấy vậy, Raven tiếp tục: "Chín tháng trước, ta chỉ trong một đêm đã già đi ba mươi tuổi."
"Ta vốn tưởng rằng đó là do huyết chú gia tộc truyền lại bỗng nhiên bộc phát."
"Nhưng giờ đây, ta dần phát hiện, hình như sự thật không phải như vậy."
"Cũng trong khoảng thời gian đó, quỹ tài chính của Eivor bỗng nhiên có thêm một khoản tiền lớn đến 1,6 triệu kim tệ, mà lại không rõ tung tích."
"Theo lời Margaret kể, ngay trước khi huyết chú của ta bộc phát, nàng đã bị ngươi đuổi đi mấy ngày rồi."
"Ta đột ngột già đi, khoản kim tệ không rõ tung tích, ngươi đuổi Margaret đi – ba sự việc này lại trùng hợp đến lạ lùng về thời gian."
"Ngươi nói, cái này sẽ là một loại trùng hợp sao?"
Sắc máu trên mặt Qicy lập tức rút đi hết. Đốt ngón tay trắng bệch của nàng bấu chặt vào thành ghế, định đứng lên, nhưng thân thể lại mềm nhũn, trượt xuống đất.
Nàng loạng choạng chống tay chân xoay người, quỳ sụp trước mặt Raven, đập đầu xuống đất, run giọng tự biện hộ:
"Không phải ta muốn làm như vậy."
"Tất cả là do Georgie bức ta!"
Đến nước này, nàng không còn dám che giấu chút nào, kể lại tỉ mỉ việc Eivor VIII đã cầu xin Thomas ra sao, Thomas đã đứng ra làm cầu nối thế nào, và cuối cùng đã sử dụng một chiếc quần lót tại U Hài thánh sở để giáng xuống "lạc hồn nghi thức" lên Raven như thế nào.
Kể xong tất cả, Qicy như trút xuống gánh nặng, thản nhiên nói:
"Chuyện đã đến nước này, ta chẳng còn gì để biện bạch cho bản thân, chỉ cầu ngài đại nhân có thể tha cho ta một mạng. Vì điều đó, ta nguyện ý trả bất cứ giá nào!"
Ngay từ khi Eivor VIII qua đời, Qicy đã biết chắc chắn sẽ có một ngày như hôm nay.
Raven chắc chắn sẽ nghi ngờ vấn đề sổ sách, rồi truy xét đến khoản tiền lớn đã giao cho Tử Vong chi thủ, và từ đó phát hiện ra sự kỳ lạ trong đó.
Nhưng nàng vẫn là ôm một tia may mắn.
Dù sao, "lạc hồn nghi thức" kia cũng không để lại dấu vết gì.
Nhưng hôm nay, Raven đã trực tiếp hỏi, nàng liền không còn cách nào giả vờ như không biết nữa.
Nhìn Qicy đang quỳ trên mặt đất, Raven lắc đầu cười lạnh một tiếng.
Ngay từ đầu, Raven căn bản không hề liên hệ cái chết của Eivor VIII với việc mình đột nhiên già yếu, chỉ cảm thấy cái chết của hắn có gì đó kỳ lạ.
Làm gì có chuyện trùng hợp như vậy, hắn vừa tới Eivor, Eivor VIII liền lập tức không còn?
Phản ứng đầu tiên của Raven là có kẻ mượn việc này để lập mưu hãm hại hắn.
Nhưng khi Raven dùng Chân Lý chi nhãn khám nghiệm hiện trường, và qua các dấu vết để lại xác nhận, hiện trường mặc dù thảm khốc, nhưng các vết thương trên người Eivor VIII đều không phải do người khác gây ra – hắn đã chết dưới tay chính mình.
Hay nói đúng hơn là trong chính nỗi sợ hãi của hắn.
Lại là cái gì để Eivor VIII sợ hãi như vậy đâu?
Raven nghĩ tới khoản tiền đã được chuyển vào phòng mình.
Cho nên hắn lập tức gửi sổ sách về thành Hùng Ưng, giao cho Fiona phân tích xử lý.
Kết quả được gửi về tay Raven ba ngày trước, để hắn thấy được khoản tiền 1,6 triệu kim tệ bị giấu kín cẩn thận, nhưng vẫn bị Fiona phát hiện, và không rõ tung tích.
Cộng thêm lời khai của Margaret, khiến Raven có một suy đoán mà chính hắn cũng không tin lắm – việc huyết chú của bản thân bộc phát không phải tự nhiên, mà là có người chủ động thúc đẩy.
Rất có thể, vợ chồng Eivor VIII đều tham dự trong đó.
Cho nên hắn mới có thể tới thăm dò Qicy.
Không ngờ, lại thật sự để hắn khai quật ra bí mật to lớn bị che giấu này!
"Ngươi nói, ngươi nguyện ý trả bất cứ giá nào?" Hồi tưởng lại tất cả những gì mình đã trải qua, giọng Raven càng lúc càng băng giá.
Thân thể Qicy rét run cầm cập, nhưng từ đó lại đánh hơi thấy một tia sinh cơ:
"Đúng vậy, đại nhân, ta nguyện ý. Chỉ cần ngài có thể tha cho ta, ta nguyện ý làm chó của ngài, tuyệt đối sẽ không làm trái bất cứ mệnh lệnh nào của ngài!"
Raven khẽ cười: "Tốt, vậy làm đi."
"Cái gì?" Qicy không hiểu.
"Ngươi không phải nói muốn làm chó sao?" Raven nói, "Ta lại không biết rằng, chó lại còn mặc quần áo đấy."
Trong lòng Qicy thoáng nhẹ nhõm, mặc dù lời nàng nói không phải theo đúng nghĩa đen. Bị nhục mạ cũng là lẽ thường, bị bẻ cong lời nói cũng là số phận của kẻ yếu.
Ít nhất, điều này cho thấy rằng Raven vẫn còn vương vấn vẻ đẹp của nàng, và nàng vẫn còn giá trị trong mắt hắn.
Chậm rãi thoát y, từ đôi giày cao gót đến chiếc tất chân, từ đôi găng tay đen đến chiếc váy dài, nàng tựa như đang biểu diễn một điệu vũ đặc biệt...
Động tác của Qicy rất chậm, rất mềm mại, cốt để Raven thấy rõ từng chi tiết.
Nàng hiểu được như thế nào làm cho nam nhân hưởng thụ, làm cho nam nhân say mê.
Ngay lúc Qicy chuẩn bị dán sát vào hắn thì lại nghe thấy tiếng "Tê lạp".
"Ngoan, lại đây." Raven vẫy tay.
Qicy bò đến trước chân Raven, ngẩng đầu lên, định khẩn cầu: "Đại nhân..."
Ba.
Lòng bàn tay rơi xuống mặt Qicy.
Không nặng, nhưng tiếng tát lại đủ thanh thúy, đánh tan mọi ảo tưởng trong lòng Qicy.
Nàng đành chịu đựng khuất nhục, ngoan ngoãn cúi đầu.
"Đi thôi." Raven rời đi qua cửa ph�� trong phòng, đi tới một khu vườn nhỏ.
Lối đi đã được quét dọn sạch sẽ, chỉ còn lại vài hạt cát lấm tấm.
Nàng chịu đựng sự chán ghét mà gả cho Eivor VIII, vì chính là muốn bò lên đỉnh cao quyền lực, không cần cúi mình trước bất kỳ ai nữa.
Eivor VIII chết rồi, nàng cuối cùng đã đạt được tâm nguyện, trở thành người có địa vị tôn quý nhất trong C��ng quốc Eivor.
Nhưng một người tôn quý như nàng, một quốc mẫu cao quý nhất...
Thế mà nàng lại không thể, không dám để lộ bất kỳ sự bất mãn nào.
Bỗng nhiên.
Phía trước góc rẽ lóe lên một vệt lửa, giọng nói cảnh giác của lính gác cung đình vang lên:
"Ai ở đó!?"
"Là ta." Raven nói.
Trong đêm tối, ánh sáng lờ mờ, người lính gác kia không nhận ra sự thay đổi trên dung mạo của Raven:
"Bá tước đại nhân! Ngài tại sao lại ở đây?"
Raven tùy ý nói: "Nửa đêm không ngủ được, ra ngoài hóng mát chút. Ngươi có muốn xem không?"
Đầu óc Qicy trống rỗng.
Một khi bộ dạng này bị người khác nhìn thấy, nàng nhất định sẽ thanh danh bị hủy hoại, bị xóa tên khỏi gia tộc Eivor, trở thành biểu tượng của sự vô sỉ và phóng đãng.
Từ Đại Công tước phu nhân cao quý nhất, biến thành kẻ đê tiện nhất, một ả kỹ nữ!
Qicy tay chân chống xuống đất, mài bật máu, nhưng vẫn bị kéo lê từng chút về phía trước.
Qicy ý thức được ý đồ của Raven, nước mắt lần đầu tiên trào ra đêm nay, và thét lên chói tai:
Nàng cứ thế gào thét, gào thét, trong đầu một mảnh hỗn độn.
Qicy không biết người lính gác kia rời đi từ lúc nào. Khi lấy lại tinh thần, nàng đã trở về phòng, xụi lơ bên cạnh giường, ngay cả cử động nhẹ cũng không muốn.
Tiếng thét quen thuộc nhưng xa lạ vang lên, Qicy đột nhiên ngẩng đầu, nhìn thấy Raven cầm một viên thủy tinh trong tay, trên đó đang hiện lên hình ảnh giống như một cơn ác mộng đối với nàng.
Nàng đang quỳ trên mặt đất, mặt mày đầy vẻ nịnh nọt!
Là Lưu Ảnh Thủy Tinh.
"Trả cho ta!" Lý trí của Qicy lập tức sụp đổ, nàng đứng dậy lao về phía Raven, nhưng lại bị Raven thô bạo đẩy ra, ngã nhào xuống giường.
Cố gắng gượng ngồi dậy, Qicy cuối cùng không che giấu được ánh mắt tràn đầy hận ý:
"Raven! Ngươi đến cùng muốn làm cái gì!?"
"Ngươi đến cùng nghĩ nhục nhã ta đến mức nào mới bỏ qua!?"
"Đúng, chính là như vậy." Raven cuối cùng cũng nở nụ cười: "Thế này còn đáng yêu hơn nhiều so với lúc ngươi giả tạo chiều theo ta."
Tung Lưu Ảnh Thủy Tinh lên cao rồi lại bắt lấy, Raven nói:
"Ta mục đích rất đơn giản."
"Sau này ngươi chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, viên thủy tinh này sẽ chỉ nằm trong tay ta thôi."
"Nếu không... toàn thể thần dân Eivor sẽ đều có thể chiêm ngưỡng 'vẻ đẹp' của Đại Công tước phu nhân của họ rồi."
Nói xong, hắn liền quay người rời khỏi phòng.
Nhìn cánh cửa đang khẽ lay động, Qicy nghiến chặt môi, cắn bật máu:
"Raven... Ngươi cái này ma quỷ..."
"Ma quỷ!!!!!!"
Nội dung này được đăng tải và bảo vệ bản quyền bởi truyen.free.