(Đã dịch) Dị Thế Tà Quân - Chương 290: Hẹn ngươi 1000 năm nữa sẽ đánh một trận!
Suy đi nghĩ lại một hồi lâu, hắn vẫn không tìm ra cách nào khả thi. Trong lúc đang vắt óc tìm đối sách, hắn lại nghe tiểu Đậu nha tò mò hỏi:
- Mặc công tử, cái chức nghiệp chuyên phục vụ trong hoàng cung là gì vậy?
Tiểu nha đầu vẫn còn tò mò về câu nói của hắn lúc nãy, liền mở miệng hỏi.
Lúc này, tiểu thư đã tỉnh, hai người cũng trở nên thân thiết hơn. Xem ra chuyện tiểu thư gả cho Mặc thiếu gia đã chắc như đinh đóng cột, và có lẽ cô bé cũng sẽ trở thành nha hoàn của hắn.
- À, cái nghề chuyên phục vụ trong hoàng cung dĩ nhiên là những chức vụ đặc biệt dành cho hoàng hậu và hoàng đế.
Quân Mạc Tà cười ha hả, trả lời qua loa rồi tiếp tục vò đầu bứt tóc nghĩ cách đi xuống mà không bị lộ liễu. Sau đó, hắn nói tiếp:
- Những người đó hơn người thường ở chỗ họ thiếu một thứ.
- Thiếu cái gì cơ?
Tiểu Đậu nha mở to mắt, kiên quyết truy hỏi đến cùng.
- Tiểu Đậu nha!
Miêu Tiểu Miêu xấu hổ kêu lên. Nàng đương nhiên hiểu rõ hơn tiểu Đậu nha rất nhiều, thấy hai người sắp sửa đi sâu vào vấn đề này thì vội vàng ngăn lại.
- Khụ khụ... ta cũng nên đi xuống thôi!
Quân Mạc Tà ho khan hai tiếng, rồi khó xử nói:
- Nhưng mà quần của ta...
- Hì hì.
Hắn không nói thì thôi, vừa dứt lời đã khiến hai nàng bụm miệng cười đến nỗi cả người run rẩy, mặt đỏ bừng. Hai đôi mắt híp lại như vành trăng khuyết, bờ vai không ngừng rung lên, liên tục liếc về phía mà ai cũng biết là đâu ấy.
- Cười cái gì!
Quân đại thiếu gia đảo mắt nhìn quanh phòng, sau đó đột ngột đi đến cửa sổ, dùng sức kéo bức màn xuống, buộc vào thắt lưng, nhét trường bào và vạt áo vào trong rồi kéo chặt lại.
Như vậy, người bên dưới nhìn lên sẽ chẳng phát hiện ra điều gì.
Quân Mạc Tà thở phào nhẹ nhõm, bước chân xuống lầu. Vừa đi đến cửa, hắn nghe Miêu Tiểu Miêu ngượng ngùng nói:
- Quân... Ngươi... Lời vừa rồi nói là thật sao?
Thân hình Quân Mạc Tà khựng lại, gật đầu nói như đinh đóng cột, giọng dứt khoát không chút do dự:
- Thật sự.
Đằng sau hắn, Miêu Tiểu Miêu dường như không thể kiềm chế được niềm vui trong lòng, khẽ nức nở nói:
- Thiếp không mong chàng vì thiếp mà khó xử. Chỉ mong chàng đừng quên thiếp là được rồi.
Quân Mạc Tà cảm thấy trong lòng dâng lên một luồng cảm xúc nóng bỏng, chỉ muốn lập tức quay người ôm chặt lấy nàng. Nhưng hắn đành phải kìm nén nỗi xúc động, khẽ gật đầu, ừ một tiếng rồi đẩy cửa bước ra ngoài.
Đằng sau hắn, Miêu Tiểu Miêu hai mắt đã đẫm lệ, nhẹ nhàng nhìn bóng dáng hắn dần đi xa. Nàng khẽ cười, cảm giác hạnh phúc và vui sướng tràn ngập trong lòng. Giờ phút này, Miêu Tiểu Miêu như một đóa Mân Côi, rực rỡ và vô cùng xinh đẹp.
Nhưng bỗng nàng nghĩ đến một chuyện vô cùng kỳ lạ: tại sao da mặt, cánh tay, cổ của hắn đều không được trắng, thậm chí có thể nói là đen, mà bắp đùi lại trắng nõn trong suốt đến vậy?
Càng nghĩ, mặt Miêu Tiểu Miêu càng đỏ ửng, nhưng trong lòng vẫn rất hoài nghi. Sau đó, nàng lập tức lắc đầu, vứt bỏ nghi vấn này ra khỏi đầu, không nghĩ đến nữa. Hiện tại là thời khắc hạnh phúc nhất của mình, nghĩ đến những chuyện vẩn vơ ấy làm gì.
Quân Mạc Tà vừa bước ra khỏi cửa, hai bóng người vội lao tới, suýt nữa đã va phải hắn. Hai người này chính là cha và mẹ của Miêu Tiểu Miêu: Miêu Hoàn Vũ và Miêu phu nhân.
Miêu phu nhân liếc hắn một cái với ánh mắt vô cùng phức tạp rồi đi vào phòng.
Miêu Hoàn Vũ mỉm cười, vươn tay vỗ vai hắn, ôn hòa nói:
- Ngươi vất vả rồi.
- Hai chữ vất vả này cháu không dám nhận.
Quân Mạc Tà cười gượng gạo nói.
- Ừ, không tệ.
Miêu Hoàn Vũ nói, sau đó thở dài một hơi, vẻ mặt nghiêm trọng nói:
- Hãy đối xử tốt với con gái ta.
Nói xong, ông không đợi Quân Mạc Tà trả lời mà bước ngay vào trong phòng.
- Ta sẽ.
Quân Mạc Tà thầm hứa trong lòng.
Bên trong phòng vọng ra tiếng Miêu phu nhân trò chuyện với con gái, tràn ngập niềm vui sướng.
Quân Mạc Tà khẽ mỉm cười, chậm rãi đi xuống lầu. Hắn cảm thấy có vật gì đó ở phía dưới khố đang khẽ lắc lư, kèm theo cảm giác lành lạnh cả trước lẫn sau, tuy vậy hắn vẫn cố tỏ ra thoải mái.
Số người tụ tập tại đại sảnh đã vơi bớt đi rất nhiều, lúc này chỉ còn Miêu Kinh Vân, hai người Miêu Đao, Miêu Kiếm cùng một vài người khác kiên nhẫn chờ đợi. Cả đám người ngồi đó nhâm nhi trà, vẻ mặt vô cùng thoải mái hưởng thụ. Vẻ mặt giận dữ, hung ác như muốn ăn thịt Quân Mạc Tà lúc hắn mới tới đã biến mất từ đời nào.
- Rốt cuộc cũng chịu đi xuống à.
Miêu Kinh Vân hừ một tiếng, trừng mắt nói.
Cháu gái cuối cùng cũng an toàn khiến Miêu Kinh Vân khôi phục lại dáng vẻ phủ chủ Phiêu Miểu Huyễn Phủ với phong thái siêu nhiên như trước kia. Mỗi cử động của lão lúc này đều toát lên vẻ tiêu sái, phiêu dật, mơ hồ mang theo nét cao cao tại thượng, đứng trên vạn vật.
Đã chứng kiến bộ mặt thật của lão lưu manh này nên Quân Mạc Tà đương nhiên không tin vào dáng vẻ hiện tại của lão. Nghe lão nói vậy, hắn cười đáp:
- Đương nhiên, lão cũng nên trả công cho ta chút gì chứ. Coi như ngày mai trong buổi thọ yến lão thiếu ta một bữa ăn đi.
Quân Mạc Tà không khách khí, đi đến chiếc ghế gần đó ngồi xuống. Có lẽ vì chỗ ấy còn đau nên Quân đại thiếu gia theo bản năng giang rộng hai chân ra, sợ chạm vào vết thương. Lúc đó, hắn lại như chợt nghĩ ra điều gì, nhanh chóng lắc lắc hai bắp đùi, cầm ly trà, nhấm nháp để bớt khô họng thì...
Đột nhiên, đối diện với hắn, Miêu Kinh Vân bỗng trừng mắt, khí tức Thanh Hoa đột nhiên biến mất, trong cổ họng vang lên tiếng "Phốc" một cái, phun cả một ngụm trà nóng lên người Quân đại thiếu gia, không sót một giọt.
Quân Mạc Tà kêu lên một tiếng, chưa kịp thắc mắc chuyện gì xảy ra thì Miêu Kinh Vân đột nhiên hung tợn nắm vạt áo của hắn. Với vẻ mặt hung ác tột độ, lão nói:
- Tiểu tử ngươi rốt cuộc đã làm cái gì, nói thật cho lão tử biết!
Giọng điệu lão lúc này vô cùng căng thẳng.
- Ta làm gì chẳng lẽ ngươi không biết sao?
Quân Mạc Tà tức giận gạt tay lão ra. Khi nói đến đây, hắn vẫn còn chút sợ hãi:
- Ta thiếu chút nữa b��� cháu gái bảo bối của lão thiến mất, lão còn muốn gì nữa!
Miêu Kinh Vân hừ một tiếng, buông tay ra. Đột nhiên híp mắt lại, cười lớn hai tiếng, sau đó không thèm giữ hình tượng mà ôm bụng cười ha hả.
Miêu Đao cùng Miêu Kiếm ngồi ở bên cạnh, không thấy cảnh Quân đại thiếu gia "lộ hàng", càng không biết phủ chủ đại nhân cười chuyện gì. Cả hai trố mắt ngạc nhiên nhìn Miêu Kinh Vân, sau đó cùng nhau nháy mắt ra dấu, ngầm hỏi: “Phủ chủ bị sao vậy?”
Miêu Kinh Vân cười lớn, tay vỗ vỗ vai Quân Mạc Tà nói:
- Hảo tiểu tử, ngươi được lắm. Thật là khiến lão phu mở rộng tầm mắt a!
Quân Mạc Tà tuy biết rõ lão già này nhìn cái gì, nhưng nghe lão nói thế vẫn có chút mơ hồ không hiểu, bèn gãi đầu hỏi:
- Này, ngài nói là chỗ đó của ta vẫn đang rung rinh sao?
- Khụ khụ khụ!
Miêu Kinh Vân nghe vậy liền ho khan dữ dội, ngón tay run rẩy chỉ vào Quân Mạc Tà. Rất lâu sau vẫn không lên tiếng, cuối cùng lão phun ra một bãi đờm, ho khan nói:
- Tiểu tử ngươi... Khụ khụ khụ. Có thấy nhục nhã không? Cho dù không ai thấy được thì cũng không thể để như vậy mà bước ra ngoài chứ.
- Ta đã cố gắng hết sức để che lại rồi.
Quân Mạc Tà thở dài, sau đó uống một ngụm trà, bất đắc dĩ nói:
- Thế nhưng lại bị người ta dùng kiếm cắt mất, trong lúc đó lại không tìm đâu ra quần áo để thay. Ngài đừng quên bên trên là phòng của nữ tử, bên trong toàn là y phục nữ. Chẳng lẽ lão muốn ta lấy đồ đó mặc sao?
- Được rồi, chuyện này lát nữa chúng ta nói tiếp. Giờ lão phu nói cho ngươi biết, nữ nhân của Miêu gia, không thể để cho ngươi chiếm tiện nghi, không thể ăn xong rồi chùi sạch mép là coi như xong đâu.
Miêu Kinh Vân đột ngột khoát tay, sau đó như nhớ ra việc gì đó, thần sắc trở nên nghiêm nghị nói:
- Việc này để sau, ngươi đi theo ta đến chỗ này, có người muốn gặp ngươi.
- Có người muốn gặp ta?
Quân Mạc Tà vô cùng kinh ngạc.
Với địa vị của Miêu Kinh Vân mà có người còn có thể ra lệnh cho hắn, lại đích thân mời mình đi tiếp. Ai có khả năng như vậy?
Tâm trí Quân Mạc Tà xoay chuyển thật nhanh. Lập tức nghĩ đến một người: "Chẳng lẽ là một trong những lão tổ tông của Miêu gia? Tuyệt đối không sai. Nhưng, chuyện gì mà khiến lão tổ tông muốn gặp ta đây?"
- Theo ta!
Miêu Kinh Vân đứng lên, theo sau hắn vẫn là Miêu Đao và Miêu Kiếm.
- Dù sao trước khi đi cũng nên đưa cho ta một bộ quần áo để thay chứ!
Quân Mạc Tà vội kêu lên.
- Không cần!
Miêu Kinh Vân nói, sau đó như nghĩ đến việc gì, nói tiếp:
- Đều là nam nhân cả, cứ coi như vào nhà tắm nam đi, có gì mà phải ngại.
Quân Mạc Tà nghe vậy liền dở khóc dở cười. Lời này là sao? Nếu coi đây là nhà tắm nam thì cũng chỉ có một mình hắn vào, còn những người khác ai mà vào được? Quần áo còn đầy đủ thì đương nhiên không phải ngại rồi.
Dưới sự thúc giục của Miêu Kinh Vân, cả bốn người cùng đi ra khỏi đại sảnh.
Trên đường, Miêu Đao tiến đến gần Quân Mạc Tà, hung tợn nói bên tai hắn:
- Tiểu tử, coi như hôm nay ngươi may mắn tránh được một kiếp. Đừng quên là vừa rồi ngươi bất kính với ta, sẽ có một ngày lão phu khiến ngươi phải hối hận!
- Một ngàn năm sau, ta sẽ tìm ngươi đánh một trận, kết thúc mọi chuyện hôm nay.
Quân Mạc Tà mặt không đổi sắc nhìn hắn đáp.
Miêu Đao lập tức cảm thấy chán nản.
Một ngàn năm sau ư!
Chỉ sợ một ngàn năm sau, với thể chất kỳ ảo và tốc độ phát triển kinh khủng của ngươi, đến lúc ấy ngươi đã trở thành một thế lực vô cùng khủng bố rồi. Dù cho lúc ấy bản thân ta còn sống thì cũng không thể nào đánh lại được.
Một ngàn năm sau cùng ngươi quyết chiến, lời nói này quả là đầy khí phách a.
Nội dung này được truyen.free giữ bản quyền và chỉ phát hành tại đây.