Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 1537: Thân thể bất diệt của Tiên Tộc

Nguyên bản Lôi của Vương Lâm dù đã đạt đại thành, song vẫn còn chút chưa viên mãn. Thế nhưng giờ phút này, theo dòng máu mới do tủy sống sinh ra lưu chuyển khắp cơ thể, chút không viên mãn ấy liền trực tiếp tiêu tan. Dưới sức mạnh của dòng máu mới, nguyên bản Lôi này bất ngờ hóa thành Tiên Lôi.

Là Tiên Lôi chân chính.

Ngọn lửa vàng kim trong mắt trái của hắn vốn vẫn chỉ ở trạng thái hư hỏa, khoảng cách tới Đạo Hỏa còn rất lớn, càng chưa nói tới viên mãn. Nhưng lúc này, dưới sự lưu chuyển toàn thân của dòng máu từ tủy sống, cũng đột nhiên hóa thành một ngọn Tiên Hỏa ở cấp độ siêu việt hơn tất cả.

Là Tiên Hỏa chân chính.

Chỉ cần Tiên Hỏa cùng Tiên Lôi này cũng đủ để Vương Lâm giết chết tất cả tu sĩ Không Niết Sơ Kỳ. Cho dù là tu sĩ Không Niết Trung Kỳ, dưới Tiên Lôi cùng Tiên Hỏa này cũng không thể chống đỡ được lâu, cuối cùng cũng phải kinh hãi bỏ mạng. Ngay cả cao thủ Không Niết Hậu Kỳ, nếu nhìn thấy Tiên Hỏa và Tiên Lôi chân chính này cũng sẽ phải tâm thần chấn động, hoảng sợ bỏ chạy.

Theo dòng máu mới từ tủy sống sinh ra lưu chuyển trong cơ thể, ba loại nguyên bản còn lại trong người Vương Lâm là sinh tử, nhân quả, chân giả cũng chậm rãi biến hóa, dần tiến tới viên mãn. Chỉ cần thêm một cơ hội nữa là có thể nhờ vào Tiên Huyết mạch này mà đắc đạo.

Sự xuất hiện của tên điên này đối với Vương Lâm mà nói là một cơ duyên có thể sánh với việc có được truyền thừa Cổ Thần tại vùng đất Cổ Thần năm đó, đủ để thay đổi đời hắn.

Hơn nữa, cơ duyên này hiện giờ mới chỉ bắt đầu, vẫn chưa chấm dứt.

Tâm thần Vương Lâm vô cùng tỉnh táo, nhưng giờ phút này hắn không thể nhúc nhích mảy may, chỉ yên lặng cảm nhận tất cả những gì diễn ra trong cơ thể. Cái cảm giác hoàn toàn khác trước này khiến trong lòng hắn dâng lên một suy đoán.

Nhất là dòng máu mới từ tủy sống của hắn ẩn chứa một khí tức mạnh nhất thiên địa. Khí tức này, chính là Tiên Khí. Thậm chí theo sự lưu chuyển của dòng máu này, Nguyên Thần của hắn cũng điên cuồng biến hóa.

Điều Vương Lâm không hiểu chính là ngay cả Tứ Đại Tiên Giới năm đó, bao gồm cả Tứ Đại Tiên Đế, bọn họ tuy được gọi là tiên nhân, nhưng thực tế nếu so với hắn cũng chỉ như những phàm nhân.

Huyết mạch bên trong cơ thể Vương Lâm đã đạt tới một mức độ kinh thiên động địa.

Nhưng thân thể hắn lại cực kỳ đặc biệt, có thể nói là từ cổ chí kim chưa bao giờ xuất hiện. Thân thể hắn là Cổ Thần, là truyền thừa của Đạo Cổ, nhưng huyết mạch của hắn nhờ sự điên cuồng của tên điên kia đã có được huyết mạch của Tiên.

Chuyện này thật quá hiếm gặp.

Hai loại sức mạnh hoàn toàn bài xích lẫn nhau, trong khi không ngừng tấn công, mặc dù Đạo Cổ lực đã bị áp chế, nhưng Tiên Huyết mạch này cũng không thể hủy diệt nó. Vì thế, thân thể Vương Lâm vẫn chưa viên mãn.

Trong lúc thân thể vẫn chưa viên mãn, nửa thân dưới của hắn luân phiên biến hóa giữa trạng thái hồi phục và tan vỡ, Nguyên Thần của hắn cũng bị mắc kẹt trong trạng thái này.

Hiện tượng này nếu cứ tiếp tục duy trì, thì sẽ khiến Vương Lâm trở thành một xác sống, nếu được người khác luyện hóa, có thể trở thành một món chí bảo.

Món chí bảo này, cả Tiên và Cổ đều có thể sử dụng.

Lúc này, hắn phải lựa chọn, chọn truyền thừa của Đạo Cổ, bỏ qua tạo hóa kinh người này, hay lựa chọn tạo hóa này, bỏ qua truyền thừa Cổ Thần đã đồng hành cùng hắn mấy ngàn năm qua.

Một lựa chọn vô cùng khó khăn. Nhưng ngay cả Vương Lâm muốn lựa chọn, thì hắn cũng không thể làm được. Nguyên Thần của hắn không thể nhúc nhích, đến một mức độ nhất định đã tách rời khỏi thân thể.

- Mẹ nó, bổn vương mệt chết ta rồi...

Ngay lúc này, tên điên vừa mất rất nhiều máu đang hôn mê đột nhiên tỉnh lại, trên mặt hắn tràn đầy vẻ mệt mỏi, nhưng lại mang theo vẻ hưng phấn nhìn về phía Vương Lâm.

Sau cái nhìn này, vẻ hưng phấn trên mặt tên điên kia tức thì biến mất, chỉ còn lại lửa giận ngút trời.

- Ngươi! Ngươi! Không ngờ ngươi vẫn chưa hồi phục! Lão tử đã mất biết bao máu, những giọt máu đó có thể đổi lấy biết bao thứ, nhiều máu như vậy mà! Máu này có thể khiến tiểu nữ của Thất Thải đi theo bổn vương đó. Ôi, máu này, nếu để ca ca ta biết được chắc chắn sẽ nổi trận lôi đình!

Tên điên này vọt tới, nắm chặt vai Vương Lâm, điên cuồng lắc thân thể hắn.

- Ngươi trả máu lại cho ta! Ngươi lấy máu của bổn vương mà còn không hồi phục, ngươi cố ý đúng không. Tiểu Hồng, mang tên này đi. Chém!

Tên điên kia gầm lên giận dữ, nhưng vẫn chưa hả giận, trừng mắt nhìn Vương Lâm, trực tiếp mở miệng cắn lên vai Vương Lâm, trong miệng còn phát ra tiếng gừ gừ, giống như một con chó dại.

- Bổn vương cắn chết ngươi, cắn chết ngươi!

Giằng co hồi lâu, tên điên này thở hổn hển, hai mắt lại đỏ bừng, trở nên vô cùng hung tợn. Hắn nhìn chăm chú Vương Lâm, nghiến răng kèn kẹt, nắm chặt vai Vương Lâm, rồi ôm miệng rên rỉ cuống quýt.

- Ta hận nhất là tu sĩ Cổ Quốc, thân thể những người này rất cứng rắn, làm răng bổn vương đau đến chết! Tiểu Hồng, mau tới Hình gia mang thứ gì đó tới đây, bổn vương đã quên mất rồi, ngươi hãy mau mang tới đây, nếu bọn họ không chịu đưa, ta sẽ nói ca ca ta ngày mai tới cướp.

Người này vừa rên rỉ, vừa chạy sang một bên, sau khi lảm nhảm không ngừng, lại trở nên bình thường một chút, xoay người nhìn chăm chú Vương Lâm, dần dần lại có dấu hiệu tức giận.

- Ta không tin! Ngươi hãy chờ đó, đợi ta suy nghĩ một chút.

Đôi mắt đỏ bừng của người này lóe sáng. Một lát sau, vẫn không nghĩ ra được cách nào, hắn không khỏi càng kích động hơn, hướng về Vương Lâm gầm nhẹ.

S�� tức giận của tên điên kia người thường khó mà hiểu được. Hắn càng không nghĩ ra cách, lại càng phẫn nộ. Sự tức giận này càng lúc càng lớn, hắn giơ tay phải lên trực tiếp đặt lên tay trái, hung hăng giật một cái. Cánh tay trái của hắn đột nhiên đứt lìa khỏi thân thể, không hề có máu chảy, vết thương vô cùng sạch sẽ.

Cầm cánh tay trái của mình, tên điên này cũng không thèm nhìn, mà chỉ nhìn chăm chú Vương Lâm, trong lúc gầm gừ nói ra những lời mà ngay cả hắn cũng không nghe rõ.

Tay phải của hắn vung lên, ngay lập tức cánh tay trái của hắn bị đập mạnh xuống đất, vang lên tiếng nổ ầm ầm. Tên điên này vung tay phải càng lúc càng nhanh, tiếng nổ kia càng ngày càng lớn. Cuối cùng, tên điên này nhảy vọt lên, hướng về phía thi thể Vương Lâm mở miệng chửi rủa.

Hắn chửi mắng liên tục mấy ngày.

Cho đến khi khô môi khát giọng, lúc này tên điên kia mới hổn hển dừng lại, đem cánh tay trái ấn trở lại thân thể. Một trận kim quang lóe sáng, chỉ thấy ở vết thương xuất hiện một ấn ký hình tròn. Ấn ký này tràn ngập khí tức hỗn tạp, vô c��ng phức tạp, nếu người khác nhìn vào sẽ trở nên mê mẩn.

Trên ấn ký này còn lộ ra một cảm giác dường như tồn tại từ thuở thiên địa sơ khai, vô cùng quỷ dị thần bí.

Nhìn ấn ký trên vết thương, tên điên này đột nhiên sững sờ, nhưng rất nhanh trong mắt hắn liền lóe lên ánh sáng chói lọi.

- Ha ha. Ta có rồi!

Người này liếm môi, hưng phấn lao tới bên cạnh Vương Lâm. Trong mắt hắn, thân thể này chính là một món đồ chơi, khiến hắn có thể tìm được niềm vui ở nơi buồn chán này.

Nhưng nếu một người đối với một món đồ chơi lại điên cuồng như vậy, thì sẽ trở nên vô cùng đáng sợ.

- Sao bổn vương lại quên mất Tam ấn của tổ tiên nhỉ. Ha ha, Tam ấn của tổ tiên, không sai, chính là nó.

Trong cơn hưng phấn, tên điên này cảm thấy máu toàn thân như sôi trào, nhìn Vương Lâm cười. Nhưng trong lúc hắn cười, ánh mắt cũng hiện lên một vẻ mê man.

- Hình như có một chút không ổn... Tam ấn của tổ tiên này hình như ta nhớ rõ ca ca ta đã từng nói, cho dù có chết cũng quyết không thể truyền thụ cho bất cứ người nào không phải người của Tiên Tộc ta...

Hình như hắn còn bắt ta thề thốt. Máu tươi thì có thể ban cho người khác một ít, nhưng Tam ấn của tiên tổ ngoài chúng ta ra, không thể truyền cho ai sao?

Tên điên này do dự một lát, cúi đầu nhìn Vương Lâm.

- Hình như không phải như vậy. Hình như ca ca ta nói Tam ấn của tiên tổ này người nào cũng có thể truyền thụ cho bất kỳ ai được. Trời ơi, rốt cuộc là thế nào đây?

Tên điên này nhíu mày, giơ tay phải lên không ngừng gõ vào đầu, càng lúc càng mờ mịt.

- Lời của ca ca ta, bổn vương nhất định phải nghe. Hình như là có thể truyền thụ, không sai, đúng là như vậy, có thể truyền thụ.

Người này thần sắc nghiêm trọng, gật đầu.

- Không sai. Ngay cả Tiểu Hồng cũng nói trí nhớ của ta rất tốt, sẽ không sai đâu.

Tên điên này khi tự lẩm bẩm, trong mắt lại lộ ra vẻ hưng phấn. Hắn liếm môi, giơ hai tay lên nhanh chóng bấm quyết, đột nhiên cả tu chân tinh này ầm ầm rung chuyển. Nhất là thân thể hắn lại càng run rẩy kịch liệt.

Mơ hồ trên mi tâm của hắn đột nhiên xuất hiện ấn ký hình tròn vừa xuất hiện trên vết thương trên cánh tay trái của hắn.

Thiên địa sơ khai, tổ tiên giáng thế, Tam ấn biến đổi thế giới, trở thành biểu tượng của Tiên Tộc ta. Một ấn cải thiên. Hai ấn cải đạo. Ba ấn cải... cải cái gì vậy? Tiểu Hồng, ba ấn cải cái gì vậy?

Tên điên này ngớ người, sau khi trừng mắt nhìn lại lắc đầu.

- Quên rồi... Mẹ kiếp, trí nhớ của bổn vương thật sự rất tốt, nhất định phải nhớ được.

Hắn khi lẩm bẩm vỗ mạnh vào mi tâm, ngay lập tức tiếng ầm ầm vang lên. Chỉ thấy có một luồng đại lực cực kỳ cường hãn không thể hình dung nổi đột nhiên xông ra khỏi tu chân tinh này, tràn ngập cả thế giới trong cơ thể U Minh Thú.

Gầm lên một tiếng, tên điên này đưa tay phải túm lấy, hình như đem ấn ký trên mi tâm của mình trực tiếp kéo ra, đặt lên trên những tinh điểm Cổ Thần trên mi tâm Vương Lâm.

- Tam ấn của tổ tiên biến thành thân thể bất diệt của Tiên Tộc.

Ngay khi tay phải của tên điên này chạm vào, từ trong cơ thể Vương Lâm, trực tiếp bộc phát ra một lực lượng kinh thiên. Sức mạnh này từ trong cơ thể mạnh mẽ xông vào mi tâm hắn, va chạm mạnh với tay phải của tên điên này.

Trong tiếng ầm vang, tên điên này phun ra một ngụm máu tươi, thân thể trực tiếp bị bắn văng ra, rơi xuống nơi xa. Trong lúc hạ xuống, ánh mắt hắn lộ ra vẻ ngây dại, thì thầm lẩm bẩm:

- Hình như ta nhớ là... là không thể truyền thụ... Nhất là không thể truyền thụ cho ba bộ tộc Cổ Quốc, nếu như vậy sẽ gây nên phiền phức lớn...

Ôi, bổn vương đang lo gì vậy. Vừa rồi bổn vương rõ ràng là chưa truyền thụ, không phải là đang truyền thụ. Trí nhớ của bổn vương tốt lắm, nhớ là không truyền thụ mà...

Nghĩ tới nghĩ lui, hai tròng mắt hắn lại lộn ngược, sau khi ngã xuống, trực tiếp ngất lịm.

Thân thể Vương Lâm run lên, mí mắt hắn nhanh chóng giật giật. Tâm thần hắn đang gào thét, tất cả những hành động của tên điên này hắn đều cảm nhận được. Ngay khi ấn ký của đối phương hạ xuống, hắn cảm nhận được rõ ràng lực lượng Cổ Thần và Đạo Cổ trong cơ thể mình đang bị áp chế, giống như là nổi giận, trực tiếp ầm ầm bộc phát ra.

- Người quả là một tên điên.

Bản dịch này, độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free