Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch]Bà Đây Đem Vai Ác Dương Oai - Chương 18: Chương 18

Tác giả: Mặc Linh

Edit: May22

Vu Hoan nỗ lực giãy giụa mấy cái, phát hiện mình hoàn toàn không phải đối thủ của Dung Chiêu, rất thức thời, quyết đoán từ bỏ kế hoạch, ngả đầu xuống ngủ ngay.

Dung Chiêu sợ Vu Hoan giả vờ, liền đành phải ở trong phòng canh giữ một đêm.

Sáng sớm hôm sau, bên ngoài đã truyền đến tiếng ồn ào náo động, Vu Hoan ôm chăn rên ưm một tiếng, khó chịu ngồi dậy.

“Mới sáng sớm mà đã ồn ào vậy, có phải quên uống thuốc không vậy? Dung Chiêu, đi chém bọn họ đi!” Vu Hoan vừa xoa tóc vừa càu nhàu.

Dung Chiêu: “…” Mới sáng sớm đã đòi chém người, đúng là bệnh không nhẹ chút nào.

Hay là cho nàng uống chút thuốc đây? “Sao ngươi không động đậy?” Vu Hoan nghiêng đầu nhìn Dung Chiêu, phát hiện người đang đứng sau lưng nhìn nàng với ánh mắt băng giá, buồn ngủ lập tức tan đi phần nào, trong đầu liền nhớ lại lời Dung Chiêu nói hôm qua.

Một cảm giác bất lực sâu sắc lan tỏa khắp người nàng.

Không thể giết người, cũng không thể giết quỷ, thật nhàm chán.

“Biết rồi, biết rồi, ngươi đừng có trừng mắt nhìn ta nữa, không giết thì không giết chứ sao!” Vu Hoan bĩu môi lẩm bẩm một câu, từ trên giường bước xuống, khoác áo xong thì mở cửa đi ra ngoài xem náo nhiệt.

Không được giết người, thì xem náo nhiệt phá đám không được ư?

Dung Chiêu lặng lẽ đi theo sau.

Cảm giác này giống như nuôi một đứa trẻ không vâng lời trong nhà, chỉ cần lơ là một chút là nó có thể chọc trời khuấy nước cho mà xem.

Phong gia không biết đã xảy ra chuyện gì mà hỗn loạn cả lên, Vu Hoan còn chưa đi được mấy bước đã gặp vài kẻ với vẻ mặt hoảng loạn, vội vàng chạy qua.

Gãi gãi đầu, Vu Hoan muốn tóm lấy một người hỏi cho ra lẽ, nhưng vừa nhìn quanh bốn phía, thế mà chẳng còn một bóng người.

“Dung Chiêu…”

“Không biết.” Dung Chiêu bình tĩnh ngắt lời Vu Hoan.

Mẹ kiếp! Nàng còn chưa kịp hỏi, mà ngươi đã biết là không biết rồi!

Dung Chiêu vẻ mặt không đổi, trong lòng lại đắc ý thầm. Hắn mà lại không biết người phụ nữ này muốn hỏi gì ư?

Vu Hoan trong lòng khó chịu, thuận tay vươn ra lấy Thiên Khuyết Kiếm, lúc này mới phát hiện Thiên Khuyết Kiếm không cánh mà bay.

Nhìn quanh trái phải một vòng cũng chẳng thấy bóng dáng Thiên Khuyết Kiếm đâu.

Giống như…

Tối hôm qua chạy án xong không chịu quay về?

Kiếm linh đã không đáng tin, kiếm càng không đáng tin, thì làm sao mà tìm được Thần Khí chứ!

Lòng mệt mỏi quá, thật chỉ muốn chết quách đi cho rồi.

Vu Hoan vẻ mặt chán nản tột độ, rũ đầu, đi về phía có tiếng động ồn ào nhất, chẳng có gì có th��� ngăn cản nàng đi xem náo nhiệt cả.

Phong phủ cũng không quá lớn, đi một lát đã thấy một đám người vây quanh một cái sân, với thần sắc khác nhau mà bàn tán.

Vu Hoan đứng từ xa, chỉ có thể thấy bên trong viện cũng chật ních người, trong đó còn có một bóng hình quen thuộc.

Nhưng nàng lục lọi ký ức nửa ngày cũng không thể nhớ ra người đó là ai.

“Đại tiểu thư có phải bị nhập ma rồi không? Thế này thì phải làm sao bây giờ? Phong gia chúng ta chỉ có duy nhất vị tiểu thư này thôi mà.” Một nha hoàn lo lắng sốt ruột hỏi tên sai vặt bên cạnh.

Vu Hoan nhìn lướt qua phía bên đó, ánh mắt lóe lên, kéo Dung Chiêu dịch sang gần bọn họ, dỏng tai nghe ngóng tình hình.

Tên sai vặt cũng mang vẻ mặt ưu sầu, nhưng đáy mắt lại thoáng hiện vẻ khinh thường khó mà phát hiện, “Đại tiểu thư chỉ có một vị, nhưng các thiếu gia chi thứ cũng không ít, việc này còn khó nói lắm, tốt nhất chúng ta đừng bàn tán thì hơn, kẻo rước họa vào thân.”

Nếu sợ như vậy, lúc trước nói làm gì? Chẳng phải tự chuốc lấy nghi ngờ sao?

Nha hoàn kia tức khắc cảnh giác nhìn về phía xa, nhích lại gần tên sai vặt, “Ta nghe bà vú nói đại tiểu thư tối qua sau khi về liền phát sốt, sáng nay tỉnh lại liền không nhận ra ai, suýt chút nữa thì gia chủ cũng bị thương. Lạ là ở chỗ, đại tiểu thư vẫn nhớ rõ Hứa công tử…”

Nha hoàn đột nhiên im bặt, vẻ mặt kinh hoàng nhìn về phía cổng viện.

Bên kia một tràng xôn xao, một nam nhân cao lớn với vẻ mặt xanh mét rời đi rất nhanh khỏi viện.

Đợi người kia biến mất, Vu Hoan mới từ lời bàn tán của những người này mà biết được đó chính là Phong gia chủ Phong Vân, người mà tối qua nàng từng gặp một lần.

Trời ạ! Không có việc gì mà đổi quần áo làm cái quái gì chứ!

Chỉ cần thay đổi quần áo, Vu Hoan liền đảm bảo một trăm phần trăm không nhận ra.

Cái bệnh không nhớ mặt này, thật sự cần phải chữa trị.

Sau khi Phong Vân rời đi, liền có một đám người lao tới, đuổi hết những hạ nhân đang vây xem ra ngoài.

Vu Hoan cùng Dung Chiêu ăn mặc không tầm thường, hơn nữa tối qua lại nghe nói có hai vị khách nhân đặc biệt, nên những người đó không dám nói năng lỗ mãng với họ, chỉ đành nhỏ nhẹ khuyên họ rời đi.

Vu Hoan sao chịu nghe theo, với thái độ hách dịch, “Ta chính là ân nhân cứu mạng tiểu thư nhà các ngươi đấy, ta vào xem một chút, cam đoan không nói lung tung đâu.”

Thị vệ đứng đối diện trán đầy hắc tuyến. Ở đâu ra cái cô nương lại không biết xấu hổ đến mức cứ ra rả "ân nhân cứu mạng" thế này chứ?

“Cô nương, Đại tiểu thư hiện giờ trạng thái không ổn định lắm… thật sự không thể tiếp khách được.” Gia chủ còn chưa có cách nào làm Đại tiểu thư bình tĩnh lại được, thì hắn nào dám để người khác vào chứ.

“Vậy ta lén xem một cái, không đi vào được không?”

Không thể đánh không thể mắng, các thị vệ chỉ muốn khóc òa lên.

Cô nương ơi, làm ơn buông tha cho chúng tôi đi, bọn họ cũng chỉ là phụng mệnh làm việc mà thôi.

Phong Vân dẫn theo một lão già quay trở lại liền thấy ngay Vu Hoan đang không biết xấu hổ níu lấy thị vệ đòi đi vào.

Vị công tử kia đứng từ xa, một chút cũng không có ý tiến lên hỗ trợ hay ngăn cản.

Nực cười, giờ phút này người phụ nữ kia đang trong trạng thái không bình thường, hắn trừ phi là điên rồi mới dám tới gần.

Phong Vân vẫn chưa rõ chân tướng, vội vã bước ba bước làm một, tiến đến trước mặt Vu Hoan, giải cứu thị vệ.

“Cô nương, sao cô nương không ở khách phòng nghỉ ngơi đi? Nơi này là nội viện Phong gia, cô nương xuất hiện ở đây e rằng có chút không ổn.” Trong lòng Phong Vân sốt ruột không chịu được, nhưng vẫn phải nhẫn nại tính tình nói chuyện với Vu Hoan.

Nhưng mà…

Vu Hoan quay đầu nhìn hắn một cái, với vẻ mặt xa lạ, “Ngươi là ai vậy?”

Phong Vân: “…” Chẳng lẽ hắn lại khó nhận ra đến vậy ư?

Vu Hoan nhìn kỹ bộ xiêm y của Phong Vân, vỗ trán một cái, bừng tỉnh như hiểu ra điều gì đó, nói: “À, Phong gia chủ à, ngại quá, ngại quá. Ngươi thay đổi quần áo nên ta có hơi không phân biệt được.”

Còn trách hắn?

Thay đổi quần áo một chút là không nhận ra hắn ư…

Cô nương này rốt cuộc có cái đầu óc gì vậy!

Phong Vân cười gượng gạo, “Cô nương, Phong mỗ còn có việc cần xử lý, nếu cô nương có việc gì thì có thể tìm quản gia.”

“Không có việc gì đâu, ta không vội, ta cứ ở bên cạnh xem thôi, chắc hẳn không làm phiền ngươi chứ?”

Ngươi không vội, hắn vội a!

Phong Vân thoáng chốc có xúc động muốn giết chết Vu Hoan, đây là con nhà ai mà lại được thả rông thế này, không biết xấu hổ đến mức này sao?

Dung Chiêu nhìn Phong Vân đang nghiến răng nghiến lợi, trong lòng cuối cùng cũng thấy cân bằng.

Không phải chỉ mình hắn chịu tra tấn là tốt rồi.

Vì Vu Hoan quá mức không biết xấu hổ, cuối cùng nàng cũng được như nguyện, cùng Phong Vân bước vào sân.

Cho nên nói, người không biết xấu hổ, thiên hạ vô địch.

Vừa vào sân, Phong Vân liền chẳng thèm để ý đến Vu Hoan nữa, kéo lão già kia vào một căn phòng.

Cánh cửa phòng đóng chặt, thỉnh thoảng truyền ra tiếng bùm bùm. Phong Vân với vẻ mặt khó coi, gật đầu với lão già.

Mới đó mà chỉ qua một đêm, Dao Nhi sao lại thay đổi thành một người khác hoàn toàn rồi.

Lão già chần chừ, nhưng cuối cùng vẫn đẩy cửa đi vào, vẻ mặt cam chịu như đi chịu chết của ông khiến Vu Hoan thấy rất sung sướng.

Phong Khuynh Dao chẳng những mất trí nhớ, mà tính tình còn thay đổi lớn, đúng là hấp dẫn nha.

“Cút đi, cút hết đi, ta muốn gặp Nguyên Thanh!”

Bạn có thể tìm đọc phiên bản đầy đủ tại truyen.free, vì đây là bản dịch độc quyền của chúng tôi.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free