[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 1967: Tiểu Vương Lâm!
Đạo Nhất Đại Thiên Tôn hừ lạnh một tiếng. Với tâm trí hắn, đương nhiên đã nhận ra hàm ý ẩn sâu trong lời nói của Võ Phong, nhưng giờ phút này nếu vì thế mà bỏ qua thì thật không cam lòng.
Đến sớm rồi... đúng ra phải đến muộn hơn mới phải... đợi những người khác đưa ra điều kiện, rồi sau đó mới tiến hành phán đoán... ôi.
Sở dĩ Đạo Nhất Đại Thiên Tôn đến sớm nhất, là vì hắn muốn là người đầu tiên chiêu mộ Vương Lâm. Hắn cho rằng mình đã phán đoán cực kỳ chính xác những thứ đối phương để tâm, sớm đưa ra có thể chấn nhiếp những người khác.
Nhưng lại không ngờ Võ Phong lại nói ra những lời này.
Đương nhiên còn chưa hết. Vật phẩm cuối cùng của bản tôn còn chưa đưa ra!
Ánh mắt Đạo Nhất lộ vẻ quyết đoán, tay phải giơ lên, nắm chặt thành quyền. Trong nháy mắt này, y phục toàn thân hắn lập tức cuốn động rồi lại nhanh chóng tĩnh lặng. Đạo Nhất chậm rãi mở nắm tay ra, bên trong lại bất ngờ xuất hiện một khối thủy tinh nhiều màu trôi nổi.
Vương Lâm, vật này là do đạo niệm của bản tôn biến thành, ngươi hãy kết hợp vào thân thể. Nếu ngươi tử vong, bản tôn sẽ bị thương. Mà nếu ta bị thương, ngươi lại không sao. Vật này chỉ tác dụng đơn phương lên bản tôn.
Có nó, ai dám động vào ngươi chính là địch với Đạo Nhất ta!
Trong lòng Đạo Nhất Đại Thiên Tôn cực kỳ đau đớn. Vật này đã là cực hạn của hắn rồi. Hắn vốn định nếu có thể không phải lấy vật này ra thì tốt, nhưng lại bị lời nói của Võ Phong khiến không thể không đưa ra món đồ quan trọng nhất.
Vật này vừa đưa ra, đôi mắt Võ Phong lập tức lộ vẻ ngưng trọng, liếc nhìn Đạo Nhất một cái rồi lại nhìn về phía Vương Lâm.
Đại Thiên Tôn rất ít khi lấy ra đạo tinh này. Có vật này ngươi có thể an toàn. Nhưng ta khuyên ngươi nên chờ Cửu Đế Đại Thiên Tôn một chút.
Võ Phong! Ngươi chẳng lẽ cảm thấy mình chiêu mộ vô vọng, đơn giản giả bộ làm người tốt, lấy việc này để kết thiện duyên sao?
Đạo Nhất Đại Thiên Tôn khẽ quát một tiếng.
Thế thì đã sao!
Võ Phong Đại Thiên Tôn cười nói. Hắn đúng là có tâm tư này. Hắn đã suy nghĩ qua, nếu Vương Lâm này đồng ý theo mình thì nhất định sẽ hậu đãi đối phương. Dù không theo thì coi như là kết thiện duyên, một mũi tên trúng hai đích, đôi bên đều có lợi.
Vậy không biết Võ Phong ngươi có thể đưa ra thứ gì?
Đạo Nhất rất bực mình nhưng hắn với Võ Phong có địa vị giống nhau. Nếu đối phương đã quyết định như vậy thì bản thân quả thực cũng không nên nói nhiều.
Lợi ích ta đưa ra chẳng nhiều nhặn gì. Trong Thái Cổ thần cảnh, ta cũng không có cơ duyên nào dành cho ngươi.
Thần sắc Võ Phong rất bình tĩnh, ánh mắt nhìn về phía Vương Lâm trong trẻo, rất chân thành.
Nhưng nếu ngươi theo ta thì ngươi không phải là người dưới trướng của ta. Mà ta thay mặt sư tôn nhận ngươi làm đệ tử, ngươi sẽ là sư đệ của ta! Tu vi của ta và ngươi bất đồng nhưng địa vị lại giống nhau!
Những gì ta có, ngươi đều có! Đây là điều kiện duy nhất ta có thể đưa ra!
Võ Phong Đại Thiên Tôn nhìn Vương Lâm. Hắn cực kỳ coi trọng người này. Người này có tỷ lệ rất cao trở thành Đại Thiên Tôn. Người như vậy đủ để hắn đưa ra hứa hẹn này.
Lời nói của Võ Phong khiến Đạo Nhất Thiên Tôn sửng sốt, trở nên trầm mặc. Điều kiện như vậy đích xác có trọng lượng hơn nhiều so với những Pháp Bảo của hắn.
Võ Phong này chỉ là một mãng phu. Người này tuy rằng cực kỳ ưu tú nhưng còn lâu mới có giá trị đến mức này. Đạo tinh của ta đã là cực hạn của Đại Thiên Tôn ta rồi!
Nhưng hắn không ngờ lại liều mình đánh cược một lần, lấy cái giá lớn này để đánh cược vào khả năng người này trở thành Đại Thiên Tôn!
Địa vị ngang hàng... thay mặt sư tôn nhận đồ đệ. Loại điều kiện này nếu năm đó hắn đưa ra cho Minh Đạo Tôn thì sợ rằng Minh Đạo Tôn cũng sẽ cực kỳ động tâm, rất có thể không theo Tiên Hoàng mà trở thành sư đệ của Võ Phong!
Vương Lâm này một khi đáp ứng thì lợi ích vô cùng lớn!
Vương Lâm hít sâu một hơi. Hắn không ngờ Võ Phong lại nói ra những lời này, thần sắc chân thành tới vậy. Hiển nhiên là những lời này không phải thuận miệng nói ra mà đã trải qua suy tư rất nhiều.
Lời ta nói tuyệt không phải là giả dối, có thể dùng huyết mạch để thề!
Võ Phong nhìn Vương Lâm, nói từng chữ một.
Võ Phong này điên rồi!
Đạo Nhất đứng bên cạnh thần sắc âm trầm hơn, mơ hồ lộ vẻ không thể tin nổi.
Thần sắc Vương Lâm hơi phức tạp nhìn Võ Phong, trở nên trầm mặc. Nếu hắn thật sự có ý định ở lại dài lâu tại Tiên Tộc thì những lời nói của Võ Phong sẽ là lựa chọn tốt nhất của hắn. Nhưng...
Đa tạ Võ Phong Đại Thiên Tôn hậu ái... việc này Vương mỗ xin được suy nghĩ thêm đôi chút.
Vương Lâm thầm than, hướng về phía Võ Phong ôm quyền.
Không có vấn đề gì. Cửu Đế Đại Thiên Tôn là người mạnh nhất trong chúng ta. Điều kiện của hắn cho ngươi có lẽ sẽ rất tốt.
Võ Phong than nhẹ, nhìn Vương Lâm một cái rồi mỉm cười nói.
Hắn tới rồi!
Ngay lúc Võ Phong nói xong thì trên bầu trời xuất hiện một vùng gợn sóng. Trong gợn sóng này có hai thân ảnh đi ra, chính là Hải Tử Thiên Tôn và sư tôn của nàng.
Vương Lâm!
Giọng nói của Hải Tử Thiên Tôn lộ vẻ sung sướng, vừa hiện thân đã tiến tới bên cạnh Vương Lâm.
- Cái tên này, mất tích lâu đến vậy, vừa xuất hiện liền tới Thiên Tôn Niết, không ngờ xông tới tầng mười bảy!
Hải Tử Thiên Tôn nhìn Vương Lâm, ánh mắt không hề che giấu vẻ vui sướng.
- May mắn mà thôi.
Khoảng cách giữa Hải Tử Thiên Tôn và Vương Lâm rất gần. Một làn hương thoang thoảng truyền đến. Vương Lâm không lùi lại mà vẫn đứng yên tại chỗ. Hắn còn nhớ rõ trong Thiên Tôn Niết, lúc mình bị hàng vạn người chỉ trích thì Hải Tử Thiên Tôn đã đứng ra bênh vực hắn.
Được rồi, không nói chuyện này nữa. Ngươi còn nhớ rõ ta mời ngươi tới Đế Sơn, cùng ta ng���m lá thu chứ?
Hải Tử Thiên Tôn nhìn Vương Lâm, nhẹ giọng nói.
Vương Lâm do dự một chút, trong lòng thầm than, nhìn nữ tử tuyệt mỹ trước mặt này.
- Ta sẽ tới!
- Không phải là bây giờ sao?
Hải Tử Thiên Tôn cắn môi.
Vương Lâm trầm mặc. Lấy tuổi tác và sự từng trải của hắn, sao lại không nhận ra hàm ý trong lời nói của Hải Tử Thiên Tôn chứ. Tình cảm của nữ tử tuyệt mỹ này đối với hắn chưa thành tình yêu nhưng hiển nhiên đã có hảo cảm.
Hảo cảm như vậy có lẽ cuối cùng sẽ biến thành một loại tình cảm.
Chẳng qua chuyện như vậy Vương Lâm không thể tùy ý chấp nhận. Hắn không muốn làm đối phương đau lòng giống như với những nữ tử ở động phủ kia, để rồi cuối cùng lại không thể vui vẻ nổi.
Vương Lâm trầm mặc khiến cho nội tâm Hải Tử Thiên Tôn than nhẹ nhưng trên mặt nàng vẫn lộ ra nụ cười, tay phải giơ lên vỗ nhẹ lên người Vương Lâm.
- Ngươi đó, ta chỉ muốn đưa ngươi tới Đế Sơn, thuận tiện giới thiệu cho ngươi vài nữ tử song tu thôi. Hừ, không đi thì thôi vậy, ta đi tìm người khác.
Vương Lâm cười khổ.
- Hải Tử, đừng gây chuyện nữa!
Cửu Đế Đại Thiên Tôn vẫn giữ dáng vẻ như trước nhưng thần sắc lại nghiêm túc. Trên người hắn chẳng hề toát ra chút uy nghiêm nào của một Đại Thiên Tôn, lúc này dù nghiêm túc nhưng trông vẫn tầm thường như thuở nào.
- Vương Lâm, lão phu muốn nhận ngươi làm đệ tử. Ngươi có đồng ý không?
Cửu Đế Đại Thiên Tôn là người cùng thời kỳ với Tiên Tổ. Hắn nói như vậy không hề tỏ vẻ gì, ngay cả Võ Phong ở bên cạnh cũng không thấy xấu hổ.
- Ngươi nếu đồng ý thì lão phu có thể hứa với ngươi, một khi Thái Cổ thần cảnh mở ra thì ta sẽ đưa ngươi vào bên trong, toàn lực trợ giúp ngươi trở thành Đại Thiên Tôn!
Lời hứa hẹn như vậy trong số các Đại Thiên Tôn, cũng không mấy ai dám nói ra. Cái giá của việc này chỉ có Đại Thiên Tôn mới hiểu được.
Đó cũng là những lời năm xưa hắn nói với Minh Đạo Tôn. Nhưng Minh Đạo Tôn không rõ Tiên Hoàng đã ban cho điều kiện gì, cuối cùng không lựa chọn Cửu Đế Đại Thiên Tôn.
Dưới sự trợ giúp của ta, khi Thái Cổ thần cảnh mở ra, tỷ lệ ngươi có thể trở thành Đại Thiên Tôn sẽ tăng lên ba phần! Mà nếu ngươi là đệ tử của ta thì dù là Tiên Hoàng cũng không dám ra tay với ngươi!
Dù giữa các ngươi có ân oán gì thì chỉ cần có lão phu là có thể giúp ngươi triệt tiêu hoàn toàn!
Trong Đại Thiên Tôn, ngoại trừ Đông Lâm đã chết ra, chỉ có Song Tử Đại Thiên Tôn là có thể so với lão phu. Nhưng Song Tử sau khi chuyển thế gặp phải chuyện ngoài ý muốn, hôm nay linh hồn bị phân liệt, lúc này đang trong trạng thái cực kỳ suy yếu.
- Lão phu chính là sự lựa chọn tốt nhất của ngươi!
Cửu Đế Đại Thiên Tôn chậm rãi nói.
Vương Lâm nhìn Đạo Nhất, Võ Phong và Cửu Đế Đại Thiên Tôn đang đứng nơi đây. Ba người này mỗi người đều đưa ra điều kiện: chí bảo của Đạo Nhất, Võ Phong đưa ra điều kiện ngang hàng, cam đoan của Cửu Đế.
Nếu hắn có ý định ở lại Tiên Tộc lâu dài thì lựa chọn Cửu Đế là ổn thỏa nhất. Dù là lựa chọn Võ Phong cũng có thể khiến hắn hô phong hoán vũ tại Tiên Tộc. Duy chỉ có Đạo Nhất Đại Thiên Tôn, Vương Lâm tuyệt đối sẽ không dễ dàng lựa chọn. Dù sao hắn cũng biết, năm đó sư tôn và Đạo Nhất Đại Thiên Tôn từng có tranh chấp. Mà Thiên Nghịch Châu lại do Thất Thải Tiên Tôn đoạt được khi hai người này tranh chấp.
Nhưng Đạo Nhất Đại Thiên Tôn cũng là một lựa chọn tốt của Vương Lâm. Những món Pháp Bảo của vị này cũng khiến Vương Lâm hơi động tâm, chẳng qua về sau nếu Tiên Hoàng muốn ra tay thì người này có lẽ sẽ không giúp hắn. Việc này khó có thể nói trước.
Cửu Đế Đại Thiên Tôn thân là Đại Thiên Tôn cường đại nhất Tiên Tộc... có hắn ta ở đó, cũng không có gì phải lo lắng. Hơn nữa hắn cũng ở Trung Châu, do đó hành trình của ta đến Trung Châu sẽ an toàn hơn nhiều!
Vương Lâm trầm ngâm, hướng về phía Cửu Đế Đại Thiên Tôn ôm quyền, đang muốn mở miệng.
Đột nhiên lúc này Cửu Đế Đại Thiên Tôn bỗng xoay phắt người lại. Ngay sau đó Võ Phong và Đạo Nhất cũng đều ngẩng đầu, thần sắc đều trở nên ngưng trọng. Chỉ thấy trên bầu trời có ba đạo cầu vồng gào thét lao tới, trong nháy mắt đã tới gần.
Tiểu Vương Lâm, à, đúng là ngươi rồi!
Một tràng cười vui sướng từ trên bầu trời truyền xuống. Chỉ thấy trong ba đạo cầu vồng ấy chính là Song Tử Đại Thiên Tôn và Cô Nhai Thiên Tôn.
Trong tiếng cười, cô bé tên là Oa Oa thoáng cái đã xuất hiện bên cạnh Vương Lâm, vỗ hai tay đi vòng quanh Vương Lâm.
- Tiểu Vương Lâm, ngươi còn nhớ ta không?
- Tiểu Vương Lâm, ngươi còn nhớ hắn không!
Cô bé tên Hàm Hàm đứng bên cạnh, trong tay cầm lấy một tu sĩ, ném hắn về phía trước.
Vương Lâm nhìn tu sĩ với vẻ mặt méo xệch như trái mướp đắng vừa bị Hàm Hàm buông tay ra.
- Tham Lang...
- Ấy... Vương đạo hữu, lâu lắm không gặp...
Tham Lang vừa nói, đôi mắt như ươn ướt.
Được rồi, hỡi tên đầu trọc, tên mặt giả, cả lão già xấu xí kia, các người hãy đi đi thôi. Tiểu Vương Lâm này là người của chúng ta rồi!
Cô bé tên Oa Oa chống tay trái vào hông, tay phải giơ lên cất giọng kẻ cả nói.
Đúng, hắn là của chúng ta rồi. Nếu ai dám không nghe lời thì, hừ hừ... ta sẽ đánh kẻ đó!
Cô bé tên Hàm Hàm vẻ mặt hung hăng như sắp đánh người, đôi tay giơ cao lên vung vẩy.
Cảnh tượng bất ngờ này khiến Vương Lâm sửng sốt.
Cô Nhai Thiên Tôn kia giờ phút này lùi lại phía sau vài bước, cười khổ nhìn lại. Với tu vi của hắn căn bản chẳng thể nói được gì, chỉ đành nhìn hai vị tiểu tổ tông này ra tay.
Mọi bản dịch nguyên tác này, tựa như hồng trần cuồn cuộn, chỉ được ghi chép và lưu truyền nơi đây.