[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 1536: Bổn vương nghỉ thôi
Mỗi khi sức mạnh Cổ Thần trong thân thể Vương Lâm hồi phục, đều bị dòng máu của kẻ điên kia cản trở, khiến thương thế của hắn càng thêm trầm trọng. Đồng thời, trong cơ thể hắn như có sóng lớn cuồn cuộn.
Nỗi thống khổ mãnh liệt này đủ sức khiến người ta phát điên. Nếu Vương Lâm vẫn còn hôn mê thì không nói làm gì, nhưng thực tế, hắn đã sớm tỉnh lại. Khi hắn tỉnh dậy, toàn thân hắn đã tràn ngập máu tươi của tên điên kia.
Dòng máu tươi này ẩn chứa một sức mạnh vô cùng tinh thuần, một sức mạnh mà cả đời Vương Lâm chưa từng thấy qua. Chỉ có năm xưa trong cổ mộ, khi hắn ngồi trên ghế và chứng kiến Đạo Cổ Diệp Mịch thi triển thần thông đạo thuật, luồng khí tức bùng nổ từ vô tiên thuật đó mới có thể sánh được với sức mạnh trong dòng máu này.
Có điều, Vương Lâm không thể sử dụng sức mạnh này. Nó ẩn chứa trong máu, lưu chuyển khắp cơ thể hắn, và trong cuộc chiến với sức mạnh Cổ Thần, nó dần dung hợp với xương cốt cùng huyết dịch của Vương Lâm.
Xương là nguồn gốc sinh ra máu, và dòng máu của kẻ điên kia, trong quá trình dài dằng dặc, không ngừng hòa nhập vào xương cốt Vương Lâm, biến đổi huyết mạch của hắn.
Gọi là huyết mạch, nhưng thực chất đó là tủy trong xương. Thay đổi tủy xương chính là thay đổi huyết mạch của một người; nếu thành công, sau này dòng máu chảy trong cơ thể Vương Lâm sẽ tương đồng với máu của kẻ điên kia, cực kỳ cao quý.
Sự cao quý này là một cảm giác khó tả, Vương Lâm mơ hồ cảm nhận được, tựa như phát ra từ sâu trong dòng máu của kẻ điên kia, đủ sức khiến mọi sinh linh khác phải sùng bái. Thậm chí, Vương Lâm còn chấn động nhận ra, khi dòng máu này mạnh mẽ tràn vào cơ thể, nguyên thần của hắn bỗng run lên. Dường như, đối với hắn, dòng máu này là một sự cao quý không thể tưởng tượng nổi.
Thứ này tựa như một tiếng than vang vọng từ tất cả tu sĩ trong thiên hạ.
Trải qua rất nhiều ngày, theo dòng máu tinh thuần kia lưu chuyển, thân thể Vương Lâm bắt đầu lột xác, một biến hóa cực lớn, từ một phàm nhân mà trở thành một tiên nhân.
Vương Lâm đã tỉnh lại, hắn không chỉ kinh sợ dòng máu kia mà còn tận mắt chứng kiến kẻ điên thi triển đủ loại thần thông lên cơ thể mình. Chứng kiến cảnh tượng ấy, trong tâm thần hắn như có hàng vạn lôi đình cùng lúc nổi lên, rất lâu sau không thể bình phục.
Đặc biệt là những lời lải nhải không ngừng của kẻ điên khiến lòng Vương Lâm dậy lên sóng dữ ngập trời.
Tuy nhiên, tất cả những chuyện này, cùng với nỗi thống khổ tràn ngập trong cơ thể, cũng khiến Vương Lâm không thể suy nghĩ tường tận. Lúc này, nỗi đau trong thân thể hắn thậm chí còn lớn hơn vô số lần so với Cổ Thần Suy Kiếp năm đó.
Thân thể hắn bất động, ngay cả mí mắt cũng không thể mở ra. Nguyên thần của hắn bị dòng máu này ngưng tụ lại trong cơ thể, cũng chẳng thể nhúc nhích dù chỉ một chút.
May thay, trong nỗi đau đớn tột độ này, từng đợt tiếng hoan hô vang vọng từ bên trong cây cung hắn đang cầm truyền vào. Trong những tiếng hoan hô đó ẩn chứa một sự ấm áp, khiến nỗi thống khổ trong cơ thể Vương Lâm dịu đi đôi chút.
Dần dần, hắn chậm rãi cảm nhận được một cảm giác vô cùng quỷ dị, tựa như cây cung trong tay đã hòa hợp với hắn thành một thể, dường như đã trở thành một phần huyết mạch của chính mình.
Hắn còn nhận ra rằng cây cung trước đây tuyệt đối không nhận chủ, giờ đây không phải vì chính bản thân hắn, mà là vì dòng huyết mạch đang chậm rãi biến đổi trong cơ thể hắn.
Dường như chỉ có loại huyết mạch này mới đủ sức khiến nó chấp nhận làm chủ.
– Máu của bổn vương, ngươi là Phi Thường Phi Thường Phi Phi... A, ta nhớ ra rồi, hình như có một tiểu yêu nữ tên là Phi Phi đã cho ta ăn thứ gì đó...
Kẻ điên kia ngồi bên cạnh Vương Lâm, đang thì thầm bỗng dừng lại, ánh mắt lộ vẻ mê man.
Một lúc lâu sau, hắn lắc đầu, nhấc tay phải ra khỏi miệng Vương Lâm, đưa thẳng lên miệng mình liếm vài cái, trên mặt lộ rõ vẻ say mê.
– Máu của bổn vương ngay cả bổn vương cũng vô cùng quý trọng, không thể tùy tiện ban cho người khác được. Ca ca ta từng nói, máu của bổn vương, một giọt cũng có thể... có thể làm gì nhỉ?
– Tiểu Hồng, ngươi chết đi, bổn vương ở nơi này nhiều năm như vậy mà ngươi không đến tìm bổn vương. Ngươi cứ đợi đấy, đợi sau khi bổn vương trở về sẽ ăn sạch nhà ngươi!
Kẻ điên này khi lẩm bẩm dường như có vẻ tức giận, đứng dậy đi vòng quanh thân thể Vương Lâm vài lần, cuối cùng dừng lại nhìn Vương Lâm đầy hung dữ. Nhất là khi thấy thân thể Vương Lâm không những không khôi phục mà còn trở về trạng thái chỉ còn nửa người như lúc hắn mới đưa tới đây, kẻ điên này càng thêm phẫn nộ.
– Kéo dài thân thể ra chẳng lẽ lại khó đến vậy sao? Khó đến vậy sao? Bổn vương muốn như thế đấy, có được không? Cũng đã bao nhiêu năm rồi, sao ngươi lại ngu ngốc đến thế hả!!
Kẻ điên này càng nói càng phẫn nộ, sau khi đá vài cước về phía trước, hắn dường như không hiểu ra, lại bắt đầu chạm vào người Vương Lâm, không ngừng gọi tới gọi lui. Từ xa nhìn lại, bộ dạng hắn hệt như một con khỉ đang giận dữ...
– Ca ca ta nói máu của tộc ta có thể chữa lành mọi vết thương trong thiên hạ, bổn vương đã cho ngươi nhiều máu như vậy mà ngươi còn chưa kéo dài hết thân thể ra được, ngươi ngươi ngươi!!!
Kẻ điên kia nhảy sang một bên, hung hăng nhìn chằm chằm Vương Lâm, trong miệng vẫn lải nhải không ngừng.
– Bổn vương vẫn không tin. Ngươi hãy đợi đấy.
Kẻ điên này khi lẩm bẩm bỗng giơ tay phải lên, trực tiếp vỗ mạnh vào ngực. Ngay khi hắn vỗ vào thân thể mình, trên tay phải đột nhiên hiện lên một ấn ký quỷ dị. Ấn ký này cùng với cú vỗ, trực tiếp tác động lên thân thể hắn.
Thân mình kẻ điên này run lên, sắc mặt lập tức trở nên đỏ bừng, rồi trực tiếp phun ra một ngụm máu tươi, toàn bộ rơi xuống người Vương Lâm.
– Máu của bổn vương sẽ giúp ngươi khôi phục thân thể trọn vẹn, để chơi đùa cùng với bổn vương.
Một ngụm máu tươi này hoàn toàn không thể sánh với những giọt máu chảy từ đầu ngón tay lúc trước, tựa như sự chênh lệch giữa biển cả và sông suối. Ngụm máu tươi có một màu vàng nồng đậm, tràn ngập khí tức tinh thuần tới cực điểm, sau khi rơi xuống người Vương Lâm, thân thể hắn đột nhiên chấn động.
Lông tóc toàn thân hắn nhanh chóng dựng thẳng, điên cuồng hấp thụ những giọt máu này vào cơ thể. Chỉ trong chốc lát, hắn đã hấp thụ toàn bộ những giọt máu trên khắp thân thể mình.
Lượng huyết dịch khổng lồ này dũng mãnh tràn vào cơ thể, lập tức hóa thành một cơn lốc ầm vang, cùng với Cổ Thần lực trong cơ thể Vương Lâm triển khai một trận chém giết điên cuồng. Một phần khác lại dung nhập vào xương tủy của Vương Lâm, bắt đầu quá trình lột xác.
Sau khi phun ra máu tươi, kẻ điên kia sắc mặt tái nhợt, hơi thở dồn dập, trừng mắt nhìn Vương Lâm, nhưng trong mắt lại lộ ra lửa giận lớn hơn.
– Vẫn không được ư?? Ngươi ngươi ngươi... ngươi đợi bổn vương suy nghĩ đã, ngươi cứ đợi đấy.
Kẻ điên kia tức giận hừ một tiếng, rồi ngồi sang một bên. Hắn không hề ngồi trị thương, chỉ ngồi yên ở chỗ đó, sau khi hô hấp dần trở lại bình thường, hắn liền đứng mạnh dậy, đi tới trước mặt Vương Lâm.
– Con bà nó, máu của bổn vương nếu không phải tự nguyện phun ra, thì cho dù bị người khác rút ra cũng chẳng có chút tác dụng gì. Ta không tin ngươi lại không thể khôi phục thân thể trọn vẹn được.
Kẻ điên này gầm nhẹ, lại giơ tay phải vỗ lên người mình. Lần này hắn đã liên tục vỗ ba phát.
Hắn phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt tái nhợt lùi về phía sau hai bước, rồi lại phun thêm một ngụm máu tươi nữa. Ngay sau ngụm máu tươi thứ hai, ngụm máu tươi thứ ba lại trực tiếp bị phun ra.
Ba ngụm máu tươi, hóa thành một cơn mưa máu, lao thẳng tới Vương Lâm.
– Con bà nó...
Kẻ điên này hai mắt đã đỏ bừng, lúc này dù ca ca hắn có ở trước mặt e rằng cũng không thể ngăn cản sự cố chấp này. Trong tiếng gầm nhẹ, hắn lại cắn đầu lưỡi, thêm một ngụm máu tươi nữa được hắn phun lên người Vương Lâm.
Ngụm máu tươi này chính là bổn mệnh của hắn, quý giá hơn máu tươi bình thường gấp vô số lần. Sau khi phun ra, hai tròng mắt hắn trợn ngược, cả người "vù" một tiếng ngã ngửa về phía sau. Mất quá nhiều máu, hắn trực tiếp ngất đi.
Trước khi hôn mê, hắn còn tự lẩm bẩm:
– Máu tươi của bổn vương quả thật rất quý giá... lúc này có thể chơi đùa rồi... rất tốt, rất tốt... Tiểu Hồng, lại đây xoa bóp cho ta.
Thân thể Vương Lâm đã tràn ngập máu tươi, dòng máu này tựa như có linh tính, ngay khi chạm vào cơ thể Vương Lâm liền nhanh chóng theo lỗ chân lông toàn thân hắn điên cuồng chui vào bên trong.
Một lượng máu khổng lồ, cùng với một ngụm bổn mệnh huyết, ngay khi tiến vào cơ thể Vương Lâm liền lập tức bộc phát ra một uy áp không thể nào hình dung nổi. Dưới uy áp này, Cổ Thần lực và Đạo Cổ lực trong cơ thể Vương Lâm ầm ầm tan vỡ, toàn bộ bị áp chế, nhưng vẫn không thể dung hợp trên phạm vi lớn.
Mặc dù vậy, nhưng vì Đạo Cổ lực đã bị áp chế nên máu tươi dũng mãnh tràn vào cơ thể hắn, đi thẳng vào xương cốt, dung hợp với tủy sống.
Sự dung hợp này không chỉ diễn ra trong một phạm vi nhỏ, mà trong thời gian ngắn liền nhanh chóng lan rộng. Thân thể Vương Lâm kịch liệt chấn động, toàn thân hắn tràn ngập những điểm đỏ, máu của chính hắn bị điên cuồng bức ra khỏi thân thể.
Tủy sống dung hợp với dòng máu tươi này, dần dần sinh ra máu mới. Ngay khi máu mới này xuất hiện, từ trong cơ thể Vương Lâm đột nhiên tuôn ra một luồng khí tức cao quý.
Khí tức cao quý này như thể thuộc về người đứng đầu mọi tu sĩ trong thiên hạ. Cho dù là thiên địa ở trước mặt hắn cũng phải cúi đầu.
Trong mắt trái đang nhắm của hắn, ngọn lửa chín màu kia ầm ầm thiêu đốt, dường như xuyên thấu qua mí mắt, người ngoài có thể nhìn thấy rõ ràng. Nhưng ngay khi ngọn lửa này bùng lên, dòng máu mới từ trong xương tủy hắn sinh ra lại chảy tới, cơn lốc lửa kia ầm ầm tan vỡ, hóa thành vô số ngọn lửa, nhưng ngay sau đó lại một lần nữa hợp lại với nhau.
Một ngọn lửa kim sắc đột nhiên hiện ra.
Ngọn lửa kim sắc này ẩn chứa đại đạo của thiên địa, nhưng nó không phải là sự đạo hóa. Sau khi ngọn lửa kim sắc xuất hiện, trong mắt phải của Vương Lâm, lôi đồ kia hiện lên, bị dòng máu mới do tủy tạo ra xông tới, liền trực tiếp tan vỡ. Chín đạo sấm sét bao vây xung quanh cũng theo đó mà sụp đổ.
Ngay khi lôi đồ cùng với những đạo sấm sét kèm theo toàn bộ sụp đổ, một tia chớp kim sắc đột nhiên xuất hiện trong mắt phải đang nhắm chặt của Vương Lâm.
Kim sắc, toàn bộ đều là kim sắc. Nhưng loại kim sắc này cũng không đậm lắm, mà chỉ nhàn nhạt mà thôi. Mặc dù vậy, kim sắc bí ẩn này vẫn đủ sức khiến cho bất cứ ai nhìn thấy đều phải hoảng sợ.
Kim sắc, màu sắc của tiên. Tiên thật sự.
Mắt trái mang ngọn lửa kim sắc, mắt phải mang sấm sét kim sắc. Lúc này nếu Vương Lâm mở hai mắt, tất cả những tu sĩ nhìn thấy đồng tử của hắn trong lòng đều sẽ nổi lên một nỗi sợ hãi vô tận.
Bọn họ cảm thấy một uy áp không cách nào hình dung nổi đang ầm ầm bộc phát ra từ trong hai mắt Vương Lâm.
Mỗi con chữ, mỗi đoạn văn này đều là kết tinh của sự tận tâm, chỉ hiện hữu độc quyền trên truyen.free.