[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 1170: Chuyện gì?
Vương Lâm lạnh lùng lướt mắt nhìn về phía người đàn ông mặc áo xanh. Người này có tu vi Tịnh Niết trung kỳ, tướng mạo tuy anh tuấn nhưng giữa hai chân mày lại ẩn chứa sự thâm trầm. Hai người bạn đi theo phía sau cũng đều là tu sĩ Tịnh Niết sơ kỳ, vị trí hai tên này đang đứng cũng tỏ ra có chút mánh khóe. Khi tên đàn ông mặc áo xanh đang nói chuyện thì hai tên kia lại tản ra, vây Vương Lâm vào giữa.
Nhưng khi Vương Lâm quét mắt nhìn tới, vẻ mặt của tên đàn ông mặc áo xanh vẫn bình thản như không, nhưng đồng tử của hai tên tu sĩ Tịnh Niết sơ kỳ kia lại co rút lại, trong mắt lộ ra vẻ sợ hãi tột độ.
Sau khi thu mắt lại, Vương Lâm cũng chẳng bận tâm tới tên đàn ông áo xanh. Hắn đi đến trước gian hàng của lão già khoanh chân ngồi gần đó. Người đàn ông trung niên vừa rồi trả giá với lão già đã sớm rời khỏi nơi đây. Không chỉ có người này mà tu sĩ khắp bốn phía đều nhìn thấy chuyện không hay ho ở đây, nhanh chóng rời khỏi vị trí. Vẻ mặt lão già ngồi trên gian hàng vẫn rất bình tĩnh, lão liếc mắt nhìn về phía Vương Lâm.
- Đạo hữu có bao nhiêu nguyên tinh?
Vương Lâm tùy ý hỏi một câu, hắn ung dung lướt mắt qua miếng ngọc bội đang được thắt ngang lưng lão già ngồi khoanh chân trước mặt.
- Không nhiều lắm, chỉ có một khối thôi. Nhưng lão phu chỉ cần tiên ngọc, tất cả những vật phẩm khác đều không cần.
Lão già khẽ động khóe miệng nở nụ cười. Ánh mắt Vương Lâm chợt lóe lên, hắn khẽ mấp máy môi truyền niệm vào tâm thần lão già. Người này trở nên ngơ ngẩn, dùng ánh mắt vừa kinh ngạc vừa hoài nghi nhìn về phía Vương Lâm một lúc lâu.
Vương Lâm vung tay phải lên hư không, khe nứt không gian trữ vật lập tức xuất hiện trước người. Hắn thò tay vào lấy ra ngay một túi trữ vật. Tuy tu sĩ Tịnh Niết không cần dùng túi trữ vật, nhưng khi ở giai đoạn này lại cần giữ bí mật, nên hắn phải dùng cách này. Vương Lâm khẽ xóa đi thần thức trên túi trữ vật, sau đó hắn ném cho lão già rồi bình tĩnh nói:
- Đây là khoản tiền đặt cọc!
Lão già tiếp nhận túi trữ vật rồi lướt thần thức qua. Sau đó lão dùng ánh mắt đầy ẩn ý nhìn về phía Vương Lâm, lão ngẫm nghĩ một lát rồi đứng lên thu dọn gian hàng, lão trầm giọng nói:
- Trong vòng ba ngày sau ta sẽ đi tìm ngươi!
Nói xong lão già xoay người bỏ đi, rồi chợt dừng lại. Lão quay đầu nhìn về phía Vương Lâm rồi truyền âm thần niệm:
- Đạo hữu làm việc quyết đoán, lão phu Âu Dương Long xin được kết giao bằng hữu! Tên đàn ông mặc áo xanh kia chính là tam đệ tử Dương Ngọc của chưởng môn Ma Tùng Đạo cấp sáu, đạo hữu cẩn thận mà đối phó!
Sau khi truyền ra thần niệm thì lão già nhanh chóng rời đi, chẳng hề hỏi cách liên lạc với Vương Lâm, mà Vương Lâm cũng không hỏi.
Vương Lâm và lão già kia truyền âm cho nhau, những người khác ở bên cạnh không thể nghe thấy. Tên đàn ông mặc áo xanh Dương Ngọc thấy Vương Lâm chỉ trong khoảnh khắc đã khiến lão già phải nhanh chóng thu dọn gian hàng rời đi, trong lòng lại càng thêm đề phòng. Hai tên tu sĩ mơ hồ vây quanh Vương Lâm ở hai bên lại càng trở nên căng thẳng.
- Các hạ ra giá quá hời, ngươi còn chưa đáp lời Dương mỗ ta!
Ánh mắt Dương Ngọc lóe lên, hắn trầm giọng nói.
- Gọi đại nhân nhà các ngươi ra nói chuyện với ta!
Vẻ mặt Vương Lâm vẫn như thường, nhưng giọng nói lạnh lẽo như băng. Đặc biệt là khi âm thanh này vang lên trong tai ba người kia, lập tức nổ ầm ầm chấn động.
Vẻ mặt hai tên tu sĩ Tịnh Niết sơ kỳ lập tức biến sắc rõ rệt, đồng tử Dương Ngọc cũng co rút lại, hắn định mở miệng nói gì đó.
Nhưng đúng lúc này, Vương Lâm hành động. Hắn tiến lên một bước rồi lao ra nhanh như chớp. Trong khoảnh khắc đã tiến sát bên cạnh tu sĩ bên trái. Tên tu sĩ kia vẫn luôn cảnh giác nên vội vàng lui về phía sau rồi niệm pháp quyết tung thẳng về phía trước. Đột nhiên khí tức tràn ngập hương hoa, trước mặt tên tu sĩ kia đột nhiên huyễn hóa thành một đóa hoa đỏ rực khổng lồ. Hoa này cao mười trượng, tâm hoa vươn thẳng ra, trên đó đầy răng nhọn, nó lao thẳng về phía Vương Lâm hòng nuốt chửng.
Vẻ mặt Vương Lâm vẫn như thường, hắn không lùi mà tiến. Vừa bước lên một bước, thân thể hắn lập tức biến mất. Khoảnh khắc đóa hoa vừa nuốt xuống thì Vương Lâm đã xuất hiện ở phía sau tên tu sĩ này, hai ngón tay hóa kiếm, đâm thẳng vào sau lưng tên tu sĩ kia.
Một tiếng nổ ầm vang dội. Sắc mặt tên tu sĩ kia lập tức tái nhợt, phun ra một ngụm máu tươi. Đóa hoa trước mặt hắn lập tức vỡ vụn, thân hoa rơi xuống đất xa xa như diều đứt dây, bông hoa trực tiếp đập nát gian hàng của một tu sĩ gần đó.
Đúng lúc này tên tu sĩ bên phải lập tức lùi mạnh về sau, tay phải vung lên, lập tức một thanh phi kiếm ảo hóa hiện ra. Thanh kiếm nhanh chóng hóa thật, lao thẳng về phía Vương Lâm phát ra tiếng gào thét. Vương Lâm quay phắt đầu lại, trong mắt hắn lộ ra những luồng quang mang kỳ dị. Hắn há miệng và chỉ nói một chữ:
- Đạo!
Hai mắt Vương Lâm đột nhiên biến đổi. Mắt trái hư ảo, mắt phải lấp lánh như sấm sét có thể đánh tan sắt đá. Hai luồng ánh mắt hoàn toàn khác biệt này như kiếm sắc, đâm thẳng vào tròng mắt tên tu sĩ kia.
Thân thể kẻ này đột nhiên run rẩy. Phi kiếm trước mặt hắn lập tức trở nên hỗn loạn, không thể khống chế. Ánh mắt hắn trở nên mịt mờ, trái tim đập cực mạnh, tựa như đang nằm mộng bị bóng đè, mãi mãi không cách nào thoát ra. Nhưng trước mắt cũng xuất hiện rất nhiều ảo giác, không thể phân biệt thật giả.
Máu tươi trào ra từ khóe miệng, hai mắt tên này đỏ bừng như nổi giận điên cuồng, hắn ôm đầu kêu lên một tiếng thảm thiết. Tình cảnh này lập tức làm cho tất cả những kẻ đang đứng bên ngoài quan sát phải hít một hơi khí lạnh thật sâu.
Tất cả mọi thứ đều xảy ra cực kỳ nhanh chóng, chấm dứt chỉ trong chớp mắt. Vương Lâm không giết chết hai tên tu sĩ này nhưng hiển nhiên chúng đã bị phế bỏ.
Lý Thiến Mai nhìn thấy tất c��� mọi chuyện, đôi mắt nàng sáng rực. Đây là lần đầu tiên nàng nhìn thấy Vương Lâm trực tiếp ra tay, gọn gàng dứt khoát như nước chảy mây trôi.
Vẻ mặt Dương Ngọc lập tức tái mét, hắn nhìn thân ảnh Vương Lâm mà tâm thần chìm xuống. Lúc này bên tai hắn đang vang vọng những tiếng kêu thảm của đồng môn, từng tiếng thét như xé toạc linh hồn. Đúng lúc này Vương Lâm lại quay đầu nhìn về phía Dương Ngọc, vẻ mặt bình tĩnh, giống như tất cả tình cảnh xảy ra trước đó chỉ là bóp chết những con kiến hôi vô nghĩa. Đặc biệt là trong ánh mắt Vương Lâm lại lộ ra vẻ lạnh băng và mỉa mai, khiến tâm thần Dương Ngọc chấn động kịch liệt. Vương Lâm chậm rãi đi về phía Dương Ngọc, từng bước từng bước một.
Ngày trước Lô Vân Tòng dùng khí thế thiên địa chèn ép Vương Lâm, dùng ý cảnh bức người nhưng lại tan vỡ trước Vương Lâm. Phương pháp đó chính là một loại vận dụng ý cảnh của Lô Vân Tòng, nhưng với sự hiểu biết về Đạo của Vương Lâm, hắn đã nhanh chóng thấu hiểu, và cuối cùng biến nó thành thần thông của riêng mình.
Lúc này Vương Lâm đang tiến lên từng bước, mỗi bước chân đều như giẫm nát trái tim đang đập thình thịch trong lồng ngực Dương Ngọc. Dưới cảm nhận của Dương Ngọc, mỗi khi Vương Lâm tiến thêm một bước, đều có tiếng ầm vang lên. Chỉ trong khoảng cách mười bước chân ngắn ngủi, nhưng sắc mặt Dương Ngọc lại càng trắng bệch hơn.
Những bước chân kiên định của Vương Lâm khiến lồng ngực Dương Ngọc như muốn nổ tung. Lúc này hình bóng Vương Lâm trong mắt Dương Ngọc trở nên cao lớn vô tận, tựa một ngọn núi lớn đang đè xuống. Nhưng Dương Ngọc cũng không lùi bước, khắp mặt hắn nổi đầy gân xanh và ánh mắt nhìn chằm chằm vào Vương Lâm. Y phục trên người Dương Ngọc bay phật phật, tóc không gió mà bay, chẳng còn vẻ anh tuấn như lúc trước.
Vương Lâm hừ lạnh một tiếng. Bước tiến của hắn và nhịp đập của trái tim trong lồng ngực Dương Ngọc đã hợp lại làm một, tuy hai mà như một. Hơn nữa Dương Ngọc đã hoàn toàn nằm dưới sự khống chế của ý cảnh Vương Lâm. Khi Vương Lâm tiến về phía trước, chân phải vừa nhấc lên, định giẫm xuống thì lại ngừng giữa không trung. Dưới sự điều khiển của ý cảnh Vương Lâm, khoảnh khắc này trái tim Dương Ngọc vốn định nhảy lên, lại đột nhiên bất động.
Đúng lúc này Vương Lâm lại cất bước tiến về phía trước, tốc độ cũng đột nhiên tăng lên gấp bội. Hắn liên tiếp giẫm ba bước, ầm ầm ầm!
Khoảnh khắc hai bước chân rơi xuống, Dương Ngọc chỉ cảm thấy như có búa tạ đập mạnh vào ngực mình, lại liên tiếp ba cái. Thân thể hắn chấn động, trong nháy mắt sắc mặt trắng xanh giờ đỏ ửng như người bệnh. Hắn phun ra một ngụm máu tươi, cuối cùng cũng không thể chịu nổi sự áp bức của ý cảnh Vương Lâm. Dương Ngọc buộc phải lùi về phía sau.
Nhưng Dương Ngọc vừa lùi một bước đã lại phun máu tươi, hắn tiếp tục lùi vài bước nữa mới ổn định được thân thể. Lúc này vẻ mặt hắn đã trở nên đỏ trắng lẫn lộn, trong mắt lại hiện lên sự hỗn loạn cùng giãy giụa, đôi mắt đỏ ngầu tơ máu.
Lúc này trong đầu Dương Ngọc xuất hiện từng luồng hư ảo nối tiếp nhau, chính là cảnh tượng cái chết thảm khốc của những người thân cận hắn, từ sư môn cho tới thân nhân. Hắn biết tất cả đều là giả dối nhưng không thể phân bi���t rạch ròi. Từng cảnh tượng hư ảo như khắc sâu vào ký ức, in hằn vào tâm thần, càng thêm chặt chẽ khó gỡ.
Thân thể Dương Ngọc đột nhiên rung lên dữ dội, hắn ôm đầu nhưng không la hét thảm thiết, vẫn liên tục giãy giụa. Dần dần vẻ thanh tĩnh trong mắt hắn biến mất, thay vào đó là sự hoảng loạn cực độ. Khi hắn cảm thấy mình gần như hoàn toàn rơi vào vòng xoáy hư ảo thật thật giả giả, hắn vội vàng liên tục lùi lại phía sau, rồi thét lên một tiếng cầu cứu:
- Sư thúc, cứu ta với!
Khoảnh khắc khi âm thanh này vang lên, một bóng xanh chợt lóe lên, lập tức hiện ra bên cạnh Dương Ngọc. Ngón tay phải của bóng người đó điểm mạnh lên mi tâm Dương Ngọc. Thân thể Dương Ngọc đột nhiên run lên, trong cơ thể vang lên những tiếng nổ ầm ầm, máu huyết tan rã, hắn ngã lăn ra đất hôn mê bất tỉnh.
Bóng người này cũng không dừng lại mà lóe lên rồi xuất hiện bên cạnh một tên đệ tử khác. Người này cũng dùng cách tương tự khiến tên tu sĩ kia thét lên thảm thiết rồi ngất lịm. Bóng người đó lại lóe lên, xuất hiện trước mặt Dương Ngọc. Đây là một lão già có mái tóc bạc trắng xóa, đôi mắt ưng sáng rực, tràn đầy thần thái.
- Ngươi tìm ta có việc gì?
Vẻ mặt Vương Lâm vẫn bình tĩnh, hắn nhìn về phía lão già rồi lên tiếng hỏi.
Trên gương mặt lão già cũng không nhìn rõ hỉ nộ, lão nhìn Vương Lâm một lúc lâu rồi cười ha hả, ôm quyền nói:
- Lữ đạo hữu tâm trí phi phàm, lão phu làm việc có chút lỗ mãng, mong đạo hữu đừng chấp nhặt. Hay là chúng ta tìm một nơi yên tĩnh đàm đạo, để lão phu tạ lỗi?
Vương Lâm nhìn lão già với vẻ mặt bình thản, hắn suy nghĩ chốc lát rồi gật đầu. Tâm trí Vương Lâm quả thực đã như ma quỷ. Ngay khi Dương Ngọc vừa xuất hiện, hắn đã biết kẻ này nhìn thấy mình trước, rồi sau đó mới quay sang ôn chuyện với Lý Thiến Mai.
Khi nói chuyện với Lý Thiến Mai, vẻ mặt Dương Ngọc dù vẫn che giấu rất tốt, không lộ chút dấu hiệu bất thường nào, nhưng hai tên đồng bọn bên cạnh hắn lại lộ vẻ khẩn trương. Hai kẻ đó che giấu không tốt, điểm này đã bị Vương Lâm phát hiện.
Nếu như chỉ như thế thì chẳng có gì đáng nói. Nhưng tên Dương Ngọc này chỉ nói đôi ba câu chuyện cũ đã chĩa mũi dùi về phía hắn. Với tu vi của kẻ này mà dám làm ra những chuyện như vậy, quả là quá mức phô trương.
Lúc đó Vương Lâm đã nhận ra chút manh mối, hơn nữa lại được lão già bán hàng Âu Dương Long nhắc nhở. Trong lòng Vương Lâm đã sáng tỏ như gương. Tên Dương Ngọc này rõ ràng vì hắn mà đến. Đầu tiên là kẻ này có quan hệ với Ma Tùng Đạo, cũng là tông phái của tên Triệu Vũ từng đến Mạc La đại lục trước đây. Nhưng điều Vương Lâm phải suy đoán chính là: liệu đối phương đang thăm dò tu vi của hắn vì Triệu Vũ, hay... đã có sơ hở nào đó trên Man Hoang đại lục?
Nhưng dù thế nào thì trên tu chân giới kẻ mạnh làm vua. Thể hiện ra tu vi thích hợp, không chỉ khiến kẻ khác khiếp sợ mà còn được coi trọng, có được tư cách để đàm phán. Vương Lâm đã có quyết định trong nháy mắt: ra tay phải là một đòn sấm sét.
Khi lão già kia hiện thân đã nói “Lữ đạo hữu”, Vương Lâm nghe xong, trong lòng càng thêm sáng tỏ.
Lý Thiến Mai tu đạo trong thời gian ngắn ngủi, lại không có kinh nghiệm nhân thế và tôi luyện qua vô số cuộc đấu trí căng thẳng với các lão quái trên Liên Minh tinh vực như Vương Lâm. Nên trước đó nàng cũng không thể nhìn ra những sơ hở khó phát giác này. Mãi đến khi Vương Lâm ra tay, trong đầu Lý Thiến Mai chợt lóe lên tia sáng, nàng mới nhìn thấu đầu mối.
- Tâm trí của người này... còn đáng sợ hơn cả tu vi!
Lý Thiến Mai nhìn về phía Vương Lâm mà lòng chấn động.
Xin ghi lòng tạc dạ, bản dịch tinh túy này chỉ được phát hành độc quyền trên truyen.free.