Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 158: Sương mù thành biển

Chỉ trong chốc lát, toàn bộ khách điếm đều chìm vào tĩnh lặng. Ánh mắt mọi người đều đổ dồn về lão nhân vận thanh bào. Bàn tay lão đang siết chặt cổ gã thanh niên, ánh mắt lạnh lẽo quét qua bốn phía.

Một ý niệm "ánh mắt như điện" chợt xẹt qua tâm trí của các tu sĩ. Toàn thân bọn họ không khỏi rùng mình, cảm giác ớn lạnh lan tỏa.

Một tu sĩ Kết Đan kỳ đang cầm chén rượu trên tay, vội vã cúi thấp đầu, ánh mắt lộ vẻ hoảng sợ, trong lòng thầm than khổ sở, nghĩ: "Cảm giác này... e rằng chính là Nguyên Anh kỳ..."

Lão thu hồi ánh mắt, tay cũng buông lỏng. Trên cổ gã thanh niên hiện rõ một vết hằn đen sậm.

- Nói! Nói tất cả những gì đã xảy ra. - Lão nâng chén rượu của mình, uống cạn rồi mới cất lời.

Gã thanh niên nín thở, không dám ho he. Với tu vi Trúc Cơ hậu kỳ của hắn, quả thực khó lòng nhìn thấu được đối phương. Nhưng bằng vào kinh nghiệm cá nhân, hắn phán đoán đối phương ít nhất cũng là Kết Đan trung kỳ, thậm chí có thể là hậu kỳ.

- Nửa tháng trước, người đó đột nhiên xuất hiện, sát hại mười tu sĩ Kết Đan kỳ của Đấu Tà phái. Sau đó không rõ vì sao, trên người hắn lại xuất hiện Bách Nhật Tru Sát lệnh... - Gã thanh niên vội vàng kể lại tất cả những gì mình biết một cách chi tiết.

Cặp mắt lão già khẽ nheo lại, tay phải khẽ phất. Đôi mắt gã thanh niên lập tức trợn lồi. Thân thể hắn hóa thành một làn sương máu, thoáng chốc đã bị gió thổi tan biến.

Chúng tu sĩ trong khách điếm đều rùng mình ớn lạnh, trong lòng vô cùng muốn rời đi, nhưng không ai dám là người đầu tiên cất bước.

Lão nhân vận thanh bào trầm ngâm giây lát rồi liếc nhìn khắp bốn phía. Sau đó, lão hướng mắt về một tu sĩ Kết Đan sơ kỳ, cất tiếng:

- Ngươi! Lại gần đây.

Thân thể tu sĩ Kết Đan sơ kỳ run lẩy bẩy, đứng dậy vội vã bước đến trước mặt lão nhân. Hắn vô cùng cung kính, run rẩy cất lời:

- Vãn bối Hứa Mộc tham kiến tiền bối. Tiền bối có điều gì muốn hỏi, xin cứ phân phó. Vãn bối xin lấy kim đan trong thân thề nguyện không dám nửa lời dối trá. Chỉ mong tiền bối khai ân.

Lão nhân vận thanh bào nâng chén rượu uống cạn, rồi chậm rãi cất tiếng:

- Từ khi ngươi bước vào khách điếm, khi nghe những người đó bàn luận, linh lực trong cơ thể ngươi đã có chút hỗn loạn. Điều đó cho thấy, ngươi đã tận mắt chứng kiến sự việc, phải không?

Hứa Mộc hít một hơi thật sâu, trong lòng vẫn còn kinh hãi, khẽ giọng đáp:

- Vãn bối quả thực đã nhìn thấy sát tinh kia.

- Tu vi của hắn ra sao? - Ánh mắt lão nhân chợt lóe lên một tia sáng, lập tức hỏi ngay vấn đề mà mình quan tâm nhất. Đó cũng là điều khiến lão cảm thấy phẫn nộ, bởi gã thanh niên vừa rồi đã không hề đề cập đến.

- Kết Đan sơ kỳ! - Hứa Mộc cũng không dám khẳng định chắc chắn. Sau đó lại vội vàng tiếp lời:

- Tiền bối! Người đó thoạt nhìn có tu vi Kết Đan sơ kỳ, nhưng hắn lại sở hữu hai món pháp bảo.

Nghe thấy hai chữ "pháp bảo", nét mặt lão nhân tuy vẫn thản nhiên, nhưng trong lòng đã không còn giữ được sự bình tĩnh vốn có.

- Trong số đó, có một thanh phi kiếm có thể thuấn di...

Lão nhân tỏ vẻ thất vọng, cầm chén rượu lên nhấp một ngụm.

- Ngoài ra còn có một thứ khác... nhưng vãn bối không nhìn rõ được. Chỉ thấy đó là một đạo hồng quang, bên trong dường như có vật gì đó. Bất cứ ai bị nó chạm vào, đều lập tức hóa thành một bộ xương khô mà chết đi.

Lão trầm ngâm một lát rồi đứng dậy. Ném một viên hạ phẩm linh thạch lên bàn, lão liền vươn tay, túm lấy thân thể Hứa Mộc. Hai người lập tức biến mất khỏi chỗ cũ, trong nháy mắt đã ở cách đó ngàn dặm.

Lão vừa rời đi, chúng tu sĩ trong khách điếm đều có cùng một suy nghĩ:

- Nguyên Anh kỳ.

Dưới sự dẫn đường của Hứa Mộc, thân ảnh lão nhân liên tục lóe lên trong không trung. Sau khoảng nửa canh giờ, đã đến vị trí của Đấu Tà phái. Thần thức mạnh mẽ của lão quét qua một cái đã tìm thấy Thượng Quan Mặc.

Dưới ánh mắt kinh ngạc đến sững sờ của Thượng Quan Mặc, lão nhân vận thanh bào thản nhiên bức ra một giọt bản mệnh tinh huyết từ mi tâm của hắn. Sau đó, lão quẳng Hứa Mộc sang một bên, dựa theo mối liên hệ từ giọt bản mệnh tinh huyết, nhanh chóng bay về phía Tây Nam.

Lúc này, Vương Lâm đang mang theo Lý Mộ Uyển phi hành cực nhanh. Bởi có phi kiếm bay trước mở đường, nên mỗi khi hắn đến đâu, sương mù dày đặc của Tu Ma hải liền tự động tách ra hai bên, để lộ một con đường.

Trong Tu Ma hải, quanh năm sương mù bao phủ, chỉ riêng một tháng trong năm, sương mù lại hóa thành biển nước. Ở Tu Ma hải mấy năm, nhưng vì Vương Lâm luôn bế quan nên chưa từng một lần được chứng kiến quá trình sương mù ngưng tụ thành biển.

Một tháng sau khi hắn tiến vào sơn cốc thứ mười bốn, sương mù liền hóa thành biển nước. Kể từ đó về sau, trong ba năm kế tiếp, quá trình này cứ lặp đi lặp lại, cho đến tận khi hắn rời đi. Cho đến hôm nay, lại vừa đúng lúc sương mù hóa thành biển nước.

Lý Mộ Uyển thì khác. Gần như năm nào nàng cũng trải qua cảnh tượng này. Dưới sự bảo vệ của đại trận, nước biển không thể xâm nhập vào động phủ. Nhưng đứng từ bên trong nhìn ra ngoài, vẫn có thể nhìn thấy một làn nước biển xanh thẳm, cùng vô số loại linh thú hiếm gặp bơi lội, qua lại.

Gần bốn năm qua, biển đã thay đổi bốn lần. Mỗi một lần như vậy, Lý Mộ Uyển đều vô cùng lo lắng, tự mình chủ trì đại trận. Đợi sau khi nước biển trở lại thành sương mù, nàng mới cảm thấy yên lòng.

Lúc này, cảm giác ẩm ướt do sương mù mang lại, so với khi hai người mới tiến vào năm đó, còn nồng đậm hơn rất nhiều. Thậm chí có những nơi, sương mù đã có dấu hiệu ngưng tụ thành nước.

Theo hướng hai người phi hành, độ ẩm của sương mù càng lúc càng tăng. Cuối cùng, trong sương mù thậm chí còn xuất hiện những giọt nước đong đưa.

- Sắp hóa biển rồi. - Lý Mộ Uyển nhẹ nhàng nói.

Vương Lâm vẫn trầm mặc không đáp lời. Bất chợt, hắn dừng lại, quay đầu nhìn về phía sau. Hắn ngưng thần quan sát sương mù xung quanh, chỉ thấy sương mù đang dao động nhẹ, chợt như bị đẩy về phía trước. Thậm chí một số sinh vật sống trong sương mù cũng cấp tốc bỏ chạy.

- Sư huynh! Có chuyện gì sao? - Lý Mộ Uyển nhận thấy sắc mặt Vương Lâm liền hỏi.

- Không có gì. - Vương Lâm nói xong liền tăng tốc phi hành về phía trước. Trong lòng hắn chẳng hề yên tâm chút nào. Dựa vào tốc độ dao động của sương mù, hiển nhiên phía sau đang có người nào đó lao tới với tốc độ cực nhanh. Mà tu vi của kẻ đó cũng phải rất mạnh, nếu không cũng chẳng thể khiến sương mù dịch chuyển được như vậy.

Hơn nữa, các sinh vật trong sương mù chỉ tản ra xung quanh chứ không hề chạy về phía trước. Điều đó càng khiến Vương Lâm thêm khẳng định có người đang đuổi theo.

Thực ra, chuyện đó hoàn toàn bình thường. Tựa như trong một ao nhỏ có một đàn cá. Nếu có một thanh kiếm đâm thẳng vào trong nước, đàn cá lập tức sẽ tản ra xung quanh chứ không bơi về phía trước.

Khi còn niên thiếu, Vương Lâm thường xuyên vui đùa cùng lũ trẻ trong thôn nên đối với những chuyện như vậy hoàn toàn hiểu rõ. Bởi vậy lúc này, hắn mới căn cứ vào tình huống mà phán đoán được.

Ánh mắt Vương Lâm lóe lên hàn quang. Hắn lấy linh dịch ra uống một ngụm lớn. Kim đan trong cơ thể nhanh chóng vận chuyển, cấp tốc hấp thu linh khí từ linh dịch, hồi phục lại linh lực đã tiêu hao. Tốc độ của Vương Lâm nhờ đó tăng nhanh hơn trước một chút.

Lý Mộ Uyển cũng cảm nhận được sự khẩn trương của Vương Lâm. Nàng liền lấy từ trong túi trữ vật ra một ít vật liệu, bố trí thành một trận pháp đơn giản, ném về phía sau.

Ánh mắt Vương Lâm hiện lên vẻ tán thưởng. Lý Mộ Uyển thấy vậy trong lòng càng thêm ấm áp. Đáng tiếc, lúc trước nàng đã hao phí tinh thần quá mức nên lúc này có cảm giác lực bất tòng tâm. Thấy Vương Lâm lấy linh dịch ra uống xong, tốc độ liền tăng lên không ít. Nàng do dự một chút rồi cũng lấy ra chiếc bình mà hắn đưa cho, uống vài giọt. Ngay lập tức, tinh thần của nàng lại hưng phấn trở lại. Kinh ngạc nhìn chất lỏng trong bình, nàng thầm khen ngợi hiệu quả của nó. Sau đó, nàng lại tiếp tục bố trí những trận pháp nhỏ.

Hai người càng bay lên cao, lực cản vô hình dần dần tăng lên. Đây là uy lực đặc biệt của Tu Ma hải. Bất cứ ai cố gắng lao đi cũng đều phải chịu ảnh hưởng.

Lão nhân vận thanh bào còn cách Vương Lâm khoảng bảy ngàn dặm, đưa tay vỗ vào túi trữ vật. Một chiếc hồ lô xanh biếc bay ra. Kích thước của nó nhanh chóng lớn lên, thoáng chốc đã to gấp trăm lần. Lão bình tĩnh ngồi lên, hồ lô lập tức bay về phía trước. Tốc độ so với vừa rồi, tăng lên gấp đôi.

Vương Lâm càng lúc càng cảm nhận được sương mù xung quanh dao động mạnh mẽ hơn. Một phần nguyên nhân là do tốc độ di chuyển của hắn quá nhanh, phần còn lại hiển nhiên là do tốc độ của người đang truy đuổi cũng bất chợt tăng lên nhanh chóng.

Lúc này, trong Tu Ma hải, sương mù từ từ mỏng dần. Trong không gian, chậm rãi xuất hiện những làn hơi nước. Nếu đứng từ trên cao nhìn xuống, sương mù trong Tu Ma hải đã loãng đến mức có thể nhìn xuyên thấu.

Dưới ánh trăng chiếu rọi, mặt Tu Ma hải phản chiếu một tầng ánh sáng nhàn nhạt. Một làn nước từ từ xuất hiện. Dần dần, lớp nước càng lúc càng dày, nhanh chóng lan rộng ra xung quanh. Thoáng chốc, trên mặt biển đã xuất hiện những con sóng. Tiếng sóng bi���n vang vọng khắp không trung.

Lão nhân vận thanh bào ngồi trên hồ lô chợt chau mày. Trước mặt lão chợt xuất hiện một trận pháp. Mặc dù lão chẳng mấy bận tâm đến nó, nhưng tốc độ chắc chắn sẽ bị ảnh hưởng.

Khẽ hừ một tiếng, lão vung tay áo, vỗ lên hồ lô. Trong nháy mắt, từ miệng hồ lô phun ra một luồng năng lượng. Chỉ thấy ngay tại miệng hồ lô xuất hiện một gợn sóng, nhanh chóng lan tỏa về phía trước. Nơi nó đi qua, trận pháp lập tức nát vụn. Thậm chí sương mù, nước biển cũng bị đẩy ra xung quanh, tạo thành một thông đạo. Lão nhân đang ngồi trên hồ lô chợt vọt thẳng vào trong thông đạo.

Toàn thân Vương Lâm hoàn toàn ướt sũng. Sau khi uống xong một ngụm linh dịch, hắn bất chợt lao ra, nhảy thẳng vào làn nước biển.

Hắn ôm lấy Lý Mộ Uyển, thân thể tựa như một con cá nhanh chóng lướt tới. Trong nháy mắt, hắn đã chìm sâu vào giữa biển khơi. Quay đầu nhìn lại, ánh mắt Vương Lâm lóe lên hàn quang. Tay hắn điểm nhẹ một cái về phía phi kiếm đang bay phía trước. Lập tức, phi kiếm biến mất tại chỗ.

Sau đó, Vương Lâm kéo tay Lý Mộ Uyển, tựa như một thanh kiếm xuyên thẳng từ dưới biển lên không trung. Trong nháy mắt, hai người đã từ dưới Tu Ma hải, bay vút lên không trung, hóa thành một đạo cầu vồng, biến mất nơi chân trời.

Lúc này, dưới làn nước, phi kiếm lặng lẽ ẩn mình trong những con sóng mà chờ đợi.

Sau nửa canh giờ, ngoài khơi chợt xuất hiện một dòng xoáy. Chu vi dòng xoáy rộng đến trăm trượng, cuốn theo vô số con sóng lớn.

Tại trung tâm của vòng xoáy có một thông đạo nối thẳng xuống đáy Tu Ma hải. Từ từ, một chiếc hồ lô xanh biếc chậm rãi hiện lên.

Tất cả bản quyền và quyền sở hữu dịch phẩm này thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free