(Đã dịch) Dị Thế Tà Quân - Chương 289: Làm đàn ông là phải chịu đau khổ!
Chuyện nguy hiểm như vậy, dù Quân Mạc Tà đã sống qua hai kiếp người vẫn chưa từng trải qua. Thậm chí sau này cũng chưa chắc gặp phải tình huống tương tự.
Không biết như vậy có tính là vô tiền khoáng hậu không đây?
Mất cả nửa ngày trời, Quân Mạc Tà mới hoàn hồn sau cú sốc ban nãy, cả người ướt đẫm mồ hôi. Lúc này hắn đã quên mất đau đớn do cú đá khi n��y gây ra.
Trong lòng Quân Mạc Tà, Miêu Tiểu Miêu cuối cùng cũng đã phục hồi tinh thần. Lúc này nàng cảm thấy vô cùng thẹn thùng, thân hình khẽ cựa quậy, muốn vịn vào hắn để đứng lên.
Miêu Tiểu Miêu chuyển động cơ thể khiến Quân Mạc Tà xích lại gần thanh kiếm kia một chút. Cảm giác được hàn khí từ thanh kiếm truyền đến khiến hắn giật mình.
Quân đại thiếu gia vội ôm chặt lấy nàng, không ngừng la lên:
– Đừng... đừng cử động... ngàn vạn lần đừng có cử động!
Thật sự không được manh động! Nếu nàng ấy cứ tiếp tục cựa quậy, e rằng dù sau này chúng ta có thể ở bên nhau, nàng cũng đành phải làm một cô gái đồng trinh cả đời mất thôi.
Miêu Tiểu Miêu khẽ "ừ" một tiếng, rúc đầu vào lồng ngực Quân đại thiếu gia. Nằm gọn trong vòng tay người trong mộng, tim nàng đập càng lúc càng nhanh, toàn thân nóng bừng, mềm nhũn vô lực.
Hiện tại do thời tiết vô cùng nóng bức, đây lại là khuê phòng riêng của nàng nên trên người nàng chỉ mặc một bộ yếm lụa xanh nhạt. Mà lúc nãy còn bị tên đáng ghét này đưa tay luồn vào trong để... nên khi nhào vào lòng Quân Mạc Tà, thân thể ngọc ngà của nàng gần như phơi bày toàn bộ, gần như trần trụi. Điều này khiến một cô nương trong trắng như Miêu đại tiểu thư thẹn đến muốn ngất đi.
Nhưng hiện tại người mà nàng yêu lại không cho nàng di chuyển thân thể.
"Chắc hắn chưa ôm đủ." Nàng tự nhủ thầm. Tuy rằng vô cùng xấu hổ nhưng Miêu Tiểu Miêu lại vô cùng quý trọng khoảnh khắc quý báu này, vì vậy nàng lựa chọn vâng lời, nằm gọn trong ngực hắn như chú mèo con ngoan ngoãn, úp mặt đầy xấu hổ vào lồng ngực Quân Mạc Tà không để hắn nhìn thấy.
Nhưng nàng lập tức cảm thấy vô cùng kỳ lạ. Tim mình đang đập thình thịch là một nhẽ, nhưng sao tim hắn cũng đập nhanh đến vậy, thậm chí còn nhanh hơn cả mình?
Chẳng lẽ hắn cũng thẹn thùng như mình sao? Không... không thể nào... hắn là đàn ông cơ mà...
Miêu Tiểu Miêu cũng không biết, lúc này Quân Mạc Tà đang lâm vào tâm trạng vô cùng sợ hãi, bởi vật kia chỉ cách "tiểu đệ" của hắn một chút, mà thanh kiếm kia lại là một thanh thần khí, chỉ cần chạm nhẹ vào thôi cũng đủ... Lúc này tim hắn đập rất nhanh, nhưng không thể sánh bằng lúc nãy. Khoảnh khắc mọi chuyện xảy ra quá đột ngột, khiến tim hắn dường như ngừng đập một nhịp.
Một lát sau, Quân đại thiếu gia cuối cùng cũng đã ổn định lại tinh thần. Cảm giác trên đùi đã hồi phục chút sức lực, để Miêu Tiểu Miêu bám trên cơ thể mình, hắn nhẹ nhàng chuyển động hai tay hai chân, lấy lưng làm điểm tựa, từ từ dịch chuyển ra sau.
Một tay hắn nhẹ nhàng gỡ tay Miêu Tiểu Miêu đang nắm chặt thanh kiếm ra.
Miêu Tiểu Miêu cảm thấy cơ thể người yêu chạm vào tay mình thì chợt nhớ đến tay mình từ nãy đến giờ vẫn nắm chặt thanh trường kiếm. Nàng không khỏi chấn động trong lòng, vội nhìn lại thì thấy thanh kiếm của mình đang nằm ở một vị trí vô cùng hiểm hóc, ngay giữa chỗ đó.
Giờ phút này hai người lùi người ra, chuôi kiếm cắm trên quần của Quân đại thiếu gia cũng được kéo theo. Lúc này, trên quần hắn đã rách một lỗ lớn, lộ ra mảng đùi trắng mịn.
Thấy vậy sắc mặt Miêu Tiểu Miêu đỏ bừng. Nàng không giống Tiểu Đậu Nha ngây thơ không hiểu chuyện nam nữ. Xâu chuỗi mọi việc, cuối cùng nàng đã hiểu rõ đầu đuôi câu chuyện. Quay lại nhìn bộ dạng của Quân đại thiếu gia lúc này như đang lâm trận, vô cùng khẩn trương, hai mắt nhìn chằm chằm vào chỗ đó, cực kỳ cẩn thận từ từ rút thanh kiếm ra. Nhìn thấy cảnh ấy nàng không khỏi thấy buồn cười, bật cười một tiếng.
Quân Mạc Tà cuối cùng cũng dịch chuyển ra một khoảng cách an toàn, lúc này hắn mới thở phào nhẹ nhõm. Cuối cùng cũng đã cứu được "tiểu huynh đệ" của mình thoát hiểm. Huynh đệ à, hôm nay mày đúng là phải chịu khổ rồi, bị dọa một trận hồn bay phách lạc.
Đang lúc thở dài nhẹ nhõm, lại nghe thấy tiếng cười của Miêu Tiểu Miêu, hắn chẳng chút nghĩ ngợi thuận tay vỗ vào vòng ba của nàng, quát:
– Con nha đầu này còn cười được sao? Ngươi đá một cước suýt nữa thì khiến ta thành thái giám rồi. Đến lúc đó xem ngươi làm thế nào!
Vừa vỗ một cái, hắn cảm thấy sự mềm mại, tinh tế truyền đến lòng bàn tay, không khỏi xoa nhẹ. Cảm giác này thật sự rất tuyệt, hắn thật sự không muốn rút tay ra chút nào.
Miêu Tiểu Miêu cảm thấy toàn thân tê dại, một cảm giác kỳ lạ dâng lên trong lòng. Giờ đây nàng đã hiểu được cảm giác mình có trong lúc hôn mê rốt cuộc là do đâu mà ra, thì ra tất cả đều do tên oan gia này!
Nghĩ đến đây, thân thể Miêu Tiểu Miêu không khỏi run nhẹ. Lại nghe thấy tiếng cười của Tiểu Đậu Nha đằng sau, xấu hổ đến mức vội vàng vịn vào người Quân Mạc Tà định đứng dậy. Nhưng vừa cố được nửa đường thì thân thể mềm nhũn lại ngã xuống. Nàng đành miễn cưỡng đứng lên lần nữa, vội vàng mặc lại quần áo. Đột nhiên thấy Quân Mạc Tà đang trân mắt nhìn mình thay quần áo, nàng không khỏi xấu hổ, suýt khóc thành tiếng, cắn môi nói:
– Ngươi... ngươi... ngươi còn đứng đó nhìn gì? Sao không mau quay người đi chỗ khác!
Quân Mạc Tà lúc này mới giật mình, vội xoay người ra chỗ khác. Đột nhiên hắn tỉnh ngộ, cớ gì hắn phải nghe lời nàng mà quay đi chỗ khác? Chẳng phải như vậy là bỏ qua một màn đặc sắc sao?
Nghĩ vậy hắn bèn xoay lại nhưng lại thấy Miêu Tiểu Miêu đã mặc lại áo vào. Nhìn thân thể đầy mê hoặc của nàng đã đư���c che đậy kín mít, hắn không khỏi tiếc nuối thở dài một tiếng.
Bỗng lúc này cảm giác đau đớn vừa tan biến lại ập về. Quân Mạc Tà bất chấp vẻ phong độ, vội đưa tay che lại chỗ ‘ai cũng biết là gì đó’, rên rỉ liên tục.
Không thể không nói, một cước kia thật sự rất mạnh. Lúc nãy vì chuyện thanh trường kiếm khiến hắn sợ quên cả đau đớn, lúc này khi mọi việc đã qua thì cơn đau lại kéo đến khiến Quân Mạc Tà chịu không thấu.
Người ta nói làm đàn ông là phải chịu khổ, quả không sai chút nào.
Thấy vẻ mặt đầy thống khổ của Quân Mạc Tà, Miêu Tiểu Miêu nhớ đến cú đá của mình khi nãy thì vừa thẹn thùng vừa lo lắng. Nàng vội hỏi:
– Ngươi không sao chứ?
– Không sao...
Quân Mạc Tà nhếch miệng nói tiếp:
– ... mới lạ đó!
– Sao ngươi lại làm thế... Đó cũng là phản ứng tự nhiên của con người mà!
Miêu Tiểu Miêu nhớ lại tình cảnh vừa rồi thì không khỏi đỏ mặt, bĩu môi chột dạ nói:
– Chuyện này không thể trách ta được mà.
Quân Mạc Tà lại rên rỉ một tiếng.
"Ta không làm thế nàng có thể sớm tỉnh lại như vậy sao? Đúng là lợi người hại mình mà."
Đúng lúc này, người hiểu rõ mọi chuyện nhất là Tiểu Đậu Nha, cuối cùng cũng tiến lên, ghé vào tai Miêu Tiểu Miêu, kể rõ đầu đuôi sự việc ngày hôm nay.
Miêu Tiểu Miêu càng nghe sắc mặt càng ửng hồng, khẽ cắn môi. Sau khi nghe hết đầu đuôi câu chuyện, lúc này nàng mới hoàn toàn hiểu rõ.
Thì ra hành động vừa rồi của hắn là để cứu mình. Hắn không hề giở trò, mình cũng không nên để bụng mới phải.
Dù là cường giả Thánh Hoàng thì cũng đều là con người. Chỉ cần là đàn ông, nếu gặp chuyện như vậy thì ai cũng sẽ như Quân Mạc Tà lúc này thôi.
Thừa lúc hai nàng đang mải mê trò chuyện, hắn nhẹ nhàng vạch đũng quần ra xem xét vết thương một phen, sau đó thở phào nhẹ nhõm. Xem ra "hàng" vẫn còn nguyên vẹn, nắn nót xem xét một lượt thấy vẫn còn phản ứng, dù chỉ bị bầm một chút, lúc này hắn mới yên lòng. Nghĩ lại chuyện lúc nãy, hắn vẫn còn giật mình thon thót.
Quân Mạc Tà vội vàng vận linh khí hướng về nơi bị thương chữa trị, kết quả là cơn đau nhức và vết bầm tím đã thuyên giảm đáng kể. Khai Thiên Tạo Hóa thần công quả xứng danh thiên địa đệ nhất, không gì là không thể chữa khỏi.
Quân Mạc Tà lúc này mới nhét "tiểu lão đệ" vào trong quần. Để che giấu, hắn cẩn thận dùng trường bào che lại. "Mẹ nó, nếu có người khác biết lão tử mặc quần thủng đáy thì còn thể diện gì của Quân đại thiếu gia này nữa chứ!"
Đang mải mê suy nghĩ đến đây phải tạm dừng vì Quân Mạc Tà phát giác hai vị mỹ nữ đang há hốc mồm, dùng ánh mắt đầy kỳ dị nhìn hắn. Haizz, thì ra màn "đùa giỡn" với "tiểu đệ" vừa rồi cứ tưởng thần không biết quỷ không hay, không ngờ đều lọt vào mắt của hai vị mỹ nữ này.
– Nhìn cái gì? Bộ lạ lắm sao mà nhìn?
Da mặt Quân Mạc Tà quả nhiên rất dày, lúc này hắn vẫn mặt không đổi sắc, thản nhiên đứng dậy đi tới chỗ hai người.
Sau đó khẽ vặn vẹo mông, để thử cảm giác.
Miêu Tiểu Miêu lập tức quay mặt đi chỗ khác, xấu hổ đến đỏ bừng cả khuôn mặt, không dám nhìn hắn. Sao lại có người hạ lưu đến thế chứ? Coi như người ta không để ý, ngươi cũng không thể làm vậy chứ!
Về phần Tiểu Đậu Nha, nha đầu này lại còn trả lời một câu:
– A, vật này thật lạ nha, trước giờ chưa từng thấy qua. Nhưng trông cái đồ chơi đó không biết là tốt hay xấu đây!
Quân đại thiếu gia suýt ngã!
Từ trước đến nay, hắn chưa từng nghe nói có thể dùng hai chữ "xấu" và "tốt" để nhận xét về v��t này.
Lúc này, dưới lầu có tiếng kêu truyền đến:
– Thằng Mặc, nếu Tiểu Miêu đã tỉnh rồi thì ngươi còn ở trên đó làm gì, mau cút xuống đây!
Miêu Tiểu Miêu khi tỉnh dậy đã phát ra một âm thanh chói tai, khiến cả đám người phía dưới như trút được gánh nặng lớn. Việc quan trọng đã giải quyết xong thì mọi chuyện khác trở nên đơn giản.
Các lão nhân đều khôi phục lại tâm tình, ngồi xuống nhàn nhã thưởng trà, còn các quản sự thì vội vã đốc thúc hạ nhân nhanh chóng chuẩn bị mọi thứ cho đại thọ vào ngày mai.
– Đi xuống, nói nghe thật dễ dàng à.
Quân Mạc Tà thầm oán:
– Quần của ca đây thủng một lỗ lớn, làm sao mà xuống được? Đã vậy cả hai nha đầu này còn nhìn ta chằm chằm, kế hoạch tiến vào Hồng Quân tháp xem ra cũng không ổn. Nếu bây giờ đi xuống, lỡ có lão già nào từ dưới nhìn lên thì...
Toàn bộ bản dịch này là tài sản trí tuệ của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.