[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 1787: Ta và thê tử quyết không rời nhau
Khi lời nói đó vừa dứt, trong hư không nơi Vương Lâm vừa hành lễ, thân ảnh Huyền La Đại Thiên Tôn dần hiện rõ, cuối cùng hiện thân trong tinh không. Ngay khoảnh khắc nhận ra Huyền La Đại Thiên Tôn, Lam Mộng đạo tôn và Thác Sâm chợt biến sắc, đồng tử trong mắt co rút lại, vẻ mặt vô cùng ngưng trọng. Bọn họ hoàn toàn không hề phát hiện ra sự xuất hiện đột ngột của Huyền La Đại Thiên Tôn. Dù giờ phút này mắt thường có thể thấy hắn, nhưng nếu nhắm mắt lại, chỉ dùng thần thức, vẫn không tài nào cảm nhận được. Huyền La Đại Thiên Tôn không mảy may liếc nhìn Thác Sâm và Lam Mộng đạo tôn, khóe miệng mỉm cười nhìn Vương Lâm, chờ đợi câu trả lời vì sao hắn lại biết nơi ẩn thân của mình. Điều bất ngờ hơn nữa là Vương Lâm còn biết tên của ông, khiến Huyền La Đại Thiên Tôn cảm thấy khó lường.
“Ta đã hiểu. Ngươi ở trong thế giới của đóa hoa đầu tiên, trong thế giới do Bạch Hổ định ra quy tắc, đã thu lấy thần thức của tu sĩ Ngũ Hành Tinh kia! Lúc đó, ngươi âm thầm dò xét trong đám thần thức này, cuối cùng biết được chuyện đã xảy ra trên Ngũ Hành Tinh. Bởi vậy, ngươi mới hành động như vậy!”
Huyền La Đại Thiên Tôn mỉm cười, chậm rãi nói. Vương Lâm trầm mặc một lúc, rồi gật đầu. Trên thực tế, đúng như lời Huyền La Đại Thiên Tôn nói, tên tuổi của ông quả thật là Vương Lâm tìm được từ trong phân hồn của tu sĩ Ngũ Hành Tinh kia.
Ký ức trong phần thần thức đó không nhiều, cũng không đầy đủ. Chỉ có những chuyện mới phát sinh mà thôi. Trong đó có cảnh tượng Huyền La Đại Thiên Tôn hiện thân sau khi Vương Lâm rời khỏi Ngũ Hành Tinh. Điểm này khiến Vương Lâm sau khi nhìn thấy các tu sĩ Ngũ Hành Tinh đã có chút nghi hoặc. Tuy nhiên, hắn lại không thấy cảnh lão già dám miệt thị Cổ Tộc chết trong tay Huyền La Đại Thiên Tôn!
Nói chính xác hơn, Vương Lâm tìm hiểu ký ức đó là sau khi hắn mai phục Thất Thải đạo nhân, chuẩn bị thu lấy Mục Ngư. Cảnh Mục Ngư biến mất quỷ dị khiến tâm thần hắn hoảng sợ, từ đó về sau mới cẩn thận tìm hiểu lại, cuối cùng tìm được đáp án trong phân hồn kia. Trong đóa hoa thứ hai, tại Đông Lâm Tông, Vương Lâm đã có phát hiện. Từ đó về sau, ở trong vùng đất cổ mộ, hắn càng chứng thực được đáp án của mình. Lúc ấy, sau khi lùi lại ba bước, hắn đứng phía sau Huyền La Đại Thiên Tôn. Ngay khoảnh khắc đối phương ra tay, Vương Lâm liền rõ ràng chuyện mình biết là sự thật.
“Ngươi sở dĩ có thể biết được vị trí chính xác của ta, hẳn là có liên quan tới Mục Ngư... Ta quả thật đã quên rằng loài thú này có thể cảm nhận khí tức của nhau.”
Huyền La Đại Thiên Tôn lắc đầu. Điểm này quả thật là sự sơ suất của ông. Nhưng Vương Lâm có thể phát hiện ra thân phận và vị trí của ông, điều này chứng tỏ Vương Lâm đã vượt qua thử thách của ông. Điều này khiến ông cực kỳ hài lòng.
“Lão phu nói đúng chứ?”
Huyền La Đại Thiên Tôn mỉm cười nhìn Vương Lâm. Vương Lâm lộ vẻ quái lạ, lại gật đầu thêm một lần nữa.
“Nói như vậy thì ngươi chẳng những biết tên lão phu mà còn biết cả thân phận của ta rồi?”
Vẻ tươi cười của Huyền La Đại Thiên Tôn càng thêm đậm. Mấy ngày nay ông ẩn thân, ở bên cạnh Vương Lâm, tâm tình sung sướng không sao tả xiết. Giờ phút này hồi tưởng lại, ông mơ hồ nhớ lại chuyện cũ và càng nhận thấy Vương Lâm quả là một nhân tài đáng quý.
“Tiên Cương đại lục, một trong Cửu Dương – Đại Thiên Tôn của Đạo Cổ nhất mạch!”
Vương Lâm trầm mặc một lát, khẽ nói. Lúc đầu, khi biết mọi chuyện, lòng hắn như có sóng gió ngập trời, mãi lâu sau mới bình tĩnh lại được. Nhưng thần sắc hắn lúc đó ẩn giấu rất tốt, không hề bị người ngoài nhận ra chút nào.
“Sở dĩ các tu sĩ Ngũ Hành Tinh bỏ qua không tranh đoạt hồn thứ ba, vốn dĩ là mục đích của bọn họ, cũng là vì tiền bối. Thậm chí bọn họ còn giúp đỡ tại hạ. Nói tới chuyện này, vãn bối còn phải cảm tạ người.”
Vương Lâm nhìn Huyền La Đại Thiên Tôn, chậm rãi nói.
Huyền La Đại Thiên Tôn càng nhìn Vương Lâm lại càng thích thú. Từ khi ông khảo sát Vương Lâm cho đến tận lúc này, trên mọi phương diện Vương Lâm đều vượt quá sự tưởng tượng của ông, khiến ông cực kỳ hài lòng. Nghe thấy Vương Lâm nói giọng không nóng không lạnh như vậy, ông không khỏi cười lớn... Ông lại càng thích thú hơn khi Vương Lâm này rõ ràng biết ông tồn tại nhưng từ đầu tới cuối chưa từng mở miệng xin ông giúp đỡ. Lúc hắn đi tìm đại môn của động phủ này đều dựa vào sức lực bản thân, nghịch chuyển càn khôn. Điểm này khiến Huyền La lại càng không còn chút do dự, xác định muốn Vương Lâm trở thành đệ tử duy nhất của ông.
“Theo ta trở về lãnh địa của Đạo Cổ nhất mạch tại Tiên Cương đại lục, trở thành đệ tử duy nhất của Huyền La ta, bảo vệ cho Đạo Cổ nhất mạch. Này tiểu tử, ngươi có nguyện ý không?”
Huyền La nhìn Vương Lâm, thần sắc hòa ái, giọng nói không hề nghiêm khắc chút nào, mà mang theo vẻ như người lớn trong nhà đang thương lượng với trẻ nhỏ. Thần sắc và giọng điệu của ông khiến trong lòng Vương Lâm dâng lên một cảm giác ấm áp. Nhưng hắn chưa nói đồng ý mà trầm tư một lúc. Huyền La quan sát Vương Lâm đã không ít ngày, mơ hồ đoán ra được tâm tư của hắn. Nhướng mày, ánh mắt Huyền La nhìn kim môn, than nhẹ một tiếng. Ông cau mày không phải vì Vương Lâm, mà vì đoán ra Vương Lâm đang nghĩ tới điều gì.
“Trên Tiên Cương đại lục có rất nhiều động phủ giới. Có thể nói, cứ một tông phái có quy mô nào cũng đều có động phủ giới của riêng mình. Chẳng qua, từ cổ chí kim, rất ít sinh linh từ động phủ giới có thể đi ra, càng không nói tới chuyện phản khách vi chủ được! Nếu không phải Thất Thải Tiên Tôn này hồn phách bị tách ra, thì đã không thể có kết cục bị phong ấn như thế.”
Huyền La nhìn Vương Lâm, chậm rãi nói.
“Ngươi có biết đó là vì sao không? Đó chính là vì pháp tắc của Tiên Cương đại lục! Đó là một trong những bí ẩn nhất trên Tiên Cương đại lục. Trong động phủ giới, những sinh linh nếu không có huyết mạch Tiên Cương đại lục thì không thể sinh sống dưới quy tắc cổ xưa của Tiên Cương đại lục. Nói là quy tắc, trên thực tế ngươi có thể xem như là một luồng áp lực đối với những gì không phù h���p, khiến cho những sinh linh không có huyết mạch, ngay khi vừa bước ra khỏi động phủ giới, lập tức bị ép cho hồn phi phách tán, bị nén ép mà chết!”
Giọng nói của Huyền La vang vọng, lộ ra vẻ tang thương.
“Loại quy tắc của Tiên Cương đại lục này không ai có thể chống cự! Tâm tư của ngươi ta hiểu rõ. Ngươi không muốn một mình rời khỏi nơi này. Ngươi muốn tất cả mọi người đều có thể rời đi, toàn bộ đi tới Tiên Cương đại lục!”
Huyền La than thở.
“Nếu không muốn rời khỏi nơi này thì vãn bối không miễn cưỡng. Nhưng với những người muốn rời khỏi nơi đây, thì đúng là vãn bối có ý niệm này.”
Vương Lâm trầm mặc nửa ngày, khẽ nói.
“Đây là chuyện không có khả năng! Đừng nói là ngươi, dù là nữ tử tên Uyển Nhi trong mộng ảo thuật của ngươi cũng không thể tới Tiên Cương đại lục!”
Giọng nói của Huyền La vang lên khiến Vương Lâm ngẩng phắt đầu.
“Nàng không thể đi sao?”
Ánh mắt Huyền La lộ vẻ phức tạp. Ông biết nữ tử đó rất trọng yếu đối với Vương Lâm. Bất đắc dĩ, ông gật đầu. Vương Lâm sững sờ, rất lâu, rất lâu.
“Nhưng trước đây có người nói với ta là ở Tiên Cương đại lục có tiếp dẫn giả, có khả năng giúp người ta vượt qua quy tắc kia...”
“Dù là ai nói với ngươi điều đó thì đều chỉ là lừa gạt ngươi! Việc này căn bản là không thể làm được. Trừ phi Cửu Dương đồng thời ra tay mới có thể ảnh hưởng tới quy tắc chí cao vô thượng của Tiên Cương đại lục kia! Quy tắc này là do Cổ Tổ và Tiên Tổ định ra, không thể thay đổi!”
Sắc mặt Vương Lâm tái nhợt, giống như vừa mất đi nửa lượng máu trong người, thân thể lảo đảo lùi lại mấy bước. Dường như toàn bộ lượng máu còn lại trong cơ thể hắn lúc này liền theo miệng tràn ra.
Ánh sáng trong mắt hắn lập tức ảm đạm. Một sự tuyệt vọng và đau đớn bùng lên trong lòng hắn.
“Nữ tử Uyển Nhi kia ta cũng đã xem xét một chút. Có điều rất kỳ quái đó là hồn của nàng không hoàn chỉnh, có một phần đã biến mất. Ta cũng đã giúp ngươi tìm kiếm khắp động phủ giới này nhưng không tìm ra chút đầu mối nào. Việc này rất quỷ dị. Nhưng dù thế nào thì hồn nàng không hoàn chỉnh thì cũng không thể thức tỉnh. Nếu có thể khiến hồn nàng hoàn chỉnh, thì có lẽ ta có thể giúp nàng tỉnh lại!”
“Ngươi có thể đi tới Tiên Cương đại lục trước, ngày sau nếu có cơ hội, tìm được phần hồn bị mất kia liền quay lại nơi này...”
Đang nói tới đây, Huyền La ngừng lại. Ông thấy trong mắt Vương Lâm tràn ngập huyết lệ.
“Thật sự... không làm được sao?”
Vương Lâm khổ sở cúi đầu.
“Ta sẽ không để Uyển Nhi cô đơn ở lại nơi này, một mình tới Tiên Cương đại lục... Ta sở dĩ muốn mở cánh cửa động phủ này, muốn đi tới Tiên Cương đại lục toàn bộ là vì nàng!”
“Để nàng thức tỉnh, ta vốn muốn tìm cách mang nàng tới Tiên Cương đại lục, tìm cách thức tỉnh nàng... Nếu nàng không thể đi, một mình ta tới Tiên Cương đại lục, một mình cả ngàn năm, chi bằng ta ở trong động phủ giới này với nàng, vĩnh viễn không ra ngoài nữa, cho tới khi chết đi...”
Vương Lâm thì thào, nước mắt chảy xuống. Màu của nước mắt hồng hồng, chính là do nỗi bi ai của hồn phách, của thân xác, tất cả tuyệt vọng hóa thành huyết lệ.
Lời nói của Vương Lâm vọng vào tai Lam Mộng đạo tôn. Hắn trầm mặc đứng đó, nghe người đàn ông mà nữ nhi mình yêu thương nói về tình cảm đối với một người khác. Nhưng lúc này hắn lại không hề phẫn nộ, chỉ có đồng tình và bi ai. Hắn chợt nhớ tới thê tử của mình. Huyền La nhìn Vương Lâm rất lâu. Sau đó, ông thở dài một tiếng, đột nhiên mở miệng.
“Vương Lâm, cũng không phải là không có cách! Lão phu sẽ đi ra ngoài một lần, giúp ngươi đối kháng với pháp tắc của Tiên Cương đại lục, thi triển Thiên Dương luân hồi chuyển thế thuật. Nhưng với những bằng hữu của ngươi muốn rời khỏi nơi này thì đều phải dùng phương pháp chuyển thế, một lần nữa sinh ra tại Tiên Cương đại lục!”
Sau khi chuyển thế đầu thai, bọn họ sẽ là dân chúng của Tiên Cương đại lục, có huyết mạch. Nhưng trí nhớ của bọn họ sẽ bị phủ kín, cần ngươi ngày sau tìm tới thức tỉnh cho bọn họ!
“Quá trình này có lẽ rất lâu dài, cụ thể là bao lâu thì lão phu cũng không tính ra được. Có lẽ có người chỉ cần mấy năm là chuyển thế đầu thai, cũng có thể có người tới cả ngàn năm!”
“Mà địa điểm chuyển thế đầu thai lão phu cũng không thể xác định được. Tiên Cương đại lục rất lớn, ngươi phải chuẩn bị tinh thần để có thể tìm được từng người bọn họ!”
“Còn về nữ tử Uyển Nhi kia... hồn phách nàng không hoàn chỉnh, không thể chuyển thế đầu thai... nhưng lão phu có thể giúp ngươi chống cự quy tắc của Tiên Cương đại lục trong khoảnh khắc. Ngươi có năm phần cơ hội có thể mang nàng an toàn đi tới Tiên Cương đại lục!”
“Nhưng khả năng này chỉ có năm phần mười! Một khi ngươi thất bại, vậy thì ngươi và nàng sẽ tử vong! Hãy cho ta biết lựa chọn của ngươi đi!”
Những lời này Huyền La nói ra, ông phải trả một cái giá rất lớn. Nhưng lúc này ông nhìn Vương Lâm, lại không chút do dự mà nói.
Trên thế gian này, không có sự trợ giúp nào là vô cớ. Điểm này Vương Lâm hiểu rõ. Chỉ là có một số người, hành động bất đồng dẫn đến kết cục bất đồng. Giống như Độn Thiên năm đó, giống như Huyền La lúc này. Hành động của bọn họ có mục đích nhưng lại khiến Vương Lâm ấm lòng chứ không cảm thấy lạnh lẽo.
Mà Vương Lâm là người trọng ân. Năm đó hắn mang ơn Độn Thiên, giờ lại mang ơn Huyền La.
Mọi quyền lợi dịch thuật cho chương truyện này đều thuộc về truyen.free, không sao chép dưới mọi hình thức.