Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Dị Thế Tà Quân - Chương 361: Thu phục "hũ giấm chua".

Nhìn Quân Mạc Tà, Miêu Tiểu Miêu hơi chột dạ, hối hận vì những lời vừa thốt ra. Bởi vì nàng cũng biết, dù Mặc Quân Dạ có cố gắng đến mấy thì Tà chi quân chủ Quân Mạc Tà trước mắt đã bỏ xa hắn vời vợi.

Thánh tôn cường giả mười chín tuổi.

Chủ nhân Tà Quân phủ, Tà chi quân chủ.

Thanh danh lừng lẫy, hơn nữa Quân Mạc Tà lại còn trẻ tuổi, chắc chắn sẽ trở thành truyền kỳ có một không hai trên đại lục.

Dù cho Mặc Quân Dạ sở hữu Không Linh Thể Chất trong truyền thuyết, thì dù sao hắn cũng đã tu luyện quá trễ. Muốn đạt tới tu vi như Quân Mạc Tà, ít nhất cũng phải mất trăm năm. Mà khi đó thế giới đã thay đổi rồi.

Ấy thế mà hắn lại chẳng thể sánh được với Mặc Quân Dạ của ta. Hừ, Quân Mạc Tà này từ đầu chí cuối đều đa tình. Có bao nhiêu giai nhân rồi mà vẫn còn muốn chọc ghẹo ta.

Miêu Tiểu Miêu rất tức giận, trong lòng chợt thấy Mặc Quân Dạ tốt hơn Quân Mạc Tà biết bao nhiêu... Quân Dạ rất chung tình... dù là với vị tỷ tỷ kia hay là với mình đi chăng nữa.

- Ta thật sự ngưỡng mộ muội...

Quản Thanh Hàn khẽ nói, lời thốt ra từ tận đáy lòng.

Miêu Tiểu Miêu cười đáp:

- Quản tỷ tỷ cứ thích trêu ghẹo ta mãi. Ai mà không biết năm đó Quân phủ chủ vì người mà dù thực lực còn yếu kém vẫn ngang nhiên đối đầu với Huyết Hồn sơn trang, một mình chống lại cả Thiên Hương thành, một người một kiếm, không tiếc máu chảy thành sông, sắc mặt vẫn chẳng đổi. Quản tỷ tỷ, với một nữ nhân, có được một nam nhân sẵn lòng làm những điều như vậy vì mình mới thật đáng ngưỡng mộ chứ.

Quản Thanh Hàn vẻ mặt dịu dàng, nhớ lại năm xưa Quân Mạc Tà đã làm tất cả vì mình, lòng càng thêm xúc động. Nàng nhìn Quân Mạc Tà, ánh mắt tràn đầy tình ý.

Chính là chàng, chàng đã thay đổi cuộc sống khốn khó của ta, mang lại hạnh phúc. Là một nữ nhân, ta còn mong cầu gì hơn thế?

Ánh mắt ghen tị của những người phụ nữ khác đều đổ dồn về phía Quản Thanh Hàn.

- Tiểu Miêu muội muội, phu quân muội để lại một cầm khúc sao? Có thể cho chúng ta thưởng thức một chút được không? Các tỷ muội đây ai nấy đều am hiểu âm luật, trình độ cũng không phải tầm thường đâu.

Những lời này của Mai Tuyết Yên lại khiến Quân Mạc Tà thêm phần phiền não.

Sao lại nói tất cả đều tinh thông âm luật chứ? Nếu có thì cũng chỉ Linh Mộng, Quản Thanh Hàn và Hàn Yên Mộng là am hiểu mà thôi, những người khác thì chẳng có chút hứng thú nào. Như Độc Cô Tiểu Nghệ, bản tính hoạt bát từ nhỏ, sinh ra trong gia đình quân nhân, nếu nói múa thương lộng quyền thì có lẽ còn được.

Hơn nữa, nếu Quân đại thiếu gia sớm định hướng cho nha đầu đó vài năm, nàng cũng có thể trở thành tài nữ. Đáng tiếc, từ khi gặp Quân Mạc Tà, nàng liền theo sát chàng như một trợ thủ, phần lớn thời gian đều dành cho tu luyện võ công, lấy đâu ra thời gian mà nghiên cứu âm luật.

- Tuyết Yên...

Quân Mạc Tà trân trối nhìn Mai Tuyết Yên, giọng nói đầy cầu khẩn.

- Kêu ca gì chứ? Trước kia chúng ta vì chàng mà phải cố gắng nhẫn nhịn, nhưng hiện giờ thì đã hiểu rõ lòng chàng rồi, để cho công bằng, lát nữa chàng phải làm cho mỗi người chúng ta một bài thơ, một bài từ và một cầm khúc. Để xem phu quân của chúng ta tài hoa đến mức nào. Nếu chàng làm không được thì hậu quả thế nào thì chàng tự biết đấy.

Mai Tuyết Yên hùng hổ nói.

Quân Mạc Tà đang ngồi trên ghế mà cảm thấy như ngồi trên đống than.

- Đúng rồi, Mạc Tà ca ca, huynh nhất định phải viết. Nếu không viết được hoặc viết không tốt thì...

Độc Cô Tiểu Nghệ giương nanh múa vuốt uy hiếp.

- Các vị tỷ muội không nên ép buộc chuyện này. Bởi vì cái gọi là "tấc có sở đoản, tấc có sở trường". Mỗi người có sở trường riêng của mình. Quân phủ chủ không am hiểu chuyện này thì cũng nên bỏ qua, âm nhạc và huyền công cũng tương đồng, đều cần có thiên phú mới được.

Miêu Tiểu Miêu vui sướng khi thấy hắn gặp họa, liền giả bộ ra tay cứu giúp:

- Hơn nữa, cho dù có thiên phú thì cũng cần có thời gian rèn luyện mới được chứ, biết qua loa thì cũng chẳng hay ho gì. Ha ha, các vị tỷ muội cũng đừng ép buộc quá, đừng khiến Quân phủ chủ khó xử, sẽ không hay lắm đâu.

Quân Mạc Tà thống khổ lấy tay che mắt, cả người như co ro trên ghế.

Trời ạ, đây mà gọi là khuyên giải ư?

- Tiểu Miêu muội muội, việc này muội không cần phải can dự. Mạc Tà nếu làm không được như chàng nói thì chúng ta cũng chẳng thể làm gì được vị Tà quân chi chủ đại nhân này. Nhưng chúng ta sẽ không thèm để ý đến hắn nữa.

Mai Tuyết Yên nói với ngữ khí rất nhẹ nhàng:

- Nhưng trước hết hãy cho chúng ta thưởng thức khúc nhạc do phu quân của muội sáng tác đi. Chúng ta cũng không phải là người không biết nói lý lẽ, sẽ lấy đây làm tiêu chuẩn. Các tỷ muội, tiêu chuẩn này được không?

- Được, để ta đi lấy đàn.

Độc Cô Tiểu Nghệ nói một tiếng rồi đứng lên, chạy nhanh ra ngoài.

Lấy khúc nhạc của Quân Dạ làm tiêu chuẩn? Xem ra vị Tà quân chi chủ lần này thực sự gặp nạn rồi.

Miêu Tiểu Miêu nhìn Quân Mạc Tà, trong lòng hả hê khi thấy hắn gặp nạn.

Tên tiểu tử này, đừng tưởng huyền công cao cường thì giỏi, so với Quân Dạ của ta... ngươi xứng đáng sao? Nàng thầm nghĩ trong lòng.

Dám có ý đồ với lão nương này sao. Để xem ta làm sao đùa chết ngươi. Miêu Tiểu Miêu âm thầm hạ quyết tâm, chốc nữa đàn được mang tới, mình nhất định phải phát huy hết sở trường, khiến Quân Mạc Tà phải ăn giấm chua mới được.

Tốc độ Độc Cô Tiểu Nghệ thật sự rất nhanh, chỉ một lát đã mang về một cây đàn cổ kính.

Ánh mắt của chúng nữ đều nhìn Quân Mạc Tà, hàm ý không cần nói cũng biết.

Trời tạo nghiệt thì có thể sống, người tự gây nghiệt thì không thể sống. Quân đại thiếu gia chính là đang tự gây nghiệt rồi.

Quân Mạc Tà thở dài, khẩu khí u oán giống như oán phụ nơi khuê phòng.

Trời ơi, đất ơi, sao mạng ta khổ vậy chứ?

Miêu Tiểu Miêu ngồi ngay ngắn trước cây đàn, tùy tay lướt nhẹ một c��i, liền một loạt âm thanh vàng ngọc vang lên.

- Đàn tốt.

Miêu Tiểu Miêu lộ vẻ xúc động, thì ra cây đàn này so với cây đàn trong Huyễn Phủ của mình ch�� có hơn chứ không kém.

- Cây đàn này, thân đàn làm bằng gỗ vạn năm, dây đàn làm từ gân thuồng luồng dưới đáy biển sâu và tơ Thiên Tằm. Tài liệu là do Mạc Tà thu thập, ta chỉ chế tác ra nó mà thôi.

Quản Thanh Hàn khẽ cười nói.

- Quản tỷ tỷ thật tài giỏi.

Miêu Tiểu Miêu tôn kính nhìn Quản Thanh Hàn một cái.

Nói biết đánh đàn thì chẳng có gì to tát, phàm là tiểu thư khuê các, danh môn thiên kim thì ít ai không biết gảy đàn. Nhưng nói đến làm đàn thì vô cùng khó khăn. Nếu muốn chế tạo một cây đàn tinh xảo và âm sắc tuyệt hảo thì lại càng khó khăn hơn.

- Tiểu muội xin phép được bắt đầu.

Miêu Tiểu Miêu hít thở thật sâu, ngón tay ngọc nhỏ nhắn khẽ lướt, tiếng đàn du dương liền vang lên.

Sầu triền miên, trước mắt mọi người như hiện lên cảnh hoa rơi bay tán loạn, rực rỡ khắp mặt đất.

Táng hoa ngâm.

Tiếng đàn triền miên vang lên như bất tận.

Chỉ mới dạo đầu một khúc, Quản Thanh Hàn và chúng nữ đã như lạc vào một khung cảnh tuyệt đẹp mà ưu buồn trong tiếng nhạc.

- Hoa rơi, bay đầy trời...

Miêu Tiểu Miêu theo tiếng đàn ngân nga hát, trong đầu hiện lên giọng nói và dáng điệu, vẻ mặt vui cười của Mặc Quân Dạ. Trong lòng nàng chợt thấy ngọt ngào, khúc Táng Hoa Ngâm vốn dạt dào sầu muộn, vậy mà nàng lại hát lên với một chút hạnh phúc ẩn chứa bên trong.

Đó là điều dĩ nhiên, tâm tình nàng đang hạnh phúc như vậy, khi gảy đàn chỉ cần theo đúng giai điệu, nguyên bản không thay đổi. Nhưng dù thế cũng đã đủ rồi.

Sau một lúc lâu, tiếng đàn cuối cùng cũng dần trầm thấp rồi dứt hẳn.

Trong phòng chỉ còn lại một khoảng lặng, dư vị kéo dài mãi không dứt.

Một hồi lâu sau, Mai Tuyết Yên thở dài một tiếng, hỏi:

- Cầm khúc này tên gọi là gì?

- Táng hoa ngâm.

Miêu Tiểu Miêu trả lời.

- Cầm khúc này... thật sự là của phu quân muội sao?

Quản Thanh Hàn tuy tinh thông âm luật, cũng không ngớt lời tán thưởng nhưng vẫn có chút nghi hoặc:

- Cầm khúc này tuy là tuyệt tác, nhưng nó là do một nam nhân yêu tha thiết thê tử của mình mà sáng tác... vì vậy có điều gì đó không hợp lý.

Miêu Tiểu Miêu đỏ bừng mặt, nhất thời ấp úng không nên lời. Cầm khúc này vốn là Mặc Quân Dạ sử dụng khi tỷ thí năm xưa, đâu phải vì nàng mà viết ra? Chỉ là vì yêu say đắm Tà chi quân chủ nên nàng đã thổi phồng sự thật. Nào ngờ Quản Thanh Hàn lại có trình độ âm luật cao thâm đến vậy, vừa nghe đã nhận ra tâm tư của nam nhân trong bài hát, lập tức chất vấn nàng.

Theo lời Quản Thanh Hàn, lời hát này không phải là người yêu tặng riêng cho nàng.

Chúng nữ nhìn nhau cười, sao các nàng lại không biết nguyên do trong đó chứ, tự nhiên cũng sẽ không truy cứu tới cùng.

Nhưng cũng vì khúc nhạc này mà oán hận của các nàng đối với Quân đại thiếu gia đã giảm đi vài phần, chỉ cần không đặc biệt ám chỉ ai đó là tốt rồi.

Ngay sau đó, mọi người lại hỏi vài câu, bắt Miêu Tiểu Miêu đọc lên mấy câu thơ do Quân Mạc Tà làm.

Miêu Tiểu Miêu tinh thần phấn chấn, vô cùng vui vẻ, trước mặt các tỷ muội mới quen này kể về tài hoa của tình lang mình với cảm giác vô cùng thỏa mãn.

Những câu thơ về Xuân hoa thu nguyệt vừa được đọc lên, chúng nữ ngay lập tức chấn động. Từng đôi mắt đẹp sáng như pha lê đ��u nhìn về phía Quân Mạc Tà. Oa, không ngờ vị Thiên Hương đệ nhất ăn chơi trác táng này lại còn ẩn giấu một tài năng như vậy.

Nhưng điều không thể tha thứ chính là... Trong nhà có bao nhiêu tỷ muội như vậy mà hắn không làm thơ ca để mọi người vui vẻ, ngược lại lại để dành những thứ đó ra ngoài đi tán tỉnh các cô gái khác.

Chẳng lẽ hoa nhà không bằng hoa dại là sự thật?

Chắc là vì hoa nhà đã thuộc về mình rồi, không sợ mất đi đâu được nên cũng chẳng để tâm đây mà?

Thật sự là muốn nhẫn nhịn cũng không thể.

Thủ đoạn "giấu dốt" này càng khiến mọi người tức giận.

Oán khí vừa mới giảm đi một chút lại lập tức tăng lên lần nữa.

Khi bài thơ đọc tới đoạn: "Thuận lòng trời chưa chắc đã tồn tại, tuy nghịch thiên mà vẫn cười vang, người nào được như ta, một người một kiếm phiêu bạt nhân gian!" Oán khí trong lòng chúng nữ rốt cuộc không thể kiềm chế nổi.

Đại thiếu gia như ngồi trên đống lửa, ba mươi sáu kế, chuồn là thượng sách.

- Miêu cô nương, chúng ta ra ngoài nói chuyện một lát được không?

Quân Mạc Tà xoa tay nói. Hành động này lập tức chọc giận những hũ giấm chua đang ngồi đó...

- Ta không có hứng thú nói chuyện với ngươi.

Miêu Tiểu Miêu hừ một tiếng, lắc đầu, cũng chẳng thèm để ý đến phản ứng của hắn.

- Hả? Chàng cùng Miêu muội muội nói chuyện gì thế? Chuyện quan trọng gì mà các tỷ muội chúng ta không thể nghe chứ? Muốn nói cũng được thôi, nhưng cứ trả hết nợ cho các tỷ muội chúng ta đã rồi hãy tính.

Mai Tuyết Yên lúc này quả là thiết diện vô tư, trừng hai mắt, kiên quyết không chịu buông tha.

Truyen.free xin gửi đến quý độc giả bản chuyển ngữ mượt mà và tự nhiên nhất.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free