(Đã dịch) Dị Thế Tà Quân - Chương 438: Ta muốn các ngươi cho ta một cái công đạo!
– Viện binh? Viện quân gì chứ?
Quân Mạc Tà rốt cuộc cười lạnh một tiếng:
– Rốt cuộc ai là viện binh? Mạc Vô Đạo, Mạc Đại Tông chủ, đầu ngươi không phải bị ngấm nước chứ? Ngươi nói chuyện tốt nhất là nên suy nghĩ trước sau cho rõ ràng, đừng để người khác nghĩ rằng Tam Đại Thánh địa các ngươi chỉ biết nói phét, chẳng nói được lời nào ra hồn.
B���n thân Mạc Vô Đạo tuy không phải cao thủ tuyệt đỉnh, nhưng nhờ địa vị tối cao của hắn, ngay cả những tiền bối cấp bậc Thánh Tôn của Tam Đại Thánh địa cũng khá khách khí. Từ lúc nhậm chức tới nay, hắn chưa từng bị ai chỉ thẳng mặt mà mắng, mọi tội danh đổ ụp lên đầu mình. Sững sờ một lúc, khuôn mặt hắn tức thì nóng bừng, máu nóng xông thẳng lên não, định tiến lên đôi co nhưng lại bị Cổ Hàn ngăn lại. Sau đó, Cổ Hàn dẫn đoàn người ngồi xuống.
Cổ Hàn biết, Quân Mạc Tà không phải là kẻ không biết phải trái, tự cao tự đại.
Hiện tại hắn làm như thế, chắc chắn có nguyên do sâu xa.
Nếu không, ngày hôm qua đã tuyệt đối không thể chung sức đồng lòng ngăn địch. Càng không thể rộng rãi xuất ra thần dược phi phàm, vậy mà ngày hôm nay lại lạnh lùng đến thế.
– Quân phủ chủ, nếu Thiên Thánh Cung có gì đắc tội với phủ chủ, ngài cứ nói thẳng, đừng ngại. Đại địch hiện giờ vẫn còn đó, nếu chúng ta không tin tưởng nhau, hợp sức chống lại kẻ địch thì khó lòng chiến thắng.
Cổ Hàn bình tĩnh ngồi, mỉm cười nói.
��� Tốt! Cổ tiền bối, người ngay nói thẳng. Một khi đã như thế, ta cũng không khách khí nữa. Ta sẽ nói thẳng ý kiến của mình.
Trên khuôn mặt Quân Mạc Tà hiện lên nụ cười thê lương, hắn ngẩng đầu hỏi:
– Không biết chiến trường Đoạt Thiên Chi Chiến trước kia rốt cuộc lưu lại bao nhiêu người, và cao thủ các cấp cụ thể ra sao?
Ánh mắt Cổ Hàn khẽ co lại: Quả nhiên đã xảy ra vấn đề! Không biết cái đám người kia rốt cuộc đã làm ra chuyện tốt đẹp gì? Lại có thể khiến Tà Quân Chi Chủ thường ngày lạnh lùng mà lại tức giận đến mức này? Hiện tại chính là thời khắc mấu chốt, song phương hợp lực chống lại dị tộc xâm lược, thật sự không nên có đấu tranh nội bộ lúc này. Hơn nữa, đối phương lại là chủ lực trong trận quyết chiến này.
– Tại chiến trường cũ quả thực có lưu lại không ít người.
Cổ Hàn suy nghĩ một chút, vẫn thành thật nói:
– Dù sao, cũng không chắc dị tộc nhất định tuân thủ hứa hẹn. Biết đâu một ngày nào đó, chúng liền vượt biên quấy rối.
Quân Mạc Tà hừ lạnh một tiếng nói:
– Theo ý kiến của tiền bối, nếu họ ở đó thì sau khi Thiên Trụ Sơn đột nhiên sụp đổ cộng thêm núi lửa phun trào, có thể khiến họ thương vong nặng nề không?
– Quả thực không thể nào có khả năng đó.
Cổ Hàn nở nụ cười:
– Những người đó đều là cao thủ tinh nhuệ của Tam Đại Thánh Địa. Thực lực thấp nhất cũng đã tới Thánh Giả. Thiên Trụ Sơn lần này sụp đổ ngoài ý muốn, tuy rằng là bất ngờ nhưng cũng không thể chôn vùi nhiều cao thủ như thế được. Điểm đó ta có thể lấy danh dự của mình ra cam đoan.
– Thì ra là như vậy. Nhưng không biết rốt cuộc nơi đó tổng cộng có bao nhiêu người, và cao thủ các cấp cụ thể ra sao?
Quân Mạc Tà nghiêng đầu hỏi.
Biết Quân Mạc Tà hỏi như vậy, chắc chắn ẩn chứa hàm ý nào đó. Cổ Hàn cũng không dài dòng, giải thích tỉ mỉ, nói:
– Những người thủ hộ ở chiến trường Đoạt Thiên Chi Chiến từ xưa tới nay chưa bao giờ ít hơn ba trăm người. Trong đó, số lượng nhân thủ không ngừng tăng lên. Cụ thể có hai Thánh Quân, mười tám Thánh Tôn, một trăm Thánh Hoàng các cấp, hai trăm Thánh giả các cấp. Th��nh giả cứ cách một trăm năm lại thay phiên nhau một lần. Toàn bộ Thánh giả sau thời gian đóng quân ở chiến trường Đoạt Thiên Chi Chiến đều trở lại Thiên Thánh Cung chuẩn bị đột phá bình cảnh. Sau khi đột phá, họ lại được hoán đổi để tiếp tục bảo vệ ranh giới mong manh ấy.
Cổ Hàn cười nói:
– Luân phiên thay thế như thế. Đó chính là phương thức luyện binh của dị tộc, lấy chiến tranh nuôi chiến tranh. Để đề cao tố chất vốn có của các cao thủ chúng ta. Như thế mới có thể bảo đảm, qua các triều đại luôn có lớp lớp cao thủ xuất hiện. Trên thực tế, lúc này Thiên Thánh Cung, Tam Đại Thánh Địa vì một số lý do ngoài ý muốn mà thực lực đã hao tổn rất nhiều. Cho nên ở nơi đóng quân hiện giờ có thể nói là một phần chiến lực mạnh mẽ và tinh nhuệ nhất mà chúng ta có thể xuất ra được…
– Hay thật cái kiểu "lấy chiến tranh nuôi chiến tranh". Thực lực Thiên Thánh Cung quả nhiên hùng hậu thật. Đội quân tinh nhuệ nhất, ha ha ha.
Quân Mạc Tà cười trào phúng, nói:
– Tam Đại Thánh địa nếu như có thực lực hùng hậu như vậy, ch���c sẽ chẳng để đám dị tộc này vào mắt. Thế thì đội quân tinh nhuệ nhất của các ngươi… Hiện tại họ đang ở đâu?
– Đương nhiên là họ trấn thủ ở chiến trường. Đó chính là thiên chức của họ, nếu không có biến cố thật lớn thì làm sao có thể xuất động… À…
Cổ Hàn vừa nói tới đây, đột nhiên giật mình.
Chiến trường Đoạt Thiên Chi Chiến? Thiên Trụ Sơn đã sụp đổ thì làm gì còn có chiến trường đó nữa? Biến cố thật lớn? Cho tới bây giờ vẫn chưa tính là biến cố lớn hay sao?
Quân Mạc Tà lạnh lùng nói:
Tôi thực sự khó hiểu với lời nói vừa nãy của Cổ tiền bối. Chẳng lẽ Cổ tiền bối đang nói đùa sao?
– Vừa rồi quả thực lão phu có chút lỡ lời. Quân phủ chủ nói rất đúng. Vậy, nói như vậy, trận đại chiến hôm trước họ đã không tham chiến sao?
Sắc mặt Cổ Hàn tức thì trở nên vô cùng khó coi. Vừa tới đây họ đã sớm nhận ra, nơi này vừa trải qua một trận đại chiến cực kỳ thảm khốc.
Trận đại chiến oanh liệt đến mức này, quả là hiếm thấy trong đời. Hắn từ từng chút dấu vết còn sót lại trên bầu trời mà phán đoán được rằng, trận đại chiến này ít nhất cũng có hơn mười vị cường giả Thánh Tôn tham chiến. Hơn nữa, đa số đã vẫn lạc, nếu không thiên địa linh khí nơi đây cũng sẽ không tổn hao đến tình trạng như thế.
Cho nên, lúc trước Cổ Hàn cho rằng tất cả những người trấn giữ ở Thiên Trụ Sơn trước đó đều tham dự trận chiến này.
Hắn nào biết, Quân Mạc Tà bỗng nhiên lại hỏi liên tiếp những vấn đề như vậy, bên trong đều có nguyên do sâu xa của nó. Đáp án có thể nói là quá rõ ràng: Những cao thủ đỉnh phong này, thế mà lại không tham dự trận chiến!
Cho nên, Cổ Hàn nếu như tiếp tục không hiểu ra vấn đề thì quả thực hắn sống hơn ba nghìn năm cũng thật vô dụng rồi.
Các cao thủ Thiên Thánh Cung cùng Mạc Vô Đạo lập tức biến sắc.
Thậm chí không ít người giận dữ bừng bừng.
Một cuộc chiến như vậy sẽ tạo thành tổn thất như thế nào, với lịch duyệt cùng kinh nghiệm của mọi người ở đây, căn bản không cần hao tâm tốn sức cũng có thể dễ dàng đoán được. Nếu như những người đó không tham chiến, vậy thì… Những tổn thất lúc trước toàn bộ đều do Thiên Phạt Sâm Lâm gánh chịu.
Cái kết quả này gần như bất cứ ai cũng không thể chịu đựng được. Ngay cả Mạc Vô Đạo trong mắt cũng đầy phẫn nộ mãnh liệt. Hiện giờ họ đã hiểu tại sao Quân Mạc Tà lại có thái độ như vậy. Nếu đặt họ vào tình cảnh này… Chỉ sợ phản ứng của họ còn mãnh liệt hơn Quân Mạc Tà hiện tại rất nhiều.
Đây, trực tiếp chính là bỏ đá xuống giếng! Hơn nữa đối tượng chính là chiến hữu của mình.
Mà thành bại của trận chiến này trực tiếp can hệ đến vận mệnh bách tính lê dân! Thậm chí là toàn bộ đại lục. Loại hành vi này quả thực là vô liêm sỉ tới cực điểm!
Tất cả mọi người đều không nghĩ đến khả năng những người này bị Thiên Trụ Sơn đè chết. Bởi vì chuyện đó thật sự không có khả năng. Hiện tại, nơi đó cũng không có chiến tranh xảy ra, chỉ còn đất và đá.
Cho nên, chỉ có một kết luận là, họ không muốn ra tay! Cho nên không chịu lộ diện xuất kích!
– Trận chiến ngày hôm qua, dị tộc điều động hơn hai mươi vạn quân tiếp c���n! Trong đó có mấy nghìn U Minh Quỷ Nhẫn, hơn bốn trăm Cuồng Đao Nhẫn và mười ba Chí Tôn Thiên Nhẫn. Huynh đệ Thiên Phạt chúng ta bôn ba mấy vạn dặm gấp rút đến tiếp viện, chiến đấu kịch liệt suốt ba canh giờ. Mãi cho đến khi cuộc chiến kết thúc, liên quân Thiên Phạt cũng không gặp lấy một tên viện binh nào.
Quân Mạc Tà bỗng nhiên đứng lên, khoanh tay, hai mắt sắc như lưỡi đao, quét qua từng người trong Tam Đại Thánh Địa. Ánh mắt hắn lướt qua đâu, tất cả đều cúi đầu không nói gì, vẻ mặt vô cùng xấu hổ.
Nhóm người mình có thể nói là dùng hết các thủ đoạn, lại lấy chiêu bài an nguy con dân thiên hạ ra để cầu cứu. Cuối cùng gần như là cầu xin Tà Quân Phủ cùng Thiên Phạt Sâm Lâm gác lại hiềm khích trước đó mà ra tay hỗ trợ cuộc chiến. Đoàn quân đi ngày đi đêm, hành quân thần tốc, một ngày một đêm đã tới Thiên Trụ Sơn tham chiến. Thế mà không ngờ rằng, trong khi viện quân còn đang đường dài, phải chống cự với đại quân của địch, thì những kẻ ở gần trong gang tấc lại toàn bộ làm rùa đen rút đầu, khoanh tay đứng nhìn chiến hữu của mình hy sinh.
Mỗi người gần như đều cảm thấy bị giáng một cái tát bỏng rát vào mặt.
– Các vị cao nhân có biết tình hình cụ thể và tỉ mỉ của trận chiến này không?
Trên mặt Quân Mạc Tà toát lên vẻ bi thương khó che giấu, cùng với nét kiêu ngạo. Đông đảo những người bên cạnh hắn, trên mặt mỗi người cũng lộ rõ bi thương xen lẫn kiêu ngạo. Họ ưỡn ngực ngẩng cao đầu.
Đây chính là kiêu ngạo chỉ thuộc về Thiên Phạt! Là do các huynh đệ dùng tính mạng của họ để đổi lấy.
Giờ phút này, trong lòng mọi người ở Thiên Phạt hầu hết đều là tự hào xen lẫn bi phẫn.
Cổ Hàn đã có thể tưởng tượng ra toàn bộ đầu đuôi câu chuyện trong đó. Cả khuôn mặt hắn đỏ bừng như máu. Khuôn mặt vì tức giận quá độ mà gân xanh nổi hết trên trán, mạch máu đập thình thịch, cắn răng nói:
– Xin hãy rửa tai lắng nghe!
Hắn tức giận, đương nhiên không phải vì thái độ hùng hổ doạ người của Quân Mạc Tà. Mà là đám người canh giữ Thiên Trụ Sơn không chịu ra tay trợ giúp!
Giờ phút này, Cổ Hàn thầm nghĩ, nếu trên mặt đất có một khe nứt nào đó xuất hiện, hắn nhất định sẽ lập tức chui vào! Còn hơn là ở ngoài chịu sự dằn vặt khó chịu như thế này.
Nỗi sỉ nhục đến mức này, lại là do người mình mang tới!
Hắn lại không thể tránh né, càng không thể tránh khỏi, chỉ có thể thành thật nghe hắn giáo huấn. Thành thật tiếp nhận hậu quả…
��� Trận chiến này, đội quân thứ nhất từ Thiên Phạt Sâm Lâm xuất phát, đường dài gấp gáp đến đây. Toàn bộ thành viên đều tham dự cuộc chiến.
Thanh âm của Quân Mạc Tà đột nhiên lớn lên, giống như hò hét vậy, mang theo chút run rẩy:
– Ưng Vương suất lĩnh ba nghìn chiến sĩ Ưng Tộc. Hùng Vương mang theo ba nghìn chiến sĩ Hùng Tộc tinh nhuệ! Còn có tám vị Thánh Tôn Thiên Phạt do Lộc Thánh Tôn dẫn đầu, cùng liên quân Ưng - Hùng chống lại hơn hai mươi vạn đại quân dị tộc.
– Thực lực những huynh đệ này, trước đó đều là dùng bí pháp để tăng lên. Trong đó người kém nhất cũng là Tôn giả tứ cấp. Chỉ thiếu chút nữa là có thể tiến lên cấp bậc Thánh giả!
Thanh âm Quân Mạc Tà nặng trĩu, trong chốc lát khiến màng tai mọi người chấn động.
Nói tới đây, Quân Mạc Tà dừng lại, ngửa mặt lên trời, hít sâu một hơi, lạnh lùng nói:
– Chư vị mở miệng là nói về an nguy đại lục, ngậm miệng lại là đầy lòng yêu nước thương dân. Vậy các ngươi có biết kết quả của trận chiến này là gì không?
Cổ Hàn chỉ cảm thấy trên mặt nóng như lửa đốt, dường như không thốt nên lời, chậm chạp hỏi:
– Thắng?
– Thắng! Đương nhiên là thắng. Nếu không thắng, vậy ngươi cho rằng nơi đây còn yên tĩnh được như thế này sao? Trận chiến này không những thắng mà còn thắng lớn.
Quân Mạc Tà thở dài, nặng nề nói:
– Tổng cộng gần hai mươi vạn đại quân dị tộc, toàn quân tan vỡ, chỉ còn không đến một vạn người may mắn chạy thoát trở về. Trong số một nghìn U Minh Quỷ Nhẫn, tuyệt đại đa số đã nằm lại tại đây. Còn bốn trăm tên Cuồng Đao Nhẫn kia, tất cả đều hóa thành tro bụi. Mười ba tên Chí Tôn Thiên Nhẫn thực lực cực mạnh kia, toàn bộ đều đã ngã xuống đây, không một ai ngoại lệ.
Oanh một tiếng, cả lều xôn xao, không thể tin vào tai mình!
Bằng vào thực lực như vậy, tin rằng cho dù vào thời kỳ Tam Đại Thánh Địa cường thịnh, xuất toàn lực ứng phó, chỉ sợ muốn thắng lợi cũng sẽ phải trả một cái giá cực lớn. Mà bây giờ, vào giờ phút này, Thiên Phạt Sâm Lâm lại giành được thành quả chiến đấu huy hoàng như thế. Làm sao có thể?
– Điều này sao có thể?
M��c Vô Đạo kinh ngạc xen lẫn vui sướng mà kêu lên.
– Cổ tiền bối, vừa rồi ta chỉ mới nói kết quả của trận chiến cùng với tổn thất của đối phương. Nhưng ngươi có biết Thiên Phạt Sâm Lâm chúng ta vì trận chiến này mà phải trả một cái giá đắt như thế nào không?
Quân Mạc Tà cũng không để ý tới phản ứng của Mạc Vô Đạo. Hắn nhìn chằm chằm vào Cổ Hàn, trầm giọng nói:
– Thiên Phạt chúng ta… Tám vị tiền bối Thánh Tôn của Thiên Phạt, Ưng Vương, còn có ba nghìn chiến sĩ Ưng Tộc. Hơn hai nghìn chiến sĩ Hùng Tộc… Toàn bộ trong trận chiến này, hết thảy đều biến thành hư vô.
Cổ Hàn ngẩng đầu, sắc mặt tức thì trắng bệch!
– Các ngươi có muốn biết họ chết như thế nào không?
Quân Mạc Tà chỉ cảm thấy trong lòng có một nỗi phẫn uất không nói lên lời, xông thẳng lên lồng ngực, giọng hắn khản đặc nói:
– Toàn bộ huynh đệ Thiên Phạt chúng ta đều chiến đấu đến chết. Không một ai còn giữ được thân thể trên chiến trường. Ngoại trừ Ưng Vương vốn vì bảo vệ bằng hữu mà chết. Ngoài hắn ra, tất cả đều tự bạo mà chết. Hơn nữa, họ lấy thân thể, linh hồn cùng huyền lực của mình mà làm tăng sức mạnh tự bạo tới cực hạn. Chỉ có như thế, mới có thể có được chiến tích huy hoàng mà Mạc đại tông chủ cho rằng không có khả năng.
Thân thể mọi người đều chấn động mãnh liệt, tất cả đều trừng mắt, líu lưỡi, không thể tin nổi vào sự thật trước mắt.
Lúc trước họ cũng đã nghĩ đến, trận chiến này tất nhiên là vô cùng kịch liệt. Nhưng cho dù thế nào cũng không ngờ đến, trận chiến này lại có thể thê thảm đến tình trạng này.
Tám vị Thánh Tôn, cùng với hơn năm nghìn chiến sĩ Thiên Phạt không ngờ lại dùng phương thức cực đoan nhất là tự bạo để ngăn cản bước tiến địch nhân.
– Hiện tại, ta chỉ muốn hỏi một câu. Khi máu huynh đệ chúng ta đổ xuống, các ngươi đang ở nơi nào? Liên quân Ưng - Hùng gấp rút đi một quãng đường dài suốt một ngày đêm tới đây. Các cao thủ tinh nhuệ đóng ở Thiên Trụ Sơn của các ngươi gần trong gang tấc thì đang ở đâu?
Ánh mắt của Quân Mạc Tà nhìn thẳng vào đám người Cổ Hàn:
– Cứ cho là họ không nghĩ tới ngoại tộc tấn công nhanh như vậy. Cứ cho là họ không phát hiện ra khi đại chiến bắt đầu. Thì đến khi huynh đệ của chúng ta từng người một dùng phương thức tự bạo để kéo dài thời gian, ngăn cản địch nhân. Các cao thủ tinh nhuệ của các ngươi ở đó, nơi này không xa. Coi như tu vi họ là Thánh Hoàng đi nữa, cũng chỉ không đến nửa canh giờ là có thể đến đây. Vậy mà họ lại không xuất hiện. Họ đang ở nơi nào? Chẳng lẽ tất cả đám cao thủ này đều là kẻ điếc kẻ mù sao?
Quân Mạc Tà lạnh lùng cười, trong mắt bắn ra hai đạo sát khí lạnh thấu xương, như tia chớp từ chín tầng mây bắn xuống, nói:
– Cổ Hàn! Những người đã ngã xuống đó, tất cả đều là huynh đệ của ta. Là huynh đệ của Quân Mạc Tà ta.
Từ trước cho tới giờ, hắn đối với Cổ Hàn đều tôn kính gọi Cổ tiền bối. Nhưng hiện tại xưng hô bỗng biến đổi, gọi thẳng tên! Thanh âm tuy rằng vẫn lạnh lùng như trước, nhưng đã tràn ngập mùi thuốc súng.
Toàn bộ cao tầng Tam Đại Thánh Địa, tổng cộng bốn mươi, năm mươi người, dưới ánh mắt giận dữ c��a Quân Mạc Tà hầu hết đều cúi mặt xuống, cảm thấy xấu hổ vô cùng.
Sỉ nhục!
Đây tuyệt đối là một nỗi sỉ nhục vô cùng lớn!
Trơ mắt nhìn chiến hữu của mình từng người một ngã xuống, mà người của mình ngay cả một người cũng không ra mặt.
Đối mặt với ánh mắt lạnh lùng của Quân Mạc Tà, Mai Tuyết Yên cùng đám người đứng sau hắn, Cổ Hàn đột nhiên cảm thấy không còn cách nào để bào chữa nữa.
Cũng không chỉ có Cổ Hàn, người của Tam Đại Thánh Địa cũng không nói ra được một lời. Ngay cả người khéo léo như Mạc Vô Đạo giờ phút này cũng không phản bác được.
Đây tuyệt đối là chuyện không thể chối cãi.
Quân Mạc Tà cắn răng hét lớn một tiếng, nói:
– Cổ Hàn, huynh đệ ta, cho dù một người cũng không thể chết một cách vô ích! Chuyện này, ta cần một lời giải thích. Cần Tam Đại Thánh Địa, Thiên Thánh Cung các ngươi, cho ta một cái công đạo.
Hắn cắn răng, chậm rãi nói:
– Ta không thể để huynh đệ ta chết một cách vô ích, chết không nhắm mắt. Vì thế, ta! Quân Mạc Tà này nhất định không tiếc tất cả sẽ đòi lại công đạo cho họ.
Mọi bản quyền nội dung này đều thuộc về truyen.free, xin quý vị tôn trọng.