[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 1590: Mộng như nhân sinh
Ánh ban mai nhu hòa trải khắp mặt đất. Bầu trời bừng sáng, những đám mây tựa bông nhẹ trôi, lững lờ giữa nền trời, được ánh dương xuyên qua, khẽ hắt lên sắc đỏ mơ hồ lúc bình minh, từ xa trông tựa chốn mộng ảo.
Những tiếng chó sủa hòa cùng khói bếp lượn lờ trong không trung, từ căn nhà trọ ven quan đạo v���ng ra, hòa lẫn vào trời đất, khiến cho khung cảnh đẹp đẽ kia nhuốm một nét phàm trần, nhưng lại không làm người ta thấy lạ, cứ như đó vốn là lẽ tự nhiên.
Vài chú chó được chủ quán nuôi nấng đang nô đùa, chạy tới chạy lui trên đường, cái đuôi ve vẩy, trông vô cùng hoạt bát.
Nhưng không lâu sau, tiếng vó ngựa từ xa ào ào vọng đến. Cuối quan đạo, bụi bay mù mịt, cuộn lên như sương sớm bị gió cuốn đi. Trong đám bụi ấy, vài con tuấn mã lao vút, trên lưng là mấy đại hán mặc cẩm bào, thần sắc vô cùng nghiêm nghị.
Khi họ tới gần, mấy chú chó kêu ăng ẳng, vội vã tránh sang một bên, sợ hãi tiếng ngựa phi, nhanh chóng chuồn thẳng.
Tiếng vó ngựa dồn dập, lao vút qua cửa nhà trọ, khiến mặt đất rung chuyển, kéo theo cả căn nhà trọ cũng chao đảo.
Căn nhà trọ này rất đơn sơ, tựa như đã tồn tại hàng trăm năm. Trong lúc chấn động, nó phát ra tiếng cọt kẹt như sắp đổ sập. Giữa tiếng động hỗn loạn ấy, từ một căn phòng trên lầu hai liền vang lên tiếng kêu sợ hãi.
– Không có chuyện gì, không có chuyện gì đâu! Căn nhà trọ này c���a lão phu đã có trên trăm năm, mỗi lần ngựa phi nhanh qua đều như vậy cả, sẽ không sụp đâu.
Một giọng nói già nua vang vọng khắp nhà trọ. Chỉ thấy trong một góc đại sảnh, một lão già mặc quần áo vải thô. Trong tay lão cầm một chiếc tẩu, sau khi rít một hơi thuốc liền thủng thẳng nói.
Đối diện với lão, tiểu nhị đêm qua còn bĩu môi nhìn lão, giờ đã vắt chiếc khăn lông lên vai, cầm theo bình nước nóng đi tới các phòng rót nước cho khách.
Lúc này, trong căn phòng cuối cùng trên lầu hai, một thanh niên đang nằm nghiêng nghiêng trên giường, cả căn phòng tràn ngập mùi rượu.
Giữa lúc tiếng vó ngựa gào thét lao vút qua, căn phòng run rẩy khiến chàng thanh niên chậm rãi mở mắt, tay phải vuốt trán, mờ mịt nhìn bốn phía.
– Ôi, đúng là ham chén rước họa mà… sao mình lại uống nhiều rượu đến vậy chứ…
Chàng thanh niên thoạt nhìn ước chừng mười tám, mười chín tuổi, thân thể dong dỏng cao, tướng mạo tầm thường, có vẻ thư sinh. Lúc này hắn cười khổ, đầu đau như búa bổ, vịn thành giường đứng dậy, mê muội lảo đảo đi tới chiếc bàn bên cạnh, rót một chén trà lạnh uống cạn, lúc này mới cảm thấy dễ chịu hơn một chút.
– Xem ra sau này phải nhớ không được phép say rượu. Đêm qua hầu như bất tỉnh nhân sự, nếu gặp phải kẻ xấu, đánh mất ngân lượng là chuyện nhỏ, nhỡ gặp họa lớn thì sao…
Chàng thanh niên thở dài, lại uống thêm một chén trà lạnh.
Đúng lúc này, tiếng cốc cốc vang lên ở cửa phòng, sau đó tiếng tiểu nhị vọng vào:
– Nước nóng, khách quan có cần nước nóng không ạ?
Chàng thanh niên vội vàng đứng dậy, do đứng vội nên đầu đau như búa bổ, miễn cưỡng mở miệng:
– Vào đi.
Cửa phòng mở “cạch” một tiếng, tiểu nhị cầm theo bình nước vào, đổ đầy vào chậu, sau đó quay đầu cười với chàng thanh niên.
– Ta ở đây làm tiểu nhị đã ba năm, chưa từng gặp ai uống hai chén rượu của quán mà lại say đến mức này. Đêm qua ta gọi cậu không được, đành phải đưa cậu lên đây nghỉ tạm. Tiểu ca tửu lượng kém, cần phải luyện tập thêm nhiều. Ta nghe nói các vị trong kinh thành đều là người ngàn chén không say cơ mà.
Sắc mặt chàng thanh niên đỏ bừng, ánh mắt lộ vẻ cảm kích, đứng dậy ôm quyền cười với tiểu nhị:
– Đa tạ huynh đài đã chiếu cố. Vương mỗ cũng không biết tại sao, chén đầu tiên uống xong thì thấy không sao, nhưng chén thứ hai vừa vào bụng thì liền say ngã lăn ra.
Tiểu nhị nhếch mép cười, cầm bình nước nóng đi ra, mang theo vẻ hài hước nhìn chàng thanh niên nói:
– Cậu hẳn là thư sinh vào kinh ứng thí. Đêm qua cậu kh��ng ngừng kéo tay ta nói rằng mình nằm mộng, trong mộng thành tiên. Ha ha, cậu nói khiến ta cũng thấy thú vị. Nếu có thời gian, kể cho ta nghe thêm chút nữa cũng hay.
Vừa nói, tiểu nhị vừa cười đầy thiện ý vừa bước ra ngoài. Chàng thanh niên đỏ bừng mặt mũi, cười khổ lắc đầu, đi tới bên cạnh chậu nước tiểu nhị vừa đổ, dùng nước nóng rửa mặt, xua đi không ít hơi rượu đêm qua.
Mở cửa sổ căn phòng, cùng với ánh mặt trời tràn vào là từng đợt gió lạnh. Gió thổi lên khuôn mặt khiến chàng thanh niên thở phào thoải mái.
– Đêm qua sau khi say thật sự đã mơ một giấc mơ. Giấc mơ này đúng là rất kỳ quái, tỉnh lại cũng không hề quên chút nào…
Chàng thanh niên đứng bên cạnh cửa sổ, nhìn trời thì thào.
– Giấc mộng đó thật chân thực, hầu như khiến người ta không phân biệt được thật giả… Không ngờ trong mơ thấy tứ thúc đến, ta lại gia nhập Hằng Nhạc phái… ha ha. Ta cũng rất có hứng thú. Chỉ là giấc mộng này dường như còn chưa kết thúc, ta chỉ nhớ được việc gia nhập Hằng Nhạc phái, còn về sau thì chẳng nhớ gì nữa… Hằng Nhạc phái, trong cõi trần này làm sao lại có một môn phái như thế chứ, lại còn có tiên nhân. Ta là người đọc sách, không tin vào quỷ thần. Đa phần những chuyện đó chỉ là lời đồn để lừa gạt dân chúng mà thôi.
Chàng thanh niên lắc đầu, xoay người nhìn thoáng qua chén trà trên bàn, đột nhiên nổi lên ý niệm bồng bột của tuổi thiếu niên, tay phải giơ lên, dựa theo bộ ấn quyết trong trí nhớ, hướng về phía chén trà điểm một chỉ.
– Dẫn Lực Thuật!
Chàng thanh niên cười ha hả, điểm ngón tay.
Chén trà trên bàn không hề nhúc nhích, nằm im bất động. Chàng thanh niên lại mỉm cười lần nữa, lẩm bẩm:
– Thứ pháp thuật thần thông này thật thú vị.
Đùa giỡn một phen, chàng thanh niên điều chỉnh lại tâm trạng, sửa sang hành trang: ngân lượng, lương khô, quần áo, cùng cả sách nghiên bút mực, sau đó cẩn thận quét dọn căn phòng. Đợi tới khi mùi rượu trong phòng bị thổi bay, hắn thay một bộ quần áo sạch sẽ, lúc này mới đeo sách vở lên lưng, đi ra khỏi phòng.
Hắn từ nhỏ đã thông minh nhưng tính tình thuần phác, là một thiếu niên lớn lên nơi rừng núi. Đây là lần đầu rời khỏi gia đình, được cha mẹ dặn dò kỹ lưỡng, ra khỏi sơn thôn tựa như một cánh chim non bắt đầu giương cánh bay.
Căn phòng này do hắn mới làm bốc mùi rượu, hắn thà tự mình dọn dẹp chứ không muốn làm phiền tiểu nhị ở đây.
Trong đại sảnh tầng một, hắn ăn một bữa đơn giản, sau đó trả tiền đầy đủ, mỉm cười ôm quyền với tiểu nhị, đón ánh mặt trời, xoay người rời đi.
Ánh sáng nhu hòa rơi lên người hắn, khiến cho chàng thanh niên thoạt nhìn tràn ngập sức sống, rạng rỡ như ánh mặt trời, cũng khiến người ta cảm thấy vô cùng thoải mái, không khỏi nảy sinh hảo cảm đối với hắn.
Nhất là bộ quần áo sạch sẽ chỉnh tề khiến toàn thân hắn tràn đầy tinh thần phấn chấn. Hắn đứng bên cạnh quan đạo nhìn về phía trước, thấy con đường trải dài bất tận, mơ hồ có thể tưởng tượng ra trước mắt chính là đô thành Triệu quốc.
– Vương Lâm, ngươi nhất định sẽ làm được! Đợi tới khi có tên trên bảng vàng, ngươi sẽ đón cha mẹ rời khỏi sơn thôn, hầu hạ họ suốt quãng đời còn lại, để h��� được hưởng phúc!
Chàng thanh niên hít sâu một hơi, bước về phía trước.
Gió xuân thổi tới, mang theo hương hoa không biết từ đâu, mơn man y phục Vương Lâm, khiến bộ văn sam của hắn hơi tung bay, phát ra tiếng phần phật êm ái. Hắn cất bước, dần dần càng lúc càng xa căn nhà trọ kia.
Chỉ có những tiếng ngâm bị gió cuốn đi, không biết được đưa về đâu, tản ra bốn phía, chậm rãi mơ hồ, cho tới khi chỉ còn lại một tia vang vọng.
Ở tuổi mười tám đôi mươi, người ta thường không biết mệt. Vương Lâm đi theo con đường, vừa đi vừa đưa mắt nhìn ngắm, mang vẻ linh động, thỉnh thoảng dừng lại ngắm nhìn núi rừng bốn phía, bộ dạng rất thoải mái.
Ban ngày trôi qua rất nhanh. Vương Lâm bước đi không nhanh không chậm, vừa đi vừa ngắm cảnh, cho đến khi trước mặt là một vùng cây cối rậm rạp, sau khu rừng chính là một dòng sông xanh biếc.
Nước sông ào ạt chảy, theo gió vọng tới. Triệu quốc có mấy con đường bộ chạy song song với bờ sông, và Vương Lâm lúc này đang đi trên một con đường như vậy.
Lúc này, bên trái Vương Lâm là núi non trùng điệp, phía bên phải không xa là dòng sông uốn lượn quanh co. Vài chiếc thuyền đang xuôi dòng.
Dần dần, chân trời phía xa trở nên âm u, mây đen chậm rãi ngưng tụ, những tiếng sấm ầm ầm từ xa vọng lại. Những tia chớp lóe lên giữa trời đất, từ xa nhìn lại trông tựa như những con rắn bạc.
Khí trời ban ngày còn trong xanh là thế, nhưng lúc này khi màn đêm còn chưa hoàn toàn phủ xuống thì lập tức mây đen dày đặc, thay đổi rất nhiều. Những ngọn núi xanh ở phía xa dưới màu sắc u tối của tầng mây cũng trở nên ảm đạm, tuy vậy mây đen vẫn không thể nào che phủ hoàn toàn được núi non.
Từ xa nhìn lại, núi và mây giằng co, núi tựa như muốn phá tan tầng mây, còn mây lại như muốn nuốt chửng cả dãy núi, tựa như long hổ giao đấu, quang cảnh mang một ý vị rất lạ.
Giờ phút này, trong tiếng sấm ì ầm, nước mưa ào ào trút xuống. Vương Lâm vội vàng chạy tới bên cạnh một thân cây, từ trong giỏ trúc phía sau lấy ra một chiếc dù lớn. Đây chính là chiếc dù mà phụ thân hắn tự làm, có thể mở ra rất lớn, che được cả giỏ trúc và thân thể hắn.
Tay phải cầm ô, Vương Lâm nhìn mây đen phía xa vẫn không thể lấn át được dãy núi, nhìn nước mưa ào ào trút xuống, rơi xuống mặt đất, rơi lên những tán lá cây, rơi xuống mặt sông, đồng thời làm rung động và bắn lên rất nhiều giọt nước, tung cả lên những đội thuyền đang đi trên sông.
– Cổ ngữ có câu, mây đen trở mình không che nổi núi, mưa trắng tung nước lọt thuyền… quả nhiên là như vậy!
Vương Lâm nhìn tất thảy cảnh tượng này, cười ha hả, cất giọng ngâm.
– Người thư sinh này chẳng lẽ ngốc nghếch rồi sao, thấy đội thuyền nhà ta bị nước mưa bắn lên như vậy mà lại cười ha hả, thật là đáng giận!
Một giọng nói trong trẻo từ trên một chiếc thuyền rất gần bờ vọng tới. Chỉ thấy trên đầu thuyền, một cô gái có thể coi là xinh xắn đang trừng mắt, ngọc thủ chỉ về phía Vương Lâm. Vương Lâm sửng sốt, tiếng cười ngừng lại, gãi gãi đầu.
Truyện được chuyển ngữ độc quyền và đăng tải tại truyen.free.