Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 1046: Sát Khí Của Hư Không Tử

Vương Lâm đưa mắt nhìn nhưng quá xa nên chẳng thấy gì. Bởi lẽ, trong động phủ Tiên Đế này có vô số cấm chế, chúng kết hợp lại tạo thành vô vàn chướng ngại. Như thể tạo thành vô số không gian riêng biệt, cho dù khoảng cách rất gần, nếu nằm giữa hai cấm chế thì cũng không thể phát hiện đối phương, thậm chí ngay cả tầm mắt cũng bị che khuất.

Thoạt nhìn, động phủ chỉ là một mảnh tĩnh mịch, nhưng đó chỉ là vẻ bề ngoài. Nếu phá vỡ tất cả cấm chế nơi đây, lập tức sẽ phát hiện phía xa có một khu rừng trúc. Giờ phút này, trong rừng trúc, màn sương hồng cuồn cuộn ngập trời, tiếng rít gào phẫn nộ chính là từ trong sương mù truyền ra, vang vọng động trời.

Sắc mặt Vương Lâm lập tức biến đổi. Ánh mắt hắn nhìn qua, khu rừng trúc phía xa kia không chút biến hóa, nhưng hắn cũng hiểu rằng, chỉ sợ các cấm chế trong rừng trúc đã bị phá vỡ một cách mạnh mẽ. Thời gian vây khốn vật kỳ dị hình người kia đã vượt ngoài dự đoán của hắn.

Vương Lâm không đáp lời thôn cô xinh đẹp. Thân hình hắn chợt lóe, nhanh chóng tiến đến chỗ cung điện bị bao phủ bởi màn sương đen phía trước. Con đường phía trước, hắn thấy những mắt cấm chế toàn bộ đều đã bị người ta mở ra. Rất hiển nhiên đã có người đi trước một bước, mở lối từ nơi này đến tầng thứ hai.

Hắn đi tới đài tạ này cũng bởi vì đây là con đường ít cấm chế nhất trong số những con đường dẫn vào cung điện phủ màn sương đen kia.

Người áo đen kia thấy Vương Lâm nghe được tiếng rống giận dữ truyền tới liền chạy gấp về phía trước. Sắc mặt hắn khẽ biến, không chút do dự bỏ qua truyền tống trận trên đài tạ này, chạy thẳng theo Vương Lâm.

Chỉ có thôn cô xinh đẹp kia có chút do dự. Nhưng trong khoảnh khắc nàng chần chừ, tiếng rít gào giận dữ càng ngày càng gần, dường như đang điên cuồng tiến sát về nơi này.

Giờ phút này, nếu bỏ đi những cấm chế nơi đây hình thành từng thế giới ngăn cách, dùng con mắt bình thường từ trên nhìn xuống có thể thấy rõ. Vật kỳ dị hình người kia đang lao rất nhanh về phía Vương Lâm, trên đường nó phá mở vô số cấm chế. Từng cấm chế lóe lên liền có vô số công kích tràn ra, lại có một số cấm chế lập tức truyền tống nó đi nơi khác.

Nhưng không được mấy giây, nó lập tức từ trong cấm chế truyền tống phá vỡ thoát ra, rồi lại đi thẳng về phía trước. Nó giống như đang học tập những cấm chế này vậy, tốc độ phá vỡ càng lúc càng nhanh. Đến cuối cùng, gần như nó lao thẳng một đường về phía trước.

Tốc độ Vương Lâm như sao băng, phóng thẳng về phía trước tựa chớp lóe. Một đường hắn đi qua vô số cấm chế, dựa theo giới thiệu của bản đồ ngọc giản, phi nhanh tới chỗ màn sương đen ở động phủ tầng thứ nhất.

Ở phía sau Vương Lâm, người đàn ông mặc đồ đen tốc độ không hề chậm chút nào, mắt nhìn chăm chăm vào bước chân Vương Lâm, gần như bước chân như hình với bóng theo sát Vương Lâm.

Ở phía sau là nàng thôn cô xinh đẹp kia. Nàng là tu sĩ đại thần thông, rất nhanh liền có lựa chọn. Mắt thấy Vương Lâm và người áo đen đều gấp gáp rời đi như thế, nàng cắn răng vội vàng đuổi theo. Chỉ có điều, thôn cô xinh đẹp này tuy có hiểu biết về cấm chế nhưng hiển nhiên không bằng họ, hơn nữa lại đi phía sau nên rất nhanh bị một số cấm chế ngăn trở.

Tiếng rống giận từ xa truyền tới càng lúc càng gần, lại vang lên từng hồi tiếng động "ầm ầm" liên hồi, hiển nhiên là từng cấm chế không ngừng bị phá. Tốc độ của Vương Lâm càng tăng, đặt chân xuống bên ngoài một khu lâu các phía trước, cả người lập tức bay lên. Khi hắn đang ở giữa không trung, lâu các kia lóe ra ánh sáng cấm chế, tràn ngập bốn phía như muốn ngăn cản bước chân hắn.

Hai mắt Vương Lâm chợt lóe lên, hắn đang ở giữa không trung, dùng tốc độ không thể tin nổi hướng về bên cạnh đạp ra bảy bước. Sau bảy bước này, thân thể hắn dĩ nhiên chìm vào trong cấm chế của lâu các, sau đó nhoáng một cái liền xuyên thấu thoát ra. Ở phía sau hắn, người áo đen gần như theo sát, bước lên những chỗ hắn đi qua không ngờ cũng có thể theo sau đến.

Về phần thôn cô xinh đẹp kia, sau khi phá vỡ cấm chế đi tới phía ngoài lâu các này thì cũng chỉ trơ mắt nhìn Vương Lâm và người áo đen kia rời đi xa xa. Cấm chế trước mắt này nàng cũng không thể phá vỡ trong thời gian ngắn.

Đúng lúc này, tiếng rống giận kinh trời phía sau nàng điên cuồng truyền vào trong tai. Cùng lúc đó, những cấm chế phía sau nàng "ầm" một tiếng sụp đổ hoàn toàn. Một bóng hình màu đỏ thẫm lao ra.

Thôn cô xinh đẹp như ngừng thở. Vật hình người trước mắt này, suốt cuộc đời nàng chưa từng gặp, nhưng lại có một cỗ nguy cơ mãnh liệt lập tức tràn ngập toàn thân.

Vật hình người kia lúc này hai mắt lạnh như băng lóe ra vẻ phẫn nộ, rít gào xông thẳng đến thôn cô xinh đẹp. Tay phải nó lại nâng lên, co lại thành trảo, chực tóm lấy nàng. Nhưng ngay khoảnh khắc này, một tiếng quát khẽ bỗng nhiên vang lên.

- Nghiệt súc làm càn!

Theo tiếng quát truyền đến, lập tức liền có một đạo gợn sóng bỗng xuất hiện trước người thôn cô xinh đẹp, lan ra bốn phía. Lập tức thôn cô xinh đẹp kia vội vàng lùi về sau, vật hình người kia cũng không dừng lại, bị sóng gợn tấn công.

Một bóng người màu xanh cách đó không xa bước đến gần. Người này già nua, nhưng hai mắt ẩn chứa tinh quang, chính là Hư Không Tử!

Hư Không Tử giờ phút này trong lòng cũng cực kỳ khiếp sợ. Hắn đã sớm đi ra khỏi cấm chế do chấn động lúc trước Táng Tiên Trì sụp đổ gây nên. Hắn đã đi vòng quanh tầng thứ nhất động phủ Tiên Đế hồi lâu, cũng có nhiều thu hoạch. Nhưng ngay vừa rồi, tiếng rít gào giận dữ kia cũng khiến cho tâm thần hắn không khỏi chấn động. Hắn dựa theo thanh âm tìm tới, thấy thôn cô xinh đẹp kia gặp nguy hiểm.

Hắn cùng với thế lực của thôn cô xinh đẹp có chút quan hệ, không thể thấy chết mà không cứu. Lúc này, sau khi hắn thi triển thần thông hơi chút cản trở lại, thân hình nhoáng lên trực tiếp đi tới bên cạnh thôn cô xinh đẹp. Tay áo hắn quét ngang cuốn thôn cô xinh đẹp lên không, dùng tu vi mạnh mẽ trực tiếp nhảy vào cấm chế lâu các.

Cấm chế trên lâu các kia nhanh chóng lóe lên hào quang, nhưng trong chớp mắt bị chấn động do Hư Không Tử gây nên ầm ầm sụp đổ. Hư Không Tử cuốn thôn cô xinh đẹp đi thẳng đến phía trước. Vật hình người kia nhìn chằm chằm vào Hư Không Tử, ngửa mặt lên trời rít gào một tiếng lập tức đuổi theo.

Vương Lâm một đường bay nhanh, liên tục qua lại không ngớt trong mấy cái cấm chế, không chút nào đụng chạm kích hoạt cấm chế. Hắn trực tiếp xuyên qua, rất nhanh liền đi tới gần khu vực màn sương đen trung tâm nơi này.

Màn sương đen này rất đỗi quỷ dị, sau khi Vương Lâm tới gần lập tức cảm nhận được ở trên đó một cỗ ma khí nồng đậm. Nhưng lúc này, tiếng rít gào phía sau không ngừng tới gần khiến cho Vương Lâm không có nhiều thời gian do dự. Hắn không chút nghĩ ngợi bước vào trong màn sương đen kia. Ở phía sau hắn, người áo đen kia hai con mắt co rụt lại, cũng không chút do dự nhảy vào theo sát Vương Lâm.

- Nơi đây ma khí nồng đậm, Vương đạo hữu chính là phải cẩn thận một chút cho thỏa đáng.

Người áo đen kia đi sau Vương Lâm, giữ một khoảng cách nhất định, trong màn sương đen chậm rãi nói.

- Mặt khác, Vương đạo hữu có thể giải thích một chút về vật không ngừng đuổi theo phía sau hay không?

- Đó là con thú trong Táng Tiên Trì!

Vương Lâm nói nhanh một câu, thân hình như điện, sau khi nhảy vào màn sương đen này, chạy thẳng đến đại điện sương mù lượn lờ phía trước. Cung điện này cực kỳ khổng lồ, hơn xa hết thảy lâu các. Từ ngoài nhìn vào, cung điện tràn ngập uy áp, dưới màn sương mù lại lộ vẻ âm trầm quỷ dị. Phảng phất như có một con thú dữ nằm sấp trên mặt đất, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào tu sĩ bé nhỏ dưới chân.

Đứng ở bên dưới đại điện, ngẩng đầu nhìn lên, cung điện này to lớn gần như có thể che trời. Giờ phút này, cửa lớn cung điện bị mở ra một khe hở, tuy không lớn nhưng có thể cho mười người xông qua. Tốc độ Vương Lâm như điện quang, sau khi tới gần trực tiếp nhảy vào bên trong cánh cửa lớn, nhảy vào đại điện tầng thứ nhất động phủ Tiên Đế! Vừa vào đại điện, thân hình Vương Lâm bỗng ngây ra.

Trong đại điện này có hai pho tượng thật lớn, tay đều bấm ấn quyết, giống như hướng hư không điểm về phía trước, hai mắt căm tức. Trên thân hai pho tượng này truyền ra một cỗ uy áp nồng đậm, phảng phất như uy lực thiên địa tràn ngập, khiến cho hết thảy những người nhìn đến tâm thần đều bị chấn động. Nhìn pho tượng này, Vương Lâm hít sâu một hơi, lập tức khôi phục lại. Hắn lúc trước đã từng trải qua cùng loại cảnh tượng, lúc này mặc dù cũng bị kinh sợ nhưng không bị ảnh hưởng quá nhiều.

Ánh mắt Vương Lâm nhanh chóng nhìn khắp đại điện nhưng không phát hiện bất kỳ lối vào nào thông lên tầng thứ hai.

Lúc này, người áo đen cũng bước vào trong đại điện. Lúc nhìn thấy hai pho tượng thật lớn kia, thân thể hắn bỗng cứng đờ, dấu ấn rồng đen trên mi tâm chớp mắt hiện lên.

Con ngươi hai mắt Vương Lâm co rụt mạnh, chăm chú nhìn dấu ấn trên mi tâm người áo đen kia. Nhưng nháy mắt hắn liền thu hồi ánh mắt, vẻ mặt không chút biến hóa.

Người áo đen kia chỉ giây lát liền khôi phục lại bình thường. Nhưng khoảnh khắc hắn khôi phục lại, vẻ mặt lập tức âm trầm. Hắn liếc mắt nhìn Vương Lâm một cái, phát hiện Vương Lâm cũng không nhìn về phía mình, không khỏi nhíu mày.

Hắn biết vừa rồi bí ẩn của mình vừa lộ ra một lúc, nhưng không xác định được Vư��ng Lâm có chú ý tới hay không.

Bản dịch tâm huyết này do Truyen.free độc quyền thực hiện, nguyện chư vị độc giả trân quý.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free