Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Lưu Manh Lão Sư - Chương 949: Chương 949

“Tốt, tốt!” Sử Thống thấy Trần Thiên Minh định giật lấy hai cái bánh bao nhỏ trong tay Mầm Nhân, vội vàng giành lấy ngay, rồi nhét cả hai cái vào miệng cắn ngấu nghiến.

“Sử Thống, cậu không phải muốn giảm cân sao? Cậu ăn sáng kiểu gì thế?” Trần Thiên Minh thấy Sử Thống đã cho bánh bao vào miệng cắn rồi, đành chịu thôi.

Sử Thống không thèm để ý Trần Thiên Minh, y nhìn chằm chằm Mầm Nhân với vẻ mặt cười duyên: “Mầm Nhân mỹ nữ, tôi vô cùng cảm ơn cô hôm nay đã mua bữa sáng cho tôi. Tôi không biết làm sao báo đáp, chỉ đành...”

“Sử Thống, cậu nói cái gì?” Trần Thiên Minh nổi giận ngút trời. Nếu Sử Thống dám thốt ra câu “lấy thân báo đáp”, vậy thì y thực sự sẽ biến thành “Thỉ Dũng”.

“Tôi là nói tối nay đi khách sạn Huy Hoàng ăn cơm cùng Thiên Minh, cậu (anh) căng thẳng gì chứ?” Sử Thống lườm Trần Thiên Minh một cái rồi nói.

“Hì hì...” Mầm Nhân mím môi cười duyên. Hôm nay tự mình mang bữa sáng cho Trần Thiên Minh, xem ra công sức bỏ ra không hề uổng phí. Ít nhất thì chuyện này cũng cho nàng biết Trần Thiên Minh vẫn còn rất quan tâm mình.

Trần Thiên Minh liếc Sử Thống một cái, nói: “Sử Thống, cậu không thể keo kiệt đến thế chứ? Tối nay tôi mời ăn cơm là chuyện của tôi. Ngày mai cậu hãy mời Mầm Nhân đi!”

“Được, được. Tối mai tôi sẽ mời Mầm Nhân ăn cơm.” Sử Thống nghe Trần Thiên Minh nói vậy, trong lòng đương nhiên mừng rỡ, vì ngày mai y có thể một mình mời Mầm Nhân đi khách sạn Huy Hoàng ăn cơm.

“Mầm Nhân, cô nghe thấy không? Người ta Sử Thống xa hoa cỡ nào! Hôm nay cô ăn bữa cơm tình nghĩa của tôi, ngày mai tôi sẽ đi ăn bữa cơm tình nghĩa của cô. Ha ha, lại là khách sạn Huy Hoàng ăn cơm nữa chứ!” Trần Thiên Minh cười nói với Mầm Nhân.

Mầm Nhân nghe thấy có thể cùng Trần Thiên Minh đi ăn cơm, nàng cũng rất vui. “Vâng, khách sạn Huy Hoàng tuy mới mở không lâu nhưng nơi đó rất ổn, em cũng từng đến một lần rồi.”

Sử Thống nghe Trần Thiên Minh tối mai cũng sẽ đi làm kỳ đà cản mũi, không khỏi tức giận, y vội vàng ra hiệu bằng mắt với Trần Thiên Minh: “Thiên Minh, tối mai cậu không rảnh sao? Tối mai cậu không cần ra ngoài à?”

“Sử Thống, ngày mai tôi rất rảnh. Chẳng lẽ cậu sợ tôi tối mai cũng đi ăn cơm sao?” Trần Thiên Minh ngạc nhiên nói. “Nhưng cậu không phải là thiếu gia nhà họ Sử sao, sao lại keo kiệt một chút tiền nhỏ như vậy?”

Bị Trần Thiên Minh khen như vậy, đặc biệt là trước mặt cô gái đẹp như Mầm Nhân, Sử Thống không ngờ cảm thấy bay bổng. “Đó là, đó là... Thiên Minh, tôi là người rất kín đáo, tuy rằng tôi là thiếu gia nhà họ Sử, nhưng tôi không hay khoe khoang bên ngoài đâu. Mầm Nhân, cô có biết nhà họ Sử là gì không?”

“Nhà họ Sử? Em không biết.” Mầm Nhân lắc đầu nói, nàng chưa từng nghe qua cái gì là thiếu gia nhà họ Sử cả.

“Mầm Nhân, tôi nói nhỏ cho cô nghe nhé. Nhà họ Sử chúng tôi là một trong sáu đại gia tộc của nước Z, có công việc kinh doanh trên khắp cả nước, tài sản ít nhất cũng hơn mười tỷ. Đương nhiên tôi không quản việc này, nhưng tiền trong nhà chắc chắn còn nhiều hơn thế.” Sử Thống lớn tiếng nói, hoàn toàn không phải nói nhỏ cho Mầm Nhân, với cái âm lượng đó thì Dương Bồi Khâm và những người khác ở bên kia chắc cũng nghe thấy hết rồi.

Mầm Nhân kinh ngạc nói: “Oa, thầy Sử Thống, nhà thầy giàu có thế sao?”

“Đó là, đó là... nhà tôi là có tiền.” Sử Thống dương dương tự đắc gật đầu. “Đúng rồi, Mầm Nhân, sau này cô cứ gọi tôi là Sử Thống thôi nhé, đừng gọi thầy giáo gì cả, không thì nghe xa cách quá.”

Trần Thiên Minh nhìn vẻ mặt mê mẩn của Sử Thống, hận không thể xẻo ngay Sử Thống ra làm mấy mảnh. Y nhìn phụ nữ thì cứ nhìn phụ nữ đi, sao lại như y chứ? Anh ăn xong món phở, hài lòng xoa bụng nói: “Mầm Nhân, phở cô làm ngon thật đấy, tôi ăn rất no.”

“Anh thích là tốt rồi, ngày mai em sẽ làm thêm bữa sáng nữa cho anh.” Mầm Nhân vui vẻ nói.

“Mầm Nhân, ngày mai cô cũng có thể làm giúp tôi một suất bữa sáng được không? Tôi muốn loại phở hôm nay Thiên Minh ăn ấy.” Sử Thống nhìn Trần Thiên Minh ăn ngon lành, không khỏi thèm thuồng chảy nước miếng.

“Được thôi, dù sao thì em cũng mua một lượt mà.” Mầm Nhân gật đầu nói.

Trần Thiên Minh định giúp Mầm Nhân từ chối, nhưng nghe Mầm Nhân nói vậy thì anh cũng không tiện nói gì thêm. Anh đành phải nói với Sử Thống: “Sử Thống, cậu không biết xấu hổ à, để Mầm Nhân trả tiền sao? Cậu lấy ví tiền ra, đưa tiền ăn sáng cho Mầm Nhân đi.”

“Đúng, không thể để Mầm Nhân trả tiền.” Sử Thống vội vàng móc ví tiền của mình ra.

Mầm Nhân khoát tay nói: “Chỉ là bữa sáng thôi mà, đáng là bao nhiêu đâu. Các anh đừng khách sáo.”

Trần Thiên Minh túm lấy ví của Sử Thống, rút ra năm tờ màu đỏ thẫm. “Mầm Nhân, đây là năm trăm khối, tiền ăn sáng một tuần của ba chúng ta.”

“Không, không cần đâu.” Mầm Nhân ngượng ngùng không nhận tiền, dù sao nàng cũng không thiếu số tiền này.

“Tiền ăn sáng của ba người?” Sử Thống ngẫm nghĩ, vừa nãy Trần Thiên Minh không phải bảo y tự trả tiền ăn sáng của mình sao? Sao bây giờ lại bắt y trả cho ba người? Cho dù y có trả giúp Mầm Nhân, thì cũng không lý nào phải trả cho Trần Thiên Minh chứ? Trần Thiên Minh đâu phải mỹ nữ, dựa vào đâu mà bắt y trả tiền ăn sáng hộ? Hơn nữa, năm trăm khối cho bữa sáng một tuần của ba người, có phải là hơi đắt quá không?

Trần Thiên Minh trịnh trọng gật đầu nói: “Đúng vậy, tiền ăn sáng của ba người!”

“Dựa vào đâu mà tôi phải trả cho cậu?” Sử Thống không phục nói.

“Vì tôi là bạn học của Mầm Nhân. Sử Thống, cậu đừng có mà qua cầu rút ván! Cậu tự đặt tay lên ngực mà trả lời tôi xem, nếu không phải vì mối quan hệ của tôi, cậu có được ăn bữa sáng Mầm Nhân mua không?” Trần Thiên Minh hỏi Sử Thống.

“Không thể.��� Sử Thống thành thật gật đầu.

Trần Thiên Minh nói: “Vậy nên cậu phải trả tiền ăn sáng cho tôi. Còn về tiền ăn sáng của Mầm Nhân, cậu có phải nên trả giúp cô ấy không?”

“Phải, phải rồi.” Sử Thống cười tủm tỉm nhìn Mầm Nhân.

“Thế thì đây chẳng phải là tiền ăn sáng của ba người sao?” Trần Thiên Minh tức giận nói.

“Nhưng mà cái này cũng đắt quá đi chứ! Năm trăm khối lận mà!?” Sử Thống lẩm bẩm nhỏ giọng.

Trần Thiên Minh liếc Sử Thống một cái. “Đắt cái gì mà đắt? Mỹ nữ mua bữa sáng cho cậu mà không cần phí dịch vụ, phí đi lại, phí nhân công, phí tình cảm gì sao? Cậu không phải thiếu gia nhà họ Sử à? Một chút tiền này mà cũng keo kiệt?”

“Là ai nói tôi không phải? Tôi cãi với hắn đấy!” Sử Thống ưỡn ngực nói lớn. “Mầm Nhân, cô cứ cầm năm trăm khối này đi, nếu không đủ thì cứ bảo tôi, tôi sẽ đưa thêm.”

“Hảo, đó mới là khí phách thiếu gia nhà họ Sử chứ.” Trần Thiên Minh vừa nói vừa lại rút thêm 500 khối nữa từ ví của Sử Thống. “Mầm Nhân, cô đừng lo lắng chuyện tiền bạc. Trước mặt Sử Thống thì tiền bạc căn bản không thành vấn đề. Nếu cô đã dùng hết 500 khối kia rồi thì cứ đến hỏi tôi lấy.” Nói xong, Trần Thiên Minh đút 500 khối vào túi áo của mình, sau đó nhét 500 khối còn lại vào tay Mầm Nhân.

“Không cần đâu, em có tiền, em không cần.” Mầm Nhân vội vàng nói. Dù sao nàng cũng là giảng viên đại học, số tiền này nàng vẫn có thể trả được.

Trần Thiên Minh không nói nhiều lời, nắm lấy bàn tay đang cầm 500 đồng của Mầm Nhân, nhẹ nhàng nói với cô: “Mầm Nhân, nếu cô không cầm số tiền này thì chúng tôi sẽ không ăn bữa sáng cô mua đâu. Cô cầm nhé?” Bàn tay Mầm Nhân mềm mại, mịn màng, sờ vào thật thích.

Bị Trần Thiên Minh vuốt ve tay như vậy, mặt Mầm Nhân đỏ bừng đến tận mang tai. Nàng cúi đầu nhỏ giọng nói: “Thiên... Thiên Minh, em cầm tiền là được rồi. Anh... anh có thể buông tay ra được không? Sử Thống còn đang ở bên cạnh nhìn kìa!”

Ở bên cạnh nhìn, Sử Thống hối hận không thôi. Y hối hận rằng rõ ràng đây là tiền của mình, tại sao mình không tự tay đưa tiền cho Mầm Nhân? Như vậy thì đã có thể được sờ bàn tay trắng nõn của cô ấy một lần rồi chứ?

“Sử Thống, cậu nhìn cái gì đấy? Cẩn thận mọc rôm sảy đấy.” Trần Thiên Minh trừng mắt nhìn Sử Thống một cái, lưu luyến không rời buông bàn tay nhỏ bé của Mầm Nhân ra.

“Thiên Minh, Sử Thống, chỗ em còn hai cái bánh bao nhỏ, em ăn không hết. Các anh no rồi sao? Còn muốn ăn nữa không?” Mầm Nhân hỏi Trần Thiên Minh và Sử Thống.

Sử Thống vừa nhìn thấy hai cái bánh bao nhỏ còn lại bên cạnh Mầm Nhân, mắt y sáng lên. Y vừa nãy ăn hai cái bánh bao nhỏ xíu mà đã đói bụng chết rồi. Nghe Mầm Nhân nói vậy, y liền vươn tay ra định giành lấy hai cái bánh bao còn lại cho mình.

Nhưng tay Trần Thiên Minh nhanh hơn y. Ngay khi tay y sắp chạm tới bánh bao thì Trần Thiên Minh đã nhanh tay chộp lấy hai cái bánh bao đó, rồi giống như ban nãy, mỗi cái cắn một miếng.

“Sử Thống, bụng cậu còn đói sao? Cậu có muốn không? Muốn thì tôi cho ăn.” Trần Thiên Minh đưa cái bánh bao đã bị anh cắn dở đến trước mặt Sử Thống.

“Tôi... tôi không đói bụng, tôi không cần.” Sử Thống đâu có ăn cái bánh bao Trần Thiên Minh đã nếm qua, y vừa nuốt nước miếng vừa lắc đầu.

Mầm Nhân lo lắng nói với Trần Thiên Minh: “Thiên Minh, anh không phải vừa mới nói rất no rồi sao? Sao bây giờ còn ăn nữa?”

Sử Thống cũng tiếp lời: “Đúng vậy, vừa nãy cậu nói no rồi mà, còn ăn gì nữa?”

Trần Thiên Minh vừa khó khăn ăn bánh bao vừa nói: ���Tôi... tôi vừa nãy là no rồi, nhưng giờ đã qua lâu như vậy, tôi lại không no nữa. Mầm Nhân, cô có muốn không? Đưa cho cô cắn một miếng này.” Trần Thiên Minh đặt bánh bao đến bên miệng Mầm Nhân.

——

Đến giờ vào học mà Sử Thống vẫn còn đói bụng, đành phải ghé quầy quà vặt mua thêm chút đồ ăn.

Sử Thống vừa ăn vừa đi vào phòng học. Y thấy phía sau lớp có khá nhiều nữ sinh, liền kéo Trần Thiên Minh đến đó ngồi. “Chào buổi sáng!”

“Thỉ Dũng, chào buổi sáng!” Các cô gái xinh đẹp kia dường như đã rất quen với Sử Thống, tất cả đều chào hỏi y.

“Cuối tuần này các cậu có rảnh không? Nếu rảnh thì chúng ta tổ chức một buổi dã ngoại nhé! Mọi chi phí tôi bao hết.” Sử Thống lại muốn đánh chủ ý đến mấy cô gái ở phía sau.

“Thật á? Thỉ Dũng, cậu đừng có gạt bọn tớ nhé! Tiền xe đi lại, tiền nướng thịt... tốn kém lắm đấy.” Một cô gái xinh đẹp không tin nói.

Sử Thống vội vàng đặt cái bánh hamburger đang cầm xuống bàn, rồi hai tay vỗ ngực hùng hồn nói: “Tôi lừa ai chứ đâu lừa các cậu? Tôi muốn lừa ai cũng sẽ không lừa các cậu! Các cậu phải tin tôi, tôi lấy danh dự thiếu gia nhà họ Sử ra thề là mọi chi phí tôi bao hết!”

Sử Thống cố tình ra vẻ bí mật nhưng lại nói rất lớn tiếng: “Tôi nói nhỏ cho các cậu biết nhé. Nhà họ Sử chúng tôi là một trong sáu đại gia tộc của nước Z, có công việc kinh doanh trên khắp cả nước, tài sản ít nhất cũng hơn mười tỷ. Đương nhiên tôi không quản việc này, nhưng tiền trong nhà chắc chắn còn nhiều hơn thế. Nhưng tôi là người rất kín đáo, không bao giờ kể thân phận mình cho người khác biết đâu. Giờ các cậu biết rồi thì phải giữ bí mật giúp tôi nhé!”

“Oa, nhà cậu giàu thế cơ á!” Các cô gái kinh ngạc nói.

“Phải khiêm tốn, phải khiêm tốn.” Sử Thống rất thỏa mãn trước sự kinh ngạc của mọi người, vì nhiều bạn học trong lớp đã bắt đầu nhìn về phía y.

Đoạn truyện bạn vừa đọc đã được truyen.free đầu tư biên tập và sở hữu bản quyền.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free