(Đã dịch) Dị Thế Tà Quân - Chương 366 : Ngươi không phải người ta thương!
- Tiểu Miêu! Ta…
Mạc Tà khẽ run người, nắm chặt tay nàng.
- Ngươi không được đụng vào ta! Ngươi không xứng, cái tên lừa gạt này!
Miêu Tiểu Miêu đôi mắt sắc như kiếm nhìn hắn, hung hăng gỡ tay hắn, dứt khoát kéo tay mình về. Nàng vội vuốt thẳng lại bộ quần áo vừa bị nhăn nhúm vì giằng co. Rồi nàng cúi gằm mặt, bất động hồi lâu. Cuối cùng, thân thể mềm mại c���a nàng cũng ngừng run rẩy.
Đợi khi không còn run rẩy nữa, nàng hít một hơi thật sâu, hít mạnh đến tột cùng. Quân Mạc Tà có cảm giác như nàng đang cố hít đến mức thân thể có thể bành trướng rồi nổ tung.
Sau đó, Miêu Tiểu Miêu ngẩng đầu nhìn Quân Mạc Tà, mỉm cười nói:
- Quân phủ chủ, ngài không phải muốn giải thích sao? Ta xin rửa tai lắng nghe những lời vàng ngọc của ngài đây.
Giọng nói của nàng lại bình tĩnh đến lạ thường.
Thế nhưng sự bình tĩnh ấy lại mang một vẻ tĩnh lặng và lạnh nhạt đến vô cùng.
Mạc Tà trong lòng đau xót.
Sắc mặt Miêu Tiểu Miêu trắng bệch. Dù nàng đang cười, nhưng trong đôi mắt lại lộ rõ vẻ chết chóc. Xem ra, dù có ai nói gì bên tai, nàng cũng chẳng lọt một chữ nào.
Mạc Tà trong lòng thở dài. Hắn chỉ cảm thấy từng cơn đau thắt, co rút kịch liệt cuộn trào trong lòng.
- Tiểu Miêu... Chuyện ngày đó là thế này. Sau khi ta tu luyện huyền công, đạt tới cảnh giới mà người thường khó lòng tưởng tượng. Chỉ trong vài năm, từ một tên phá gia chi tử, ta đã trở thành một cường giả Thánh Hoàng.
Mạc Tà dù biết rằng có giải thích cũng vô ích, nhưng lúc này, hắn không thể không giải thích.
Từng trải qua hai kiếp người, hắn chưa bao giờ lại cảm thấy áy náy như lúc này.
Cũng chưa bao giờ hắn cảm thấy nói ra một lời lại gian nan như lúc này.
- Huyền công đại thành, thọ nguyên đương nhiên cũng được kéo dài. Nhưng Tiểu Nghệ và Thanh Hàn luôn đi theo ta, có thể nói là tình nghĩa sâu đậm. Thế nhưng, một vấn đề trước mắt chúng ta lại không thể giải quyết.
Mạc Tà thở dài, lại tiếp tục nói:
- Ta có thể giữ dung mạo vĩnh viễn không đổi. Tuyết Yên cũng vậy. Nhưng những nàng khác thì không thể, vì tu vi của họ không cao đến mức đó. Hay nói cách khác, không phải ai cũng có năng lực ấy. Tác dụng của Huyền Công là trì hoãn tuổi già, nhưng không thể giữ mãi dung nhan vốn có cho các nàng. Ngay cả khi các nàng có thể tu luyện đến cảnh giới Thánh Hoàng như ta, nhưng thời gian không buông tha bất kỳ ai, dung nhan của các nàng vẫn sẽ phai tàn theo năm tháng. Đối với một người đàn ông thì không sao, nhưng đối với một nữ nhân thì…
- Ta cùng Tuyết Yên c�� thể giữ mãi tuổi xuân là bởi vì chúng ta đều có kỳ ngộ khác nhau.
Mạc Tà kể lại tóm tắt chuyện này:
- Đối với một nữ nhân mà nói, nếu nhìn thấy người mình yêu thương và các tỉ muội dung nhan mãi mãi không phai tàn theo năm tháng, còn bản thân mình lại già đi từng ngày. Đó chắc chắn là điều tàn khốc nhất đối với họ.
- Ta không muốn các nàng tương lai thương tâm, không muốn mất đi các nàng… Phụ nữ của ta, ta đương nhiên sẽ dùng hết khả năng để bảo vệ họ.
Mạc Tà thở dài nói:
- Nhưng để giải quyết vấn đề dung nhan này, ngoài việc tu vi tiến nhanh, còn một phương pháp khác là dùng Linh Lung Liên và thất thải thánh quả.
- Trừ hai cách đó ra, thì không còn cách nào khác!
Mạc Tà nói tới đây, Miêu Tiểu Miêu hờ hững nói:
- Vì thế ngươi liền ra tay với Thiên Thánh Cung và để mắt tới Phiêu Miểu Huyễn Phủ? Vì người ngươi yêu?
- Đúng vậy.
Quân Mạc Tà nói:
- Ở thành Cúc Hoa, ta đã quyết chiến với Tam Đại Thánh Địa. Điều kiện lúc đó là ai thắng sẽ đoạt được Linh Lung Liên. Kết quả họ thua, ta sẽ đi Thiên Thánh Cung. Dựa theo giao kèo, Linh Lung Liên hiển nhiên thuộc về ta. Sau đó ta đã nuôi trồng nó ra quả, chính là loại quả ngươi từng nếm thử.
- Còn Thất Thải Thánh Quả thì không thể thiếu. Nhưng muốn có được nó thực sự không dễ. Ta căn bản không có cách nào vào Huyễn Phủ. Thế nên, trong thời gian ở Thành Cúc Hoa, ta đã sớm rêu rao tin tức về một người sở hữu Không Linh thể chất kỳ ảo ngàn năm có một.
- Sau đó, ngươi dùng cái gọi là Không Linh thể chất để lợi dụng sự tín nhiệm của Tào Quốc Phong. Dọc đường bố trí cạm bẫy, khiến họ trải qua trăm cay nghìn đắng, rồi chủ động đưa ngươi vào Phiêu Miểu Huyễn Phủ?
Miêu Tiểu Miêu cười lạnh khẩy một tiếng:
- Phải nói rằng, ta đúng là quá ngốc. Bị ngươi lừa gạt dễ dàng như vậy, đúng là một con lừa! Khó trách ngươi lại chuyển mục tiêu sang ta, lừa gạt thân thể của ta. Và sự thật là ngươi đã thành công rồi.
- Sự thật không phải như thế!
Mạc Tà phẫn nộ nói:
- Ta từ đầu đến cuối chưa từng có ý lợi dụng ngươi để tiến vào cấm địa Huyễn Phủ. Cho đến khi Cố Phi Vũ khiêu khích ta, ta phản kích. Rồi đến huynh đệ Chiến gia khiêu khích. Tiểu Miêu, ta chưa từng một lần lợi dụng nàng.
- Quân phủ chủ. Ngươi không nên gọi ta là Tiểu Miêu.
Miêu Tiểu Miêu đột nhiên nổi giận:
- Đây là cái tên chỉ người thân của ta mới có tư cách gọi. Ngươi, ngươi không xứng, ngươi không có tư cách gọi như thế.
Mạc Tà hít sâu một hơi, nói:
- Được. Hiện tại ở đây ta sẽ cho nàng biết toàn bộ mọi chuyện sau khi ta tiến vào Huyễn Phủ. Sau khi ta giành được quyền vào Linh dược viên, cùng Chiến gia đánh cuộc, mục đích cũng chính là vì vật này. Còn về thứ trên người nàng, ta chưa từng nghĩ tới nửa điểm. Điểm này ta nghĩ nàng sẽ không phủ nhận chứ?
Miêu Tiểu Miêu ánh mắt trống rỗng nhìn sang một bên, chậm rãi gật đầu.
- Chỉ là, mọi chuyện trên đời vĩnh viễn không như ý muốn. Chiến gia thất bại nhiều lần, không cam lòng, muốn diệt trừ ta. Nàng lại bất chấp sinh tử đến cứu ta. Trong lòng ta cố nhiên cảm kích, nhưng ta kiên quyết giữ khoảng cách với nàng. Bởi vì trên thực tế, phần tình nghĩa này ta không gánh vác nổi. Lúc đó ta ��ã sớm biết rằng, nếu ta cùng nàng tiếp tục qua lại, đến một lúc nào đó, chân tướng bị vạch trần. Vô số kết quả có thể xảy ra, nhưng kết quả hiện giờ ta thực sự không gánh chịu nổi.
- Cho nên, ngày đó nàng đến tìm ta, ta cố ý nói rằng ở bên ngoài ta đã có thê tử để cự tuyệt nàng.
Mạc Tà nhắm chặt mắt, nói:
- Ta thực sự không muốn làm tổn thương nàng.
- Nhưng mà... Sự si tình của nàng vượt quá sức tưởng tượng của ta. Sau khi cắt đứt ân tình trở về liền hôn mê bất tỉnh…
Mạc Tà đau đớn thở dài nói:
- Sự si tình của nàng, việc dứt khoát cắt đứt quan hệ đã trực tiếp đẩy ta vào chân tường, không còn đường lui. Ta không thể trơ mắt nhìn nàng cứ thế mà lâm vào giấc ngủ ngàn thu. Cho nên ta lựa chọn cứu nàng.
- Tà Quân Chi Chủ thì sao chứ? Tuy có thế lực, thực lực mạnh mẽ, nhưng nói cho cùng, ta cũng chỉ là một nam nhân mà thôi. Nàng là một giai nhân tuyệt sắc, lại ôn nhu đến thế. Lại đối với ta tình thâm ý trọng như vậy, làm sao ta có thể không động lòng? Làm sao có thể không vừa ý chứ? Khoảnh khắc ta quyết ��ịnh cứu nàng, ta đã quyết định nàng sẽ là nữ nhân của ta. Là nữ nhân của Quân Mạc Tà này.
Quân Mạc Tà trầm giọng nói:
- Nàng chẳng lẽ lại không biết sao? Mẫu thân của ta năm đó cũng vì phụ thân ta hi sinh mà dưới nỗi bi thương cực độ, cũng giống nàng, ngủ say mười năm. Tình nguyện đắm chìm trong mộng cảnh, không muốn tỉnh dậy.
- Mẫu thân ta đã từng khổ sở rồi. Cho nên ta nhất định sẽ không để bi kịch này xảy ra lần thứ hai với nàng. Dù phải đối mặt với bất cứ chuyện gì, ta đều phải cứu nàng tỉnh lại, đưa nàng trở về bên cạnh ta.
Quân Mạc Tà nhìn chằm chằm vào khuôn mặt xinh đẹp của nàng:
- Để cho nàng được hạnh phúc.
- Nếu được lựa chọn lần nữa, ta cũng sẽ không do dự, không hối hận về quyết định lúc đó. Từ khoảnh khắc đó, đối với chuyện tình cảm của chúng ta, ta nhất định sẽ đối mặt, không còn trốn tránh nữa.
Quân Mạc Tà trầm giọng nói:
- Mãi cho đến khi ta rời đi, tất cả những gì ta dành cho nàng đều là thật tâm.
- Quân phủ chủ đã nói xong rồi sao?
Miêu Tiểu Miêu thản nhiên mỉm cười, lạnh lùng nói:
- Ừ. Cuối cùng ngươi cũng đã giải thích rồi ư?
Quân Mạc Tà nghe vậy liền biết những lời mình nói vừa rồi hiển nhiên nàng không để lọt tai, không khỏi thở dài.
- Có lẽ đúng như ngươi nói. Mọi việc ngươi làm đều có lý do của nó.
Miêu Tiểu Miêu nhẹ nhàng nói:
- Ngươi đối xử với thê tử của mình thật tốt. Vì các nàng mà ngươi có thể làm bất cứ chuyện gì, có thể dùng bất kỳ thủ đoạn tồi tệ nào để các nàng trường sinh bất lão. Ngươi chỉ là một nam nhân, một trượng phu. Những việc ngươi làm ta đều hiểu, thậm chí không chút trách cứ ngươi.
- Nhưng mà, ngươi có từng nghĩ tới không? Hành động này của ngươi đã làm tổn thương bao nhiêu người? Ở Huyễn Phủ là bảy vị Thánh Hoàng, Tào Quốc Phong. Ngươi xem, bảy người họ đều kỳ vọng vào ngươi, đối đãi với ngươi còn tốt hơn cả con cháu ruột thịt. Mà ngươi từ đầu đến cuối lại lừa gạt họ.
- Còn có toàn bộ cao tầng, trưởng lão trong Huyễn Phủ đều coi ngươi là hy vọng tương lai của Huyễn Phủ. Tất cả đều hết sức ủng hộ ngươi, mà ngươi cũng nhẫn tâm lừa gạt họ.
- Còn về phần ta, ngươi không cần áy náy. Ngươi thực sự không hề lừa gạt ta.
Miêu Tiểu Miêu cười thê lương nói:
- Ta thực sự không nói lời trái với lương tâm mình đâu. Phu quân của ta là Mặc Quân Dạ, trượng phu của ta chính là Mặc Quân Dạ. Hắn không hề lừa gạt ta, hắn đối xử với ta rất tốt. Ta là thê tử của hắn, là nữ nhân của hắn. Nhưng hắn đã mất rồi…
- Mặc Quân Dạ còn sống, ta chính là Mặc Quân Dạ.
Quân Mạc Tà gầm nhẹ một tiếng.
- Không! Ngươi không phải hắn!
Miêu Tiểu Miêu với ánh mắt trong trẻo nhìn Quân Mạc Tà, nói:
- Ngươi là Quân Mạc Tà, là Tà Quân Chi Chủ. Ngươi không phải Mặc Quân Dạ của ta. Tuy rằng hắn chỉ là một hóa thân, nhưng ngươi lại không thể thay thế được vị trí của hắn trong lòng ta. Bởi vì hắn vì ngươi mà xuất hiện, cũng vì ngươi mà tồn tại. Không, hắn không thể nào có mặt ở đây được. Hắn sẽ mãi mãi sống trong lòng ta.
Bản biên tập này thuộc sở hữu của truyen.free và được bảo hộ bản quyền.