(Đã dịch) Dị Thế Tà Quân - Chương 212 : Ngươi tính hay quá ha?
Chiến Thanh Phong dưới sự châm chọc của Miêu Tiểu Miêu vẫn giữ thái độ ôn hòa, điềm tĩnh đáp lời:
– Tiểu Miêu muội đã quá lời rồi, thật ra chuyện đánh cuộc này vẫn chưa bắt đầu nên tất nhiên là không có kết thúc. Nếu Tiểu Miêu muội muốn từ bỏ thì ngu huynh đây đành thuận theo ý muội vậy, để tránh làm mất hòa khí đôi bên.
Hắn từ đầu đến cuối dùng giọng điệu xảo quyệt mà rằng: "Đánh cuộc vẫn chưa bắt đầu...", những lời này hàm ý rất rõ ràng, đó là nếu cuộc cá cược chưa từng khởi sự thì hắn cũng không bị coi là kẻ xảo trá, lật lọng.
Chuyện này tuy chỉ là thỏa thuận miệng, không đáng để tính toán với hắn, nhưng hắn lại còn trâng tráo nói ra, y như đang ban cho Miêu Tiểu Miêu một ân huệ, để nàng có thể hủy bỏ cuộc cá cược. Nếu người ngoài không biết chuyện nhìn vào, chắc hẳn sẽ tưởng hắn vô cùng khoan hồng độ lượng, dù nắm chắc phần thắng trong tay vẫn dễ dàng bỏ qua.
Quả nhiên là mặt dày vô đối.
Khóe miệng Miêu Tiểu Miêu cũng khẽ nở một nụ cười khó hiểu, nàng nói:
– Chiến đại công tử quả nhiên cao thượng, tiểu muội đa tạ công tử đã hạ thủ lưu tình. Nếu lần sau Chiến đại công tử có cơ hội tỉ thí cùng Mặc công tử, tiểu muội xin chúc Chiến công tử giành được thắng lợi.
Khuôn mặt tuấn tú của Chiến Thanh Phong vốn đang ôn hòa như gió xuân, bỗng xẹt qua một tia căm tức. Với tài trí của hắn, lẽ nào lại không nhận ra ý châm chọc trong lời nói của Miêu Tiểu Miêu? Tuy thế nhưng hắn vẫn im lặng, vì chuyện này bản thân hắn đã đuối lý, dám chơi mà không dám chịu. Hiện tại bị nàng ta nói vậy thì cũng đành nén khó chịu trong lòng, nếu không thì sẽ càng mất mặt hơn.
Trong lòng ôm mối bực tức, hắn thầm nghĩ:
– Con nhóc kia miệng lưỡi sắc bén lắm, hiện tại bổn công tử nhịn, cho ngươi càn quấy. Chờ sau này ngươi gả vào Chiến gia thì lúc đó xem thử bổn công tử sẽ trừng trị ngươi như thế nào!
– Đánh cuộc xem như bị hủy bỏ, vậy tiểu muội đành cáo từ.
Miêu Tiểu Miêu lắc đầu thở dài:
– Tưởng rằng đến đây có thể chứng kiến một vở kịch hay, chẳng ngờ lại kết thúc hụt hẫng đến vậy. Bao nhiêu năm rồi mới có một lần tâm tình vui vẻ như thế này, ai ngờ giờ đây tan biến hết.
Giọng Miêu Tiểu Miêu nhuốm vẻ thất vọng sâu sắc, khiến ai nghe cũng phải nao lòng.
Bao nhiêu năm nay, nàng vẫn cho rằng vị công tử Chiến gia này tuy ăn chơi trác táng, nhưng dù gì cũng là đệ nhất thiếu gia của Chiến gia. Nàng cứ tưởng vị Huyễn Phủ đệ nhất công tử – Chiến Thanh Phong này khác biệt so với những kẻ tầm thường khác, không ngờ hắn lại hành xử như vậy. Thế mà bấy lâu nay nàng lại thật lòng xem hắn như đại ca trong nhà.
Thậm chí nàng còn coi chuyện đánh cuộc này cũng chỉ là chuyện vui đùa, vốn không ảnh hưởng bao nhiêu…
Nhưng hôm nay, trước “lợi ích tuyệt đối”, Chiến Thanh Phong nho nhã trước kia lại đột nhiên tr�� nên xa lạ vô cùng, khiến những ai quen biết hắn đều không nhận ra!
Có điều, giờ đây mới chính là bộ mặt thật sự của Chiến Thanh Phong.
Từ trước đến nay, tất cả hành động của hắn đều là thủ đoạn để che giấu con người thật, trong lòng hoàn toàn không hề có chút thành ý nào!
Miêu Tiểu Miêu đau lòng khôn xiết, trong lòng nàng lúc này vô cùng khó chịu…
Nàng không ngờ rằng một người nàng luôn xem như ca ca lại có thể vì lợi ích trước mắt mà thay đổi trắng trợn đến thế.
Nữ nhi là động vật cảm tính, ngay cả những nữ nhân thông minh, sắc sảo hay có trái tim băng giá thì thủy chung vẫn chạy không thoát cái vòng luẩn quẩn giữa lý trí và tình cảm. Trừ phi chính mình đã trải qua những kinh nghiệm như vậy, nếu không thì vĩnh viễn không thể nhận thức được nỗi đau bị phản bội như vậy!
Hôm nay tuy Miêu Tiểu Miêu không thắng được tiền cược nhưng nhờ đó lại có thể thấy được bộ mặt thật của một người, lại nếm trải được trái đắng trong tình cảm. Chuyện này rốt cục là tốt hay xấu thì không ai có thể biết được!
Chiến Thanh Phong vẫn giả vờ níu kéo đôi ba câu, nhưng thấy Miêu Tiểu Miêu kiên trì muốn đi. Mà Chiến đại công tử lại thấy bản thân mất hết thể diện nên cũng không cố giữ nàng lại. Nhưng vừa lúc Miêu Tiểu Miêu xoay người lại, thì một âm thanh tràn ngập vui sướng vang lên:
– Ai da, nghe nói các vị công tử tại đây tổ chức tiệc để mừng tiểu đệ, tiểu đệ sợ thất lễ nên về nhà thay quần áo rồi chạy vội tới đây ngay. Thật không ngờ lại có thể chứng kiến chuyện này, chuyến đi này quả là không uổng công! Không uổng công chút nào!
Tiếng nói kia phát ra từ người có được “Không linh thế chất” trong truyền thuyết, Mặc Quân Dạ. Lúc này Mặc công tử đầy vẻ tươi cười trên mặt, mang theo vẻ "được sủng ái mà lo sợ" bước vào đại sảnh. Một bên vừa xoay đầu đánh giá cách bài trí bên trong, một bên tỏ vẻ ngượng ngùng nói:
– Ai da, nơi này sao mà quy cách quá vậy, quả thật là rất long trọng! Các vị công tử, các vị huynh đệ ahahaha, kỳ thật chỉ cần tâm ý thôi, không cần phải làm như thế này đâu? Cái này… các vị huynh đệ làm như vậy thật là khiến trong lòng ta không an tâm nha!
Trong ánh mắt Chiến Thanh Phong bắn ra hai đạo hàn quang khiếp người, hắn suýt nữa thì không kìm được cơn thịnh nộ!
Ngươi nếu đến sớm hơn một chút thì ta cần gì phải đứng trước mặt Miêu Tiểu Miêu và mọi người làm trò hề chứ? Càng không trở thành kẻ xảo trá dám chơi không dám chịu như thế này!
Với lại, có thể lợi dụng việc thua trận của Miêu Tiểu Miêu để làm chủ Dược Viên, lại có thể đưa vị mỹ nhân đệ nhất Huyễn phủ này vào hậu cung, sau này càng có thể thâu tóm toàn bộ thế lực của Miêu gia.
Cũng vì tên hỗn đản này đến muộn, khiến tất cả mọi ý định đều tan thành mây khói.
Hiện giờ tên này còn dám đứng trước mặt mọi người ở đây bày ra vẻ mặt "được sủng ái mà lo sợ", thật đúng là tiện nghi còn khoe mẽ! Chuyện gì có thể nhịn, nhưng chuyện này thì không thể nhịn được nữa!
– Ngươi chính là Mặc Quân Dạ? Ta là Chiến Thanh Phong, đại công tử của Chiến gia! Ta cũng là người khởi xướng việc chào đón ngươi!
Chiến Thanh Phong thay đổi từ khí chất tao nhã đầy phong độ sang lạnh lùng, thần tình ôn hoà mỉm cười với Miêu Tiểu Miêu khi nãy nháy mắt đã biến thành lạnh lẽo như băng! Khiến cho cái không khí trong phòng ấm áp như xuân giờ đã biến thành mùa đông lạnh lẽo đầy bão tuyết!
Ánh mắt của Chiến Thanh Phong lúc này mang đầy căm phẫn, gắt gao nhìn chằm chằm vào Mặc Quân Dạ, giống như một con hổ vừa thấy được con mồi của mình vậy.
Ngoài hắn ra thì các công tử, cậu ấm khác cũng đang thầm đánh giá kẻ được xem là có "Không linh thế chất" trong truyền thuyết, tất cả đều có chung một cảm giác là "Nghe danh không bằng gặp mặt".
Tên này, diện mạo quá đỗi bình thường, loại người này nếu cho vào đám đông thì bảo đảm không ai có thể nhận ra. Người như thế này lại có được "Không linh thế chất" sao? Thật đúng như câu nói: "Nghe danh không bằng gặp mặt, gặp rồi thì thấy thà không gặp còn hơn".
Chỉ trong chốc lát, đám người càng thêm vài phần khinh thường đối với hắn. Còn những ai đã lỡ khinh thường thì càng khinh thường hắn thêm một bậc.
Miêu Tiểu Miêu trông thấy thần sắc Chiến Thanh Phong dường như lại thay đổi, xung quanh người hắn lúc này nhiệt độ cũng giảm xuống vài phần thì không khỏi lạnh lòng: không biết kẻ được xem là Huyễn Phủ đệ nhất công tử này rốt cục có mấy bộ mặt? Một nỗi sợ hãi khẽ dâng lên trong lòng nàng.
Nữ nhi trừ bỏ cảm tính thì còn có một đặc điểm khác, đó là suy nghĩ của các nàng thường rất trực quan, thậm chí có thể nói là chủ quan. Các nàng nếu thấy một người có thái độ xử sự vô cùng tốt trong một thời gian dài thì người ta có làm gì đi nữa vẫn thấy cái tốt.
Nhưng bỗng dưng có một ngày người nọ lại đột nhiên thay đổi, khiến ấn tượng của các nàng phát sinh biến hóa, như vậy mọi cố gắng trong nháy mắt sẽ biến mất. Sau này dù người nọ có làm gì tốt thì các nàng cũng cảm thấy vô cùng chán ghét, tựa như nhìn thấy thứ gì bẩn thỉu vậy!
Thậm chí có nàng sẽ hoài nghi mọi chuyện trải qua trước kia phải chăng chính là trò lừa bịp của người nọ?
Cho nên một số huynh đệ bỗng dưng mất người yêu là vì thế, có khi sau này gặp lại thì đối phương có thể còn xem mình như cừu nhân, thậm chí là vô cùng khinh thường. Một số cảm thấy rất khó hiểu vì hoàn toàn không biết bản thân đã làm gì đắc tội với người mà mình từng yêu.
Thật ra chuyện này vô cùng bình thường.
Lòng dạ của phụ nữ đôi khi bản thân các nàng cũng không rõ thì huống chi là nam nhân.
Giờ phút này, Miêu Tiểu Miêu nhìn vị Mặc Quân Dạ, Mặc đại thiếu gia kia đang mang vẻ mặt "được sủng ái mà lo sợ", thiếu chút nữa cười ra tiếng. Người này diễn trò quả thật giống như đúc. Giả rồng thì giống rồng, giả cọp thì y hệt ông Ba Mươi, quả là một thiên tài diễn xuất…
Nhìn cái vẻ mặt của hắn hiện giờ kìa, giống hệt như một người nông dân quê mùa đột nhiên đi vào thành phố lớn, vẻ mặt vừa đắc ý lại vừa hèn mọn, giống như vừa được một đại nhân vật khen ngợi. Kỹ xảo diễn kịch phải nói là xuất thần nhập hóa.
– Dạ, dạ, tại hạ… hừm… ta đây chính là Mặc Quân Dạ, là người có "Không linh thế chất"! Là truyền thuyết trong lòng các ngươi đây! Mọi người không cần phải hâm mộ như vậy, mà dù hâm mộ thì c��ng không có được!
Vị Mặc Quân Dạ này ban đầu dường như muốn bày ra điệu bộ của kẻ thấp kém, nhưng không biết vì sao nửa chừng lại đổi chủ ý, giống như cảm giác được bản thân cùng những người này đã ngang vai vế, thậm chí còn cao hơn đôi chút. Hắn không khỏi dương dương tự đắc, lập tức sửa chữa "sai lầm" của mình, không những tăng thêm vẻ vênh váo mà còn tự xưng là "ca", nhưng đến khúc cuối lại nói năng có chút lộn xộn, thậm chí còn càn quấy…
Các vị công tử tại đây nghe xong những câu nói đó liền trở nên tức giận, mặt mày như trợn ngược hết lên!
Kẻ ngưu thì mọi người cũng đã thấy qua, nhưng mẹ kiếp, một thằng ngưu đến vậy thì... Mặc Quân Dạ tên này quả thật là một tên ngưu!
Không thể tin được "Không linh thế chất" trong truyền thuyết lại có thể rơi vào loại người này, quả thực là ông trời không có mắt mà!
Nhưng Mặc đại công tử lại nói tiếp một câu khiến Chiến Thanh Phong suýt nổi điên.
– Có điều… Chiến Thanh Phong, à không, là Chiến đại công tử, việc này…
Hắn tỏ vẻ khó xử.
– Chiến đại công tử, có phải ngài cảm thấy dạo này lăn lộn trong Huyễn Phủ có chút khó khăn không? Ta có thể thấy được, lúc người nói ra tên của mình, lúc đó người giống như vô cùng tự hào, cảm giác như bản thân mình nổi tiếng lắm… Kỳ thật ta có thể hiểu được nỗi lòng của người.
– Ta từ khi đến Huyễn Phủ, đã gặp qua tất cả các nhân vật trọng yếu. Tào Thánh Hoàng lão nhân gia cũng nhắc đến một số đại nhân vật để ta có thể ghi nhớ… Nhưng ta nhớ là vẫn không nghe thấy tên tuổi của Chiến đại công tử trong đó… Xem ra Chiến đại công tử cũng giống như ta lúc còn lăn lộn ở bên ngoài, tuy yếu nhưng lại thích thể hiện, haizzz dạo này chuyện đời khó đoán, muốn lăn lộn kiếm miếng ăn cũng không dễ mà!
– Cho nên ta thật sự rất đồng cảm với ngươi, thật sự đó! Ta hiện tại đã thoát ra khỏi hoàn cảnh như vậy rồi nên hoàn toàn có thể bảo vệ cho ngươi được rồi, ngươi hiểu ý ta chứ?!
Chiến Thanh Phong chỉ cảm thấy có một thứ gì đó đang xông lên cổ họng.
Nguồn dịch thuật này được bảo hộ bởi truyen.free, nơi mọi câu chữ đều tìm thấy giá trị của mình.