Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Dị Thế Tà Quân - Chương 211 : Vì lợi thất tín

Nhưng điều kiện tiên quyết lại phải dựa vào tu vi của Mặc Quân Dạ. Chiến Thanh Phong đâu hay biết, tu vi của Quân đại thiếu gia đã sớm đạt tới cảnh giới mà người thường khó lòng tưởng tượng nổi, hoàn toàn không thèm để mắt đến những thiếu niên được xem là anh tuấn tài cao như bọn họ. Sự việc này vượt quá dự tính của Chiến Thanh Phong.

Bởi lẽ, dù ai cũng không thể ngờ rằng, huyền công sơ khai của hắn thoạt nhìn chỉ là đồ bỏ đi, nhưng thực chất bên trong lại ẩn chứa một siêu cấp cao thủ.

– Cái này, có gì khó hiểu đâu? Chiến đại ca, ngài hay lo xa quá rồi. Nếu phân tích một cách lý trí thì rõ ràng Mặc Quân Dạ có điều gì đó độc đáo nên mới như thế a.

Thiếu niên áo đen kia đột nhiên nở nụ cười.

– Độc đáo? Xin chỉ giáo?

Mọi người cùng nhau đặt câu hỏi.

– Ta đoán, chính cái thể chất không linh của hắn lại là một thiên tài. Bởi vì bản thân hắn là một kẻ bỏ đi, nên bây giờ căn bản hắn không biết tâm ma là gì đâu. Làm sao có thể sợ tâm ma cắn trả được?

Thiếu niên áo đen nháy mắt, nói:

– Tâm ma, chính là một chướng ngại mới sẽ xuất hiện khi ngươi tu luyện đạt tới một trình độ nhất định, nương theo thực lực cường đại của bản thân. Mà hiện tại, tiêu chuẩn huyền khí của hắn…

Hắn nhíu mày, làm vẻ khó hiểu, nghiêng đầu băn khoăn nói:

– Không biết rốt cuộc hắn là Kim Huyền? Hay là Ngân Huyền? Hay đã đạt tới trình độ thất phẩm? Bát phẩm? Hay cửu phẩm?

Hắn vừa nói xong thì ôm bụng cười phá lên.

Mọi người trên lầu nhất thời đều cười ha hả, hiển nhiên là vui vẻ đồng tình.

– Không bình thường chút nào. Chắc chắn có điều gì mờ ám ở đây.

Chiến Thanh Phong ngẩng đầu suy tư nói:

– Cứ cho là hắn không biết thực lực chân chính của mình đi, Tào Thánh Hoàng lẽ nào lại không biết? Với tu vi hiện giờ của lão, gặp một đồ đệ có thể chất không linh ngàn năm hiếm có, truyền thụ y bát không phải dễ dàng, lẽ nào lão lại để tâm ma cản trở bước tiến của đệ tử mình? Hơn nữa, còn có hai đồng môn của hắn ở đây. Nếu hắn không đến, tính mạng của đồng bọn hắn sẽ nằm trong tay chúng ta. Thế nhưng, chỉ vì mâu thuẫn cá nhân mà không tới thì chuyện này khó có thể giải thích được. Trong đó chắc chắn còn có nguyên do khác.

– Còn về mấy cái nguyên do vớ vẩn ấy, ta không có hứng thú đoán. Tuy nhiên, Chiến đại công tử. Ván cược của chúng ta cũng nên kết thúc rồi chứ.

Tiểu Miêu lạnh lùng nói.

Lúc này nàng cũng không hiểu tại sao, nhìn thấy tài tử Huyễn phủ này đột nhiên trong lòng cảm thấy rất chán ghét. Cứ thấy một người trong số họ là nàng lại thấy ghét, chẳng ai ngoại lệ. Thậm chí nàng càng ngày càng có cảm giác, những người này sao lại nông cạn đến thế? So sánh với Mặc Quân Dạ thì quả là một trời một vực.

– Đánh cuộc?

Chiến Thanh Phong đang suy tư, đột nhiên nghe thấy nàng nói chuyện, không khỏi ngẩn người một lát rồi mới ngẩng đầu lên.

– Không sai. Lúc trước nội dung ván cược của chúng ta chính là các ngươi sẽ không làm nhục được hắn. Hiện giờ hắn chưa tới đây, dù vì bất cứ lý do gì, kết quả thế nào đi nữa cũng đồng nghĩa với việc các ngươi thất bại. Đã như vậy thì hiển nhiên ta thắng cược.

Miêu Tiểu Miêu khóe miệng khẽ mỉm cười, thản nhiên nói.

– Tiểu Miêu muội muội, những lời muội nói nghe cũng thú vị đấy. Ván cược này đến giờ hình như còn chưa chính thức bắt đầu. Sao muội lại nói là muội thắng?

Chiến Thanh Phong còn chưa kịp mở miệng thì Chiến Ngọc Thụ ở sau đã cười lạnh nói:

– Lại nói, hôm nay nếu Mặc Quân Dạ lỡ hẹn thì sao? Chúng ta đâu có chơi xấu. Tiểu Miêu muội muội nói thắng cuộc bây giờ e rằng vẫn còn quá sớm.

– Lỡ hẹn?

Miêu Tiểu Miêu cười lạnh một tiếng:

– Ta không biết hai chữ “Lỡ hẹn” trong miệng Nhị công tử rốt cuộc từ đâu mà có? Trong số các ngươi, ai đã hẹn gặp hắn từ trước? Hình như các ngươi ngay cả mặt mũi hắn còn chưa từng gặp, nói gì đến chuyện hẹn gặp hắn? Việc hôm nay, nói cho cùng là do một mình các ngươi ở đây bày ra trận thế. Hiện giờ đối phương chưa xuất hiện, sao lại có thể gọi là lỡ hẹn được? Trên đời này làm gì có cái đạo lý như thế?

Miêu Tiểu Miêu khinh thường nhìn Chiến Ngọc Thụ:

– Chiến Ngọc Thụ! Những chuyện như thế này ngươi có vẻ quen tay lắm nhỉ. Chẳng lẽ ngươi thường xuyên làm những việc như thế này sao?

Chiến Ngọc Thụ đỏ bừng mặt, lớn tiếng nói:

– Bất kể thế nào, chỉ dựa vào một trận đấu chưa hề xảy ra mà đã muốn phân định thắng bại và đưa ra một quyết định quan trọng như vậy? Vội vàng quyết định người thắng cuộc như thế thì quả là một trò đùa quá đáng. Chúng ta cũng không chơi xấu, nhưng ván cược này chưa hề bắt đầu, vậy nên chúng ta đợi đến lần cược sau đi? Như thế mới công bằng cho cả hai bên.

Miêu Tiểu Miêu cười rộ lên:

– Ta hỏi ngươi một câu, Chiến Nhị công tử. Theo lời công tử thì “Đánh cuộc lần sau”? Vậy thì khi nào mới bắt đầu ván cược? Chiến Ngọc Thụ, lời này mà ngươi cũng nói ra được thì quả thực buồn cười. Đến giờ mà đối phương không đến, thì cơ hội làm nhục hắn của các ngươi đã qua rồi. Cứ cho là các ngươi không buông tha hắn, thì vẫn phải tìm cơ hội khác để làm nhục hắn. Mà cơ hội thì có thể là ngày mai, ngày mốt, cũng có thể là tháng sau. Nếu không đúng thời điểm thì cũng có thể là sang năm. Chuyện gì cũng có thể xảy ra cả. Nhưng mà ta cùng đại ca ngươi đánh cuộc, phần thưởng chính là quyền được đi vào Linh Dược Viên năm ngày sau đó. Chiến Ngọc Thụ, chẳng lẽ ngươi muốn ở đây quyết định thắng bại để bỏ lỡ cơ hội quý giá trăm năm có một này sao?

Chiến Ngọc Thụ đỏ bừng mặt, ấp úng không nói một lời.

Chiến Thanh Phong cười nhẹ giải vây cho đệ đệ, nói:

– Tiểu Miêu muội muội! Ván cược này cố nhiên là trọng yếu. Vi huynh cũng sẽ không chơi xấu đâu. Nhưng cứ như vậy phán định thắng thua thì muội không cảm thấy có chút bất công sao?

Miêu Tiểu Miêu đột nhiên giật mình, nhìn gương mặt Chiến Thanh Phong lộ vẻ ôn hòa, tươi cười hiền hậu, đột nhiên trong lòng cảm thấy ớn lạnh.

– Cái gọi là ��ánh cuộc này, đương nhiên phải phân thắng bại theo nguyên tắc. Nhưng giờ này song phương vẫn chưa khai chiến, muội nói muốn quyết định người thắng cuộc ư… Ha ha, Tiểu Miêu muội muội, vi huynh tuy xưa nay hào phóng, nhưng cũng chưa hào phóng đến mức này đâu.

Chiến Thanh Phong cười khổ một tiếng, nói.

Miêu Tiểu Miêu bỗng nhiên cảm thấy phẫn nộ, đứng bật dậy.

Không ngờ, kết quả này quả thật đúng như Mặc Quân Dạ đã dự đoán.

Lúc này, tuy ý định ban đầu của nàng là đến đây để hủy bỏ ván cược. Trước mặt ngần này người, nàng cũng không còn nhiều hy vọng vào kết quả như mình mong muốn nữa. Tuy rằng có chút tiếc nuối, nhưng mơ hồ cũng có chút mừng thầm.

Sở dĩ nàng nhắc đến ván cược này, ban đầu cũng chỉ là muốn mượn đó để nói vài lời, chủ động đưa ra lời giải thích, nhường Chiến đại thiếu gia nợ mình một chuyện. Cho dù có xem như không có gì xảy ra, thì cũng chỉ coi như là một trò chơi để giải trí mà thôi.

Nhưng nàng trăm vạn lần không ngờ rằng, bản thân mình còn chưa kịp mở lời, đối phương đã bắt đầu chống chế.

Với thân phận đệ nhất công tử Phiêu Miểu Huyễn Phủ của hắn mà lại có thể ngang nhiên ngụy biện, không chịu công nhận kết quả.

Hơn nữa còn có thể diễn trò hợp tình hợp lý đến thế, trong mắt nàng, thậm chí còn không nhìn ra một chút dấu hiệu xấu hổ nào trên gương mặt hắn.

Đôi mắt trong suốt, bừng sáng chính nghĩa kia!

Hắn há lại là người như thế? Làm sao hắn lại là một kẻ như vậy?

Chẳng lẽ, lời nói ra khỏi miệng lại cũng có thể nuốt lại sao? Tự mình nuốt lời hứa, mà lại có thể hùng hồn đầy lý lẽ đến thế!

Lòng Miêu Tiểu Miêu cực kỳ thất vọng. Bây giờ nàng không khỏi nhớ tới câu nói của Mặc Quân Dạ trước khi nàng đến đây:

– Cái gọi là thắng thua, thắng thua do trời định, đều là những lời nói suông mà thôi. Kỳ thực, mấu chốt thắng bại chính là mức độ cường thế của đối phương, hoặc giả là dựa trên ưu thế tuyệt đối. Thắng thua rành mạch thì chính là chấp nhận thất bại của mình. Nhưng nếu trong đó có liên quan tới lợi ích đủ để ảnh hưởng đến những nhân tố lớn khác, thì việc đôi bên đánh cược trở mặt bội tín cũng không phải là không thể xảy ra. Cho nên, tại hạ xin khuyên Miêu cô nương không nên quá coi trọng ván cược này. Càng coi trọng nó thì thất vọng càng nhiều. Đời người trên đời mọi việc đâu thể như ý, vẹn toàn mỹ mãn được. Nếu quá lưu tâm đến nó thì cũng chẳng có gì là vui vẻ cả.

Dường như lúc đó chính nàng cũng cười nhạt một tiếng rồi vội vàng rời đi. Trong lòng Miêu Tiểu Miêu nghĩ, vị Mặc công tử này văn chương quả thật không tầm thường. Ở trước mặt mình nói một đằng, trong lòng lại nghĩ một nẻo, chửi bới Chiến Thanh Phong, loại nhân phẩm này quả thực không thể chấp nhận được… Khiến nàng không khỏi coi thường hắn vài phần, càng thêm thất vọng. Dù sao thì một người lòng dạ hẹp hòi, cho dù có là tài hoa tuyệt thế cũng không đủ để kết giao.

Với tình hình bây giờ thì xem ra, câu nói kia của hắn quả là có đạo lý.

Chuyện trước khi đi, Mặc Quân Dạ có vẻ như gièm pha, đố kỵ Chiến Thanh Phong, nhưng sự thật lại đúng như những gì hắn dự kiến.

Trước mắt, thắng bại đã rõ như ban ngày nhưng Chiến Thanh Phong lại đúng như dự đoán, không chịu thừa nhận thất bại. Nếu vậy, nàng tin rằng dù Mặc Quân Dạ có thể đánh bại tất cả bọn họ, thì bọn họ cũng sẽ không bao giờ chịu nhận thua. Chính như lời Mặc công tử nói, đứng trước lợi ích trước mắt thì chẳng có cái gọi là đạo nghĩa, hứa hẹn còn không bằng một tờ giấy.

Huống chi là Linh Dược Viên liên quan đến tương lai gia tộc sau này, ảnh hưởng đến sự hưng thịnh ngàn năm cho con cháu đời sau. Cái này tuyệt đối là một lợi ích lớn lao.

Nhưng hiện tại, Chiến Thanh Phong thua. Hắn có thể lấp liếm, chống chế. Chính nàng cũng không biết phải làm sao. Nhưng nếu như trường hợp nàng thua, bọn hắn cũng sẽ bám riết không tha, tuyệt đối vận dụng mọi khả năng, thủ đoạn để bức bách nàng phải chịu khuất phục. Nàng chỉ là một cô nương liễu yếu đào tơ. Nếu chỉ tính riêng về số người, thì nàng cũng không có khả năng cãi lại.

Miêu Tiểu Miêu thậm chí có thể đoán được. Nếu như đối phương thực sự làm thế, thì tất nhiên sẽ mượn việc này để bức nàng phải gả cho Chiến Ngọc Thụ. Nếu như bọn hắn đã có gan làm những chuyện như thế này, thì những chuyện khác nàng còn có thể ôm ảo tưởng, hy vọng gì đối với bọn hắn nữa?

Miêu Tiểu Miêu thản nhiên nở nụ cười. Không biết tại sao, vào giờ phút này trong lòng nàng cũng không có nhiều cảm xúc phẫn nộ cho lắm. Nhưng trong đầu nàng lại hiện lên khuôn mặt bình thường, không có vẻ gì nổi bật của Mặc Quân Dạ. Nàng thầm nghĩ: “Là ngươi đúng. Ta hiểu nhầm ngươi, là ánh mắt của ta thấp kém.”

Mặc Quân Dạ lại càng rõ ràng những chuyện như thế này, lại không tiếc chân thành đưa ra lời khuyên cho một người không hề thân thiết với mình. Nàng tự nhiên lại hiểu nhầm hắn, Miêu Tiểu Miêu đột nhiên cảm thấy mất mát. Khó trách lúc ấy Mặc công tử nói chuyện mà cứ ậm ừ như có gì muốn nói nhưng rồi lại thôi. Hắn chắc hẳn đã nghĩ đến phản ứng của nàng. Nhưng sau khi cân nhắc, hắn vẫn nói ra.

Nếu không phải được hắn nhắc nhở trước để trong lòng nàng còn có ít nhiều chuẩn bị thì chỉ sợ bây giờ nàng đã giận tới mức tím mặt rồi.

– Chiến đại công tử quả nhiên là đa mưu túc trí, suy nghĩ chu đáo. Đi một bước cũng tính toán đường lui sau này. Có thể tiến thoái tự nhiên như vậy, thì ván cược này, tiểu muội quả là quá mức khờ dại rồi.

Toàn bộ mạch truyện này, cùng những diễn biến tình tiết, đã được bảo vệ bản quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free