[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 1045: Thử Không Niết (2)
Vào khoảnh khắc Vương Lâm mở con mắt thứ ba, một luồng hồng quang lập tức lóe lên từ trong đó, bao phủ phía trên thanh kiếm. Lực bổn nguyên ẩn chứa bên trong hồng quang, theo ánh mắt Vương Lâm, chiếu thẳng vào vết rỉ sét kia.
Chỉ một ánh nhìn này, Vương Lâm lập tức thấy thanh kiếm trước mắt dần trở nên trong suốt. Tuy nhiên, những chỗ rỉ sét lại không hề biến hóa, vẫn như cũ.
Trong thanh kiếm, dường như có một luồng khí vô hình đang chuyển động, vờn quanh thân kiếm. Khoảnh khắc va chạm với lực bổn nguyên từ con mắt thứ ba của Vương Lâm, luồng khí vô hình kia chợt hơi ngừng lại, sau đó lao thẳng tới, như muốn nuốt chửng lực bổn nguyên này.
Vương Lâm quyết đoán ngắt thần thông, nhanh chóng thu hồi lực bổn nguyên, con mắt thứ ba khép kín. Luồng khí vô hình kia ngừng lại, chậm rãi rút về, tiếp tục chuyển động trong thanh kiếm.
Vương Lâm trong lòng đầy mê hoặc, suy nghĩ trăm bề vẫn không có lời giải đáp. Hắn thầm than một tiếng, đang định thu hồi thanh kiếm. Nhưng lập tức, trong đầu hắn lóe lên một tia linh quang, nhìn thanh kiếm, ước lượng kích thước một chút, sau đó vẻ mặt lập tức trở nên cổ quái.
Hắn vỗ túi trữ vật, lập tức có năm đạo tinh quang từ trong bay ra, hóa thành năm chiếc vỏ kiếm trước người hắn. Năm chiếc vỏ kiếm này năm xưa Vương Lâm đạt được ở Chu Tước Tinh, vẫn không rõ tác dụng thực sự của chúng. Chỉ bi���t rằng nếu có phi kiếm dung nhập vào trong, có thể khiến uy lực phi kiếm càng thêm hung hãn.
Lúc này, Vương Lâm lấy ra năm chiếc vỏ kiếm, tay phải hắn hư không nắm một cái, lập tức thanh kiếm kia bỗng dưng dung nhập vào một chiếc vỏ. Thanh kiếm đặt vào vỏ vừa khít, không chút dư thừa.
Chỉ là sau khi thanh kiếm dung nhập vào vỏ, cũng không có chút biến hóa nào. Vương Lâm rút thanh kiếm ra, thử lại với bốn chiếc vỏ kiếm còn lại. Ngay khoảnh khắc thanh kiếm tra vào chiếc vỏ thứ ba, lập tức phù văn điêu khắc trên vỏ kiếm tỏa ra ánh sáng chói mắt!
Một cỗ khí tức đáng sợ lập tức theo thanh kiếm và bên trong vỏ kiếm điên cuồng truyền ra. Trong mắt Vương Lâm lộ vẻ ngạc nhiên vui mừng, tay cầm vỏ kiếm, hắn thầm hít sâu một hơi, sau đó chậm chạp rút thanh kiếm ra.
Ngay tại khoảnh khắc thanh kiếm rút ra khỏi vỏ, cỗ khí tức đáng sợ bên trong lập tức lại dâng lên. Phảng phất như có một cỗ lực lượng không thể tưởng tượng nổi bị phong ấn bên trong, nếu rút kiếm ra như vậy, cỗ lực lượng này sẽ phóng lên cao.
Cỗ lực lượng này, Vương Lâm từng cảm nhận được trên pháp bảo của một người. Chủ nhân của pháp bảo kia cũng là một Vương Hồn, chính là Huyền Bào Thượng Nhân. Mà pháp bảo kia chính là Thứ Không Niết Tiễn!
– Thứ Không Niết...
Hai mắt Vương Lâm lóe lên tia sáng kỳ dị, hắn không rút thanh kiếm ra mà lại đút sâu vào vỏ kiếm. Mang theo một tia hưng phấn, hắn thu hồi pháp bảo, bay nhanh về phía trước.
Thân hình Vương Lâm giống như một tia chớp, theo đường nhỏ thẳng tiến, trong nháy mắt đã đến gần một lầu các. Lầu các này không lớn, chỉ có hai tầng, nhìn qua rất bình thường. Nhưng trong bản đồ Ngọc Giản lại ghi chép lầu các này có một nơi là mắt cấm chế, phải kích hoạt toàn bộ mới có cơ hội bước vào màn sương đen kia.
Vương Lâm cẩn thận quan sát lầu các này, ánh mắt chợt lóe. Hắn đã nhìn ra cấm chế lầu các này đã sớm bị người ta phá vỡ.
– Cấm chế này xem ra đã bị phá vỡ không lâu.
Vương Lâm lộ ra vẻ cẩn thận. Rất hiển nhiên rằng người hiểu được mấu chốt cấm chế nơi đây không phải chỉ có một mình hắn.
– Lúc trước Táng Tiên Trì sụp đổ, tất cả mọi người bị phân tán. Tất nhiên sẽ xuất hiện người phá vỡ cấm chế đầu tiên, chỉ là không biết rốt cuộc có những ai đã đi ra.
Vương Lâm nhìn xung quanh. Tầng thứ nhất động phủ Tiên Đế này cũng không lớn. Thần thức đảo qua có thể thấy toàn bộ. Nhưng trừ khi là người đầu tiên, nếu không không ai dám tản thần thức dưới nhiều cấm chế như vậy. Cho dù là Thiên Vận Tử cũng sẽ băn khoăn rất lớn, nếu không phải lúc vạn bất đắc dĩ, thì cũng không dễ dàng tản thần thức ra.
Trầm ngâm một lát, thân hình Vương Lâm nhoáng một cái đã tránh qua lầu các này. Hắn bước đi trên một máng cỏ, hai mắt lóe ra vẻ suy tư, thân hình không chút ngừng lại, đi thẳng về phía trước.
Cấm chế phía trên máng cỏ có được giới thiệu trong bản đồ ngọc giản của Vương Lâm. Giờ phút này, Vương Lâm đạp ở bên trên, đi qua từng cấm chế nhưng không có bất kỳ cấm chế nào mở ra. Tốc độ hắn tăng lên, trong nháy mắt vượt qua máng cỏ. Cũng ở trong tầng thứ nhất này, ở bên ngoài một đỉnh tạ ở góc hướng đông bắc, có một người đàn ông mặc đồ đen, mi tâm ẩn tàng dấu ấn rồng đen.
Hắn đang nhìn chằm chằm về phía đỉnh tạ kia, ánh mắt lộ vẻ lạnh lẽo. Ở phía trước hắn, phía bên kia đỉnh tạ, cũng có một người đang đứng. Người này chính là một thôn nữ. Nàng cách đỉnh tạ nhìn chằm chằm người đàn ông mặc đồ đen, vẻ mặt cực kỳ âm trầm.
Hai người đều là tu sĩ đại thần thông, thần thông giao thoa lập tức giống như gió cuốn mây tan. Một trận âm thanh ầm ầm vang lên nhưng không tràn ra xa, chỉ vang vọng trong khoảng trăm trượng.
Hai người đều tính toán như nhau, quyết không thể gây ra tiếng động quá lớn khiến người khác chú ý, mà muốn đánh nhanh thắng nhanh để hạn chế chấn động.
– Ngươi không đi màn sương đen lượn lờ ở cung điện trung tâm, vì sao muốn cướp đoạt nơi đây với ta?
Thôn nữ xinh đẹp hai tay bấm pháp quyết. Ngay lập tức, ánh sáng năm màu tràn ra ngoài thân thể, hóa thành năm mũi kiếm nhọn chém ngang phía trước.
Người đàn ông đồ đen lại vung tay áo, lập tức xuất hiện một thanh phi kiếm tỏa ra khí đen. Thanh kiếm vờn quanh trước người giây lát rồi lao thẳng đến phía trước, va chạm năm thanh kiếm nhọn kia, phát ra từng tiếng động trong trẻo.
– Nói nhảm! Ngươi vì sao không đi nơi đó? Nơi đây tuy là đỉnh tạ nhưng bên trong có một trận truyền tống. Xem bộ dáng này chắc là phải liên thông với một không gian trữ vật. Điều này ngươi biết rõ trong lòng, cần chi phải giấu diếm!
Thôn nữ xinh đẹp vẻ mặt như sương, nhưng hai mắt chợt lóe hàn quang. Đối phương nói đúng vậy. Nàng lúc trước nhìn thấy đỉnh tạ này cũng phát hiện như vậy, cho nên mới có tranh đoạt hiện giờ.
Pháp bảo hai người giằng co, tiếng va chạm trong trẻo kia càng thêm vang dội, mơ hồ truyền ra bốn phía. Thôn nữ xinh đẹp ánh mắt chợt lóe, lập tức nói:
– Hai chúng ta tu vi tương đương, sợ là không phân được thắng bại thì đã bị người phát hiện. Không bằng cùng đi vào trận truyền tống, vật bên trong mỗi người một nửa!
Người áo đen nhìn thôn nữ xinh đẹp một cái, hơi gật đầu. Hai người không nói thêm lời nào, đồng thời thu hồi pháp bảo, định cùng bước vào trong đỉnh tạ kia.
Ngay khoảnh khắc hai người bư��c vào, lập tức cùng nhìn về một phía xa. Chỉ thấy trong đám lầu các san sát này có một người đi ra. Đúng là Vương Lâm!
Vương Lâm liếc mắt một cái liền thấy được hai người trong đỉnh tạ, ánh mắt ngưng đọng, bước chân chậm rãi ngừng lại. Nhìn thấy Vương Lâm, trên mặt người đàn ông đồ đen lộ ra một nụ cười cổ quái. Trái lại thôn nữ xinh đẹp lộ ra vẻ kỳ dị, đảo mắt qua người Vương Lâm, trong lòng chấn động.
– Tu vi của hắn càng thêm quỷ dị! Lúc đầu mà nói, nhìn thấy hắn tuy có thực lực Tịnh Niết nhưng tu vi thoạt nhìn chỉ là Khuy Niết mà thôi. Tức là lúc trước không quá Khuy Niết trung kỳ. Nhưng hiện tại không ngờ đạt tới Khuy Niết đại viên mãn. Người này rốt cuộc là giấu tu vi chân thực hay gần đây có đột phá!
Vương Lâm cẩn thận liếc mắt nhìn hai người này, hắn tự nhiên nhận ra bí ẩn trong đỉnh tạ này. Trên thực tế, trong bản đồ Ngọc Giản cũng có giới thiệu về đỉnh tạ này. Trận truyền tống nơi đây dẫn tới một không gian trữ vật. Hơn nữa, cho dù không có bản đồ Ngọc Giản, Vương Lâm cũng chỉ nhìn một cái là phát hiện ra trận truyền tống trong đỉnh tạ kia.
– Vương đạo hữu cũng đến đây. Như vậy, ba người chúng ta cùng tiến vào, đồ vật lấy được chia ba phần. Thế nào?
Thôn nữ xinh đẹp kia hơi trầm ngâm, nhìn Vương Lâm nói.
Nội dung bản dịch này được truyen.free cẩn trọng thực hiện và giữ bản quyền.