Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 1802: Mang hung thần về phủ

Khang Nhân đầu tiên đi quanh quẩn vài vòng, cẩn thận quan sát một lát rồi mới chầm chậm tiến đến gần ngọn núi đã sụp đổ một nửa kia. Hắn dừng lại cách Vương Lâm mấy chục trượng.

Hắn đăm đắm nhìn Vương Lâm đang nằm đó, ánh mắt không giấu nổi vẻ hưng phấn và tham lam.

Thân thể cường hãn đến nhường này, ngoại trừ Cổ Quốc ra thì quả là cực kỳ hiếm thấy! Nhìn dáng vẻ của người này, mi tâm không có tinh điểm, hẳn không phải Cổ Thần nổi danh nhờ khí lực. Mà trên thân thể hắn cũng không hề có khí tức đặc thù của Cổ Tộc. Vậy người này không phải tu sĩ của Cổ Quốc!

Là một tu sĩ mà lại sở hữu thân thể cường đại đến nhường này, thật không ngờ! Chẳng hay hắn tu thành bằng cách nào!

Khang Nhân liếm môi, trái tim đập càng lúc càng nhanh. Hắn cảm thấy kỳ ngộ lúc này của mình quả là một cơ duyên trời ban!

Hắn nào ngờ mình chỉ phi hành bình thường trên trời mà lại có thể gặp được một kỳ ngộ tự động rơi xuống trước mặt.

Sinh khí của người này đã tiêu tán toàn bộ, rơi vào trạng thái chết giả rồi, vừa lúc có thể dùng để ta luyện chế khôi lỗi. Có được loại khôi lỗi này, ta ở trong Thương Long Tông nhất định có thể quét ngang đám môn nhân đời thứ hai! Thậm chí có thể được lão tổ coi trọng mà thu nhận làm đệ tử, một bước lên trời!

Khang Nhân nghĩ tới đây, lòng càng hưng phấn, thần sắc trở nên vô cùng kích động.

Nhưng dù kích động, hắn vẫn không quên việc phải cẩn thận, dừng lại cách Vương Lâm mấy chục trượng, thậm chí còn chuẩn bị sẵn sàng nếu có gì không ổn sẽ bỏ chạy về gọi đồng môn đến. Dẫu sao, nếu một mình hắn không nuốt nổi thì báo lên môn phái cũng coi là lập đại công.

Tay phải hắn giơ lên bắt quyết, lập tức trên cổ tay xuất hiện một khe nứt rồi tiêu tán. Từ trong khe nứt ấy bay ra một ngọc giản. Ngọc giản này vừa xuất hiện liền có một luồng khí tức cuồng bạo mơ hồ tỏa ra.

Nắm lấy miếng ngọc giản này, Khang Nhân không cần nghĩ ngợi, trực tiếp ném về phía trước. Ngọc giản liền hóa thành một vùng u quang bay thẳng tới Vương Lâm, trong nháy mắt rơi lên ngực hắn, nổ tung ầm một tiếng. Đất đai rung chuyển, một luồng lực lượng trùng kích kinh khủng bộc phát.

Trong luồng lực lượng trùng kích này, thân thể Khang Nhân liên tục lùi lại mấy trăm trượng, vẻ hưng phấn trong hai mắt càng thêm đậm nét.

Hắn không hề có phản ứng. Hắn không chết thì cũng đã bất tỉnh rồi!

Khang Nhân cười dài, nắm chắc thời cơ, thân thể chợt lóe liền lao về phía trước, trong nháy mắt đã tới bên cạnh Vương Lâm.

Lực lượng nổ tung của ngọc giản tuy lớn, nhưng đối với thân thể Vương Lâm lại không thể tạo thành chút thương tổn nào. Trên thực tế, loại ngọc giản chỉ có uy lực Tịnh Niết này thì dù mười cái tới trăm cái cũng không thể lay chuyển nổi thân thể Vương Lâm.

Còn về Tị Thiên Quan ở sau lưng Vương Lâm thì vẫn hòa hợp với khí tức của thân thể hắn như cũ. Đừng nói Khang Nhân không thể gây thương tổn, dù là tu sĩ có tu vi mấy lần Huyền Kiếp cũng khó lòng làm được điều này.

Khi tới gần Vương Lâm, hai mắt Khang Nhân đột nhiên sững lại, đăm đắm nhìn Tị Thiên Quan phía sau lưng Vương Lâm. Hắn thấy nữ tử tựa như đang ngủ say bên trong. Nữ tử này không phải tuyệt mỹ nhưng dáng vẻ đang say ngủ của nàng lại khiến hai mắt Khang Nhân lộ rõ tà niệm.

Ha ha, vừa rồi nhìn không kỹ, hóa ra nơi này còn có một nữ tu. Tốt, tốt, tốt, luyện nữ tu này thành khôi lỗi, từ nay về sau chuyên hầu hạ Khang Nhân ta cũng là một chuyện sung sướng biết bao!

Khang Nhân liếm môi, hai tay bắt quyết chỉ về phía bầu trời phía sau. Trên cổ tay hắn lại xuất hiện thêm một khe nứt. Một cái lưới lớn từ trong khe nứt chợt lóe lên, trực tiếp bao phủ cả Vương Lâm và quan tài phía sau lưng hắn, bị Khang Nhân phong ấn.

Sau đó, Khang Nhân vung tay áo lên, hóa thành một làn hắc phong cuốn theo thứ mà hắn tự cho là cơ duyên bay thẳng về phía xa.

Phi vụ này lời lớn rồi! Ha ha, quả nhiên ông trời có mắt, muốn ban cho ta một cơ duyên lớn!

Khang Nhân hưng phấn nhanh chóng bay đi. Hắn không dám dừng lại chút nào. Giờ phút này, ý niệm duy nhất trong đầu hắn là nhanh chóng trở về tông môn để luyện hóa khôi lỗi!

Sơn môn của Thương Long Tông là một sơn cốc cực lớn nằm trong vùng núi non tràn ngập độc chướng. Tông phái này còn đào khoét những ngọn núi bên cạnh, hóa thành vô số thạch thất làm động phủ cho môn nhân.

Dãy núi liên miên không dứt này trông như một biên giới mà người ta có thể nhìn thấy ngay khi liếc mắt qua. Nơi đây tồn tại hơn năm vạn đệ tử Thương Long Tông. Chẳng qua bình thường họ đều xuất ngoại hoặc bế quan, trừ những đại hội của tông phái hàng năm thì đám người này rất ít khi gặp mặt.

Khang Nhân hóa thành một đạo cầu vồng gào thét lao tới gần sơn môn. Độc chướng nơi đây tuy tràn ngập kịch độc nhưng đều tự động tránh sang hai bên, hiển nhiên người này có mang vật tị độc theo.

Nhảy vào trong độc chướng, rất nhanh phía trước Khang Nhân hiện ra một sơn cốc cực lớn như ẩn như hiện. Bên trong sơn cốc ấy có vô số lầu các, mơ hồ có thể nhìn thấy từ xa.

Khang Nhân vừa mới bước vào trong sơn cốc, đột nhiên một tiếng quát khẽ từ bên trong vang lên.

Kẻ nào xông vào cốc, lập tức báo danh. Trong ba nhịp thở không báo, tự gánh hậu quả.

Hư Vân, ngươi có ý gì!

Hai mắt Khang Nhân lóe lên hàn quang, thân thể đứng ngoài sơn cốc, vọng tiếng vào trong.

Ồ? Hóa ra là Khang sư đệ. Sương mù quá dày đặc, không thấy rõ mọi vật. Khang sư đệ không phải xuất ngoại tìm kiếm sao, sao lại nhanh chóng trở về như vậy. Cái lưới phía sau ngươi mang theo thứ gì thế?

Giọng nói không nhanh không chậm truyền ra. Chỉ thấy từ trong cốc có một thanh niên lưng gù bước ra.

Thanh niên cực kỳ anh tuấn, chỉ tiếc là lưng gù, kết hợp với tướng mạo lại khiến người ta cảm thấy không hợp lý.

Ngươi lo chuyện bao đồng vừa thôi!

Khang Nhân hừ lạnh, thân th�� chợt lóe, lao vào trong sơn cốc, trong nháy mắt liền biến mất. Ánh mắt thanh niên lưng gù lóe lên vẻ ác độc, đăm đắm nhìn hướng Khang Nhân rời đi, cười lạnh một tiếng.

Có chuyện, có gì đó cổ quái, có bảo bối!

Trầm ngâm một chút, thân thể hắn chợt lóe, lưu lại một khôi lỗi làm thay công việc của mình, bản tôn hướng về phía sơn cốc bay đi.

Nói về Khang Nhân, hắn hóa thành một đạo cầu vồng bay vọt trong sơn cốc, tiến thẳng tới một ngọn núi ở phía xa, lập tức tới gần rồi chui vào trong động phủ. Vừa vào tới nơi, tay trái hắn liền vung lên.

Cánh cửa động phủ chậm rãi đóng lại, cũng thiết lập phong ấn, khiến cánh cửa này trở nên cực kỳ chắc chắn. Nhưng hắn vẫn còn lo lắng, phất tay một cái. Lập tức chín con khôi lỗi với tuổi tác không đồng đều đồng loạt biến ảo ra, bảo vệ cánh cửa.

Cùng lúc đó, trong động phủ còn có hai con khôi lỗi gỗ đen kịt, trong nháy mắt Khang Nhân tiến vào, trong mắt chúng liền lộ ra u quang.

Khang Nhân cũng chẳng thèm nhìn, lướt qua hai con khôi lỗi này, nhanh chóng đi sâu vào trong động phủ. Trên đỉnh động phủ có một viên dạ minh châu lớn bằng nắm tay, tỏa ra ánh sáng nhu hòa, mơ hồ chiếu sáng khắp động phủ. Chẳng qua vì ánh sáng không nhiều nên nơi đây có vẻ hơi âm u.

Trên mặt đất có một trận pháp rộng khoảng mười trượng, dưới ánh dạ minh châu, trận pháp phát ra những luồng khí tức màu tím. Luồng khí tức này lượn lờ bao quanh khiến trận pháp thoạt nhìn trông cực kỳ quỷ dị.

Dừng lại bên cạnh trận pháp, Khang Nhân vung tay phải lên, lập tức Vương Lâm bị hắn đưa vào trong trận pháp.

Hưng phấn xoa hai tay, Khang Nhân khoanh chân ngồi xuống, đăm đắm nhìn trận pháp với sương mù lượn lờ, hai mắt bừng sáng.

Phải nhanh chóng luyện hóa thành công một chút. Hư Vân kia rất âm độc. Hắn thấy ta đưa khôi lỗi về, nói không chừng sẽ nảy sinh tâm tư khác!

Khang Nhân vung tay phải lên, lập tức mười phần tài liệu luyện chế khôi lỗi của Thương Long Tông bay ra, tiến vào trong trận pháp.

Cùng lúc đó, tay trái hắn bắt quyết, đặt mạnh lên trận pháp. Trận pháp lập tức ầm vang, từ từ vận chuyển. Sương mù bốc lên như suối, chuyển động theo trận pháp. Một luồng địa hỏa bị trận pháp này mạnh mẽ hấp thu từ sâu trong lòng đất, tràn vào trong trận pháp, khiến cho cả động phủ này lập tức bị một luồng sóng nhiệt bao trùm.

Làn sóng nhiệt ập tới người Khang Nhân, khiến trán hắn toát mồ hôi.

Mỗi lần luyện chế khôi lỗi là lại phải phối hợp với địa hỏa. Nhiệt độ của địa hỏa này rất cao, trừ phi là bậc toàn năng có Hỏa Bổn Nguyên mới không ngại lực lượng của địa hỏa, thậm chí còn có thể mượn nó để tu luyện.

Chẳng hay bao giờ ta mới có thể trở thành bậc toàn năng...

Ánh mắt Khang Nhân lộ vẻ ước vọng, nhanh chóng điều khiển địa hỏa, chịu đựng sóng nhiệt, bắt đầu tế luyện.

Hắn không ngừng ném tài liệu vào trong trận pháp, thần sắc cực kỳ phấn chấn.

Mặc kệ ngươi là ai, đã rơi vào tay ta thì phải trở thành khôi lỗi của Khang Nhân ta! Nhất định phải luyện hóa ngươi!

Đồng thời với lúc trận pháp ầm vang mở ra, bên ngoài động phủ, trong một tòa động phủ thuộc một ngọn núi khác, thanh niên lưng gù đang cung kính đứng trước mặt một lão già tóc bạc.

Sắc mặt lão già này tím đen, tương phản với mái tóc bạc của hắn, vô cùng bắt mắt. Một luồng dao động tu vi Không Niết sơ kỳ lan tỏa từ thân thể hắn.

Chỉ chút việc nhỏ này mà ngươi cũng tới qu��y rầy lão phu bế quan! Khang Nhân tuy có oán thù riêng với ngươi nhưng...

Lão già nói tới đây liền ngẩng phắt đầu, ánh mắt tựa như xuyên thấu qua động phủ, nhìn về chỗ Khang Nhân.

Hắn cảm thấy trận pháp luyện chế khôi lỗi đã ầm ầm vận chuyển.

Sư tôn, khôi lỗi mà Khang Nhân mang về chắc chắn có điều cổ quái. Khang Nhân rất hiếm khi vội vàng như vậy. Đệ tử biết hắn từ nhỏ, việc này nhất định có vấn đề!

Khôi lỗi đó rất có khả năng là một bảo bối! Mong sư tôn ra tay đoạt lấy, ban thưởng cho đệ tử...

Thanh niên lưng gù lập tức quỳ xuống, thấp giọng nói.

Lão già nhìn về phía xa xa, hồi lâu đồng tử co rụt lại, đứng vụt dậy.

Thấy lão già đứng dậy, sắc mặt thanh niên lưng gù lộ rõ vẻ vui mừng.

Lấy nhiều địa hỏa như vậy, đích xác có vấn đề... Thôi, ngươi đi theo ta một chuyến, xem hắn rốt cuộc luyện chế khôi lỗi gì!

Lão già vung tay áo, đi ra khỏi động phủ. Thanh niên lưng gù hưng phấn vội vàng đi theo sau.

Trở lại với Khang Nhân, giờ phút này toàn thân hắn mồ hôi ướt nhẹp, thần sắc lại cực kỳ phấn chấn, không ngồi khoanh chân nữa mà chạy vòng quanh trận pháp, không ngừng đánh ra ấn quyết, không ngừng bỏ vào đủ loại tài liệu.

Vẻ kích động trong hai mắt hắn dâng lên kịch liệt.

Lúc này ta đã dùng toàn bộ tài liệu rồi. Khôi lỗi này một khi luyện thành công... Ha ha!

Khang Nhân hồn nhiên quên hết thảy, tốc độ chạy càng nhanh hơn.

Sương mù trong trận pháp tràn ngập toàn thân Vương Lâm. Địa hỏa bao trùm như thiêu đốt. Nhưng ngọn lửa bên ngoài thân không thể tạo thành chút thương tổn nào cho hắn, ngược lại như hưng phấn, không ngừng chui vào trong cơ thể hắn.

Đúng lúc này, hai mắt Vương Lâm đột nhiên mở bừng!

Trong tích tắc khi Vương Lâm mở mắt, ấn ký hình Văn Thú như thủy mặc trên tay phải hắn cũng đột nhiên mở bừng đôi mắt, hiện lên vẻ lạnh lùng tàn nhẫn đến đáng sợ. Truyện dịch được độc quyền phát hành trên truyen.free, trân trọng cảm ơn sự ủng hộ của quý độc giả.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free