[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 1366: Cực cảnh năm màu.
Hình ảnh dần tan biến.
Thế nhưng, dung mạo của người đàn ông nọ, khoảnh khắc xoay người đối thoại trước khi hình ảnh hoàn toàn tiêu tán, lại khắc sâu vào tâm trí Vương Lâm, như một dấu ấn khó phai.
Dung mạo người này rất xa lạ đối với Vương Lâm, hắn tin chắc mình chưa từng gặp qua, thế nhưng... trong mắt trái của đối phương lại loé lên một luồng sáng ngũ sắc, mà luồng sáng này Vương Lâm lại vô cùng quen thuộc. Hắn chỉ nhìn một lần đã biết, đây chính là Cực Cảnh.
Ngũ Sắc Cực Cảnh.
Trong cả cuộc đời trước đó, Vương Lâm chỉ mới thấy vật này một lần duy nhất, từ rất lâu về trước trên Chu Tước Tinh, là vật thuộc Ngũ Hành Tinh của Nạp Đa, và gần như đã biến mất khỏi ký ức Vương Lâm.
Thậm chí, khoảnh khắc Vương Lâm nhìn thấy Ngũ Sắc Cực Cảnh loé lên trong mắt trái vị tu sĩ nọ, hắn chợt nảy sinh một cảm giác khó tả. Vật này và Ngũ Sắc Cực Cảnh của Nạp Đa, rất có thể là một.
Khi Vương Lâm quen biết Nạp Đa, hắn cũng chính thức mở ra một cánh cửa lớn cho Cực Cảnh, đồng thời lần đầu tiên biết được Cực Cảnh không chỉ có một loại.
Năm xưa, Nạp Đa cũng là một trong số những kẻ truy sát Tư Đồ Nam. Hắn trị thương trên Chu Tước Tinh, bị Vương Lâm lấy mất túi trữ vật. Sau khi đến Triệu Quốc báo thù, hắn lại bị người này truy đuổi.
Dù giờ đây hình ảnh đã tiêu tán, nhưng hai mắt Vương Lâm vẫn loé sáng, hắn mơ hồ phát hiện ra một bí mật khổng lồ.
- Sợi kim quang bao quanh người này rõ ràng là Côn Cực Tiên. Nếu kết hợp với những lời Đại trưởng lão Thiểm Lôi Tộc đã nói trong trận chiến trước đó... Lại còn Ngũ Sắc Cực Cảnh... Đám tu sĩ thần bí này chẳng lẽ đã đi vào Nội Giới sao?
- Không biết Nội Giới đã xảy ra biến cố gì, mà Ngũ Sắc Cực Cảnh lại rơi vào tay Nạp Đa. Thậm chí ngay cả pháp bảo Côn Cực Tiên cũng rớt xuống Chu Tước Tinh...
- Tất cả mọi chuyện, rõ ràng Nạp Đa biết rất nhiều... Ngũ Hành Tinh... Nạp Đa...
Ánh mắt Vương Lâm chợt loé lên trong trầm mặc, hắn hít một hơi thật sâu, sau đó cố gắng áp chế mọi nghi ngờ, dù sao đây cũng không phải lúc để suy tư.
Giờ đây, Nguyên Thần Lôi Điện của Vương Lâm đã mạnh hơn trước rất nhiều lần. Nguyên Thần lan khắp toàn thân, Lôi Bản Nguyên cuồn cuộn như một vòng xoáy khổng lồ, ầm ầm chuyển động bên trong.
Mỗi lần Lôi Bản Nguyên vận chuyển, đều khiến từng tấc thịt, từng tấc xương trong cơ thể Vương Lâm loé lên tia chớp. Lúc này, Vương Lâm hắn đã không còn là một tu sĩ, mà chính là một luồng sấm sét.
Một luồng sấm sét nghịch thiên, không cam chịu vận mệnh.
Tu vi của Vương Lâm lúc này cũng đã xuất hiện những biến đổi cực kỳ kỳ dị, những thay đổi mà cả Ngoại Giới hay Nội Giới cũng chưa từng có. Chỉ cần thi triển lực lượng sấm sét, tu vi của Vương Lâm đã vượt qua Toái Niết Trung Kỳ, tiến lên Toái Niết Hậu Kỳ.
Thế nhưng, nếu không vận chuyển sấm sét, mà chỉ dựa vào ngọn lửa, ý cảnh của bản thân và Nguyên Lực Thiên Địa, thì tu vi Vương Lâm vẫn giữ nguyên ở Toái Niết Trung Kỳ.
Điều này trực tiếp liên quan đến năm luồng Bản Nguyên trong cơ thể Vương Lâm.
Bên ngoài, mưa vẫn rơi ào ạt, chốc chốc lại có sấm chớp bùng lên, bầu trời vẫn là màn đêm. Lúc này, Vương Lâm trầm mặc đứng dậy, hắn cầm chiếc áo tơi rách nát mà người ở đây trước đó đã lưu lại, mặc vào rồi đẩy cửa bước ra khỏi nhà.
Khoảnh khắc cánh cửa phòng được đẩy ra, sấm chớp đột nhiên rạch ngang bầu trời, chiếu sáng cả con đường đen kịt. Những hạt mưa vẫn tiếp tục rơi, những ngôi nhà khắp bốn phía đã không còn ánh đèn dầu, rõ ràng nhà nào cũng đang ngủ say.
Chốc chốc lại truyền đến tiếng khóc thút thít của một đứa trẻ bị sấm sét doạ sợ, nhưng rất nhanh đã bị cha mẹ chúng hô lên bắt đi ngủ.
Cơn mưa ào ạt trên mặt đất đầy nước, tạo thành những con sóng gợn, bên trong còn có rất nhiều lá cây. Vương Lâm đứng ngay ngưỡng cửa, hắn ngẩng đầu nhìn tia chớp xẹt qua lại trên bầu trời đêm đen kịt, nắm chặt áo tơi rồi bước ra khỏi phòng.
Con đường vắng bóng người, chỉ có một mình Vương Lâm lặng lẽ bước về phía trước. Ngoài tiếng mưa rơi, chỉ còn lại những tiếng gió hú nức nở.
Tại nơi giao tiếp giữa cuối thành tây và thành bắc, nơi này vốn tương đối náo nhiệt. Ngày thường, thời tiết tốt, dù là ban ngày hay ban đêm, nơi đây cũng rộn rã tiếng người, dù là thanh lâu hay sòng bạc, ban đêm vẫn có rất nhiều khách khứa.
Thế nhưng, trời đổ mưa quá lớn khiến nơi này cũng trở nên yên tĩnh. Chỉ có vài gian tửu lầu và khách sạn lộ ra những luồng ánh sáng yếu ớt, ánh sáng cũng bập bùng trong mưa gió.
Vương Lâm chậm rãi đi qua thành tây, hắn bước đến bên ngoài một căn lầu các. Trong đó chỉ có một ngọn đèn dầu yếu ớt, ba người đàn ông đang ngồi uống rượu, nhìn bầu trời đêm mưa gió rồi khẽ nói chuyện với nhau. Tiểu nhị quán ngồi bên cạnh, ngáp một cái thật sâu, hai mắt nhập nhèm như có thể ngủ gật bất cứ lúc nào.
Vương Lâm bước vào tửu lầu, hắn đặt bầu rượu lên mặt bàn trước mặt tên tiểu nhị rồi khẽ nói:
- Lấy cho một bầu rượu!
Bởi Vương Lâm bước vào, trong tửu lầu chợt bùng lên một luồng gió lạnh. Tiểu nhị bị hơi lạnh thổi đến, hắn dụi dụi mắt nhìn Vương Lâm. Sau khi Vương Lâm khẽ nói vài câu, hắn đứng lên, cầm bầu rượu trên bàn trực tiếp đi vào phòng sau. Một lát sau, hắn bước ra, đặt bầu rượu trước mặt Vương Lâm rồi nói:
- Ba tiền Phàn Tinh!
Vương Lâm trả tiền, hắn cầm lấy bầu rượu uống một ngụm. Một cảm giác cay nồng quen thuộc bùng lên trong cuống họng, rồi hoá thành một luồng khí nóng chuyển xuống bụng. Rượu này rất mạnh, thích hợp để uống khi giết người, loại này Vương Lâm rất đỗi ưa thích.
Vương Lâm cầm lấy bầu rượu, rời khỏi tửu điếm, hắn đi trong mưa gió tiến về phương xa. Lúc này, bầu trời đầy sấm sét, những tia chớp loé lên, chiếu sáng cả con đường trước mặt Vương Lâm. Hắn không quay về thành tây, mà đi về thành bắc, chậm rãi cất bước tiến tới.
Trong đêm mưa, cứ chốc chốc Vương Lâm lại uống một ngụm rượu. Nhịp bước của hắn không nhanh, nhưng mỗi lần tiến lên, giống như ngay cả những hạt mưa cũng khựng lại đôi chút.
Phía bắc Tu Chân Tinh, trong bầu trời mênh mông không xa đô thành, lão già trước đó đã thi triển thần thông kiểm tra, đang cất bước đi với vẻ mặt âm trầm. Bảy người đàn ông trung niên theo sau, vẻ mặt có chút mỏi mệt.
Đêm nay, nhóm người bọn họ đã tìm kiếm rất nhiều nơi, nhưng không có bất kỳ phát hiện gì, rõ ràng kẻ huỷ diệt Thiểm Lôi Tộc không có ở đây.
- Trưởng lão, tất cả Tu Chân Tinh trong tinh vực đều đã được rất nhiều người kiểm tra, nhưng cho đến lúc này vẫn không có bất kỳ phát hiện nào. Có lẽ tên hung thủ không có ở đây...
- Có lẽ hắn không ở trong Tu Chân Tinh này, nhưng nhất định là đang ở trong tinh vực này.
Lão già mặc đạo bào vẫn tiến về tinh không phía trước, lão mở miệng nói bằng giọng âm trầm.
- Vân Lạc Đại Tư Trưởng Tôn Hội đã tính ra người đó ở trong tinh vực này, không bao lâu nữa sẽ tìm ra được tung tích. Nếu chúng ta có thể tìm được người đó trước khi Vân Lạc Đại Tư tính toán ra, tất nhiên...
Ánh mắt lão già chợt loé lên, lão vừa nói đến đây thì bầu trời đột nhiên nổ vang, tia chớp giao thoa vào nhau chiếu sáng cả thiên địa, ngay sau đó không gian lại trở nên đen tối. Khoảnh khắc bóng tối bao phủ, một bóng hình mặc áo tơi, cầm bầu rượu, đang từng bước tiến tới.
Tốc độ của bóng hình kia quá nhanh, nhanh đến mức không một ai phát hiện ra, nhanh đến mức ngay cả lão già và bảy người phía sau cũng không thể nào nhận thấy. Ngay lúc này, bóng hình áo tơi đã đi đến trước mặt lão già chưa đầy ba thước.
Đồng tử trong mắt lão giả mặc đạo bào chợt co rút lại, bùng lên vẻ khiếp sợ và kinh hoàng. Lão căn bản không có chút phản ứng nào, người mặc áo tơi dùng tay phải đưa bầu rượu lên ngửa cổ uống một ngụm, sau đó tay trái tuỳ tiện vung lên, điểm vào mi tâm lão già.
Khoảnh khắc này, bầu trời đột nhiên vang lên những tiếng sấm ầm ầm. Nguyên Thần trong cơ thể lão già đột nhiên bị chia cắt một phần, rồi phóng ra khỏi cơ thể, xuất hiện ở phía sau.
Khoảnh khắc một phần Nguyên Thần rời khỏi cơ thể lão già, bóng hình Vương Lâm vẫn tiến về phía trước, tay trái hắn chụp lấy Nguyên Thần rồi đi về phương xa.
Lúc này, tiếng sấm vừa lúc biến mất, nhưng dư âm vẫn còn vang vọng trong thiên địa. Khi tia chớp loé lên chiếu sáng mặt đất, bảy người tu sĩ căn bản không phát hiện ra bất cứ điều gì. Lão già mặc đạo bào trước mặt cũng lộ ra vẻ mê man, nhưng cũng khôi phục lại rất nhanh.
- Tất nhiên sẽ lập được công lớn.
Vẻ mặt lão già đạo bào vẫn âm trầm như trước, nhưng hình như đã trở nên trắng bệch. Lão hầu như không thể nào phát hiện ra, cũng không thể nhớ được tình cảnh hoảng sợ vừa rồi. Thân thể lão già loé lên rồi phóng về phương xa.
Khoảnh khắc tia chớp loé lên chiếu sáng thiên địa, bóng hình áo tơi ở sau lưng tám tu sĩ đã càng ngày càng xa. Trong tay trái của Vương Lâm đang cầm một phần Nguyên Thần, bộ dạng của Nguyên Thần chính là lão già đạo bào vừa rồi. Lão muốn mở miệng kêu cứu nhưng không có bất kỳ âm thanh nào truyền ra.
Ngay cả bảy người đang phóng đi phía trước và lão già đạo bào, chỉ cần quay đầu nhìn lại thì sẽ thấy bóng hình áo tơi, nhưng bọn họ lại không hề hay biết, vì vậy mà dần đi xa.
Vương Lâm uống một ngụm rượu, hắn bước đi trên con đường đầy bùn ở thành tây. Lúc này, hắn đi thẳng về phía trước, khi đến trước nhà thì đẩy mạnh cửa bước vào.
Tay trái Vương Lâm vẫn cầm một phần Nguyên Thần, khoảnh khắc hắn tiến vào giữa phòng, tay trái khẽ bóp. Lúc này, một phần Nguyên Thần lập tức tan vỡ, tất cả ký ức bên trong đều bị Vương Lâm rút ra ngoài.
Tất nhiên, Vương Lâm sẽ không mạo hiểm giết chết lão già đạo bào, nhưng hắn lại rất muốn biết những tình cảnh đang diễn ra trên Thái Cổ Tinh Thần. Vì vậy, hắn lợi dụng lúc đối phương không phát hiện ra, dùng Lôi Thuật cắt một phần Nguyên Thần của đối phương, dùng phương pháp này mà lấy được ký ức.
- Quả nhiên giống như ta dự đoán, Thái Cổ Tinh Thần đang triển khai tìm kiếm trên diện rộng. Còn Vân Lạc Đại Tư Trưởng Tôn Hội... Thần thông của người này có thể tính ra ta đang ở địa phương nào...
Ánh mắt Vương Lâm chợt loé lên, thông qua ký ức Nguyên Thần mà hắn biết được Thái Cổ Tinh Thần đang dồn toàn lực truy tìm chính mình, đồng thời hắn cũng biết được tất cả bố trí trong toàn bộ tinh vực này.
Vương Lâm cười lạnh rồi vung tay phải lên, trong tay hắn lập tức xuất hiện một Nguyên Thần. Đây là Nguyên Thần của Đại trưởng lão Thiểm Lôi Tộc, lúc này hai mắt đang nhắm chặt, hơi thở mong manh.
- Ngoài Niệm Lôi, vẫn còn năm luồng sấm sét khác nữa, ta phải đạt được từ trong Nguyên Thần của vị Đại trưởng lão Thiểm Lôi Tộc này. Trước đó, người này đã thi triển thần thông sáu luồng sấm sét, cũng không phải được ngưng tụ từ trong thân thể mà là được triệu hoán. Sau đó tuy tiêu tán nhưng cũng không phải tận diệt, có thể kêu gọi ngưng tụ ra một lần nữa. Đáng tiếc là sấm sét có chín luồng, lúc này vẫn chưa được đầy đủ... Chẳng biết có đủ lực lượng sấm sét để ta vượt qua Thiên Nhân Suy Kiếp và dùng Lôi Đạo để tiến lên Đệ Tam Bộ Đại Năng hay không?
Vương Lâm không nói nhiều, há miệng khẽ hút. Nguyên Thần Đại trưởng lão Thiểm Lôi Tộc lập tức hoá thành một luồng lưu quang bị nuốt vào miệng. Lúc này, Nguyên Thần Lôi Điện trong cơ thể lập tức nổ vang, Nguyên Thần của Đại trưởng lão lập tức vỡ vụt, sau đó lại bị hấp thu vào.
Khoảnh khắc này, Nguyên Thần Lôi Điện của Vương Lâm đột nhiên chuyển động. Sau khi thôn phệ Nguyên Thần Đại trưởng lão Thiểm Lôi Tộc, nó thay đổi hình dạng. Đột nhiên, Nguyên Thần của Vương Lâm lại hoá thành hình dạng của Đại trưởng lão Thiểm Lôi Tộc.
Nguyên Thần Vương Lâm đang trợn trừng mắt, trong mắt loé lên lôi quang cực kỳ dữ dội.
- Thiên Ẩn Lôi, Địa Dung Lôi, Nguyên Hoá Lôi, Từ Hợp Lôi, Đạo Ý Lôi, Linh Niệm Lôi, tất cả hãy xuất hiện cho ta!
Bản dịch này, với tất cả sự tâm huyết, thuộc quyền sở hữu riêng của truyen.free.