[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 1788: Vô hối hệt năm xưa
Vương Lâm cúi đầu nhìn tinh không quen thuộc ngoài cổng vàng. Hắn trở nên trầm mặc.
Lời nói của Huyền La vẫn vang vọng bên tai hắn, mãi không tiêu tan. Lời đó đã chỉ rõ mọi lẽ liên quan, cùng với hậu quả nhãn tiền khi bước vào Tiên Cương đại lục. Vương Lâm giờ đây đã thấu tỏ.
"Chuyển thế đầu thai sao..." Vương Lâm thì thào khẽ.
"Có lẽ là vài năm, nhưng cũng có thể là ngàn năm... tất cả những người rời khỏi Động Phủ Giới này, nếu không mang huyết mạch Tiên Cương, sau một thời gian dài đằng đẵng, sẽ xuất hiện ngẫu nhiên tại một góc nào đó trên Tiên Cương đại lục..."
"Ngàn năm sau mới có thể trùng phùng, lại còn cần ta khai mở ký ức đã bị phong bế của họ..."
Một hồi lâu sau, Vương Lâm ngẩng đầu, nhìn Huyền La, vái thật sâu một cái.
Vương Lâm mờ hồ nhận ra rằng, để đối kháng với pháp tắc của Tiên Cương đại lục, Huyền La phải trả một cái giá vô cùng to lớn.
"Vãn bối không biết ai sẽ quyết định rời khỏi Động Phủ Giới, nhưng dẫu sao đi nữa thì ân đức của tiền bối, vãn bối quyết khắc cốt ghi tâm, không bao giờ quên!"
Trong tinh không, khi Vương Lâm chấp tay vái Huyền La, dường như giữa hắn và Huyền La nảy sinh một mối liên hệ khó lòng lý giải, dẫu vô hình nhưng hữu chân.
"Còn về Uyển Nhi, vãn bối và nàng nếu không thể đồng sinh, vậy đành cộng tử trước ngưỡng cửa đại môn của Động Phủ Giới này. Dù là vậy, vãn bối tuyệt không hối hận!"
Lời nói của Vương Lâm như chém đinh chặt sắt, hai chữ "vô hối" thốt ra khiến tinh không như nổi cơn lốc gào thét, biến thành vô vàn tiếng vọng, vang dội khắp tám phương.
Vô hối!
Vô hối!
Vô hối!
Một câu "vô hối" này đã thể hiện đạo tâm hơn hai ngàn năm tu đạo của Vương Lâm! Một câu "vô hối" này giống như quay ngược ngàn năm dòng chảy thời gian, trở lại cái ngày định mệnh ấy bên ngoài Tu Ma Hải năm xưa!
Một câu "vô hối" này cũng là tình cảm cả đời Vương Lâm dành cho Lý Mộ Uyển, không hổ thẹn với trái tim đã chịu bao tang thương của hắn, trong giờ phút này vang vọng giữa đất trời!
Đối với mọi nữ tử trong thiên địa này, ngoài mẫu thân, không một ai có thể thay thế được vị trí của Lý Mộ Uyển trong lòng hắn. Trong đời hắn gặp gỡ vô số mỹ nhân tuyệt sắc, nhưng không một ai được như nàng!
Vô số dáng vẻ kiều diễm lướt qua đời hắn, nhưng không một ai mang theo tiếng đàn của nàng!
Đây là một đoạn tình cảm của Vương Lâm hơn hai ngàn năm qua. Cho đến khi Vương Lâm vĩnh viễn tiêu vong, tình cảm ấy cũng chẳng phai mờ! Đây chính là trái tim không chút hối hận, nếu không thể sống cùng nhau, nguyện chết chung một chỗ!
Hai tiếng "vô hối" lọt vào tai Lam Mộng Đạo Tôn khiến ánh mắt hắn trở nên ảm đạm, nhìn về phía Tiên Giới trong tinh không, rồi lại lặng lẽ chìm vào trầm tư.
Hai mắt Huyền La bừng sáng. Hắn nhìn thẳng vào ánh mắt Vương Lâm, lắng nghe từng lời Vương Lâm nói, cuối cùng mới khẽ gật đầu.
"Bổn tôn cần ít thời gian chuẩn bị cho việc chuyển thế đầu thai, để đối kháng với pháp tắc của Tiên Cương đại lục. Một tháng sau, ngươi hãy mang theo tất cả những người muốn rời khỏi nơi này tới đây để bổn tôn thi triển phép thuật!"
"Còn về ngươi... Thôi, đây là lựa chọn của ngươi..."
Huyền La không hề khuyên bảo hắn. Qua vài ngày thăm dò Vương Lâm, hắn đã nắm rõ tính cách đối phương. Hắn rất rõ người trước mặt này tính tình quyết đoán, một khi đã hạ quyết tâm thì tuyệt sẽ không hối hận hay đổi ý.
"Vương Lâm này vô cùng phù hợp với yêu cầu của ta. Hắn tình nguyện đợi ngàn năm để khai mở ký ức bị phong bế của bằng hữu hắn, đó là có nghĩa khí! Hắn không muốn một mình rời đi, mà mong muốn tất cả mọi người cùng được rời đi. Điểm ấy chính là có nhân từ!"
"Hắn lại không từ bỏ người yêu, dù chết cũng không hối tiếc. Đó là có tình!"
"Một người có nhân, có tình, có nghĩa như vậy, nếu Đạo Cổ nhất mạch của ta không từ bỏ hắn, đối với hắn có ân đức thì hắn nhất định sẽ có ngày không oán không hối bảo vệ cho Đạo Cổ nhất mạch chúng ta, cho đến vĩnh hằng!"
Đôi mắt Huyền La lặng lẽ lóe lên ánh sáng, trong lòng đã có quyết định.
Vương Lâm nhìn sâu vào mắt Huyền La, lần nữa vái sâu một cái, sau đó cùng Lam Mộng Đạo Tôn đang trầm mặc mà rời đi.
Còn về Thác Sâm, sau khi Vương Lâm quyết định xong, hắn mang theo sự do dự không biết có nên chuyển thế đầu thai hay chăng, mờ mịt bước vào tinh không vô tận. Hắn muốn suy nghĩ cho thật thấu đáo một phen.
Trong tinh không vô tận có một vùng ánh sáng như ngọc thoắt ẩn thoắt hiện, tuyệt mỹ vô cùng. Chẳng qua vẻ đẹp đó giờ phút này hiện lên trong mắt Vương Lâm lại như khó lòng phân biệt được hư thực.
Một hồi lâu sau, hắn thu hồi ánh mắt khỏi tinh không, biến thành một đạo cầu vồng, nhanh chóng bay đi. Nơi hắn muốn đến chẳng phải nơi nào khác ngoài La Thiên, mà là hướng về phía Đông Lâm Tinh năm đó.
Đông Lâm Tinh năm đó sụp đổ, chỉ để lại một cái khe nứt. Nơi đó thông tới thế giới bị đóng băng trong đệ nhị hoa.
Trước khi r���i đi, Vương Lâm còn có một chuyện muốn làm. Đây là lời hứa năm xưa của hắn. Vương Lâm đã từng hứa với Cổ Thần Vân Na kia rằng sẽ mang nàng rời khỏi thế giới phong bế.
Trong La Thiên Tinh Vực, tại một nơi rất xa cổng vàng, là Đông Lâm Tinh đã sụp đổ năm xưa. Dù cổng vàng ở rất xa xôi, nhưng đứng tại nơi này vẫn có thể thấy kim quang tràn ngập, sáng rực trong tinh không.
Tại thế giới bị đóng băng trong cái khe, trong tinh không giống như một vết thương lớn, thoắt ẩn thoắt hiện. Thỉnh thoảng có một luồng hàn khí lan ra, lúc này bị kim quang tràn ngập, nhuộm thành màu vàng.
Giờ phút này, bên ngoài cái khe, tinh không vặn vẹo, thân ảnh Vương Lâm hiện ra. Ánh mắt hắn lấp lánh tinh quang, nhìn về phía cái khe, thân ảnh nhoáng lên một cái đã tức thì tới gần. Hai tay hắn phát ra u quang, khí tức Đạo Cổ lưu chuyển khắp toàn thân, ngưng tụ ở hai tay, hóa thành lực lượng Tê Thiên, hướng về phía cái khe mà xé mạnh một cái.
Tinh không ầm vang. Giữa tiếng nổ ầm ĩ này, cái khe nứt kia theo tiếng quát của Vương Lâm liền bị xé toang ra một lần nữa, khiến hàn khí từ trong đó lan tỏa ra càng nhiều hơn, lộ ra thế giới bị đóng băng ở bên trong.
Nơi đệ nhị hoa bị đóng băng này, chỉ có một nơi duy nhất không bị băng phong, chính là vùng thiên địa mà Huyền La đã phong tỏa từ trước. Dù lúc này lực lượng của Huyền La đã tiêu tán, nhưng nó vẫn tồn tại như cũ.
"Vân Na! Ta tới đưa ngươi ra ngoài đây!" Vương Lâm đứng bên ngoài cái khe, hướng vào trong đó, truyền đi một đạo thần niệm. Thần niệm của hắn gào thét vang dội, lan tỏa khắp thiên địa bị băng phong, truyền về phía xa xa.
Trong thế giới bị đóng băng này, ở trên một đài đá rất lớn, Vân Na đang tĩnh tọa. Nàng từ từ mở hai mắt, ngẩng đầu nhìn về tầng băng phía xa xa, khóe môi nở một nụ cười.
"Tới rồi sao..." Nàng nhắm mắt lại, từ mi tâm lan ra một làn mây khói mờ ảo, rồi biến mất trong tầng băng.
Vùng mây khói đó như tơ tằm mờ ảo, lao thẳng về phía Vương Lâm đang truyền thần niệm, chẳng mấy chốc đã xuất hiện ở lối vào thông với La Thiên!
Nàng thấy Vương Lâm ở đó! Chẳng qua, giữa hai người vẫn còn có tầng băng ngăn cách.
"Ta được chủ nhân sáng tạo ra, bảo vệ Đông Lâm Tông. Đây là ân nghĩa. Ta đã lưu lại thân thể Cổ Thần, để lại toàn bộ sinh cơ ở nơi này, hóa thành lực lượng nuôi dưỡng nơi này, lấy đó để báo ân... Từ nay về sau, ta cùng nơi này không còn có bất kỳ liên hệ gì nữa, cũng không còn vướng bận gì nữa."
"Xin hãy giúp ta ra bên ngoài, mang hồn ta đi..." Thần niệm của Vân Na truyền tới.
Nhìn hồn phách của Vân Na trong tầng băng, Vương Lâm hiểu được tâm tư của nàng. Lúc trước khi Vương Lâm tiến vào trong đệ nhị hoa, Vân Na cũng đã đưa ra thỉnh cầu, nhưng lại không quyết đoán tách hồn theo như vậy.
Mà phải đợi tới khi Vương Lâm chính thức vượt qua ngũ hoa bát môn, mở được đại môn của động phủ xong, nàng mới tách hồn ra mà tới đây.
Việc này cũng không thể trách nàng. Dù sao phân hồn đối với Vân Na vô cùng trọng yếu, nàng hiển nhiên phải cẩn trọng.
Vương Lâm giờ phút này cũng không suy nghĩ thêm, xé mở cái khe này, hướng về phía tầng băng há miệng phun ra một luồng tu vi Đạo Cổ cùng khí tức dung hợp bổn nguyên.
Khí tức n��y vô hình vô ảnh, trong tích tắc khi đụng vào tầng băng trong cái khe phía trước, tầng băng liền vang lên tiếng "răng rắc" vọng khắp tinh không. Đồng thời tầng băng liền xuất hiện vô số vết nứt li ti, sụp đổ từng tầng từng lớp.
Tầng băng mở toang ra, hồn phách của Vân Na theo một khe hở nhỏ mà chui ra, cuối cùng trong nháy mắt khi tầng băng sụp đổ trên phạm vi rộng lớn, hồn nàng liền tràn ra, ngưng tụ lại, hóa thành hình dáng ban đầu của mình, từ trong cái khe bay ra, chỉ nhoáng một cái đã hiện ra trong tinh không mênh mông.
Nàng nhìn tinh không, thần sắc bình tĩnh, chẳng hề có lấy một chút gợn sóng. Chẳng qua, nhìn một hồi lâu sau, nàng xoay người hướng về phía Vương Lâm vái sâu một cái.
"Cảm ơn ân tương trợ của công tử."
"Đây là lời hứa của Vương Lâm đối với ngươi, cũng là một sự trao đổi với một giọt máu của ngươi, không cần cảm tạ. Chẳng qua ngươi phải nghĩ cho thật kỹ, muốn rời đi thì ở lại sinh sống trong Động Phủ Giới này, hay là tới Tiên Cương đại lục! Nơi đó cũng là nơi Đông Lâm Tông ngự trị, cũng là cố hương của chủ nhân Thất Thải Tiên Tôn của ngươi!"
"Ngươi nếu muốn ở lại nơi này thì cứ tự do mà đi... còn nếu muốn tới Tiên Cương đại lục, thì cần phải chịu nỗi khổ chuyển thế đầu thai ngàn năm!"
Ánh mắt Vương Lâm nhìn lên hồn phách Vân Na, khẽ lắc đầu mà nói.
Vân Na bình tĩnh lắng nghe Vương Lâm nói, trầm tư trong chốc lát, nhìn về tinh không phía trước, rồi nhẹ giọng trả lời.
"Chuyển thế đầu thai đi... Ngàn năm... Chẳng phải quá dài..."
Vương Lâm nhìn thấy vẻ khổ sở của một người không biết trước tương lai nơi Vân Na. Có lẽ đối với nàng, chuyển thế đầu thai lại chính là con đường tốt nhất.
Vương Lâm cũng không nói gì thêm, tay phải giơ lên, lòng bàn tay ngửa. Thân thể Vân Na nhẹ nhàng bay tới gần, cuối cùng hóa thành một vùng ánh sáng lớn cỡ nắm tay, lơ lửng trong lòng bàn tay hắn.
Vương Lâm nắm tay lại, thu đám ánh sáng đó vào không gian trữ vật, nhìn thoáng qua thế giới bị đóng băng trong cái khe, rồi xoay người rời đi.
Tinh không của cả Động Phủ Giới đều quen thuộc với hắn. Vừa cất bước, tốc độ Vương Lâm cũng không nhanh mà nhìn khắp bốn phía, tựa như muốn ngắm nhìn nơi này một lần cuối trước khi rời đi.
Ngoài lời hứa với Vân Na, Vương Lâm còn có một nữ tử nữa. Nàng ở trong Vân Hải Tinh Vực, tên là Phàn San Lộ.
Phàn San Lộ này cũng là một nữ tử đáng thương. Nàng là Nhất Phi của Thất Thải Tiên Tôn, cũng là em gái của Phàn San Mộng. Nàng đã ở nơi này lâu lắm rồi, cuối cùng bị tỷ tỷ của nàng đưa vào trong huyễn cảnh, muốn đoạt lấy thệ huyết của Vương Lâm.
"Nàng là người của Tiên Cương đại lục, không cần chuyển thế đầu thai cũng có thể rời đi..."
Vương Lâm bước tới, vượt qua La Thiên, đi tới Vân Hải, hướng về sâu trong Vân Hải Tinh Vực, đi tới cái khe không gian của Phàn San Lộ.
Ngoài chuyện mang Phàn San Lộ đi, còn có một việc Vương Lâm suýt nữa đã quên. Nhưng giờ phút này, khi đại môn của động phủ đã mở ra, trong tháng cuối cùng trước khi rời đi, hắn lại chợt nhớ tới.
Hắn từng hứa hẹn với một người rằng sẽ cho hắn tu vi, cho hắn một thân thể. Người đó là một hồn phách đang ở trong không gian trữ vật của hắn, đã rất lâu, rất lâu rồi.
Bản chuyển ngữ này, ẩn chứa bao tâm tư của dịch giả, xin được lưu giữ nguyên vẹn tại truyen.free.