[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 1365: Ba hình ảnh
Gió rít gào, sấm sét ầm ầm, mây đen tựa hồ muốn trút hết tất cả nước mưa xuống mặt đất, tạo thành một trận mưa cực kỳ kinh hoàng. Trên mặt đất trong thành, hàng loạt con sóng nước cuộn lên.
Mưa trút xuống không ngừng, tựa hồ vô tận, nước mưa liên tục đổ từ trên trời. May mắn thay, giữa những ngã tư đường có đào kênh thoát nước, khiến dòng nước chảy hết vào trong. Lúc này, nước đã ngập kín mọi đường dẫn của thành trì, tựa những giọt nước nhỏ nhoi đổ vào biển cả, rồi theo đường cống chảy ra khỏi thành.
Cả ngày hôm nay trời đều mưa, khi màn đêm buông xuống thì không còn âm thanh náo nhiệt như ngày hôm qua. Tất cả mọi người đều ẩn mình trong nhà, không kẻ nào dám bước ra ngoài.
Trong màn đêm, không thể nhìn rõ tầng mây, nhưng những luồng sấm sét lại chớp lóe, chiếu sáng cả trời đất như ban ngày.
Trong mưa, những làn gió lạnh cũng nổi lên, gió rít gào, thê lương thổi nghiêng những giọt mưa rơi khắp mọi nơi trên mặt đất. Những chùm lá cây treo dưới mái hiên đã ướt sũng nước, nặng trĩu. Khi gió mưa nổi lên dữ dội, một vài chùm lá không chắc chắn bị gió giật đứt, khiến những chiếc lá tựa những con thuyền nhỏ nhoi lênh đênh trên sóng dữ, nhanh chóng bay lượn trong gió mưa mịt mùng.
Một vài chiếc lá bị gió cuốn lên không trung, sau khi bay vài vòng thì tiêu tán trong bóng tối. Cũng có một phần rơi xuống những vũng bùn lầy lội dưới đất, sau khi dính bùn thì muốn theo gió bay lên một lần nữa, nhưng dù lá có ý, nhưng mưa gió vô tình, mưa ào ào trút xuống như giẫm đạp, khiến lá hoàn toàn ngập vào trong bùn… không cách nào vùng vẫy thoát thân.
Khoảnh khắc này, sấm sét đột nhiên nổ vang, tia chớp phóng đến, chiếu sáng cả trời đất như ban ngày. Khi ánh sáng lóe lên, trên đường đất ở thành tây, một lão già mặc đạo bào với đôi mắt sáng như đuốc, chắp tay sau lưng đứng yên nơi đó.
Dưới chân phải lão già vẫn đang giẫm trên một chiếc lá cây, gió vẫn gào thét, mưa vẫn trút xuống…
Trên mi tâm của lão già đột nhiên xuất hiện một đồ án quỷ dị.
Sau lưng lão già có bảy tu sĩ trung niên với ánh mắt lạnh băng. Khi lão già vung tay lên, bảy người phía sau lập tức phóng về phía trước, bao quanh lão già, tất cả đều kết pháp quyết bằng hai tay. Khoảnh khắc này, một luồng u quang từ trong tay bảy tu sĩ trẻ tuổi lóe lên, u quang hóa thành luồng sáng tựa tia chớp, tất cả đều được nối liền với thân thể lão già.
Hình ảnh này giống hệt như đồ án trên mi tâm lão già, tựa như lão già đã trở thành điểm trung tâm, có bảy luồng sáng bùng ra từ trên thân thể.
Lão gi�� khép mắt lại, một lát sau mở ra thật mạnh. Khoảnh khắc khi lão già mở mắt, những luồng hào quang rực rỡ từ tộc ấn nơi mi tâm bùng ra dữ dội, tất cả tạo thành hình quạt, quét ngang bốn phía.
Đúng lúc này, bảy luồng u quang đang tạo thành luồng sáng nối liền thân thể lão già lập tức bùng ra những luồng hào quang rực rỡ, sau khi tất cả hội tụ lại thì phóng vào thân thể lão già, làm cho tộc ấn trên mi tâm lại càng trở nên huy hoàng.
Khi luồng hào quang bùng ra từ mi tâm lão già quét ngang trời đất thì tất cả hình ảnh của những căn nhà trước mặt đều thay đổi. Những căn nhà này tựa như đã nghịch chuyển thời gian, từ dáng vẻ cũ kỹ trở nên mới tinh. Khi tất cả đều trở nên tươi mới thì ầm ầm biến đổi, nơi nào cũng trở thành một đống hoang tàn.
Không những chỉ có hình ảnh nhà cửa bị nghịch chuyển thời gian, mà ngay cả những phàm nhân bên trong cũng trở về tuổi thanh xuân trong luồng hào quang bùng ra từ mi tâm lão già, khoảnh khắc sau thì tất cả hình ảnh tiêu tán, tựa như chưa từng tồn tại trên thế gian này.
Thậm chí cả những nơi chôn cất người chết, những kẻ đã khuất cũng sống lại, hiện lên từng tình cảnh đã xảy ra khi còn sống.
Vương Lâm vẫn đang khoanh chân ngồi trong căn nhà lụp xụp, Nguyên Thần đang điên cuồng thôn phệ luồng sấm sét bất diệt. Lúc này đã đến thời khắc quyết định, ý chí ẩn giấu trong luồng sấm sét bất diệt đang điên cuồng vùng vẫy giãy giụa, tựa như những luồng sấm sét đang chớp lóe ầm ầm bên ngoài.
Nhưng dù luồng sấm sét bất diệt này có vùng vẫy thế nào cũng không thể thoát ra khỏi thân thể Vương Lâm. Sau khi Nguyên Thần dung hợp tám con Thái Cổ Lôi Long thì hầu như đã trở thành Lôi Nguyên Thần. Trong lúc liên tục tấn công và thôn phệ, tựa như có hai luồng sấm sét đang tranh đoạt quyền điều khiển sấm sét trong thời kỳ sơ khai của thiên địa, nhưng chỉ có thôn phệ đối phương thì mới chính thức trở thành tia chớp vương giả có thể điều khiển sấm sét trong trời đất.
Nhưng đúng lúc này, Vương Lâm đang nhắm mắt đột nhiên mở bùng ra, trong mắt chợt tinh quang lóe lên. Vẻ mặt hắn vẫn cực kỳ bình tĩnh, tay phải vung lên lập tức làm cho căn nhà trở nên vặn vẹo tựa một tấm gương bị bóp méo và xuất hiện hàng loạt vết nứt. Cuối cùng tấm gương cũng “xoảng” một tiếng rồi vỡ tan, rất nhiều mảnh nhỏ văng ra khắp bốn phía.
Làm xong tất cả mọi chuyện thì Vương Lâm lại nhắm mắt, hắn không hề bận tâm đến chuyện bên ngoài mà tiếp tục nhập định, hắn lại đắm chìm vào cuộc chiến thôn phệ cuối cùng giữa chính mình và luồng sấm sét bất diệt trong Nguyên Thần.
Trong cơn mưa tầm tã, ánh mắt lão già mặc đạo bào trên con đường thành vẫn lóe lên. Ánh mắt lão già chuyển lên căn nhà Vương Lâm đang ở, đồng thời cũng không hề dừng lại. Khi ánh mắt lão chuyển lên căn nhà Vương Lâm thì tất cả lập tức tiêu tán, hình ảnh người thư sinh đang ở bên trong cũng tiêu tán, sau đó lại xuất hiện tất cả hình bóng của những người từng ở tại nơi đây.
Một lúc sau, lão già đã đảo mắt qua toàn bộ thành tây, sau khi không có chút phát hiện nào thì ánh mắt lão trở nên cực kỳ bình thản. Lão già dùng hai tay kết pháp quyết rồi điểm lên mi tâm, trong miệng truyền ra một tiếng gầm khẽ.
Khoảnh khắc này, hào quang trên tộc ấn nơi mi tâm lại tăng mạnh, lão già lại đảo mắt nhìn khắp, làm cả tòa thành lập tức tiêu tán, tựa như thời gian đang liên tục cuốn ngược trở lại. Rất nhanh, trong mắt lão già đã xuất hiện một cảnh tượng chiến trường cổ xưa, rất nhiều quân đội phàm nhân chém giết nhau, mặt đất nhuốm đỏ máu.
Hai mắt lão già đột nhiên khép lại, hào quang trên tộc ấn ở mi tâm cũng dần tiêu tán, cuối cùng thì khôi phục lại như thường. Lúc này, bảy tu sĩ trung niên bên ngoài thân thể lão già cũng thu hồi ấn ký, vẻ mặt đám người hơi tái nhợt.
– Nơi đây không có tu sĩ che giấu, tiếp tục tìm kiếm ở nơi khác.
Lão già phất tay áo, thân thể nhảy vọt lên, hóa thành cầu vồng rực rỡ, xuyên qua tầng mây đen bay về phương xa, bảy tu sĩ trung niên vội vàng theo phía sau.
Tình cảnh này không những xảy ra trên tất cả các địa phương của tu chân tinh Vương Lâm đang ở, hơn nữa còn được tiến hành trên tất cả tu chân tinh trong Thái Cổ Tinh Thần.
Thái Cổ Tinh Thần hạ lệnh thì tất cả bộ tộc đều phải nghe theo, tất cả đều phải điều động lực lượng đi tìm kiếm khắp các tu chân tinh, tinh cầu bỏ hoang và tinh không vô tận.
Vẻ mặt Vương Lâm vẫn cực kỳ bình tĩnh, đối với chuyện những kẻ kia bỏ đi, hắn không có chút biểu cảm nào, ngay cả hai mắt cũng không mở ra. Luồng sấm sét bất diệt gầm gừ ngày càng nhỏ dần trong Nguyên Thần, quá trình vùng vẫy cũng ngày càng yếu ớt.
Tầng mây trên bầu trời vẫn rất dày, từ khi mưa bắt đầu trút xuống đến bây giờ vẫn chưa có dấu hiệu ngừng lại. Trong đêm mưa, ngay cả những người canh gác cũng không xuất hiện, ngoài tiếng sấm sét ầm ầm và tiếng mưa ào ào thì không còn bất kỳ âm thanh nào khác.
Hai luồng sấm sét trong Nguyên Thần Vương Lâm liên tục tấn công nhau, cuối cùng cả hai ầm ầm dung hợp vào nhau. Lúc này, những tiếng gào thét không cam lòng của luồng sấm sét bất diệt cũng chẳng còn tác dụng, sấm sét này đã bị Nguyên Thần Vương Lâm thôn phệ hoàn toàn.
Khoảnh khắc khi luồng sấm sét bất diệt bị Vương Lâm thôn phệ thì tất cả những ý chí ẩn chứa trong đó cũng bị luyện hóa triệt để, đồng thời thần thức của hắn cũng hoàn toàn dung nhập vào đó. Đột nhiên, luồng sấm sét do Nguyên Thần Vương Lâm hóa thành lại chấn động, hắn rõ ràng cảm giác được lôi bản nguyên trong Nguyên Thần đang điên cuồng tăng mạnh với một loại tốc độ khó mà hình dung nổi.
Sự gia tăng của lôi bản nguyên khó có thể miêu tả được, hầu như chỉ trong khoảnh khắc thì lực lượng lôi bản nguyên đã làm cho tu vi Vương Lâm, đơn thuần chỉ xét trên mặt tu lôi, đã phá vỡ đỉnh phong Toái Niết trung kỳ, đang hướng về Toái Niết hậu kỳ.
Lực lượng lôi bản nguyên nổ lên vang vọng, khoảnh khắc này, Vương Lâm chỉ cần thi triển lực lượng sấm sét thì đã đạt đến tu vi Toái Niết hậu kỳ.
Lực bản nguyên, tất cả quy tắc và ý cảnh căn bản đều chỉ dùng minh ngộ ra bản nguyên, chẳng khác nào tất cả ý cảnh và quy tắc sấm sét đã được hiểu rõ. Vì vậy, không còn bị ý cảnh giới hạn nên tu vi tăng lên rất mạnh.
Khoảnh khắc khi thôn phệ xong ý chí ẩn giấu trong luồng sấm sét bất diệt, tâm thần Vương Lâm vang lên những tiếng nổ ầm ầm, từng hình ảnh đột nhiên lóe lên từ trong ý chí ấy. Đây là ký ức của luồng sấm sét bất diệt, ký ức ý chí.
Ký ức này đã trải qua thời gian quá lâu, tồn tại và không còn được đầy đủ, chỉ xuất hiện ba loại hình ảnh mà thôi.
Hình ảnh đầu tiên chính là sự tan vỡ, tất cả tinh không, tinh vực, thiên địa đều tan vỡ. Rất nhiều tinh không, rất nhiều tinh vực, vô biên vô hạn… Thậm chí còn vượt xa rất nhiều so với Nội giới và Ngoại giới, tình cảnh tan vỡ này giống như một kiếp nạn.
Khi quá trình tan vỡ xảy ra, rất nhiều sinh linh diệt vong, Vương Lâm thấy được những tu sĩ y phục kỳ dị, thấy được những loại mãnh thú kỳ quái. Thậm chí hắn còn nhìn thấy một Văn Thú lớn như một tu chân tinh đang bùng ra hắc mang, còn thấy được rất nhiều đầu lâu.
Nhưng khi hắn muốn tiếp tục nhìn kỹ thì một luồng sấm sét lao ra từ trong vị trí tan vỡ, giống như đang muốn chạy trốn, sấm sét này được bao phủ trong những luồng hào quang vô tận.
Đây chỉ là một hình ảnh rất ngắn nhưng lại gây ra cho Vương Lâm rất nhiều rung động, nhưng tia chớp như ngọn sóng kinh thiên động địa kia chính là luồng sấm sét bất diệt.
Nhưng luồng sấm sét bất diệt này còn mạnh hơn rất nhiều lần so với khi bị Vương Lâm thôn phệ.
Hình ảnh thứ hai chính là luồng sấm sét phóng khỏi tay một người đàn ông trung niên. Vẻ mặt người này cực kỳ lạnh lùng, trong mi tâm có một đồ án hoa bảy cánh, có bảy màu khác biệt.
– Đáng tiếc, luồng sấm sét bất diệt này vẫn còn quá yếu ớt, sợ rằng nghìn đời cũng khó mà khôi phục lại như xưa… Thôi, đưa ra ngoài, xem ngươi có duyên tạo hóa hay không.
Người đàn ông trung niên lắc đầu, tay phải vung lên, luồng sấm sét này lao thẳng vào hư vô rồi biến mất.
Hình ảnh thứ ba chính là trên miếu thờ của Thiểm Lôi Tộc có một luồng sấm sét bất diệt giống như tồn tại từ muôn đời, sấm sét phát ra những tiếng nổ vang vọng chấn động trời đất.
Bên ngoài luồng sấm sét có tám người tu sĩ, trên mi tâm một lão già trong số tám người này chợt xuất hiện một ký hiệu tia chớp.
Bảy người còn lại mặc những bộ y phục vô cùng cổ quái, tựa như không biết dùng vật chất gì tạo thành. Y phục đám người này bùng lên lưu quang, giống như đang khoác cả dòng sông lên mình.
Đặc biệt là một người đứng ở vị trí đầu tiên, rõ ràng người này là thủ lĩnh. Ánh mắt lão già Thiểm Lôi Tộc nhìn về phía người này cũng bùng lên ánh nhìn vô cùng cung kính, ẩn chứa cả sự kính sợ.
Quanh thân thể người này có một luồng kim quang bao quanh, Vương Lâm cực kỳ quen thuộc với luồng kim quang này.
– Không ngờ nó lại ở chỗ này… Đáng tiếc… Đáng tiếc.
Vị thủ lĩnh lắc đầu, hắn xoay người. Khoảnh khắc khi kẻ này xoay người thì trong đầu Vương Lâm chợt nổ vang, đồng tử trong mắt co lại, trở nên sững sờ.
– Hắn… Hắn là…
— Bản dịch độc quyền này được thực hiện bởi truyen.free, chỉ dành cho độc giả yêu thích thể loại tiên hiệp.