[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 1388: Không phải sợ!
Khắc tinh… hắn đích thị là khắc tinh của ta! Ngay cả pháp bảo cũng bị hắn khắc chế!
Tham Lang vừa gào thét chói tai, thân hình vừa vội vã lùi lại phía sau. Khi thấy Vương Lâm đuổi theo từng bước, Tham Lang liền vứt mạnh bình ngọc màu tím trong tay phải về một hướng!
Động tác này, năm xưa hắn từng làm…
Sau khi đi tới Thái Cổ Tinh Thần, mỗi lần nhớ lại chuyện năm đó hắn đều đau đớn và phẫn nộ, thậm chí đã thề rằng cả đời này sẽ không bao giờ tái diễn chuyện vứt bỏ pháp bảo để hấp dẫn đối phương khi chạy trốn nữa. Theo hắn thấy, khi pháp bảo bị đoạt đi thì còn khiến hắn điên cuồng khó chịu hơn cả việc giết hắn.
Giống như Đại đỉnh Na di, như Thái cổ Lôi Long năm xưa... nếu hắn biết Đại đỉnh Na di đã mấy lần giúp Vương Lâm thoát khỏi sát kiếp; nếu hắn biết được nhờ vào Thái cổ Lôi Long mới khiến Vương Lâm có cơ hội lôi tu, lại càng khiến cho Vương Lâm tại La Thiên Tinh Vực danh tiếng lẫy lừng, thậm chí cuối cùng còn sản sinh ra bổn nguyên lôi đình!
Hết thảy chuyện này nếu hắn biết được chắc chắn sẽ hộc máu tươi, đau đớn đến chết!
Lão phu có được vận may lớn, có được đại cơ duyên, là con cưng của trời đất, được thiên đạo ưu ái. Tám tuổi đã đào được Hoàng tinh trăm năm nuốt vào, mười ba tuổi lần đầu tiên ở sườn núi tìm được một cây Chu quả năm trăm năm, mười tám tuổi lúc Trúc Cơ lại có được Thái cổ Lôi Long! Sau khi Kết Đan chém giết cường địch, khi thấy không địch lại thì trên bầu trời đột nhiên rơi xuống một đại đỉnh đập chết hắn!
Từ đó về sau cả đời ta trót lọt, Sơn Hà đồ, Trừu Hồn sơn, Thần châm, đủ loại bảo vật ta đều có được. Cuộc đời ta chỉ có một Thiên Nghịch là không gặp thuận lợi!
Cho tới khi gặp phải khắc tinh đáng chết này. Chính hắn đã lấy đi toàn bộ pháp bảo của ta, cướp đi toàn bộ tâm huyết của ta. Cũng may là ta có số may, đại nạn không chết, trái lại còn gặp được kỳ ngộ khác, đạt được càng nhiều pháp bảo hơn, có được tu vi càng mạnh hơn. Nhưng khắc tinh đáng ngàn đao vạn kiếm này không ngờ lại không buông tha cho ta, tới tận Thái Cổ Tinh Thần!
Tham Lang nhớ lại tất cả mọi chuyện, trên mặt tràn đầy phẫn uất, vội vàng lùi lại phía sau.
Vương Lâm cất bước, khuôn mặt nửa cười nửa không, khi thấy Tham Lang ném bình ngọc màu tím kia về một hướng khác rồi chạy về hướng ngược lại, hắn liền không đuổi theo Tham Lang nữa mà thoáng chốc, lao tới bình ngọc đó.
Tham Lang thấy Vương Lâm thay đổi phương hướng liền vội vàng vung tay lên, trong tay liền hiện ra một cây quạt lớn. Cây quạt này màu vàng, vừa mới xuất hiện liền có kim quang chói lòa cả tinh không.
Trên mặt cái quạt này có khắc hình một con thú kỳ dị, bộ dáng dữ tợn, thân rồng nhưng không có móng vuốt, trái lại lại có vô số đôi cánh. Nửa thân thể nó chìm vào trong mây, giống như đang bay rất nhanh.
Xuất ra cây quạt này, Tham Lang vung mạnh lên. Lập tức một tiếng kêu to từ trong quạt truyền ra, bên ngoài truyền tới tiếng gió gào thét kinh thiên động địa, biến thành tiếng sấm ầm ầm. Đột nhiên mãnh thú trên quạt như sống dậy, trong tiếng rít gào liền từ trong cái quạt biến ảo thành hình, lập tức quấn quanh Tham Lang, rồi hướng về phía xa hóa thành một dải mây đen, dùng tốc độ cực nhanh bay đi!
Vương Lâm không để ý tới Tham Lang, cất bước nhanh chóng đuổi theo cái bình ngọc màu tím, tay áo vung lên liền trực tiếp bắt lấy cái bình ngọc này, trong tiếng cười dài liền chuyển thân, dùng thuấn di đuổi theo một lần nữa!
Tham Lang này đúng là điềm lành trên con đường tu đạo của Vương Lâm ta!
Vương Lâm vừa cười to, thân ảnh của hắn biến mất.
Thân thể Tham Lang được tầng mây bao phủ, có mãnh thú kỳ dị dài trăm trượng kia quấn lấy. Trên người nó có gần trăm đôi cánh, mỗi lần vỗ cánh, tốc độ lại tăng vọt, nhanh đến nỗi mắt thường khó lòng nhìn rõ.
Trong tinh không, những gợn sóng lại hiện hữu, đuổi theo không bỏ. Gợn sóng kia như sóng ngoài khơi xa, ầm ầm tới gần, bên trong mơ hồ hiện ra thân ảnh của Vương Lâm, càng đuổi càng nhanh!
Nhưng tốc độ Tham Lang giờ phút này đã đạt tới cực hạn, vẫn duy trì một khoảng cách nhất định với Vương Lâm, dù Vương Lâm dùng bổn nguyên lôi đình đại thành, dùng sức mạnh lôi đình để truy đuổi thì cũng không cách nào trong thời gian ngắn đuổi theo.
Nhưng Vương Lâm không vội. Ở xứ người gặp lại cố nhân, việc này vốn là chuyện khiến người ta cao hứng. Giờ phút này Vương Lâm lại càng cao hứng hơn, có thể gặp được Tham Lang, khiến hắn ngạc nhiên, lại càng khiến hắn vui mừng!
Nhất là lúc này Vương Lâm đã nhìn ra, tất cả pháp bảo của ��ối phương đều có liên quan đến ba đại Cổ tộc, đã xác định bảo vật của Tham Lang này là lấy từ nơi nào. Địa phương kia đối với người khác có lẽ tác dụng không lớn nhưng đối với Vương Lâm mà nói lại là một cơ duyên hiếm có!
Đối với Tham Lang đã đem tới cơ duyên này cho mình, Vương Lâm càng nhìn càng thấy vừa mắt!
Quỷ hồn dai dẳng! Quỷ hồn dai dẳng!
Tham Lang cực kỳ khó chịu, dường như có kim châm không ngừng vào tim hắn, khiến hắn đau đớn. Mà nguyên nhân của sự thống khổ này chính là phải thấy pháp bảo bị đoạt.
Hắn đoạt đi Phi kiếm, Hộ Cốt Bị, lấy Thiên Hoàng Lô, Vụ Ma Thương, lại cả Vạn Cổ Mộc Linh cũng không tha, thậm chí cả Cổ Tức Diệp và Ma Hồn Bình cũng cướp rồi. Một nửa pháp bảo trên người ta giờ đã thành vật của hắn. Vương Lâm đáng chết này còn không cho ta đi, nếu không cướp hết toàn bộ pháp bảo của ta thì không bỏ qua!
Tham Lang càng nghĩ lại càng phẫn nộ cực độ, vừa gầm thét thì lửa giận cũng bùng cháy trong lòng, hắn cắn răng một cái, đơn giản là không chạy nữa, hắn quay phắt người lại, ánh mắt hung tợn nhìn chằm chằm phía sau.
Lão tử không chạy nữa, liều mạng với cái tên đáng chém ngàn đao vạn kiếm nhà ngươi!
Ánh mắt Tham Lang đỏ bừng. Hắn vốn là kẻ lạnh lùng, nặng về sát phạt. Nếu không phải là bị Vương Lâm dọa nạt, đạo tâm xuất hiện vết nứt, khiến cho Vương Lâm trở thành ác mộng của hắn thì quả quyết sẽ không đến mức không đánh mà đã bỏ chạy, càng không lâm vào tình cảnh chật vật như vậy.
Lúc này hắn bị Vương Lâm dồn đến điên tiết, trong nháy mắt lại quên mất bóng ma trong cơn ác mộng của chính mình, hai tay bắt ấn, vung mạnh về phía trước. Lập tức trước người hắn ầm ầm mở ra một khe hở không gian cực lớn.
Yêu Lang hàng thế, phạt diệt đạo thiên!
Tham Lang vừa rít gào, quần áo phần phật tung bay, mái tóc cũng không gió mà loạn vũ. Trong cái khe trước người đột nhiên tỏa ra yêu khí ngút trời! Yêu khí này Vương Lâm rất rõ ràng, chính là khí tức của Cổ Yêu!
Yêu khí ầm ầm từ trong cái khe trào ra, tràn ngập tinh không trong nháy mắt. Một luồng sương mù màu đỏ từ trong đó lan ra cực nhanh, trong nháy m���t đã chui vào thất khiếu của Tham Lang.
Những tiếng gào thét đau đớn từ trong miệng Tham Lang truyền ra. Toàn thân hắn nổi gân xanh, khuôn mặt vặn vẹo đến dữ tợn, trong tiếng gầm nhẹ, quần áo trên người vỡ vụng, lộ ra một bộ áo giáp đen sì!
Cùng lúc này thì ở phía sau, tinh không dường như đảo lộn. Một hư ảnh khổng lồ vạn trượng ầm ầm hiện ra! Hư ảnh này là một con sói! Một con yêu lang!
Yêu lang này xuất hiện trong tinh không liền khiến cho yêu khí trong tinh không tăng lên gấp bội, hóa thành một dòng xoáy khổng lồ, lấy Tham Lang làm trung tâm, như sóng lớn cuộn trào khắp vạn dặm tinh không bốn phía!
Trong vạn dặm, toàn bộ biến thành dòng xoáy khổng lồ. Dòng xoáy này xoay tròn phát ra tiếng động ầm ầm.
Giữa trung tâm của dòng xoáy, yêu lang toàn thân phát ra ánh sáng đỏ rực, đặc biệt là đôi mắt lại có màu tím, ngửa mặt lên trời hú một tiếng dài!
Tiếng hú này kinh thiên động địa, khiến tất thảy sinh linh khi nghe thấy đều tâm thần chấn động, nỗi sợ hãi dâng trào từ sâu thẳm tâm hồn!
Cổ Yêu!
Thần sắc Vương Lâm hơi ngưng tr���ng, dưới sự công kích của luồng yêu khí kia, hắn đang dung nhập thiên địa cũng phải lộ rõ thân ảnh. Ngay lúc thân ảnh hắn xuất hiện, đầu yêu lang kia lại gầm thét một lần nữa, cúi đầu nhìn chằm chằm vào Vương Lâm, thân thể đột nhiên lao vọt ra!
Nó lao tới khiến Vương Lâm cảm thấy như một ngôi sao băng lao đến, lại cũng khiến cho dòng xoáy yêu khí xung quanh điên cuồng co rút, ngưng tụ lại, dường như khiến yêu lang biến thành một hố đen không đáy!
Trong phạm vi mười vạn dặm, yêu khí không ngừng co rút lại, cuốn hút cả tinh không, tạo thành một lực hút cực lớn. Dưới lực hút này, bất cứ ai cũng khó lòng thoát khỏi.
Mọi chuyện xảy ra quá nhanh, cơ hồ chỉ trong nháy mắt. Yêu lang kia lại há miệng gầm thét một tiếng nữa, lao về phía Vương Lâm cắn tới!
Năm đó đoạt pháp bảo của ta, đáng chết! Hiện giờ lại tới cướp đoạt, đáng chết! Tham Lang ta từ khi tu đạo đến nay chưa từng bị ai sỉ nhục đến mức này, ngươi đáng chết! Chết! Chết! Chết!
Tiếng gào chói tai của Tham Lang vang lên đầy điên cuồng.
Thần sắc Vương Lâm bình thản, khẽ hừ lạnh một tiếng, ngay khoảnh khắc yêu khí trong mười vạn dặm cuốn đến, trong cơ thể hắn lập tức có tiếng bang bang truyền ra, toàn thân bành trướng, trong chốc lát đã hóa thành thân thể Cổ Thần cao gần ngàn trượng, đạt đến lục tinh!
Các tinh điểm Cổ Thần trên mi tâm cấp tốc xoay tròn. Thân thể Vương Lâm lùi về phía sau một bước, tay phải giơ mạnh lên, dưới một tiếng gầm nhẹ, huyết quang ngập trời lập tức bùng lên. Từ xa nhìn lại, dường như tay phải Vương Lâm như đang nắm giữ cả một thiên địa huyết quang.
Huyết quang kia phát ra ánh sáng chói mắt, dưới tay phải đang giơ cao của Vương Lâm biến thành một thanh huyết kiếm khổng lồ dài trăm trượng!
Cầm huyết kiếm trong tay, ngay trong khoảnh khắc khi yêu lang cắn tới còn cách hắn không tới mười trượng, tay phải Vương Lâm hung hăng chém xuống!
Huyết kiếm trăm trượng ầm ầm chém xuống, bên ngoài tuôn trào kiếm quang vạn trượng. Kiếm mang đỏ sẫm như máu tươi, từ xa nhìn lại, dường như Vương Lâm không phải cầm một thanh kiếm mà là một cây roi khổng lồ, dài vô tận, trực tiếp va chạm với yêu lang.
Trong tiếng ầm ầm kinh thiên động địa, kiếm quang đỏ sẫm giáng xuống đầu yêu lang. Lập tức, nó kêu lên một tiếng thảm thiết, bị kiếm mang thế như chẻ tre kia trực tiếp bổ tan đầu, tạo thành một vết rách sâu hoắm!
Kiếm mang kia nhanh chóng chém vào trong cái rãnh đó, khiến cái rãnh càng ngày càng lớn, càng ngày càng sâu, cuối cùng ầm một tiếng liền xuyên thấu qua cơ thể yêu lang! Một kiếm này đã chém yêu lang thành hai nửa!
Thân thể yêu lang bị tách làm đôi, dưới quán tính lao tới lúc đầu, giờ đây liền lướt qua hai bên Vương Lâm, rồi phân tán ra phía sau, tiêu tan trong tinh không, chỉ còn để lại tiếng rít gào không cam lòng vang vọng.
Thần sắc Vương Lâm vẫn bình thường, ánh mắt như đuốc nhìn về phía Tham Lang. Ánh mắt Tham Lang lộ rõ vẻ sợ hãi tột độ, trong tiếng thét chói tai, hắn lập tức lùi lại, tay phải vung lên, không chút do dự xuất ra pháp bảo mạnh nhất của mình!
Đây là một pho tượng gỗ điêu khắc đã bị tàn phá!
Ngay trong nháy mắt khi pho tượng khắc gỗ này xuất hiện, giọng nói bình thản của Vương Lâm lập tức vang vọng trong tinh không.
Định!
Thân thể Tham Lang đột ngột sững lại, không thể nhúc nhích dù chỉ nửa tấc, vẻ hoảng sợ trong mắt hắn lập tức tăng vọt.
Đừng sợ! Trả lời ta vài câu hỏi, ta sẽ không giết ngươi!
Mọi tinh túy từ nguyên bản đều được truyen.free chắt lọc và truyền tải độc quyền.