Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch]Bà Đây Đem Vai Ác Dương Oai - Chương 19: Chương 19

Tác giả: Mặc Linh

Edit: May22

Vừa bước vào một giây, lão già đã bị đánh bay ra ngoài, đập mạnh vào thân cây trong sân rồi lật đúp mắt, bất tỉnh nhân sự.

Vu Hoan đứng ngay bên cạnh. Phản ứng thông thường của người khác hẳn là đỡ lấy lão già, nhưng Vu Hoan lại làm như muốn tránh đi còn không kịp.

Mọi người trong sân: “...” Cô nương này sao mà nhẫn tâm thế!

Bị ánh mắt mọi người trách móc, Vu Hoan chẳng mảy may động lòng, vẫn ung dung bước về phía cửa phòng.

Nàng tới là để xem náo nhiệt, cứu người thì liên quan quái gì đến nàng!

“Ta muốn gặp Nguyên Thanh, đi tìm Nguyên Thanh cho ta.” Vu Hoan vừa mới bước đến cửa, đã bị giọng the thé chói tai vang lên khiến hai tai ù đi.

Tiểu muội, cô đang luyện thanh à?

“Mau đi Hứa gia tìm Hứa Nguyên Thanh tới.” Phong Vân dặn dò người bên cạnh rồi tự mình bước vào phòng.

Cánh cửa bật mở, đập vào mắt là cảnh tượng hỗn độn: đồ sứ vỡ nát la liệt khắp sàn. Giữa căn phòng, một nữ tử mặt mày dữ tợn đang trừng mắt nhìn chằm chằm cánh cửa. Ngay khi Phong Vân bước vào, nàng ta liền bắt đầu công kích.

Linh lực hoành hành khắp phòng, những tiếng “bùm bùm” liên tiếp vang lên, hàng loạt đồ vật bị phá hủy.

Dù sao Phong Vân cũng là cao thủ Thiên Tôn đỉnh phong, nên không bị đánh văng ra ngoài.

Phong Vân: “...” Có ai bị đánh mà còn vui vẻ đâu, đằng này hắn lại chẳng thể đến gần nổi con gái ruột của mình.

Phong Khuynh Dao mới chỉ ở Hóa Huyền trung cấp, vậy mà hắn đường đường là Thiên Tôn đỉnh phong lại không thể tiếp cận.

Chuyện này mà nói ra chẳng phải thành trò cười cho thiên hạ sao?

“Hứa Nguyên Thanh là ai?” Vu Hoan huých huých vào một tên thị vệ bên cạnh, vẻ mặt đầy vẻ tò mò, như muốn nói ‘Mau nói cho ta biết đi!’.

Tên thị vệ lặng lẽ lùi lại một bước, tỏ vẻ bất mãn với hành động vừa rồi của Vu Hoan. Nhưng vì người này do gia chủ dẫn vào, hắn không dám đắc tội, đành chọn cách im lặng.

Thái độ của Vu Hoan lập tức thay đổi, nàng vươn tay túm cánh tay thị vệ, vẻ mặt từ ‘Mau nói cho ta biết đi’ bỗng trở nên hung tợn, như thể ‘Nếu ngươi không nói, ta sẽ giết ngươi!’.

Tên thị vệ đâu ngờ cô nương này trông yếu đuối vậy mà lại trở mặt nhanh đến thế. Lưng hắn tức khắc lạnh toát, tự hỏi sao hôm nay lại lắm chuyện lạ đến vậy.

“Hứa công tử là con nuôi của thành chủ, là... là người trong lòng của đại tiểu thư.” Thị vệ run run trả lời.

“Sớm nói ra chẳng phải tốt hơn sao, cứ phải đợi bị đánh mới chịu à?” Vu Hoan buông thị vệ ra, còn “tốt bụng” vỗ vỗ mấy nếp nhăn do nàng túm trên vạt áo hắn.

Tên thị vệ đứng đơ ra đó, nỗi sợ hãi vẫn quẩn quanh trong lòng, không tài nào xua đi được.

Khoảnh khắc vừa rồi, hắn thực sự cảm thấy tử thần đang bao trùm mình. Chỉ cần nữ tử trước mặt này nhíu mày một cái, đầu hắn sẽ lập tức lìa khỏi cổ.

Trên đời sao lại có cô nương đáng sợ đến thế chứ...

Vu Hoan nào biết mình lại khiến người khác sợ hãi đến vậy. Nàng chẳng qua là theo thói quen dùng linh hồn chi lực áp chế đối phương, mà khi tiếp xúc trực tiếp với tên thị vệ kia, uy lực tự nhiên càng lớn hơn.

Nếu nàng không chạm vào tên thị vệ đó, hắn cũng sẽ không có phản ứng mạnh như thế.

Nói tóm lại, Vu Hoan vẫn tệ như mọi khi.

Vu Hoan liền lanh lẹ nhảy đến trước mặt Dung Chiêu, cười tủm tỉm hỏi: “Ngươi nhìn ra điều gì à?”

Dung Chiêu ngơ ngác nhìn Vu Hoan, đôi con ngươi phản chiếu nụ cười của nàng. Nụ cười ấy tuy đẹp, nhưng không hề chạm đến đáy mắt, ngược lại còn toát ra một vẻ âm u lạnh lẽo.

Nàng vốn dĩ không hề muốn cười.

“Hả?” Vu Hoan ngẩn ra, rõ ràng không hiểu Dung Chiêu có ý gì.

“Không muốn cười thì đừng cười, trông khó coi lắm.” Dung Chiêu cứng nhắc giải thích, ánh mắt lấp lánh, không dám đối diện với Vu Hoan.

Hắn cũng chẳng rõ vì sao mình lại không dám nhìn Vu Hoan.

Nụ cười trên môi Vu Hoan lập tức tắt hẳn, trong mắt một vẻ u ám lướt qua, khóe miệng cong lên thật nhẹ, khắc họa rõ nét sự châm biếm.

“Đột nhiên ta thấy ngươi thật đáng ghét.” Chưa từng có ai dám nói chuyện với nàng như vậy.

Quan trọng hơn cả là...

Nàng cười hay không cười thì liên quan quái gì đến hắn!

Cứ như thể là người yêu của nhau không bằng, quản nàng ta à? Với lại, Dung Chiêu cười đâu có đẹp, mà dám nói nàng cười khó coi? Khó coi chỗ nào chứ?

Kỳ thực đây mới là trọng điểm mà!

Dung Chiêu gật đầu đồng tình: “Ngươi cũng thật đáng ghét.”

Không có chút dịu dàng nào của phụ nữ, động một tí là đòi giết người. Đặt vào người đàn ông bình thường, ai mà thèm thích một kẻ biến thái như vậy chứ?

“Vậy thì ngại quá, e rằng ngươi còn phải ghét ta dài dài.” Vu Hoan hừ lạnh một tiếng, trong lòng càng thêm không ưa Dung Chiêu. Tên hắn trên sổ đen đã bị bôi đậm đến phát sáng rồi.

Hoàn toàn không hay biết mình đã bị Vu Hoan ghi vào sổ đen, Dung Chiêu vẫn trưng ra vẻ mặt nghiêm túc, ánh mắt đầy vẻ bối rối nhìn về phía nàng.

Sao hắn cứ có cảm giác mình lại nói sai gì đó nhỉ?

“Ngươi có cảm thấy toàn thân lạnh lẽo không?” Vu Hoan chợt thốt ra một câu, Dung Chiêu theo bản năng lắc đầu.

Bản thân hắn vốn chẳng có chút hơi ấm nào, làm sao cảm nhận được lạnh?

Vu Hoan cũng chợt nhớ ra mình đã hỏi nhầm người, nàng khinh thường liếc hắn một cái rồi quay đầu quan sát những người khác trong sân.

Quả nhiên, trong sân đã có người khoanh tay, ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn trời.

Trời thu nhiệt độ không nên lạnh đến mức này, hơn nữa hình như lạnh xuống trong nháy mắt, hoàn toàn không theo quy luật tự nhiên.

Vu Hoan rùng mình một cái, làm trước mặt mọi người, nàng lột áo khoác của Dung Chiêu rồi mặc luôn vào người mình.

Khóe mắt Dung Chiêu khẽ giật, nữ nhân này... quả là không hề khách khí.

Những người khác: “...” Giữa chốn đông người mà lại không biết xấu hổ đến vậy!

Chiếc áo choàng màu tím mặc trên người Vu Hoan không hề rộng thùng thình. Người khác không chú ý, nhưng Vu Hoan mặc vào lại phát hiện rõ ràng rằng, y phục vừa khoác lên người nàng đã tự động điều chỉnh theo vóc dáng.

Mẹ nó, chẳng lẽ đây lại là Thần Khí?

Vu Hoan kéo kéo ống tay áo lật qua lật lại xem xét, hai mắt phát sáng rực rỡ. Nàng đã sớm mơ ước có được một bộ như vậy, mẹ nó, nhìn ngầu chết đi được ấy chứ!

Nàng nhanh nhẹn thắt lại đai lưng, hiển nhiên là không hề có ý định trả lại cho Dung Chiêu.

Còn Dung Chiêu, y phục bên trong vẫn rất hoa lệ. Vu Hoan liếc nhìn một cái, thấy thế liền an tâm chiếm đoạt.

Mọi người trong sân đều đứng hóa đá, tỏ vẻ không thể chấp nhận được một nữ nhân vô liêm sỉ đến thế.

Tuy rằng họ tôn sùng thực lực, nhưng rốt cuộc thì nữ tử vẫn nên giữ thể diện của nữ tử. Chưa từng có ai trơ trẽn như vậy, dám mặc y phục nam giới.

Thật không nỡ nhìn thẳng!

“Rầm!” Nóc nhà bị luồng khí đánh bay lên, mảnh vỡ từ trên không trung bay xuống che kín cả trời đất.

Sân viện tức khắc loạn thành một mớ bòng bong, mọi người chạy tán loạn. Thoáng chốc, chỉ còn lại Vu Hoan và Dung Chiêu.

Dung Chiêu lập tức dựng linh lực kết giới, không để một chút phiền toái nào chạm đến mình. Vu Hoan thì xui xẻo hơn, nàng theo bản năng dùng linh hồn chi lực, nhưng vừa rời khỏi cơ thể đã tan biến.

“...” Hết cách rồi!

Dung Chiêu khóe miệng khẽ nhếch, tiến lên kéo Vu Hoan lại gần mình. Nữ nhân này khi làm mấy trò buồn cười trông thuận mắt hơn nhiều.

Vừa lúc Vu Hoan bị kéo vào kết giới, căn phòng “ầm ầm” sập xuống, hai bóng người từ bên trong bay vọt ra, lơ lửng giữa không trung.

Vu Hoan phủi sạch tro bụi trên mặt, ngẩng đầu nhìn.

Ừm… Người nam đúng là Phong Vân, nhìn quần áo thì biết.

Còn người nữ…

Phong Khuynh Dao đã thay y phục. Vu Hoan chỉ giỏi phân biệt qua y phục, vừa nhìn mặt liền thấy mơ hồ, ch�� cảm thấy nàng ta với Phong Khuynh Dao trong ấn tượng khác xa vạn dặm.

Đây là Phong Khuynh Dao sao…?

Chắc là vậy.

Dung Chiêu ngẩng đầu lên cũng với vẻ mặt khó hiểu. Hai người này là ai vậy? Trông quen mắt thật đấy… Đúng là một cặp đôi chuyên quên mặt người, vừa mới ra lò!

Truyện này được xuất bản bởi truyen.free, xin vui lòng không sao chép trái phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free