[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 1376: Có dám đánh một trận!(1)
Thiên Nhân Đệ Tam Suy!
Dù ở nội giới hay ngoại giới, dù trong bộ tộc hay tông phái, tu vi Thiên Nhân Đệ Tam Suy cũng đủ để trở thành cường giả, hiếm có ai dám trêu chọc, thân phận họ thường cực kỳ cao quý và hưởng thụ lợi lộc to lớn.
Trong nội giới, một tông phái cấp tám tại Vân Hải tinh vực nếu có người đạt tới Thiên Nhân Đệ Tam Suy đã đủ để đứng đầu một phương. Ngay cả trong tông phái cấp chín, số người đạt đến Thiên Nhân Đệ Tam Suy cũng không nhiều.
Tổng thể mà nói, thực lực nội giới kém xa ngoại giới. Lúc này, lão giả xuất hiện trước mặt Vương Lâm là một tu sĩ Thiên Nhân Đệ Tam Suy, là tộc nhân của đại tộc Hỏa Tước tộc thuộc Thái Cổ Tinh Thần, đồng thời là thủ lĩnh của chi tộc tại vùng đất Điên Lạc này.
Từ trước khi bước vào lầu các, Vương Lâm đã nhận ra trong đó có khí tức của người Hỏa Tước tộc. Bởi vậy, đối với sự xuất hiện của lão giả này, hắn cũng không lấy làm ngạc nhiên.
Tại vùng đất Điên Lạc này mà gặp được người của Hỏa Tước tộc, trên mặt Vương Lâm bỗng hiện lên một nụ cười.
Lão giả Hỏa Tước tộc bước vào lầu hai, rất tùy ý ngồi xuống, ánh mắt sáng quắc đánh giá Vương Lâm. Thần sắc hắn tuy có vẻ bình tĩnh nhưng thực tế lại vô cùng cảnh giác.
Tộc trưởng Ám Hạt tộc phía sau Vương Lâm đương nhiên lão ta nhận ra, lại càng rõ tu vi của đối phương. Một nhân vật như vậy lại không có tư cách ngồi trước mặt thanh niên này, mà như người hầu đứng phía sau.
Vô hình trung, Vương Lâm trong mắt lão giả này đã trở nên thần bí khó lường.
Mặt khác, lão ta không thể nhìn thấu tu vi của Vương Lâm!
Dù thần thức của lão ta có tản ra cũng không thể cảm nhận được dù chỉ một chút khí tức tu vi nào trên người Vương Lâm, càng không thể nhận ra đối phương thuộc tộc nào.
Người của Thái Cổ Tinh Thần cũng không phải ai cũng có tộc ấn ở mi tâm. Thậm chí một số người có đại thần thông còn có thể che giấu tộc ấn, không để người ngoài nhận ra chút nào.
- Ngươi nói là muốn ta nhường Viêm Hỏa Dị Tinh cho ông sao?
Vương Lâm như cười mà như không, ánh mắt lão giả chợt trở nên mờ mịt, không dám đối mặt. Hắn trầm mặc một lát rồi ôm quyền nói:
- Viêm Hỏa Dị Tinh đối với Đoạn thị tộc ta có tác dụng rất lớn, lão phu…
Hắn vừa nói tới đây, Vương Lâm liền hừ lạnh một tiếng.
Tiếng hừ này dường như trăm vạn tiếng sét ầm ầm nổ tung trên tầng hai lầu các, hình thành một cơn lốc quét ngang. Nữ tử quyến rũ kia sắc mặt lập tức biến đổi, thân thể theo bản năng lùi lại phía sau, thần sắc trở nên tái nhợt.
Về phần lão giả Hỏa Tước tộc kia, thân thể lại càng run mạnh, tiếng chấn động kịch liệt chợt vang lên. Cả người lão ta như bị một chiếc xe vạn cân trực tiếp lao vào, nguyên thần trong cơ thể run rẩy, đồng tử trong mắt co rút, phun ra một ngụm máu tươi.
Ngọn lửa quanh thân lão ta dường như không còn kiểm soát được nữa, lập tức từ trong cơ thể bộc phát ra. Chiếc ghế lão ta đang ngồi trong nháy mắt bị thiêu thành tro bụi. Thấy ngọn lửa lan ra, tay phải Vương Lâm vung lên một cái. Trong phút chốc, một cơn gió vô tình gào thét, ầm ầm lao tới phía lão giả Hỏa Tước tộc.
Ngọn lửa vừa tản ra khỏi thân thể lão ta lập tức bị cơn gió vô tình này hung hăng đè nén, tắt ngúm, lại còn có một chút bị đẩy ngược trở về lão ta.
Sắc mặt lão giả trong nháy mắt trắng bệch, thân thể lùi mạnh lại phía sau, bịch bịch lùi liên tiếp ba bước, mỗi bước hạ xuống đều lưu lại một dấu chân thật sâu trên mặt đất của tầng lầu. Những dấu chân này dường như bị lửa thiêu, đen kịt, còn có khói trắng bốc lên.
Sau ba bước, lão giả gầm nhẹ một tiếng, vận chuyển lực lượng hỏa diễm toàn thân, chỉ hòng ngăn cản xu thế lùi lại phía sau. Ánh mắt Vương Lâm vẫn lạnh lùng va vào đôi mắt lão giả. Trong phút chốc, tâm thần lão giả chấn động ầm ầm. Ánh mắt Vương Lâm như một thanh lợi kiếm vô hình vụt tới, xuyên qua đôi mắt lão giả, trực tiếp đánh thẳng vào nguyên thần, hóa thành một luồng lực lượng hủy diệt thiên địa. Ngay cả nguyên lực trong cơ thể lão giả cũng như một tấm màn tơ mỏng manh, không thể ngăn cản thanh lợi kiếm này xuyên qua.
Thân thể lão lại lùi lại phía sau một lần nữa, ánh mắt lộ ra vẻ hoảng sợ tột cùng. Nguyên thần trong cơ thể lão ta trong nháy mắt bị ánh mắt Vương Lâm biến thành lợi kiếm đánh tới, không xuyên qua mà chỉ lượn lờ quanh nguyên thần của lão, rồi dần dần biến mất.
Hết thảy mọi chuyện chỉ diễn ra trong tích tắc, nhưng đối với lão giả Hỏa Tước tộc này lại giống như một cơn ác mộng, sinh tử chỉ cách nhau một sợi tơ.
- Trước mặt ta mà ngươi cũng dám xưng 'lão phu'!
Vương Lâm thu hồi ánh mắt, chậm rãi mở miệng.
Bốn phía hoàn toàn yên tĩnh. Nữ tử quyến rũ kia hít sâu một hơi, ánh mắt nhìn về phía Vương Lâm lộ ra vẻ cung kính vô cùng, trong đó còn ẩn chứa sự sợ hãi sâu sắc.
- Ồ… vãn bối thật lỗ mãng. Xin tiền bối đừng chấp nhặt. Vãn bối biết lỗi rồi.
Lão giả Hỏa Tước tộc kia toàn thân ướt sũng mồ hôi. Chỉ trong chốc lát đã khiến tâm thần lão ta nổi sóng lớn. Lão ta biết rằng nếu vừa rồi đối phương muốn giết mình thì cực kỳ đơn giản.
Lúc này, lão ta không còn chút kiêu hãnh nào như lúc mới bước lên lầu, mà cung kính đứng đó, không dám ngồi xuống nữa, tựa hồ trước mặt thanh niên này, không ai có tư cách ngồi.
- Đem Viêm Hỏa Dị Tinh mà ngươi đã giao dịch được từ nơi khác giao hết ra đây đi.
Vương Lâm cũng không để ý tới lão giả này nữa, mà tùy ý mở miệng nói.
Nữ tử quyến rũ kia cung kính hạ thấp mình, lấy ra một ngọc giản, vuốt nhẹ một cái. Ngọc giản này lập tức lóe lên thanh quang, được nàng vung lên. Thanh quang vờn quanh ngọc giản, chợt bay lên, rơi vào vách tường trước mặt Vương Lâm, dung nhập vào trong tường. Vách tường lập tức nhúc nhích, bên trong có sóng gợn hiện lên. Không bao lâu sau, cả vách tường trở nên trong suốt, có thể nhìn rõ bên trong.
Chỉ thấy trong vách tường có muôn vàn màu sắc, trong đó có ba khối đá màu trắng lớn bằng nắm tay đang lơ lửng, chậm rãi chuyển động.
- Tiền bối, Long Giáp tộc chúng ta không cho phép bán ra nhiều Viêm Hỏa Dị Tinh, lúc này chỉ có ba khối... vốn Hà đạo hữu đến đây chính là để đổi ba khối Viêm Hỏa Dị Tinh này. Nếu hiện giờ tiền bối coi trọng thì cũng hơi khó xử cho vãn bối rồi.
Nữ tử quyến rũ kia cúi đầu nhẹ giọng nói.
Lão giả Hỏa Tước tộc kia ngẩng đầu nhìn vào ba khối đá màu trắng bên trong vách tường trong suốt, thầm than một tiếng, ôm quyền nói:
- Tiền bối đã để mắt thì vãn bối làm sao dám tranh đoạt chứ.
Ánh mắt Vương Lâm đảo qua vách tường. Bên trong vách tường này không thật sự chứa Viêm Hỏa Dị Tinh, chẳng qua chỉ là dùng một chút thuật thần thông chiết xạ để tránh người ta quan sát mà thôi.
Tay phải phất một cái, trong tay Vương Lâm xuất hiện ba viên đan dược. Đan dược này vừa xuất hiện thì lập tức bên trong có một lực lượng hỏa diễm cuộn quanh, nhìn giống như ba hỏa cầu vậy. Vương Lâm vung tay một cái, ném thẳng tới nữ tử quyến rũ kia.
Nữ tử này trong nháy mắt khi nhìn thấy ba viên đan dược, ánh mắt bừng sáng, lập tức đưa tay tiếp nhận, cẩn thận nhìn thoáng qua, thất thanh kêu lên:
- Trời... đây là Hồn Đan do Hỏa Thú đỉnh cấp chế thành!!
- Đổi lấy Viêm Hỏa Dị Tinh đã đủ chưa?
Vương Lâm chậm rãi mở miệng.
Nữ tử quyến rũ kia hít sâu một hơi, cầm đan dược cẩn thận nhìn thoáng qua, gật đầu nói:
- Đủ rồi!!
Đúng lúc này, lão giả Hỏa Tước tộc đột nhiên mở miệng.
- Triệu đạo hữu, có thể cho lão phu nhìn thứ này một cái được không?
Lão giả nói chuyện như bình thường nhưng trong lòng lại ầm ầm chấn động. Vừa mới nhìn thấy những viên đan dược này, lão ta mơ hồ cảm thấy bên trong đan dược có một tia khí tức khiến tâm thần lão ta rung động mãnh liệt.
Nữ tử quyến rũ kia nhìn lão giả Hỏa Tước tộc một cái, hơi do dự nhưng thấy Vương Lâm không mở miệng, hai mắt nhắm lại, dường như không để ý gì tới chuyện khác, liền đưa một viên đan dược cho lão giả Hỏa Tước tộc.
Lão giả hít sâu một hơi, cầm đan dược, thần thức chợt động, trong nháy mắt dung nhập vào trong đan dược, thân thể lão ta chấn động mạnh, ánh mắt lộ ra tia sáng kỳ dị, cẩn thận quan sát lại một lần nữa, hai mắt nhắm lại, một lúc lâu sau mới mở ra, trao trả đan dược cho nữ tử kia.
Thần sắc lão ta thoạt nhìn như bình thường nhưng tâm thần lão ta như sóng biển ngập trời đang trào dâng!
- Bổn Nguyên!! Đây là Hỏa Bổn Nguyên!! Trong đan dược này không ngờ lại ẩn chứa một tia Hỏa Bổn Nguyên!!! Một viên đan dược này đối với người bên ngoài có tác dụng không lớn, nhưng đối với Hỏa Tước tộc chúng ta thì có thể nói là không thể tưởng tượng nổi!! Chỉ là Bổn Nguyên này rốt cuộc từ đâu mà có??
Vương Lâm mở hai mắt, tùy ý nhìn lướt qua lão giả Hỏa Tước tộc, khóe miệng hiện lên một tia cười lạnh khó lòng phát hiện, chậm rãi mở miệng:
- Đem ba khối Viêm Hỏa Dị Tinh cho ta đi.
Nữ tử quyến rũ kia vội vàng vâng lời, cầm ba viên đan dược, vội vã đi xuống lầu. Trong lầu các yên tĩnh hoàn toàn. Lão giả Hỏa Tước tộc kia vẫn trầm mặc, ánh mắt lóe sáng mơ hồ, không biết đang suy nghĩ gì.
Vương Lâm cũng không hề nóng nảy. Một lát sau, dưới lầu truyền đến tiếng bước chân. Nữ tử quyến rũ kia vội vã đi lên, chẳng qua bên cạnh còn có một nam tử trung niên. Nam tử này mặc đạo bào, mái tóc màu tím, vẻ mặt không giận mà uy. Nữ tử đi phía sau hắn, thần sắc lộ ra vẻ cung kính.
Nam tử này vừa mới bước lên lầu, tộc trưởng Ám Hạt tộc phía sau Vương Lâm hơi biến sắc mặt, khom lưng, thấp giọng nói với Vương Lâm:
- Là Thiếu tộc trưởng Long Giáp tộc. Kỳ lạ, người này thân phận cao quý, rất ít khi tới đây.
Nam tử này đi tới lầu hai, cười ha hả, cũng không thèm nhìn lão giả Hỏa Tước tộc một cái mà hướng về phía Vương Lâm ôm quyền, cười nói:
- Đan dược của tiền bối Long Giáp tộc chúng tôi rất cần. Đây là ba khối Viêm Hỏa Dị Tinh.
Hắn vừa nói, tay phải lật một cái. Lập tức trong tay hắn liền xuất hiện ba khối đá màu trắng nhẹ nhàng tung bay hướng về phía Vương Lâm, thấy Vương Lâm đã thu nhận xong, ánh mắt nam tử lóe lên, cười nói:
- Không biết loại đan dược này tiền bối còn có bao nhiêu? Có muốn đổi lấy vật khác hay không?
- Đan dược thì không ít, chỉ là không biết ngươi có thể xuất ra vật gì để đổi lại. Vương Lâm mỉm cười nhìn nam tử trung niên nọ.
Nam tử sau khi bị hỏi ngược lại thì hơi sững người lại, trầm ngâm một lát rồi mở miệng nói:
- Con rối và Viêm Hỏa Dị Tinh, tại bất cứ chủ tinh của trưởng lão nào cũng có thể đổi được. Nhưng Long Giáp tộc chúng ta có Tam Bảo! Ba bảo vật này trừ Long Giáp tộc ra thì không nơi nào có được. Đệ nhất bảo vật chính là Long Giáp Lân. Đây chính là Long Lân, có ba ngàn chín trăm tám mươi hai phiến. Ngoài ra còn có máu huyết của tộc nhân Long Giáp tộc ta, sau khi phối hợp thi triển thần thông thì có thể khiến cho sức phòng hộ tăng lên gấp bội, pháp bảo tầm thường không thể phá vỡ chút nào! Ngay cả thần thông cũng có thể ngăn cản phần nào.
Sau khi nói ra những lời này, nam tử nhìn Vương Lâm một cái, lại nói:
- Bảo vật thứ hai chính là Bạch Cốt Long. Đây là do hài cốt của tộc nhân từ xa xưa của Long Giáp tộc chúng ta luyện hóa thành, số lượng rất nhiều, nhưng mỗi một con Bạch Cốt Long này cũng có lực lượng kinh thiên động địa. Mà quan trọng nhất là chúng vốn dĩ đã tử vong, cho nên suốt đời bất diệt!
- Hả? Vậy bảo vật thứ ba là gì?
Vương Lâm cười nói.
Bản dịch này được truyen.free dày công thực hiện, mọi hành vi sao chép đều bị nghiêm cấm.