(Đã dịch) Dị Thế Tà Quân - Chương 288 : Chỉ trong gang tấc!
Nếu để Tiểu Đậu Nha gọi thêm vài chục tiếng nữa thì có lẽ Miêu Tiểu Miêu đã tỉnh dậy. Nhưng vừa rồi, dù gọi liên tục mấy tiếng, nàng vẫn không chút phản ứng.
Nóng ruột, Quân đại thiếu gia đành phải đích thân ra tay. Hắn áp dụng kế sách mình đã nghĩ ra, đó là phương pháp nguyên thủy nhất: kết hợp kích thích bản năng cơ thể với việc dùng âm thanh của Tiểu Đậu Nha để tác động vào thần kinh. Hiệu quả của cách này tất nhiên rất tốt, nhưng đối với một nữ tử trong trắng như Miêu Tiểu Miêu thì quả thực hơi quá mức.
Miêu Tiểu Miêu chìm sâu vào cơn hôn mê, chỉ cảm thấy kiếp này bản thân không còn tương lai, mất hết dũng khí để sống, mất đi mục tiêu và hy vọng. Lời cự tuyệt tình yêu của Mặc Quân Dạ đã khiến nàng như mất đi tất cả, tiếp tục sống còn có ích gì? Chẳng lẽ nàng cứ sống như vậy, để rồi khi đến tuổi sẽ bị gia tộc xem như một công cụ chính trị, gả cho một người mình không thích, rồi phải chung sống cả đời với người đó sao?
Cho dù nàng có phản đối đến cùng đi chăng nữa thì liệu nàng có chịu được áp lực để cả đời không lấy chồng sao?
Không, nhất định không thể nào, nàng không chịu nổi áp lực cực lớn từ gia tộc.
“Vậy, phải đành khuất phục sao?”
“Không!”
“Nếu vậy thì ta thà chết!”
Trong cơn hôn mê, nàng cảm thấy mình đang trôi nổi giữa một không gian rộng lớn vô tận, lòng trĩu nặng bi ai, đau khổ. Bỗng...
Nàng nghe thấy một âm thanh yếu ớt truyền vào tai:
- Tiểu thư, Mặc Quân Dạ công tử đến Miêu gia cầu thân.
Miêu Tiểu Miêu đang trôi nổi giữa hư không bỗng sửng sốt, thầm kinh hỉ: “Có thật không? Nếu là thật thì tốt quá, thật là tốt quá!”
Nhưng nàng lập tức nhớ lại: “Hắn đã có thê tử, mà người thê tử này lại khiến hắn một lòng yêu mến, sao có thể đến Miêu gia cầu thân? E rằng ta đã quá yêu hắn mà sinh ảo giác thôi.”
Tuy nghĩ vậy, nhưng dù sao đây cũng là khát vọng lớn nhất của nàng. Nàng xem như đây chỉ là một giấc mộng, nhưng lại không muốn nó kết thúc quá nhanh. Chính loại mâu thuẫn tâm lý này đã khiến thần hồn của nàng trong hư không nhẹ nhàng bay về phía trước.
- Tiểu thư, Mặc công tử thật sự đã đến đây. Hắn nói hắn thật tâm thích người, còn mang đến rất nhiều sính lễ.
Âm thanh mờ ảo lại tiếp tục vang lên.
Đến đây... Chẳng lẽ hắn thật sự đến đây sao? Miêu Tiểu Miêu cảm thấy mình có chút khẩn trương. Rốt cuộc việc này có phải là thật không? Vạn nhất không phải thì...
Nàng do dự, những suy nghĩ nhanh chóng xoay chuyển liên tục. Nàng muốn trở về nhưng lại sợ phải thất vọng một lần nữa. Lòng tràn đầy mâu thuẫn, sau cùng nàng quyết định: Mặc kệ, xem như đây chỉ là một giấc mộng. Vừa lúc này, một cảm giác kỳ quái lan tỏa khắp toàn thân, nàng thầm giật mình:
- Chuyện gì đang xảy ra thế này?
Cảm giác này hoàn toàn xa lạ, nhưng nàng có thể cảm nhận được trong cơ thể mình như có một ngọn lửa đang thiêu đốt. Cảm giác này rất khó chịu, nhưng lạ ở chỗ nàng hoàn toàn không phản đối, thậm chí càng lúc càng thấy thoải mái hơn.
Lúc này, giọng nói của Tiểu Đậu Nha lại truyền đến:
- Tiểu thư, hôm nay là ngày vui của người và Mặc công tử. Hôm nay hai người đã thành thân thành vợ chồng, đêm nay cũng chính là đêm động phòng hoa chúc.
A! Miêu Tiểu Miêu nhất thời giật mình. Chẳng lẽ cảm giác vừa rồi chính là cảm giác của đêm động phòng hoa chúc? Trong phút chốc, Miêu Tiểu Miêu cảm thấy xấu hổ, nhưng trong lòng lại có chút chờ mong.
“Ta... Quân... đêm động phòng hoa chúc...”
Miêu Tiểu Miêu trong lòng tràn ngập hạnh phúc đến quên cả mọi thứ. Cảm giác hạnh phúc này khiến nàng mong muốn trở về ngay lập tức.
Nhưng nàng lại nghĩ:
- Mình đã đi rất xa, làm sao có thể trở về đây?
Khi đang mờ mịt, bên tai nàng lại vang lên âm thanh của Miêu Tiểu Miêu, âm thanh ấy như một ngọn đèn soi sáng giúp nàng tìm đường trở về.
Nhưng hết lần này đến lần khác, cảm giác kỳ quái ấy càng lúc càng trở nên mãnh liệt, sự cảm nhận cũng dần rõ ràng hơn.
Cuối cùng!
Trên giường, Miêu Tiểu Miêu nỗ lực giãy giụa, tựa như muốn tránh thoát sự khinh bạc của Quân Mạc Tà. Nhưng lúc này, Quân Mạc Tà cũng không thể ngừng lại. Tuy biết Miêu Tiểu Miêu sắp tỉnh dậy, nhưng hắn vẫn không thể khống chế hành động của mình.
Cảm nhận sự mềm mại từ đôi môi, sự co giãn đầy đặn trong lòng bàn tay khiến hắn không thể dừng lại. Lúc này sắc tâm của Quân Mạc Tà đã nổi lên, tiếp tục hành động công thành chiếm đất.
Sau khi gạt bỏ mọi khúc mắc, Quân đại thiếu gia trong đầu tràn đầy những ý nghĩ vô sỉ.
- Ưm!
Nhỏ giọng rên rỉ một tiếng, Miêu Tiểu Miêu chậm rãi mở mắt.
Chậm rãi mở mắt, nhất thời nàng vẫn chưa thể nhìn rõ mọi vật, Miêu Tiểu Miêu cảm giác tựa hồ có chuyện chẳng lành xảy ra. Ngay cả tiếng rên rỉ của nàng cũng không thoát ra ngoài được, và lý do nàng không thể lên tiếng là vì trên môi mình có một thứ gì đó đầy nóng bỏng đang ngăn chặn. Miêu Tiểu Miêu dần hoảng sợ, bởi nàng phát hiện mình đang bị một gã nam nhân ôm ấp. Gã này lại đang không kiêng nể hôn đôi môi nhỏ của nàng, không những vậy, hắn còn đặt một bàn tay lên ngực nàng, tàn sát bừa bãi bên trong. Tên này có thể nói là dâm đãng đến cực điểm. Vì khoảng cách tiếp xúc quá gần, lại thêm Miêu Tiểu Miêu vừa mới tỉnh dậy, nàng căn bản không biết chuyện gì đã xảy ra. Hơn nữa, bất cứ nữ tử nào sau khi tỉnh lại đột nhiên phát hiện có một nam tử đang làm chuyện không đúng đắn với mình thì đều phản ứng như vậy, chưa kể nữ tử này còn là người có thực lực không tầm thường.
Miêu Tiểu Miêu vừa xấu hổ vừa giận dữ, không khỏi hét lên một tiếng đầy kinh hãi, rồi dồn hết sức lực vào một tay đẩy tên nam tử dâm đãng ra, đồng thời theo bản năng bồi thêm một cước. Cú đá này lại ngay chính giữa mục tiêu.
- Trời ơiiiiiiiii...!!!
Hét thảm một tiếng, Quân đại thiếu gia đang lúc làm chuyện xấu thì bỗng thấy thân thể mình từ dưới đất bay lên, tiếp theo lại bị dính một cước. Cú đá này rất may mắn lại trúng ngay chỗ quan trọng khiến hắn đau đớn không chịu nổi.
Cú đá này vô cùng uy mãnh, Quân Mạc Tà lại không hề phòng bị, hơn nữa còn trúng vào thời điểm gươm tuốt vỏ, nỏ giương dây đầy khoái cảm. Quân Mạc Tà đau muốn chết đi sống lại, dùng hai tay che lại, nước mắt như muốn trào ra. Rốt cuộc thốt ra một câu:
- Ta... ta kháo! Làm lưu manh thật sự không dễ dàng chút nào!
Quân đại thiếu khóc không ra nước mắt, cú đá kia trúng vào bộ phận này thì dù là hộ thể thần công cũng vô phương chống đỡ, hơn nữa lại đá vào lúc ý loạn tình mê, không một chút phòng bị.
Tiểu Đậu Nha mở to đôi mắt xinh đẹp, há hốc miệng nhìn vị Mặc đại thiên tài biến thành một con sâu róm cả người uốn cong lại. Tiểu nha đầu dù sao vẫn còn nhỏ, không hiểu rõ tình huống đầy éo le này.
Miêu Tiểu Miêu sau khi đá một cước, không chút nghĩ ngợi liền nhảy dựng lên, vừa thẹn vừa giận nói đầy căm phẫn:
- Đê tiện, vô sỉ, hạ lưu, lưu manh! Ta giết ngươi, tên dâm tặc này!
Cánh tay ngọc vươn ra rút thanh trường kiếm, dùng toàn lực chém xuống, hoàn toàn không chút lưu tình.
Nàng, quả nhiên đã động sát tâm.
Đến tận bây giờ nàng vẫn không biết rõ đối phương là ai, chỉ biết rằng tên hỗn đản này đã làm nhơ nhuốc sự trong sạch của mình, khiến tâm nguyện của nàng tan vỡ hoàn toàn, không còn chút hy vọng nào. Giờ phút này, Miêu Tiểu Miêu chỉ có một ý niệm trong đầu, đó là giết tên hỗn đản này, sau đó băm thành vạn đoạn rồi tự sát.
Lúc này, Quân Mạc Tà đau đến toàn thân đổ đầy mồ hôi, cũng ngước mặt lên, môi mấp máy vì đau đớn, lấp bắp nói:
- Ai da... Là ta, nha đầu kia, ngươi muốn mưu sát chồng à?
Miêu Tiểu Miêu kêu lên một tiếng đầy sợ hãi, nhất thời sửng sốt. Biến cố này xảy ra thật quá nhanh, quá kinh người.
“Làm sao mà cái tên hạ lưu hạ tiện vô sỉ lưu manh như hắn lại... khoan đã, hắn vừa nói cái gì... mưu sát chồng? Ý gì đây!”
Lúc này Tiểu Đậu Nha rốt cuộc đã khôi phục tinh thần, nhìn những biến cố liên tiếp xảy ra trước mắt, cuối cùng đã rút ra một kết luận:
“Tiểu thư rốt cuộc đã khỏe lại hẳn rồi! Cho dù là trước kia thì một cước đó cũng không được mạnh mẽ như thế.”
Nàng không khỏi vừa mừng vừa sợ, trong đó cũng không thiếu vài phần vui sướng khi người gặp họa, liền kêu lên:
- Tiểu thư... người đã khỏi hẳn rồi! Còn người kia chính là Mặc công tử vừa chữa trị cho người, sao người lại đá hắn?
- Là hắn, thật sự là hắn! Hóa ra hắn đã đến đây!
Miêu Tiểu Miêu sau khi biết rõ mọi chuyện, hai cảm giác phẫn nộ và nghi vấn lập tức bị thay thế bằng hạnh phúc và vui mừng. Nàng đang ở trên không trung liền hạ xuống, trong tay vẫn cầm thanh trường kiếm như trước.
Quân đại thiếu gia nghĩ nàng nhận ra mình thì mọi việc sẽ ổn thỏa, không ngờ nha đầu kia lại từ từ hạ xuống.
Nhưng mà, hạ xuống thì hạ xuống đi, sao trên tay còn cầm thanh kiếm làm gì, mà hình như ánh sáng chói lọi từ thanh bảo kiếm kia đang hướng thẳng vào đùi hắn mà đâm tới. Quân đại thiếu gia thấy vậy liền nén đau, dùng toàn bộ khí lực uốn éo thân hình để tránh khỏi. Hắn vội tránh sang một bên, ai biết được lỡ như nàng có ý định nhổ cỏ phải nhổ cho tận gốc thì số mình coi như tiêu rồi.
Phốc!
Nữ thần may mắn vẫn khá chiếu cố cho Quân đại thiếu gia. Tiếng "phốc" này kh��ng phải là tiếng trường kiếm đâm vào nơi nào đó, mà là tiếng Miêu đại tiểu thư rơi thẳng vào lòng Quân Mạc Tà.
Quân Mạc Tà kêu lên một tiếng, chỗ hạ thân sau đợt tập kích bất ngờ khi nãy vẫn còn đau nhức khó nhịn. Lần này không kịp vận huyền khí chống đỡ, đã đau lại càng nhức hơn. Bỗng Quân Mạc Tà cảm thấy lạnh toát cả người, một cảm giác nguy hiểm ập đến. Ngẩng mắt nhìn xem có chuyện gì, hắn bỗng giật thót, lỗ chân lông toàn thân đồng loạt mở ra, lông tóc dựng đứng, da gà nổi khắp người.
Mẹ ơi!
Quá may mắn rồi.
Một thanh trường kiếm từ trên tay của Miêu Tiểu Miêu theo đà rơi xuống, cắm vào trước đũng quần của Quân đại thiếu, cách chỗ hiểm không xa. Quân Mạc Tà mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, tiểu lão đệ của hắn cũng rụt vòi lại như cảm nhận được hơi lạnh tỏa ra từ thanh kiếm.
Chỉ cần thanh kiếm đâm chệch đi một chút nữa thì...
Toàn bộ nội dung này thuộc bản quyền của truyen.free, không được phép sao chép dưới bất kỳ hình thức nào.