[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 1377: Có dám đánh một trận!(2)
Thiếu tộc trưởng Long Giáp Tộc khẽ mỉm cười, chậm rãi cất lời:
Thứ ba là một bảo vật cực mạnh của Long Giáp Tộc ta. Vật ấy tên Băng Long Đan! Loại đan dược này không phải để nuốt chửng, mà là để tự bạo, gây thương tổn cho địch thủ! Một viên Băng Long Đan có lẽ uy lực chẳng đáng kể, nhưng nếu là trăm viên, ngàn viên, vạn viên, thì uy lực của chúng có thể nói là vô biên!
Trong ba bảo vật của Long Giáp Tộc ta, trừ bảo vật thứ nhất ra, hai loại còn lại đều không do tộc ta tự sáng tạo, mà là do Điên Lạc Đại Đế ban tặng, là vật phẩm độc quyền của Long Giáp Tộc ta!
Ánh mắt Vương Lâm lóe lên, trầm ngâm giây lát rồi cất lời:
- Long Lân, Bạch Cốt ta không cần. Nhưng với Băng Long Đan, ta có đôi chút hứng thú. Ngươi hãy mang đến đây cho ta xem qua.
Thiếu tộc trưởng Long Giáp Tộc đưa tay vồ vào khoảng không, không rõ dùng phương pháp nào, lập tức có một vệt sáng lóe lên trong tay hắn. Chỉ trong chốc lát, một viên đan dược màu trắng đã xuất hiện trong tay y, được y vung nhẹ một cái rồi bay thẳng tới chỗ Vương Lâm.
Vương Lâm đưa tay đón lấy, liếc mắt nhìn qua.
Bên trong viên đan dược này ẩn chứa bốn luồng khí tức. Bốn luồng khí tức này luân phiên chuyển hóa, tạo thành một trạng thái cân bằng. Nhưng một khi trạng thái cân bằng này bị phá vỡ, nó sẽ lập tức tự bạo, uy lực tương đương một đòn tấn công của tu sĩ Khuy Niết.
- Một viên Hồn Đan đổi lấy một trăm hạt này! Lời Vương Lâm thốt ra đanh thép như chém đinh chặt sắt.
Thiếu tộc trưởng Long Giáp Tộc trầm ngâm chốc lát, ánh mắt lóe lên rồi gật đầu.
- Được, không biết tiền bối muốn đổi bao nhiêu Băng Long Đan?
- Một vạn viên.
Thiếu tộc trưởng Long Giáp Tộc vừa nghe Vương Lâm nói vậy, hai mắt chợt co rụt, gật đầu đáp:
- Một vạn Băng Long Đan, nếu toàn bộ cùng nổ tung, đủ sức uy hiếp tu sĩ Thiên Nhân Đệ Nhất Suy. Y vung tay phải một cái, lập tức trong lầu các này, quang mang bốn phía bùng lên rực rỡ.
Vô số Băng Long Đan lập tức hiện ra, dần dần chất đống thành một ngọn núi nhỏ.
Vương Lâm vung tay áo, thu tất cả Băng Long Đan này vào, sau đó để lại một trăm viên Hồn Đan, rồi đứng dậy rời đi. Tộc trưởng Ám Hạt Tộc vội vàng đi theo sau lưng.
Ra khỏi lầu các, Vương Lâm nở một nụ cười lạnh lùng, cất tiếng:
- Ngươi hãy về Ám Hạt Tộc trước đi, ta có chút chuyện riêng cần giải quyết.
Tộc trưởng Ám Hạt Tộc cung kính vâng dạ, không dám hỏi nguyên nhân, rồi vội vàng bay đi.
Thần sắc Vương Lâm vẫn như thường, y chậm rãi đi lại trong thành trì của Tu Chân Tinh Long Giáp Tộc. Y đã th��� mồi, giờ chỉ còn chờ cá cắn câu.
- Với Thiểm Lôi Tộc, ta sẽ trực tiếp xông vào. Còn về Hỏa Tước Tộc, hãy để bọn họ tự mời ta vào!
Vương Lâm đang đi bỗng chốc thân thể khựng lại, y quay người nhìn về phía sau.
- Ngươi theo ta một đoạn đường dài như vậy, là muốn tìm cái chết chăng?
Lời Vương Lâm lạnh như băng vừa dứt, phía sau y liền có gợn sóng quanh quẩn. Một vị trưởng lão Hỏa Tước Tộc bước một bước ra, thần sắc cực kỳ cung kính, ôm quyền cúi người đáp lời:
- Tiền bối bớt giận. Vãn bối đi theo chỉ là muốn giao dịch với tiền bối mà thôi.
Vương Lâm không nói gì, chỉ lạnh lùng nhìn lão giả Hỏa Tước Tộc kia. Trán lão giả mồ hôi đầm đìa, y vội vàng nói:
- Vãn bối có rất nhiều Viêm Hỏa Dị Tinh, nếu tiền bối muốn thì có thể đổi toàn bộ. Vãn bối chỉ cần lấy Hồn Đan kia!
- Ngươi có bao nhiêu Viêm Hỏa Dị Tinh?
Vương Lâm thản nhiên cất lời.
- Kích cỡ như ba khối tiền bối vừa đổi, vãn bối có đến một trăm khối!
Lão già bị ánh mắt Vương Lâm nhìn chằm chằm, tâm thần chấn động mạnh, sau khi thốt ra mấy chữ này, lưng áo y đã ướt đẫm mồ hôi.
- Mang đến đây. Vương Lâm khẽ nói.
Lão giả hơi do dự, rồi cắn răng, không suy nghĩ thêm gì nữa, lập tức vỗ lên mi tâm. Ngay tức khắc, trong tay y xuất hiện một ngọn hỏa diễm màu lam nhạt, y tung về phía trước. Ngọn lửa ấy bay thẳng tới Vương Lâm.
Sau khi Vương Lâm đón lấy, y nhận ra ngọn lửa nhỏ này thực chất giống như một túi trữ vật, bên trong chứa một trăm viên Viêm Hỏa Dị Tinh, tuy lớn nhỏ bất đồng nhưng tổng thể mà nói thì cũng không khác biệt là bao.
Sau khi lấy ra một trăm viên Hồn Đan giao cho đối phương, Vương Lâm xoay người, thong thả bước đi, thân ảnh dần biến mất trong thành trì.
Lúc xuất hiện trở lại, Vương Lâm đã đứng trên đỉnh một ngọn núi của Tu Chân Tinh này. Y vung tay phải, lập tức một vạn viên Băng Long Đan được y phóng ra, dày đặc khắp bốn phía.
Ánh mắt Vương Lâm lộ ra hàn quang, y cười lạnh lẩm bẩm:
- Hồn Đan tuy quý giá, nhưng một viên không thể sánh được với việc đổi lấy một trăm viên Băng Long Đan có uy lực tương đương một đòn tấn công của tu sĩ Khuy Niết! Long Giáp Tộc, các ngươi đã nhúng tay vào chuyện này, thì đừng trách Vương Lâm khiến các ngươi gặp tai bay vạ gió!
Vừa cười lạnh, Vương Lâm vừa vung tay phải lên. Lập tức, tu vi toàn thân y ầm ầm lan tỏa, ngọn lửa nơi mắt trái bùng cháy, trực tiếp lao ra, hóa thành một biển lửa bao trùm vạn viên Băng Long Đan này.
- Luyện cho ta!
Lời Vương Lâm vừa thốt khỏi miệng, ngọn lửa liền biến thành những lưỡi lửa màu lam, quét qua vạn viên Băng Long Đan này. Lập tức, những tiếng ‘bang bang’ vang lên, nhưng dưới nhiệt độ cực cao này, đan dược nhanh chóng bị hòa tan.
- Đạo thuật Dung! Hết thảy vạn vật trong thiên địa, thần thông cũng vậy, pháp bảo cũng thế, lực lượng cũng được, quy tắc cũng tốt, dung hợp cho ta!
Thần thông của Lam Mộng Đạo Tôn cực kỳ cường đại, có vô vàn tác dụng. Chỉ riêng Đạo thuật Dung Hợp này thôi cũng đã trợ giúp Vương Lâm rất lớn lao.
Giờ phút này, có hỏa diễm phụ trợ, Đạo thuật Dung Hợp khiến cho vạn viên Băng Long Đan bắt đầu dung hợp. Dần dần, nhiệt độ ngọn lửa ngày càng tăng cao.
Một viên đan dược lớn chừng móng tay, lóe lên ánh sáng màu vàng, xuất hiện trong biển lửa! Cuối cùng, Vương Lâm vung tay phải chụp lấy, ngọn lửa ầm ầm co rút lại, toàn bộ chui vào bên trong viên đan dược, biến mất khỏi thiên địa.
Viên đan dược nhỏ bé này giờ đây ẩn chứa một lực lượng hủy thiên diệt địa. Trong đó không chỉ có bốn luồng khí tức, mà đã biến thành năm luồng.
Luồng khí tức được thêm vào chính là Hỏa Diễm Lực! Do đó, uy lực của viên đan dược này đã tăng lên một cách điên cuồng.
- Vạn viên đan dược hợp làm một, khí tức không tiêu tan, như thể đã có thể tạo thành uy lực sánh ngang với Thiên Nhân Đệ Nhất Suy. Nhất là dưới Đạo thuật Dung Hợp, bên trong có thể biến hóa, không ngừng áp súc, đã gần như đạt tới uy lực vô hạn của Thiên Nhân Đệ Nhị Suy! Mà ta lại gia tăng thêm Hỏa Diễm Lực, do đó, khi Băng Long Đan này nổ tung, có thể đạt tới uy lực của Thiên Nhân Đệ Tam Suy!
Mắt phải Vương Lâm lóe lên, lôi đình gào thét lao ra, hóa thành Lôi Đồ ầm ầm trực tiếp dung nhập vào trong viên đan dược màu vàng kia. Viên đan dược này liền phát ra tiếng ‘bang bang’, lại một lần nữa được áp súc.
Cùng với sự áp súc này, thiên địa biến sắc, lôi đình tràn ngập, tất cả đồng loạt chui vào trong viên đan dược này.
- Sáu luồng khí tức, hơn nữa có Thần thông Ngưng Lôi của Thiểm Lôi Tộc, lúc này lực lượng mà viên đan dược này ẩn chứa đã có thể làm bị thương tu sĩ Thiên Nhân Đệ Tứ Suy!
Trong mắt Vương Lâm tràn ngập sát khí, y cắn đầu lưỡi, phun ra một ngụm máu tươi. Giọt máu này là máu của Cổ Thần, cũng có cả Tinh Khí Nguyên Thần của Vương Lâm.
Trong tiếng ầm ầm, máu huyết rơi vào viên đan dược. Viên đan dược màu vàng này bị huyết quang trùm kín, kim quang lập tức ảm đạm, lộ ra màu đỏ thẫm như máu! Sắc huyết này kinh thiên động địa, ẩn chứa sát khí ngút trời!
- Có máu Cổ Thần và Tinh Khí của ta, thì viên đan dược này đủ để uy hiếp tu sĩ Thiên Nhân Đệ Ngũ Suy!
Vương Lâm lại vung tay phải một lần nữa, lập tức toàn bộ Viêm Hỏa Dị Tinh y đạt được liền xuất hiện, lơ lửng trước người y, lại bị ngọn lửa từ mắt trái Vương Lâm lao ra, dung hợp với nhau.
- Viêm Hỏa Dị Tinh này không thể khiến Chu Tước của ta tỉnh giấc lần thứ tư, nuốt vào cũng vô dụng. Nhưng nếu dùng khả năng điều khiển hỏa diễm của ta, có thể khiến chúng trở thành thứ pháp bảo có uy lực hủy thiên diệt địa, không kém gì Băng Long Đan mà ta vừa tế luyện!
Vương Lâm không suy nghĩ gì thêm, lập tức truyền Đạo thuật Dung Hợp, mắt trái lại mơ hồ hiện ra hình ảnh Chu Tước, khiến cho ngọn lửa càng thêm nồng đậm!
- Thiên Nhân Đệ Ngũ Suy thì đã sao! Nếu ngươi thật sự là phân thân đến nơi này, Vương Lâm ta sẽ khiến ngươi diệt vong tại đây! Nếu ngươi không phải phân thân mà bộc phát ra lực lượng của bước thứ ba, thì ta cũng không tin ở vùng đất Điên Lạc này ngươi có thể may mắn sống sót. Dù sao thì thần thông của tu sĩ bước thứ ba khi thi triển ra, vùng đất Điên Lạc này chỉ trong khoảnh khắc sẽ sụp đổ! Mặc dù thật sự không có ai ngăn cản, thì cùng lắm lão tử chạy khỏi nơi này. Lúc đó, hẳn là Hỏa Tước Tộc sẽ chờ sẵn mà tìm tới ta!
Vương Lâm hừ lạnh một tiếng, ngọn lửa trước người y co rút lại, luyện hóa tất cả Viêm Hỏa Dị Tinh, hình thành một tinh thể màu lam đậm, bên trong không chỉ ẩn chứa Bổn Nguyên Lực Hỏa Diễm mà còn có cả hình ảnh Chu Tước tồn tại!
Sát khí trong ánh mắt Vương Lâm càng thêm nồng đậm. Tay phải y giơ lên, ngón trỏ chỉ thẳng lên bầu trời. Lập tức, hai con lộc thú biến ảo hiện ra. Chúng vừa xuất hiện, Vương Lâm lập tức khẽ quát:
- Đoạn Kiếm Lộc Cốt này còn một đạo phong ấn cuối cùng chưa được mở ra. Lúc này, ta dùng Bổn Nguyên Lôi Đình đại thành thử một chút xem có thể mở ra được hay không!
Trong giọng nói của Vương Lâm, lôi đình toàn thân y ầm ầm hóa thành từng luồng tia chớp, theo ngón trỏ của Vương Lâm hình thành một tấm lôi võng bao trùm trời đất, vờn quanh khắp bốn phía của ngón trỏ. Những tiếng ầm ầm điên cuồng truyền ra.
Một đạo, hai đạo, trăm đạo, vạn đạo, mười vạn, trăm vạn, ngàn vạn đạo kiếm khí bên trong tấm lôi võng này không ngừng bộc phát, cuối cùng, 'ầm' một tiếng liền phá tan cực hạn ngàn vạn đạo, cũng thoát ra khỏi lôi võng, phóng thẳng ra ngoài thiên địa.
Trong phút chốc, cả bầu trời hoàn toàn bị kiếm khí thay thế, tràn ngập sát khí ngút trời. Một ngàn vạn, hai ngàn vạn... cuối cùng, kiếm khí này đạt tới ba ngàn chín trăm chín mươi chín vạn mới dừng lại!
- Phong ấn vẫn còn một chút chưa mở ra được toàn bộ, nhưng có thể phá tan một bộ phận thì cũng đã khiến cho uy lực của kiếm khí tăng vọt. Lúc này, muốn chiến thì chiến đi!
Vương Lâm đứng dậy, ngửa mặt lên trời hét dài một tiếng!
- Ta ở nơi này chờ ngươi, có dám đánh một trận không!
Tiếng thét kinh thiên động địa mang theo ý khiêu chiến, điên cuồng truyền đi khắp bốn phương tám hướng. Trên Tu Chân Tinh này, trong nháy mắt tất cả tu sĩ đều nghe thấy rõ mồn một.
Trong thành trì phía đông của Tu Chân Tinh này, sắc mặt lão giả Hỏa Tước Tộc ngưng trọng. Bên cạnh y còn có bảy tộc nhân khác của Hỏa Tước Tộc, thần sắc đều lộ vẻ khiếp sợ không thể kìm nén.
Trước mặt lão giả kia, một trăm viên Hồn Đan bị ngọn lửa thiêu đốt, đang dần dần hòa tan. Cuối cùng, Hồn Đan không còn, ngay cả hồn phách bên trong cũng tan thành mây khói, chỉ còn lại một giọt máu tươi phát ra màu đỏ đậm, trông vô cùng đẹp đẽ giữa ngọn lửa!
- Quả nhiên không nằm ngoài dự liệu của lão phu. Viên đan dược này sở dĩ có khí tức của Bổn Nguyên, đúng là do có thứ máu này!! Đây... rốt cuộc là thứ máu gì!!
Lão giả Hỏa Tước Tộc hít sâu một hơi. Đột nhiên lúc này, tiếng hét mang theo ý khiêu chiến kinh thiên động địa truyền đến.
Lão giả Hỏa Tước Tộc biến sắc, vội ngẩng đầu lên.
Đồng thời, ngay lúc này, tại thánh địa của Long Giáp Tộc, trong một lầu các, Tộc trưởng Long Giáp Tộc và Tư Mặc Tử đang ngồi, trước mặt họ có một người cung kính đứng một bên. Người này chính là Thiếu tộc trưởng Long Giáp Tộc!
- Phụ tôn! Đã dựa theo lời người phân phó, đem một vạn viên Băng Long Đan xuất ra rồi! Tộc trưởng Long Giáp Tộc trầm ngâm, nhìn về phía Tư Mặc Tử, rồi chậm rãi mở miệng nói:
- Kẻ này cướp đi một vạn viên Băng Long Đan của Long Giáp Tộc ta, vậy xin mời Tư Mặc Tử tiền bối hỗ trợ bắt giết y, sau này Long Giáp Tộc ta nhất định sẽ trọng tạ!
Tư Mặc Tử khẽ mỉm cười, đang định cất lời, thì đột nhiên ngay lúc này, cả thiên địa chợt truyền đến tiếng thét kinh thiên!
Trong tiếng thét đó lộ rõ ý khiêu chiến. Sắc mặt Tư Mặc Tử lạnh như băng, cũng lộ ra sát khí vô cùng!
- Ta ở nơi này chờ, ngươi có dám đánh một trận không!
Chỉ tại truyen.free, quý vị mới có thể tìm thấy bản dịch độc đáo này, kính mong độc giả tôn trọng bản quyền.