Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 1389: Thân phận và lai lịch pho tượng.(1)

Ta không ngờ mình lại bị hắn thi triển Định thân thuật vô cùng bá đạo này!

Trong lòng Tham Lang dấy lên một cơn sóng lớn, nỗi sợ hãi tràn ngập, choán lấy toàn bộ đôi mắt hắn.

Khắc tinh này thật đê tiện. Hắn rõ ràng đã nắm giữ thần thông định thân kỳ lạ này, vậy mà lại không vội dùng ngay, cố chờ ta xuất ra pháp bảo mạnh nhất rồi mới thi triển, cắt đứt hoàn toàn hy vọng cuối cùng của ta!

Nguyên thần, nguyên lực trong cơ thể Tham Lang, thậm chí cả thần thức cũng không thể nhúc nhích nửa phân, chỉ đành trơ mắt nhìn Vương Lâm từ xa bước tới.

Pho tượng tan nát kia không hề có bất cứ khí tức nào tỏa ra, yên lặng lơ lửng bên phải Tham Lang.

Thân thể Vương Lâm trong lúc bước đi dần dần thu nhỏ lại. Khi đứng đối diện Tham Lang, hắn đã trở về dáng vẻ người thường, vẫn không hề để tâm đến Tham Lang mà vươn tay bắt lấy, nắm pho tượng hư hại vào tay.

Thấy Vương Lâm chiếm đoạt pháp bảo mạnh nhất của mình, trong lòng Tham Lang như bị một thanh lợi kiếm đâm xuyên rồi lại rút ra, liên miên cả trăm, ngàn vạn lần. Nỗi thống khổ tột cùng khiến Tham Lang bị lửa giận thiêu đốt tâm can, máu tươi trào ra từ khóe miệng.

"Chỉ là chút bảo vật nhỏ, Tham Lang tiền bối sẽ không hẹp hòi đến mức ấy chứ? Năm đó tiền bối từng ban cho tại hạ không ít pháp bảo, hôm nay gặp lại lại tiếp tục ban tặng. Vương Lâm ta chẳng tiện làm trái ý, đành phải nhận lấy thôi."

Vương Lâm nở nụ cười, cùng lúc đó, ánh mắt hắn chuyển sang đổ dồn vào pho tượng tan nát này mà quan sát kỹ lưỡng.

Vừa nhìn một cái, sắc mặt Vương Lâm liền thay đổi.

Pho tượng này thoạt nhìn rất đỗi bình thường, bề ngoài lại có nhiều vết hư hại, trông khá quỷ dị, khắc họa một người.

Người này trông như tuổi trung niên, toàn thân mặc một bộ đạo sam lưu vân, tướng mạo cũng bình phàm, nhưng từ trên người hắn lại mơ hồ tỏa ra một sự uy nghiêm nhè nhẹ, không hề khiến người ta chấn động sợ hãi. Nhưng ánh mắt Vương Lâm khi vừa tiếp xúc với ánh mắt pho tượng này thì trong tích tắc, toàn thân hắn ầm ầm run rẩy!

Chính là run rẩy, run rẩy toàn thân!

Trước mắt Vương Lâm, tinh không trong khoảnh khắc sụp đổ tan tành, bị xé toạc, có một luồng sức mạnh không thể diễn tả từ trong pho tượng bộc phát ra, theo hai mắt Vương Lâm mà trực tiếp xông thẳng vào tâm thần hắn.

Trong tai Vương Lâm, thiên địa vang vọng tiếng ầm ầm, dường như cả lôi đình cũng bị đánh tan tác! Dù là tinh không, thiên địa, hết thảy vạn vật tồn tại đều trong nháy mắt sụp đổ, hóa thành hư vô. Cũng trong hư vô này, Vương Lâm thất lạc tâm thần, toàn thân bị cỗ sức mạnh này trùng kích mạnh mẽ, lâm vào trạng thái mê mang.

Cũng không biết trải qua bao lâu, mười năm, trăm năm, ngàn năm, mười vạn năm...

Cho tới một ngày, Vương Lâm thấy trong tinh không vốn đã chẳng còn tồn tại thiên địa, dường như lại xuất hiện một đại lục. Đại lục này rộng lớn vô biên vô hạn. Trong mơ hồ, Vương Lâm có một cảm giác minh ngộ. Phạm vi của đại lục này đã vượt xa cả Thái Cổ Tinh Thần, vượt xa cả giới nội. Cho dù là hai giới hợp lại cũng còn xa mới có thể sánh bằng một phần vạn của đại lục này!

Trong tâm thần, mọi cảnh tượng đều đã xem xét qua, lúc này tất cả lại hóa thành một mảnh hư vô. Vương Lâm sững sờ, run rẩy, rồi tỉnh lại.

Trong tinh không hay chính xác hơn là phiến thiên địa này, Tham Lang trong mắt vẫn tỏa ra nỗi sợ hãi nồng đậm, bị Định thân thuật khiến cho y không thể nhúc nhích.

Vương Lâm trầm mặc.

Dù cho hắn đắm chìm trong trạng thái kỳ dị kia bao nhi��u năm tháng, thực tế y đã tỉnh lại chỉ trong một khắc. Vương Lâm hiểu rõ, tất cả mọi chuyện chỉ diễn ra trong một cái chớp mắt!

Nếu nói chính xác hơn thì thời gian đó chỉ diễn ra trong tích tắc khi hai mắt hắn tiếp xúc với pho tượng mà thôi!

"Chỉ là ảo giác..."

Sắc mặt Vương Lâm hiện lên vẻ phức tạp. Hắn không muốn nghĩ thêm, nhưng cảnh tượng vừa chứng kiến trong tâm thần lại khắc sâu vào tâm khảm hắn, cả đời này không thể tiêu tan, càng không thể nào quên nổi.

"Thứ... thứ này rốt cuộc là gì..."

Ánh mắt Vương Lâm lại một lần nữa rơi trên pho tượng. Lần thứ hai nhìn lại, cảm giác lại hoàn toàn bất đồng với lần đầu, mọi việc dường như trở về bình thường. Giờ phút này, pho tượng lại tỏa ra một sự uy nghiêm khó có thể hình dung nổi!

Uy nghiêm này có thể khiến tất cả tu sĩ trước mặt nó đều trở thành kiến hôi! Cho dù là cả thiên địa cũng phải khuất phục trước mặt nó! Thậm chí Vương Lâm có thể mơ hồ cảm thụ, e rằng ngay cả tu sĩ bước thứ ba đứng trước pho tượng này cũng phải run rẩy!

"Người này r��t cuộc là ai..."

Vương Lâm trầm mặc.

Cả đời hắn đã gặp rất nhiều pho tượng. Trước nay chỉ có pho tượng Thanh Lâm trong vùng đất Yêu Linh là khiến hắn rung động nhất, có thể khiến người nhìn nó tâm thần như muốn sụp đổ. Chỉ là nếu so sánh với pho tượng trước mặt này thì tuy cái cảm giác tâm thần muốn sụp đổ không mãnh liệt bằng, nhưng Vương Lâm lại mơ hồ cảm thấy, trước pho tượng này thì pho tượng Thanh Lâm cũng chỉ như một con kiến hôi nhỏ bé.

Pho tượng khắc một nam tử trung niên bình thường. Nam tử này đang ngẩng đầu, thần sắc tĩnh lặng, không buồn không vui, vẻ mặt không chút biểu lộ.

"Pho tượng này ngươi lấy được từ nơi nào?"

Vương Lâm vẫn luôn nhìn chằm chằm vào pho tượng này, không hề nhìn về phía Tham Lang, chậm rãi cất lời.

Trong khi nói chuyện, tay phải hắn vung lên, khiến Định thân thuật trên người Tham Lang hơi nới lỏng một chút, y có thể cất lời.

"Ở trong một khu mộ."

Tham Lang trầm mặc chỉ trong chốc lát, trong lòng y thầm thở dài, rồi mới mở miệng đáp.

"Muốn vào Thái Cổ Tinh Thần thì phải phá vỡ Phong Giới Đại Trận. Với tu vi của ngươi tuyệt đối không có khả năng phá vỡ trận pháp này. Ngươi làm cách nào mà tiến vào được nơi này?"

Tiếng nói của Vương Lâm lạnh lẽo như băng giá, ẩn chứa một tia hàn ý thấu xương, xâm nhập vào tâm thần Tham Lang khiến toàn thân y run rẩy.

"Cũng là ở khu mộ đó... tất cả pháp bảo của ta: Phù Kinh Kiếm, Cốt bi, Vụ Ma Thương, Thiên Hoàng Lô, còn có cả Vạn Cổ Mộc Linh, Cổ Tức Diệp và Ma hồn bình đều là lấy được từ cổ mộ ấy."

Tham Lang thấp giọng nói, y đã từ bỏ mọi phản kháng. Hắn hiểu rõ rằng nếu mình thành thật khai báo thì có lẽ còn có thể giữ được mạng sống. Nếu không nói thì trước mặt hạng người sát khí ngập trời này, tuyệt đối y sẽ không được nương tay. Thậm chí nếu để đối phương nghi ngờ, thi triển sưu thần thuật thì bản thân mình dù không chết cũng sẽ trở thành một kẻ ngu dại.

Ánh mắt Vương Lâm lóe lên, nhìn về phía Tham Lang, chậm rãi nói:

"Cổ mộ gì! Kể lại chi tiết một chút, chớ để ta phải tự tay sưu hồn ngươi!"

Tham Lang không dám giấu giếm chút nào, vội vàng thấp giọng thuật lại.

"Năm đó ta từ chỗ Vọng Nguyệt bỏ chạy thoát chết mà ẩn mình ở trong một tu chân tinh hoang phế tại La Thiên Tinh Vực, tránh né sự truy sát của ngươi, toàn lực chữa trị vết thương.

Rất lâu sau đó, ta nghĩ ngươi sẽ không đuổi theo nữa, có lẽ ngươi còn lầm tưởng ta đã chết, liền an tâm ở trên tu chân tinh đó nghỉ ngơi dưỡng sức. Cho tới khi toàn bộ thương thế của ta hoàn toàn hồi phục thì ta mới rời khỏi nơi này.

Lúc đó ngươi đã không còn ở La Thiên Tinh Vực. Cả La Thiên Tinh Vực cực kỳ trống trải, tuyệt đại đa số tu sĩ đều đã đi Liên Minh Tinh Vực, triển khai cuộc chiến chém giết, cho nên ta mới có cơ hội.

Cả đoạn đường đi ta đều an toàn, đang tự hỏi không biết có nên trở lại Liên Minh Tinh Vực hay không. Hơn nữa năm đó sau khi Vọng Nguyệt nuốt ta thì toàn thân, kể cả nguyên thần đều bị dính mùi hôi thối không cách nào xua tan được, từ rất xa người ta đã có thể ngửi thấy, khiến ngay cả ta cũng không thể chịu đựng nổi.

Vì vậy ta liền chu du trong tinh không, tìm kiếm phương pháp làm tiêu tan mùi hôi thối trên cơ thể. Một năm nọ, ta ở bên rìa La Thiên Tinh Vực, mơ hồ phát hiện ra hàng rào của giới nội, lại thấy một dòng xoáy kỳ dị.

Dòng xoáy nọ xuất hiện vô cùng đột ngột, dường như trực tiếp hiện ra ngay trước mặt ta vậy. Chuyện như vậy khiến ta cũng phải bất ngờ. Cả đời này ta gặp còn nhiều chuyện cổ quái hơn thế này rất nhiều. Thậm chí năm đó khi ta Kết Đan, đang chém giết với người khác, sắp không địch lại được đối phương thì Đại đỉnh Na di từ trên trời giáng xuống, trực tiếp đụng chết đối thủ..."

Vương Lâm nhướng mày, lên tiếng nói: "Hãy nói vào trọng điểm!" Thân thể Tham Lang run rẩy, vội vã đáp lời:

"Dòng xoáy kia vừa xuất hiện, trong tâm thần ta liền dấy lên một cảm giác cực kỳ mãnh liệt. Loại cảm giác này cả đời ta chưa bao giờ cảm thấy mãnh liệt đến vậy. Dù là năm đó Đại đỉnh đập chết địch thủ rồi rơi xuống trước mặt ta cũng không có cảm giác mãnh liệt như vậy. Dù là lần đầu ta gặp Vọng Nguyệt cũng không..."

Hắn vừa nói tới đây liền thấy Vương Lâm lại nhíu mày, trong lòng y lạnh ngắt, vội vàng không nói nhảm nữa mà đi thẳng vào vấn đề:

"Ta không chút do dự nhảy vào trong dòng xoáy nọ. Vừa đi vào thì dòng xoáy này liền tan biến. Từ lúc nó xuất hiện tới lúc tiêu tan không quá ba hơi thở."

Ánh mắt Vương Lâm lóe lên, dần trở nên lạnh lẽo như băng giá, nhìn chằm chằm Tham Lang, từ từ mở miệng:

"Nghe như là dòng xoáy này đặc biệt mở ra chỉ vì ngươi."

Sắc mặt Tham Lang đại biến, vội vàng lên tiếng giải thích: "Ta không nói dối. Những lời này hoàn toàn xuất phát từ tâm can ta. Ta biết loại chuyện này có lẽ ngươi sẽ không tin, nhưng sự thật lại chính là như thế. Những chuyện như thế này không chỉ xảy ra với ta một lần!

Tám tuổi ta ở ngoài thôn chơi đùa cũng có thể nhặt được Hoàng Tinh. Rơi xuống sườn núi cũng có thể tìm thấy Chu quả. Rồi cả Thái cổ lôi long, đang cùng người khác chém giết thì Đại đỉnh Na di từ trên trời giáng xuống. Người khác muốn tiến vào Vũ Tiên Giới phải cướp đoạt Vũ đỉnh, ta thì đang phi hành, Vũ đỉnh lại tự động bay tới trước mặt ta.

Người khác tiến vào tiên giới phải cẩn thận tìm Tiên kiếm ngọc mà cũng chỉ có được rất ít. Ta lần đầu đi vào liền được truyền tống thẳng tới một động phủ của tiên vương...

Còn có một nơi di tích thượng cổ ở Liên Minh Tinh Vực năm đó, người khác rất khó tìm ra cửa vào. Ta vừa đi ba bước đã được truyền tống thẳng vào trong..."

Tham Lang sợ Vương Lâm không tin. Nếu những điều này là lời nói dối thì thôi đi, nhưng mà Tham Lang biết, tất cả những gì mình kể đều là sự thật.

Có đôi khi chính bản thân hắn cũng cảm thấy vô cùng khó tin.

Ngôn từ được chắt lọc nơi đây, chỉ tìm thấy tại truyen.free, chớ vội sao chép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free