[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 1594: Cổ miếu dạ vũ quy hồn lai.
Vương Lâm nhìn đống lửa bập bùng, tí tách. Tiếng nhóp nhép ngừng bặt, hắn quay đầu lại, thấy nam tử trung niên ở cách đó không xa đang nhìn lương khô trong tay mình, không ngừng liếm môi, ánh mắt lộ vẻ đáng thương.
Nhìn vẻ mặt đối phương, Vương Lâm mỉm cười. Giờ phút này hắn đối với nam tử trung niên đã không còn xem là xa lạ, mà dấy lên lòng thương cảm.
– Cho ngươi...
Vương Lâm lấy lương khô từ hòm trúc ra, đưa về phía nam tử trung niên.
Hai mắt gã trợn trừng, nuốt nước bọt ừng ực rồi vội vàng chạy tới, vồ lấy lương khô, nhồm nhoàm nhét vào miệng.
– Ăn ngon, ăn ngon. Bổn vương đã mấy ngày không ăn gì... Ơ, sao ta lại xưng là bổn vương?
Nam tử trung niên sửng sốt, lắc đầu mấy cái rồi không suy nghĩ nữa, đôi mắt đầy mong đợi nhìn Vương Lâm.
– Ngươi tên là gì? Tại sao lại xuất hiện ở nơi này? Người nhà của ngươi đâu rồi?
Vương Lâm lấy thêm mấy miếng lương khô, đưa cho đối phương, nhẹ giọng hỏi.
Kẻ trung niên này đã khơi gợi trong Vương Lâm một cảm giác khó tả. Cảm giác ấy càng tiếp xúc lại càng rõ rệt, như thể hắn từng quen biết người này ở đâu đó, từng có duyên gặp gỡ, khiến lòng dấy lên nỗi thương cảm mơ hồ.
Nam tử trung niên nhận lấy lương khô, liền đưa lên miệng, thấy Vương Lâm hỏi thì ngẩn ra một chút, nhìn lương khô trong tay, lại òa khóc nức nở.
– Ta không biết ta tên là gì... ta tỉnh lại thì đã ở trong núi thẳm rồi. Ta chẳng nhớ gì cả... chỉ nhớ kim quang, ta nhớ rõ là khi ta tỉnh lại bốn bề đều là kim quang, và có rất nhiều người muốn bắt ta. Hừ hừ, nhưng bọn họ không tài nào tìm được ta.
Nam tử trung niên vừa khóc, giọng nói cũng trở nên lạc đi.
Ánh mắt Vương Lâm càng thêm nhu hòa, nhìn gã ta cắn vài miếng đã hết sạch số lương khô ít ỏi, lắc đầu bật cười, lại lấy từ trong hòm trúc ra một bình nước đưa cho hắn.
Gã ta uống một ngụm lớn, ợ hơi ra vẻ đã no, mặt mày hớn hở nhìn Vương Lâm, rồi chìa ra cái đùi gà vẫn cầm trên tay.
– Cho ngươi, đùi gà này ăn chẳng ngon lành gì...
Vương Lâm cười ha hả, cầm lấy đùi gà, không ăn mà gói lại đặt trong hòm trúc.
Mưa bên ngoài miếu càng lúc càng lớn, sấm sét liên tục vang lên. Cánh cửa miếu bị gió thổi không ngừng, va đập vào vách tường tạo ra tiếng "cành cạch" chói tai, cùng với những âm thanh "bang bang" vang vọng.
Cả đất trời chìm trong bóng tối mịt mùng, chỉ còn thấy ánh lửa mơ hồ bên trong miếu, hắt ra thứ ánh sáng yếu ớt giữa thế giới âm u.
Vương Lâm và nam tử trung niên nọ ngồi bên cạnh đống lửa, quần áo ướt sũng của họ dần trở nên ấm áp.
– Có lẽ không biết mình là ai cũng là một điều tốt. Đôi khi, biết rồi sẽ khiến người ta phải suy ngẫm, liệu bản thân có phải là một giấc mộng của người khác hay không... Ta gần đây thường nằm mơ. Thế giới trong mơ vô cùng chân thật, khiến người ta khó mà phân biệt được.
Vương Lâm nhìn đống lửa, nhẹ giọng nói.
Nam tử trung niên uống nước, lắc đầu thì thào.
– Ai mà nói thế! Ngươi thử xem không biết mình là ai thì khổ sở đến nhường nào. Hừ hừ, ta nói cho mà nghe, mặc kệ là mộng hay không, chỉ cần vui vẻ, chỉ cần mình cảm thấy cao hứng là được. Dù là mộng hay không phải là mộng, thế đều tốt cả.
Đôi mắt Vương Lâm khựng lại. Lời nói của gã đã khẽ chạm đến trái tim hắn.
– Chỉ cần bản thân vui vẻ, chỉ cần mình cảm thấy cao hứng là tốt... Lý tưởng của ta là vào kinh ứng thí, mang lại cho cha mẹ cuộc sống tốt đẹp nhất, để họ không còn phải bận tâm đến lời ong tiếng ve của họ hàng nữa...
Vương Lâm trầm mặc hồi lâu, sau đó gật đầu.
– Ngươi thì sao, ngươi có lý tưởng gì?
Vương Lâm ngẩng đầu, bỏ thêm ít củi khô vào đống lửa, nhìn gã điên hỏi.
Nam tử trung niên ngáp một cái, hình như đã hơi mệt, tinh thần bỗng trở nên hưng phấn lạ thường, vẻ mặt đắc ý, rồi mở miệng nói.
– Ta ư? Lý tưởng của ta nhiều lắm. Ta phải có thật nhiều linh thạch, ta phải có thật nhiều... ngân... Linh thạch là gì?
Vương Lâm sửng sốt.
– Linh thạch? Hả, ta nói là linh thạch sao? Linh thạch là gì nhỉ?
Nam tử trung niên cũng ngẩn người, gãi đầu nhìn Vương Lâm.
Vương Lâm trầm mặc trong chốc lát liền cười cười, chẳng hỏi thêm chuyện này nữa, mà chậm rãi trò chuyện cùng gã điên trong đêm mưa gió, giữa căn miếu hoang tàn.
Hai người lúc ấy dường như chẳng có lúc nào ngừng câu chuyện. Gã điên vốn dường như mệt mỏi, nhưng càng nói, tinh thần lại càng phấn chấn. Chính hắn cũng không biết vì sao sau khi thấy Vương Lâm thì trong lòng lại rất ấm áp, như thể đối phương đã mang lại cho hắn cảm giác thân thuộc của người nhà.
Bên ngoài gió gào thét, thổi vào khiến đống lửa lay động kịch liệt, mang theo khí lạnh và hơi nước tràn vào nhưng chẳng thể làm nguội lạnh cảm giác ấm áp của hai người.
Thậm chí ngay cả nụ cười trên khóe miệng pho tượng thổ địa khổng lồ phía sau họ cũng dần trở nên nhu hòa, bao trùm cả căn miếu, xua đi hơi lạnh.
Đêm đã khuya, cơn mưa không những không ngớt mà ngược lại càng lúc càng lớn, trút xuống dữ dội bên ngoài miếu. Đống lửa trước người Vương Lâm vì không còn củi khô cho vào nên từ từ yếu đi, như có thể tắt ngấm bất cứ lúc nào.
– Ta nói cho ngươi một bí mật. Bí mật này ta không nói cho bất cứ kẻ nào đâu đó...
Nam tử trung niên thần thần bí bí ghé sát vào Vương Lâm, nói nhỏ.
Vương Lâm nhìn hắn, mỉm cười gật đầu, ánh mắt lộ vẻ tò mò.
Nam tử trung niên đắc ý vươn tay phải ra, đặt trước mặt Vương Lâm.
– Xem, ngươi nhìn xem, ngươi có thấy không?
Nam tử trung niên chỉ vào cổ tay phải, thần sắc càng thêm đắc ý.
Chỉ thấy trên cổ tay gã toàn đất bẩn lem luốc, chẳng có thứ gì khác lạ. Vương Lâm nhìn hồi lâu rồi cười khổ lắc đầu.
– Hả? Ngươi không thấy gì sao? Không thể nào! Ngươi đợi một lát, để ta đi rửa...
Nam tử trung niên vội vàng đứng dậy đến một vũng nước trong miếu, rửa tay phải một lúc, sau đó mới trở lại bên cạnh Vương Lâm, lại giơ tay lên, thần bí ghé giọng nói nhỏ:
– Lần này ngươi thấy rồi chứ?
Vẻ mặt Vương Lâm trở nên cổ quái, hắn lại lắc đầu. Hắn thật sự không thấy gì.
Nam t�� trung niên nổi giận, gầm lên với Vương Lâm.
– Ngươi nhìn kỹ xem! Ngươi mở to mắt ra mà nhìn! Ngươi... ngươi... ngươi sao lại không nhìn thấy? Ngươi xấu lắm, rõ ràng là ngươi thấy mà!
Vương Lâm xoa xoa trán, đưa tay phải của gã trung niên tới trước mặt, nhìn kỹ một hồi, cười khổ gật đầu, mở miệng nói:
– Thấy rồi, thấy rồi đây này.
– Hắc hắc, thế nào? Ta lợi hại không? Hừ hừ, ta muốn tìm người đó. Ta đoán hắn chắc hẳn phải biết ta...
Nam tử trung niên hài lòng ngồi xuống, nhìn cánh tay phải của mình, từ từ ngẩn ngơ.
– Ta muốn đi tìm hắn. Ta mơ hồ có cảm giác hắn hình như cũng từng hứa sẽ chăm sóc ta. Hắn hứa là dẫn ta đi chơi. Nhưng hắn lại bỏ đi mất rồi... Chẳng còn ai chăm sóc ta nữa, chỉ còn lại mình ta... Ta muốn tìm hắn, nhất định phải tìm được hắn.
Hắn vừa thì thào, sắc mặt ảm đạm, thân thể ngây dại nhìn cánh tay phải của mình, tiếng nói càng lúc càng nhỏ dần, cuối cùng gã chìm vào giấc ngủ.
Vương Lâm than nhẹ một tiếng, đứng dậy lấy một bộ quần áo thật dày, không chê gã bẩn thỉu, phủ lên người gã. Động tác này dường như đã làm phiền giấc ngủ của gã trung niên. Gã giơ tay vơ một cái, xoay người cuộn tròn lại, bắt đầu ngáy như sấm, cánh tay phải vẫn đưa về phía Vương Lâm.
Vương Lâm ngồi cạnh đống lửa, nhìn ngọn lửa càng lúc càng yếu đi, từ từ tắt ngấm. Bên ngoài miếu, mưa vẫn trút xuống ào ạt, hắn trở nên trầm mặc.
Trái tim hắn dần dần không còn cảm thấy mơ hồ nữa. Mộng cảnh chính là mộng cảnh, chẳng thể thay đổi điều gì. Mặc dù thật sự nhân sinh chỉ là giấc mộng thì trong giấc mộng này hắn cũng muốn sống cho vui vẻ. Hắn muốn kiên định bước tiếp.
Cho dù là mộng thì Vương Lâm ta cũng là một cuộc đời khác! Cuộc đời của người kia có lẽ rất đặc sắc, có lẽ rất vẻ vang. Nhưng sự cô độc tịch mịch, sự bi thương trong mộng cũng khiến trái tim người ta phải đau đớn...
Vương Lâm dường như đã thấu hiểu rất nhiều điều.
Lúc này ánh lửa mờ dần. Đống lửa đã tắt hoàn toàn. Một làn khói xanh bay lên, bóng tối lại bao trùm căn miếu. Vương Lâm dựa vào cây cột miếu, trong tiếng ngáy của nam tử trung niên, đang định nhắm mắt ngủ thì đột nhiên hắn mở bừng đôi mắt, xoay người nhìn về phía gã trung niên.
Trên cánh tay phải của gã, giữa lúc căn miếu tối đen như mực, lại mơ hồ có kim quang lóe lên. Kim quang này từ cánh tay gã lan tỏa, không ngờ lại là một dấu tay!
Hình như có một bàn tay vô hình nắm lấy cổ tay phải của gã điên, để lại dấu tay này.
Nhìn dấu tay nọ, một luồng cảm giác vô cùng quen thuộc không ngừng trào dâng trong lòng Vương Lâm. Hắn cúi đầu nhìn xuống bàn tay của mình. Chẳng qua dấu tay kia rất mơ hồ, chẳng thể dựa vào vân tay mà phân biệt được. Vương Lâm ngây ngẩn một hồi, cuối cùng lắc đầu.
Mưa suốt cả một đêm, mãi đến khi trời tảng sáng mới từ từ ngừng hạt. Sau cơn mưa, mùi hương đất ngai ngái tràn ngập khắp thiên địa, theo gió bay vào trong miếu.
Một đêm không mộng mị.
Vương Lâm mở hai mắt, duỗi người, nhìn ánh mặt trời bên ngoài miếu, đứng lên vận động cơ thể đã hơi cứng ngắc, quay đầu nhìn lại nam tử trung niên vẫn đang ngủ say. Cánh tay gã đã trở lại bình thường, không còn thấy d���u tay màu vàng đêm qua nữa.
Giấu sự nghi hoặc tận đáy lòng, Vương Lâm thu dọn hành trang, thay một bộ quần áo sạch sẽ, tiến đến lay gã trung niên vài cái. Thấy gã hé mắt, hắn liền ôm quyền cười nói.
– Đêm nay tương ngộ coi như là có duyên. Tại hạ là Vương Lâm, còn phải đến kinh thành tham gia khoa khảo, ngày khác nếu có thể...
Vương Lâm đang nói thì chậm rãi dừng lại. Gã điên kia cúi đầu, vẻ mặt vừa suy sụp vừa cô độc.
Trầm mặc trong chốc lát, Vương Lâm chỉ giữ lại một ít lương khô đủ dùng trong một ngày, còn lại tất cả đều đặt ra trước mặt gã, thấp giọng nói:
– Ta đi đây. Ngươi nhất định sẽ tìm được người ấy, nhất định...
Hắn không biết tại sao trong lòng lại không nỡ, nhìn đối phương một cái, thầm than, rồi quay người bước ra ngoài miếu. Nhưng chưa kịp bước ra khỏi cửa miếu, hắn đã nghe tiếng khóc của gã từ phía sau vọng lại.
– Không ai để ý tới ta nữa rồi! Hắn đi, ngươi cũng đi, chẳng còn ai quan tâm ta nữa rồi...
Bước chân Vương Lâm sững lại, nhìn bầu trời sau cơn mưa, mất nửa ngày sau mới xoay người, nhìn gã trung niên đang khóc trong miếu, nhẹ giọng nói.
– Ta... ta đang thiếu một thư đồng, tuổi ngươi tuy lớn nhưng hẳn vẫn được...
Lúc này, Vương Lâm cũng không hề hay biết rằng, câu nói ấy của hắn chính là một vòng luân hồi. Hắn từng làm điều này với một người. Đó là khi hắn ở trong vùng đất Điên Lạc, tại Nhân phương giới, thấy một cuộc sống khác của chính mình, gặp được quản gia và thư đồng bên cạnh.
Người kia cầm Quế Hoa Tửu của Tô thành, không ngừng đau lòng vì khoản tiền rượu.
Lời của tác giả:
Nhân phương giới và Mộng Đạo có rất nhiều nhân quả, không ít đạo hữu cũng đã nhận ra điều đó. Đây chính là phục bút của Nhĩ Căn. Xin hãy nhớ rằng, lúc đầu khi nhắc đến Hứa Lập Quốc, Lưu Kim Bưu và gã điên, có một số đạo hữu cá biệt cho rằng những chi tiết đó không ổn, nhưng không biết rằng chúng cũng chính là phục bút của tác giả.
Xin hãy đợi tới cuối cùng.
Làm sao biết trong mấy chương Mộng Đạo này không có phục bút chứ? Nhĩ Căn viết truyện chính là mong các đạo hữu sau khi đọc những chương sau sẽ bừng tỉnh đại ngộ, vỗ bàn tán thưởng!
Cảm giác này đối với ta đúng là quý giá ngàn vàng. Còn nhớ lần thứ hai Vương Lâm hóa phàm, phụ tử hắn còn sống hay không? Lúc đó, bao nhiêu người đã nói ghét Vương Lâm, phẫn nộ vì Vương Lâm không cho Vương Bình tu đạo, cảm thấy Vương Lâm ích kỷ, không thể tha thứ.
Nhưng cuối cùng, mọi người có cảm giác bừng tỉnh đại ngộ hay không? Lời đã hết, xin mọi người chờ đợi, ha ha.
Tất cả tâm huyết dịch thuật này, trân trọng gửi đến bạn đọc qua truyen.free.