(Đã dịch) Dị Thế Tà Quân - Chương 365: Ngươi quá tàn nhẫn!
Trời làm bàn cờ, câu đối này dù có là lời đồn từ Huyễn Phủ, thì Sấm là trống trận, sét là cờ, ai dám tiến đến? Câu nói đó, chỉ có ta và Mặc Quân Dạ thốt ra trong lúc độ kiếp. Theo lời Mặc Quân Dạ, chỉ hai chúng ta biết điều đó. Vậy tại sao giờ đây Quân Mạc Tà lại có thể nói ra?
Hắn làm sao lại biết được?
Chẳng lẽ…
– Nha đầu ngốc, đến giờ mà nàng vẫn không nhận ra ta sao?
Mạc Tà cười khổ, nói:
– Ta lại khó nhận ra đến vậy sao?
Hắn nhìn Miêu Tiểu Miêu. Cánh tay chậm rãi đưa lên mặt, nhẹ nhàng vuốt ve vài cái, dung mạo tuấn tú lập tức tan biến. Thay vào đó, một gương mặt giản dị xuất hiện trước mắt Miêu Tiểu Miêu.
Mặc Quân Dạ…
Miêu Tiểu Miêu trợn tròn mắt. Nàng lập tức lùi về sau vài bước, trong mắt tràn ngập vẻ hoảng sợ:
– Ngươi… Ngươi là Quân Dạ?...
Mạc Tà cười khổ gật đầu, khẽ nói:
– Tiểu Miêu, là ta!
Thân thể mềm mại của Miêu Tiểu Miêu run rẩy bần bật, rồi đột nhiên không nói một lời mà ngất lịm đi.
Mạc Tà vội vàng bước tới, ôm nàng vào lòng.
Một lát sau, Miêu Tiểu Miêu từ từ tỉnh lại. Ánh mắt nàng lộ vẻ hoang mang, cứ ngỡ mình đang nằm mơ. Khi lại nhìn thấy khuôn mặt của Quân Mạc Tà ngay trước mặt, nàng đột nhiên nghẹn ngào bật khóc, nói:
– Quân Dạ, chàng biết không? Vừa rồi ta nằm mơ thấy ác mộng. Ta mơ thấy tên Tà Quân Chi Chủ kia có ý đồ đen tối với ta, hắn còn nói những lời chỉ có chàng và ta biết. Nếu chỉ có thế thì thôi, đằng này hắn lại còn dịch dung thành bộ dạng của chàng nữa chứ. Ta sợ! Ta thực sự rất sợ hãi!
Mạc Tà khẽ thở dài một tiếng, ôn tồn nói:
– Nha đầu ngốc… Nàng không hề nằm mơ. Đây đều là sự thật.
– Thật sao? Thật sao? Thật sự sao?
Miêu Tiểu Miêu hai mắt thất thần nhìn người yêu. Nàng đột nhiên giãy dụa thoát khỏi lồng ngực hắn, nhìn xung quanh như không tin vào mắt mình. Vẻ mặt thẫn thờ, nàng không thốt nên lời.
Nàng bỗng nhiên quay đầu, vẫn nhìn chằm chằm vào dung mạo thật vừa hiện ra. Hai mắt gắt gao dán chặt lên mặt hắn, nàng cắn răng nói:
– Quân Dạ… Ngươi nói cho ta biết. Nói với ta đây không phải là sự thật đi!
Mạc Tà thống khổ nhắm nghiền hai mắt, đờ đẫn nói:
– Tiểu Miêu. Đây chính là sự thật. Đây là dung mạo thật sự của ta. Từ trước tới giờ, ta vẫn luôn là Quân Mạc Tà, còn Mặc Quân Dạ chỉ là một hóa thân, một cái tên không hề tồn tại.
– Không! Không phải! Đây không phải là sự thật! Ngươi lừa ta, chỉ vì muốn tốt cho ta nên mới nói như vậy. Ta sẽ không tin lời ngươi nói. Nh��t định không…
Miêu Tiểu Miêu kêu lên một tiếng thê lương. Ánh mắt nàng như đã chết, nhìn chằm chằm vào Quân Mạc Tà. Chân nàng từng bước lùi về sau, đầu không ngừng lắc nguầy nguậy. Dù vậy, đôi mắt xinh đẹp kia đã tố cáo nàng, khuôn mặt nàng dần nhòa đi trong làn nước mắt.
Sự thật, dù có tàn khốc đến mấy, vẫn mãi là sự thật.
Đột nhiên, chân Miêu Tiểu Miêu vô tình vấp phải chiếc ghế dựa phía sau. "Uỳnh" một tiếng, cả người lẫn ghế đều ngã xuống đất.
Với tu vi của Miêu Tiểu Miêu hiện tại, đừng nói phía sau là một chiếc ghế, cho dù có là vách núi vạn trượng với vô vàn cơ quan cạm bẫy cũng khó lòng khiến nàng ngã. Vậy mà giờ đây, nàng lại chật vật đến thế, hiển nhiên tâm trí nàng đã hoàn toàn hỗn loạn.
– Tiểu Miêu…
Trong mắt Mạc Tà tràn đầy xót xa, hắn vươn tay muốn kéo nàng vào lòng.
– Không được đụng vào ta! Cái tên xấu xa này, không được chạm vào ta!
Miêu Tiểu Miêu thét lên một tiếng đầy dứt khoát. Nàng từ dưới đất bò dậy, nhưng nước mắt vẫn không ngừng tuôn rơi như chẳng muốn dứt khỏi ��ôi gò má. Thân thể mềm mại của nàng run rẩy kịch liệt!
– Ngươi, ngươi chính là Mặc Quân Dạ? Mặc Quân Dạ chính là Quân Mạc Tà? Quân Mạc Tà chính là Mặc Quân Dạ?
Miêu Tiểu Miêu gượng cười, khóe miệng đã rỉ máu.
Vệt máu đỏ tươi ấy khiến tâm thần Mạc Tà hoàn toàn chấn động.
– Ta, Tiểu Miêu, ta không hề có ý định lừa dối nàng. Ta chính là Mặc Quân Dạ, trong chuyện này… thực ra… ta…
Mạc Tà vội vàng giải thích. Dù trong lòng hắn sớm đã chuẩn bị cho tình huống này, nhưng hắn không ngờ Miêu Tiểu Miêu lại phản ứng kịch liệt đến vậy.
– Câm mồm!
Miêu Tiểu Miêu phẫn nộ hét lớn:
– Ngươi còn nói… không muốn lừa dối ta? Ha ha ha…
Nàng nở nụ cười thê lương, nói:
– Ngươi không muốn lừa dối ta sao? Hay ngươi còn muốn lừa dối ta đến bao giờ nữa? Ngươi đã lừa gạt ta tất cả, không chừa lại thứ gì cả!
Miêu Tiểu Miêu thân thể khẽ run lên, rồi dồn hết sức lực bản thân mà hét lớn:
– Ta đã bị ngươi lừa gạt trắng trợn rồi, chẳng lẽ ngươi không biết sao? Hay ngươi thật sự không biết? Ngươi còn muốn l���a ta cái gì nữa đây? Ta đã chẳng còn gì cả. Thôi thì, như vậy cũng tốt, ta cũng sẽ không phải sợ ngươi sẽ lại lừa gạt ta nữa.
Mạc Tà ngơ ngẩn nhìn nàng, chợt thấy lòng đau như cắt, chẳng thể phản bác lấy một lời.
– Quân Dạ, không, Quân Mạc Tà. Ngươi có biết không, trước đây ta đã hạnh phúc đến nhường nào?
Nước mắt Miêu Tiểu Miêu chậm rãi chảy xuống hai má, lướt qua khóe miệng, rồi rơi tí tách xuống mặt đất. Chẳng mấy chốc, một vũng nước mắt đã loang lổ trên nền đất.
Nàng thậm chí chẳng buồn lau nước mắt, cứ để mặc chúng tuôn rơi giàn giụa. Cùng với dòng lệ, máu từ khóe miệng cũng chảy xuống, dần nhuộm đỏ vệt nước mắt trên mặt đất.
– Quân Dạ của ta, tuy rằng không có võ công cái thế, khuôn mặt cũng rất bình thường. Nhưng đó lại chính là điều Miêu Tiểu Miêu ta chân thành yêu nhất ở chàng.
Miêu Tiểu Miêu bi ai nói:
– Hắn là người ta yêu nhất, ngươi có biết không? Ta thậm chí đã ngây ngô nghĩ rằng, ta cũng chính là người hắn yêu nhất. Hóa ra ta đã nhầm, nhầm thật rồi. Đây chỉ là một màn lừa dối, từ đầu đến cuối đều là một màn lừa dối mà thôi.
– Làm sao ngươi có thể không biết, ta đã từng kiêu hãnh vì hắn? Ta đã từng hãnh diện vì hắn? Có được Quân Dạ chính là hạnh phúc lớn nhất đời ta.
Miêu Tiểu Miêu cúi đầu nói, trên khuôn mặt thê lương chợt thoáng nét ngọt ngào:
– Quân Dạ nói cho ta biết, hắn sớm đã có thê tử. Nhưng ta không quan tâm. Dù có làm thiếp, chỉ cần được ở bên Quân Dạ, ta chẳng bận lòng bất cứ điều gì.
– Quân Dạ ôn nhu. Hắn có học thức uyên bác hơn người. Hắn vừa xuất hiện đã khiến cả Huyễn Phủ nổi lên một trận phong ba, dù tu vi của hắn rất yếu. Nhưng ta lại vì hắn mà kiêu hãnh… Ta là thê tử của Mặc Quân Dạ, là nữ nhân của hắn, ngay cả khi thân phận hắn có hèn mọn. Dù sau này hắn có chán ghét ta, ta cũng cam tâm tình nguyện.
Trời làm lều, đất làm giường. Gió là thức ăn, mưa là rượu. Mây là áo cưới, sấm là quà tặng, sét là mối duyên ta, Miêu Tiểu Miêu cùng Mặc Quân Dạ định chung thân.
Miêu Tiểu Miêu nở nụ cười thê lương, nói:
– Ta đã hiến dâng cơ thể, tâm ý, linh hồn và t��t cả mọi thứ của ta cho người ta yêu nhất.
– Nếu như không có Mặc Quân Dạ, Miêu Tiểu Miêu sẽ chỉ là một cái xác không hồn.
Miêu Tiểu Miêu thần sắc trống rỗng, giọng nói cũng trở nên vô hồn:
– Giờ đây ngươi lại nói với ta rằng, trên thế gian này căn bản không hề có ai tên là Mặc Quân Dạ sao?
– Tất cả đều là hư cấu sao? Cái không linh thể chất cũng là hư cấu, chưa từng tồn tại ư? Mặc Quân Dạ cũng là hư ảo sao?...
Miêu Tiểu Miêu xót xa nói:
– Quân Mạc Tà, làm sao ngươi có thể tàn nhẫn đến vậy? Ngươi sao lại nhẫn tâm hủy diệt giấc mộng đẹp của ta? Ngươi thực sự quá tàn nhẫn!
– Ngươi vì sao lại phải đối xử với ta như vậy? Tại sao, vì cớ gì mà lại tiếp tục lừa dối ta? Ta thà rằng vĩnh viễn không biết được sự thật. Dù Quân Dạ thật sự không trở về, hắn vẫn sẽ luôn nằm trong trái tim ta, vĩnh viễn không phai mờ. Vì sao ngươi phải tàn nhẫn đến vậy? Nhất định phải vạch trần trò lừa bịp này, hủy đi hy vọng mong manh của ta sao?
– Ngươi quá tàn nhẫn. Thực sự là quá tàn nhẫn!
Miêu Tiểu Miêu cúi đầu n��i, giọng nàng dường như có chút vô lực.
– Tiểu Miêu… Mặc Quân Dạ ở trong Huyễn Phủ, ngoại trừ thân phận là một ảo ảnh, thì tất cả học thức, tư duy và trí nhớ của hắn đều là thật. Người đó, chính là ta.
Mạc Tà khẽ nói:
– Giờ đây, ta đang trả lại cho nàng một con người chân thật nhất, chẳng lẽ không tốt sao?
– Không tốt! Người ta yêu, là Mặc Quân Dạ. Từ trước đến nay, ta chỉ yêu Mặc Quân Dạ, không phải Quân Mạc Tà!
Miêu Tiểu Miêu mặt đầm đìa nước mắt, nói:
– Là ngươi. Chính ngươi đã giết Quân Dạ của ta. Chính ngươi đã khiến Quân Dạ của ta vĩnh viễn biến mất!
Trên khuôn mặt thanh tú của Miêu Tiểu Miêu đột nhiên trở nên oán độc:
– Quân Mạc Tà, Tà Quân Chi Chủ, đùa giỡn một nữ nhân như vậy có phải ngươi thấy sung sướng lắm không? Ngươi hả hê nhìn một nữ nhân vì một ảo ảnh mà dốc hết hy vọng, tình cảm, tình yêu, sự trung thành, trinh tiết, trả giá tất cả. Rồi sau đó, ngươi lại thẳng tay dập nát nó. Khiến một nữ nhân như ta xoay sở không kịp trong lòng bàn tay ngươi. Ngươi cướp đi tất cả của ta. Có phải hiện giờ ngươi đang rất đắc ý không? Có phải ngươi đang rất đắc ý hay không?
Nàng từng bước tiến tới, lệ trong mắt không ngừng tuôn rơi, vẻ mặt thê lương đến tột cùng.
– Đủ rồi!
Mạc Tà khẽ quát một tiếng, rồi buồn bã nói:
– Tiểu Miêu, nàng đừng hiểu lầm ta. Nàng không thể bình tĩnh nghe ta giải thích một chút sao?
– Giải thích? Tốt! Ta đang đợi Tà Quân Chi Chủ lừng danh giải thích đây. Lời giải thích của Tà Quân Chi Chủ, ai mà dám từ chối cơ chứ?
Miêu Tiểu Miêu hung hăng nhìn hắn. Ngươi muốn giải thích? Được thôi, ta sẽ nghe. Nhưng ngươi cứ chờ đấy, ta nhất định sẽ không để ngươi bôi nhọ thanh danh của Quân Dạ, người ta yêu nhất đâu.
Mạc Tà thở dài một tiếng, thu hồi khuôn mặt giả tạo của Mặc Quân Dạ, khôi phục lại dung mạo vốn có của mình.
Miêu Tiểu Miêu trân trân nhìn hắn. Nàng gắt gao nhìn dung mạo vốn thuộc về Mặc Quân Dạ từng chút một tan biến. Đôi mắt nàng tràn đầy thâm tình, như chẳng muốn rời khỏi khuôn mặt ấy.
Rồi chỉ còn lại tuyệt vọng.
Đó là một sự tuyệt vọng khi tận mắt chứng kiến người mình yêu rời đi, vĩnh viễn không trở lại, rồi chìm đắm trong nỗi tuyệt vọng lớn lao.
Hết hy vọng!
Trong mắt nàng, dung mạo vốn thuộc về Mặc Quân Dạ từng chút, từng chút biến mất. Đôi mắt nàng cũng từ từ trở nên trống rỗng.
– Không… Quân Dạ. Chàng không thể đi!
Miêu Tiểu Miêu kêu lên một tiếng. Nàng run rẩy tiến lên từng bước. Bàn tay vô lực vươn ra, hướng về phía mặt Quân Mạc Tà, trong giọng nói nhuốm đầy tuyệt vọng. Cái tên "Quân Dạ" thốt ra từ miệng nàng, nghe như tiếng rên rỉ của một linh hồn đang hấp hối, xen lẫn nỗi tan nát cõi lòng.
Nội dung chuyển ngữ này là tài sản trí tuệ của truyen.free, chân thành cảm ơn sự đồng hành của bạn.