Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 1801: Có điều cổ quái, có vấn đề, có bảo bối

Thiên Ngưu Châu, một trong những châu thuộc Đông Châu trên Tiên Cương đại lục, nằm ở một vùng đất hoang vu, bốn bề núi non trùng điệp bao bọc. Từ trên cao nhìn xuống, khắp Thiên Ngưu Châu hầu như toàn là núi non bạt ngàn.

Truyền thuyết kể rằng, Thiên Ngưu Châu có lẽ là do một hung sát thiên ngoại bị Tiên Tổ giết chết mà thành. Lại có truyền thuyết khác, bảy mươi hai châu của Tiên Tộc trên Tiên Cương đại lục, thực chất mỗi một châu đều là một trận pháp khổng lồ, dùng để trấn áp bảy mươi hai hung sát thiên ngoại!

Ngay cả ba mươi sáu quận của Cổ Quốc cũng tồn tại truyền thuyết tương tự, chỉ có điều thực hư ra sao thì bởi lẽ năm tháng đã quá đỗi xa xưa. Giờ đây, rất ít người còn biết được. Có lẽ chỉ những nhân vật chí tôn như Cửu Dương, hoặc các hoàng tộc trong tiên cổ lưỡng tộc mới nắm rõ mà thôi.

Đối với những tu sĩ khác mà nói, việc trấn áp hay không chẳng hề quan trọng, bởi họ cũng không cảm nhận được sự tồn tại của hung sát mà chẳng biết thực hư kia.

Theo truyền thuyết lưu truyền từ xa xưa tại Thiên Ngưu Châu, sở dĩ nơi đây núi non trùng điệp như vậy, thực chất mỗi một dãy núi đều là xương cốt của hung sát kia mà thành.

Tại Thiên Ngưu Châu, có hai tông môn vô cùng nổi danh là Quy Nhất Tông và Đại Hồn Môn.

Hai tông phái này cực kỳ khổng lồ, chiếm giữ Thiên Ngưu Châu, hơn nữa còn được liệt vào hai trong số cửu t��ng thập tam môn của Đông Châu! Đệ tử môn hạ đông đảo, nhưng bởi vì Thiên Ngưu Châu quá lớn, hầu như tương đương với mấy chục động phủ giới, do đó phần lớn cũng hiếm khi gặp gỡ, bằng hữu tuy có nhưng cũng chẳng mấy.

Đại Hồn Môn kia lại vô cùng quỷ dị, công pháp tu luyện thì không kể, điều quan trọng nhất chính là Hồn Huyễn!

Phàn San Mộng, chính là đệ tử của Đại Hồn Môn, nàng tu luyện thiên về Huyễn Thuật nhiều hơn. Nàng đã có thể sử dụng một số thủ pháp của Đại Hồn Môn. Nghe nói Huyễn Thuật của Đại Hồn Môn tu luyện tới cực hạn có thể hóa thành cửu trọng, cuối cùng đạt tới cảnh giới Huyễn Thuật kinh thiên động địa.

Về phần Quy Nhất Tông, họ tu luyện chính là Ngũ Hành Thuật, còn có khôi giáp đặc biệt có thể mượn sức tạo hóa, tiếng tăm lẫy lừng.

Bên dưới hai đại tông phái là Quy Nhất Tông và Đại Hồn Môn còn có vô số tiểu phái rải rác, phân tán khắp Thiên Ngưu Châu, đều chịu sự chi phối của hai tông môn này, giống như chư hầu phải triều bái, cứ cách một khoảng thời gian lại phải cống nạp lễ vật.

Năm đó Thất Đạo Tông của Thất Thải Tiên Tôn cũng là một trong số những môn phái như vậy, chẳng qua bởi vì kết thành song tu đạo lữ với đệ tử của Đại Hồn Môn, nên trong Thiên Ngưu Châu này được Đại Hồn Môn che chở, hơn nữa cùng vì thiên tư kinh người của Thất Thải Tiên Tôn mà được Đại Hồn Môn trọng vọng.

Chẳng qua là mấy thập niên gần đây, bên trong Quy Nhất Tông bỗng nhiên xuất hiện một đệ tử kiệt xuất tên là Vân Dật Phong. Người này nghe đồn đã bế quan rất lâu, sau khi xuất quan tu vi phi phàm, đã khiêu chiến toàn bộ đệ tử kiệt xuất của Đại Hồn Môn, thắng tất cả mọi người, ngay cả trưởng lão bình thường của Đại Hồn Môn cũng không địch nổi người này.

Do đó, danh tiếng của Vân Dật Phong vang dội gấp bội, mơ hồ dần trở thành nhân vật đứng đầu trong số các đệ tử thế hệ này của Thiên Ngưu Châu!

Thậm chí còn có người xếp hắn vào hàng ngũ tứ đại thiên tài đã tồn tại từ lâu của Đông Châu, xếp thứ năm!

Nhưng Vân Dật Phong này cũng rất mực khiêm nhường, thường thường nếu có người so sánh hắn với t�� đại thiên tài của Đông Châu, hắn sẽ lắc đầu, không phải tự nhận mình kém cỏi, mà là lộ rõ sự khinh miệt đối với những kẻ đó.

Thời gian thấm thoắt thoi đưa. Trong một lần tỷ thí giữa Quy Nhất Tông và Đại Hồn Môn mười năm trước, Vân Dật Phong một kiếm quét ngang, đánh trọng thương chín đệ tử và ba trưởng lão Đại Hồn Môn.

Khi đó có người lại xếp hắn vào tứ đại thiên tài của Đông Châu, hắn đã thốt ra một câu nói khiến tất cả các tông phái của Thiên Ngưu Châu đều phải kinh hãi.

"Một kiếm của ta có thể khiến rất nhiều người trọng thương, cho dù là tứ đại thiên tài kia ta cũng dám đánh một trận, thắng bại chưa biết, nhưng tuyệt đối không thể khiến ta lùi dù chỉ nửa bước!"

"Thế nhưng trong thiên địa này, lại có một tu sĩ tu đạo hơn hai ngàn năm, trước mặt người đó, ta không dám rút kiếm!"

"Đừng nói là ta, cho dù là tứ đại thiên tài kia, trước mặt người đó, làm sao xứng danh thiên tài? Trong mắt ta, trong thiên địa này, thế hệ tu sĩ đời này, không ai xứng làm đối thủ của hắn!"

Những lời này sau khi th��t ra đã tạo nên sóng gió kinh thiên, khiến mọi người phải chấn động. Tất cả những ai nghe được câu này đều không khỏi chấn động, trong đầu không ngừng nảy ra cùng một suy nghĩ.

Người này rốt cuộc là ai! Ai lại có thể khiến cho Vân Dật Phong nói ra những lời như thế, khiến cho hắn trước mặt người đó không dám rút kiếm?

Tu sĩ hơn hai ngàn năm mà có thể làm được điều này, nếu hết thảy là thật, vậy tứ đại thiên tài của Đông Châu quả thực không xứng danh thiên tài trước mặt người đó!

Những lời này đồng thời gây ra chấn động nhưng cũng bị vô số người hoài nghi, thế nhưng tất cả những lời chất vấn đó chẳng hề được Đại Hồn Môn để tâm. Dường như đệ tử Đại Hồn Môn cũng hoàn toàn thừa nhận điều này!

Loại biến cố quỷ dị này lại một lần nữa khiến mọi người xôn xao, sóng gió kinh thiên. Sự im lặng của Đại Hồn Môn dường như càng khiến cho tu sĩ các môn phái khác nảy sinh muôn vàn suy đoán!

Người này rốt cuộc là ai!

Hắn có thể khiến Vân Dật Phong không dám rút kiếm, có thể khiến tứ đại thiên tài không x���ng danh thiên tài, có thể khiến Đại Hồn Môn nghe xong không dám phản bác, dường như chấp nhận rằng trong thiên địa này quả thực có một người như thế tồn tại! Ngay cả Quy Nhất Tông, đối với những lời nói của đệ tử mình, cũng chẳng có chút phản ứng nào. Giống như họ cũng biết về sự tồn tại của người ấy!

Người này, rốt cuộc là ai!

Người ấy sẽ xuất hiện. Sau khi người ấy xuất hiện, các ngươi sẽ rõ!

Đây là lời cuối cùng từ miệng Vân Dật Phong mang theo những tin tức có liên quan tới người thần bí ấy.

Chuyện này dù đã qua mấy năm nhưng những lời đồn liên quan tới người thần bí này vẫn không hề lắng xuống trong Thiên Ngưu Châu, nhất là sau khi được truyền miệng qua miệng người này người khác thì lại càng trở nên sôi sục.

Chẳng qua đây là một vấn đề không có lời giải đáp, những người biết đáp án này thì chẳng ai chịu hé răng!

Sau một thời gian nữa, những lời đồn này cũng dần dần không còn xôn xao nữa. Từ từ lắng đọng lại trong lòng những người nghe thấy. Có lẽ có một ngày, bọn họ sẽ có thể biết ngư��i này rốt cuộc là ai.

Thương Long Tông, chính là một trong những tông môn hạng trung tại Thiên Ngưu Châu. Phạm vi sơn môn này có thể sánh ngang với gần nửa Côn Hư tinh vực. Đối với tu sĩ trong động phủ giới mà nói, tuy nó còn không bằng Lôi Tiên Điện hay Liên Minh tu chân năm đó, nhưng cũng là vô cùng đồ sộ. Thế nhưng trên Tiên Cương đại lục này, tông môn này cũng chỉ ở mức bình thường mà thôi.

Nghe nói trên Tiên Cương đại lục có ba vạn tiên môn đạo tông, thực hư ra sao không rõ nhưng mỗi tông phái đều có nét đặc trưng riêng. Đây quả là sự thực. Thương Long Tông này tên gọi tuy có liên quan tới rồng nhưng thực tế công pháp đệ tử tu luyện lại chẳng hề liên quan tới rồng chút nào.

Đệ tử Thương Long Tông hầu hết đều am hiểu việc sử dụng cơ quan và khôi lỗi, dùng chúng làm phụ trợ để triển khai thần thông. Thường thường đệ tử nhập môn sau khi có thể tự mình luyện chế được khôi lỗi liền ra ngoài hành tẩu. Về khôi lỗi cũng phân chia cấp bậc khác nhau, uy lực cũng bất đồng.

Trong đó, ưu việt nhất ngoài một số cơ quan bằng loại g�� đặc biệt ra thì chính là khôi lỗi được luyện chế từ thân thể hung thú hay tu sĩ.

Thuật này cũng chẳng có gì huyền diệu, thường thường các tông phái đều tu luyện đôi chút. Nhưng Khôi Lỗi Thuật của Thương Long Tông lại có điểm thần kỳ riêng, có thể chuyển hóa thành thân thể, đạt được cảnh giới vạn cổ bất diệt.

Nghe nói người đầu tiên đạt tới tu vi Không Kiếp của Thương Long Tông, thái thượng trưởng lão Đỗ Thanh, là một khôi lỗi. Bình thường nhìn chẳng khác gì người thường, chỉ khi thi triển thần thông mới có thể nhìn rõ thân thể khôi lỗi của hắn.

Tại Thiên Ngưu Châu, hung danh của Thương Long Tông lẫy lừng. Đám đệ tử, thậm chí cả trưởng lão, đều có thể dùng mọi loại thủ đoạn để đạt được thứ mình muốn, càng không cần nói đến chuyện giết người đoạt bảo.

Chẳng qua bởi vì có thái thượng trưởng lão Đỗ Thanh và mối quan hệ mật thiết với Đại Hồn Môn, cho nên trong Thiên Ngưu Châu này chúng hoành hành ngang ngược, rất ít tông phái dám cả gan trêu chọc.

Thương Long Tông này muốn giết người cướp của cũng sẽ chọn lựa đối tượng, nếu không tiện trêu chọc thì sẽ tránh xa. Bọn họ chủ yếu chọn những mục tiêu là tu sĩ ngoại châu. Nếu có tu sĩ đi ngang qua Thiên Ngưu Châu thì chính là đối tượng tốt nhất để ra tay.

Mỗi năm, tông phái này có rất nhiều đệ tử chu du bên ngoài, sưu tầm các loại tin tức, hồi báo về tông môn. Nếu có kẻ gặp phải kẻ địch thì thường triệu tập đồng môn t��i bao vây công kích ngay.

Khang Nhân là một đệ tử đời thứ ba của Thương Long Tông. Người này trời sinh tính tình giảo hoạt tàn nhẫn, hung danh lẫy lừng trong đám đệ tử đời thứ ba, rất được Thương Long Tông trọng vọng. Ánh mắt hắn cực kỳ độc ác, thường liếc mắt một cái là nhìn ra đối phương có thể ra tay hay không, sẽ không rước họa về cho tông phái.

Tướng mạo hắn thoạt nhìn như một công tử, khó có thể hình dung được sự ác độc của hắn. Dù là đệ tử đời thứ hai cũng hầu hết không muốn chọc vào hắn.

Một ngày nọ, Khang Nhân đang phi hành trên không trung, hai mắt híp lại, chuẩn bị đi tới biên giới Thiên Ngưu Châu xem có gặp phải người ngoại châu nào hay không. Nhưng đang phi hành thì từ xa trên bầu trời đột nhiên xuất hiện dị biến.

Hắn thấy trên bầu trời đột nhiên xuất hiện một vết nứt không gian. Một luồng u quang lóe lên trong chớp mắt. Một thân ảnh từ bên trong bay ra, phía sau lưng thân ảnh này dường như còn có một chiếc quan tài, trong chớp mắt liền rơi xuống đất.

Tất cả mọi chuyện đều phát sinh trong khoảnh khắc ngắn ngủi, hầu như đồng thời khi thân ảnh đó bay ra thì vết nứt liền tiêu tán, tựa như chưa từng xuất hiện trên đời.

Biến cố bất ngờ này khiến cho Khang Nhân sửng sốt. Hắn dụi dụi mắt. Loại chuyện này hắn chưa từng gặp qua. Nhìn thoáng qua bầu trời nơi vừa xuất hiện vết nứt kia, hắn thậm chí có cảm giác mình vừa nhìn thấy ảo ảnh.

Nhưng rất nhanh hắn lại cảm thấy hứng thú, hai mắt sáng bừng, thân hình nhoáng lên liền bay nhanh về phía thân ảnh mang quan tài trên lưng.

Có điều cổ quái, ắt có vấn đề, có vấn đề, ắt có bảo bối.

Trái tim Khang Nhân đập thình thịch. Thương Long Tông do Đỗ Thanh sáng lập ra. Người này lúc ban đầu khi sáng lập tông phái đã lưu lại trong môn quy, câu nói đầu tiên chính là lời này.

Đến tận nhiều năm sau, những lời nói này đều được đám đệ tử Thương Long Tông khắc ghi trong lòng, tôn sùng như lời châu ngọc.

Có điều gì cổ quái ắt hẳn có vấn đề. Nơi có vấn đề phần lớn đều ẩn chứa bảo bối. Khang Nhân dốc toàn lực tăng tốc, cũng cẩn thận xuất ra Pháp Bảo hộ thân, hóa thành một đạo cầu v���ng nhanh chóng lao vút đi. Rất nhanh phía trước hắn đã truyền tới tiếng ầm vang trầm đục.

Chỉ thấy ngọn núi từ xa bị thân ảnh mang quan tài trên lưng kia đâm vào, cả sườn núi vì vụ va chạm này mà sụp đổ hơn phân nửa, giữa đống đá vụn lộ ra một thanh niên tóc bạc nằm bất động.

Thân thể thật cường tráng.

Hai mắt Khang Nhân lóe lên vẻ tham lam, cẩn trọng tiến lại gần.

Bản dịch này được thực hiện độc quyền bởi truyen.free, hân hạnh phục vụ quý độc giả.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free