Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 1968: Giả, giả đó

Đối mặt với hai cô bé này, Đạo Nhất lập tức nhíu mày. Thần sắc Võ Phong ngưng trọng, hắn nghe ra hàm ý trong lời nói của đối phương, tựa như đã biết Vương Lâm từ rất sớm, lại còn mang tới một tu sĩ mà Vương Lâm quen thuộc.

Cửu Đế cười khổ, chẳng thèm để ý tới hai cô bé mà nói với Vương Lâm: “V��ơng Lâm, nói cho lão phu nghe lựa chọn của ngươi đi!”

“Á à, lão già xấu. Ngươi không nghe lời!” “Lão già xấu, ta nhớ rõ lúc đầu ngươi đánh không lại chúng ta!” Hai cô bé nghe Cửu Đế Đại Thiên Tôn nói vậy liền trợn trừng mắt.

“Song Tử, sau khi các ngươi chuyển thế linh hồn bị phân chia, hôm nay còn tính là gì chứ! Người này xông qua mười bảy tầng, lúc này chúng ta ở đây hiển nhiên là nói điều kiện để hắn lựa chọn, ngươi…” Cửu Đế Đại Thiên Tôn cau mày, nhưng chưa đợi hắn nói xong thì hai cô bé đã đồng loạt nhảy tới.

“Hàm Hàm, chúng ta đánh bọn họ!” Cô bé tên Oa Oa tức giận mở miệng. Chỉ thấy thân ảnh hai người như hòa vào nhau trong hư không, một luồng khí tức kinh thiên ầm ầm bộc phát ra.

Hai cô bé đồng thời giơ hai tay, trước mặt liền lập tức có một vòng tròn hiện ra. Kim quang mênh mông từ đó khuếch tán, giống như một mặt trời vàng kim!

Ánh sáng này trong phút chốc thay thế tất cả ánh sáng nơi đây, cũng che lấp thân ảnh của mấy vị Đại Thiên Tôn vào trong đó, không còn nhìn thấy rõ nữa.

Những tiếng ầm vang từ bên trong vầng sáng truyền ra. Chỉ thấy Đạo Nhất Đại Thiên Tôn là người đầu tiên bị cuốn ra, thần sắc lộ vẻ phẫn nộ nhưng không quay đầu lại mà hóa thành một đạo cầu vồng bay về phía xa xa.

Người thứ hai bay ra là Võ Phong Đại Thiên Tôn. Hắn cười khổ, thân thể lóe lên kim quang, lùi lại phía sau, thở dài một tiếng rồi biến mất.

Rõ là hai đứa bé vô pháp vô thiên, lại triển khai lực lượng Cửu Dương trên Tiên Tộc đại lục.

“Được… Nếu muốn đánh thật… Ôi!” Người thứ ba bay ra là Cửu Đế Đại Thiên Tôn. Hắn cau mày, sau khi rời khỏi kim quang, tay áo liền vung lên. Lập tức kim quang trong thiên địa tan thành mây khói.

“Vương Lâm, lão phu ở Đế Sơn chờ ngươi!” Nói xong câu này, Cửu Đế Đại Thiên Tôn có vẻ hơi bất đắc dĩ, tay phải chộp một cái vào hư không, lập tức mang Hải Tử Thiên Tôn biến mất trong thiên địa.

Tất cả mọi chuyện đều phát sinh trong nháy mắt. Hầu như chỉ chớp mắt một cái, ba vị Đại Thiên Tôn đã bị hành động điên cuồng của Song Tử Đại Thiên Tôn buộc phải rút lui.

Cho tới khi kim quang tan biến, hai cô bé vẻ mặt đắc ý hiện ra giữa không trung.

“Đấy, Tiểu Cô Nhai, chúng ta có lợi hại không? Ba người bọn họ không dám sử dụng lực lượng của Cửu Dương, chúng ta lại chẳng sợ!” “Sớm biết bọn họ không dám liều mạng rồi, hù dọa là chạy thôi!”

Tu sĩ Cô Nhai kia vội vàng bước lên, liên tục tấm tắc tán dương. “Song Tử Đại Thiên Tôn thần cơ diệu toán, Cô Nhai bội phục, bội phục mà.”

Hắn thật sự không muốn nói nhiều. Giờ phút này hắn mới hiểu vì sao trên đường hắn lo lắng chiêu mộ thất bại thì hai tiểu tổ tông này lại có vẻ bất cần mà nói với hắn, rằng các nàng đã có biện pháp.

Lúc này hắn đã biết rồi, phương pháp này đúng là một kiểu vô lại, xua đuổi tất cả mọi người đi. Vừa nói hắn vừa xấu hổ nhìn về phía Vương Lâm, ôm quyền vái hắn một cái.

“Cô Nhai ra mắt Bạch Phát Dược Thiên Tôn, việc này… Việc này chỉ là hành động bất đắc dĩ. Tiền bối thanh danh hiển hách, có thể có rất nhiều lựa chọn. Nhưng Song Tử Đại Thiên Tôn giống như trẻ con, hồn nhiên thiện lương, nếu tiền bối đồng ý đi theo thì nhất định sẽ có hậu đãi đối với tiền bối.”

“Phàm là những gì có thể làm được, chúng ta nhất định sẽ thỏa mãn tiền bối.” Tu sĩ Cô Nhai vái sâu một cái.

Vương Lâm trầm mặc, nhìn thoáng qua Tham Lang đang đau khổ ngồi một bên, đôi mắt lộ vẻ trầm tư, không nói gì.

“Tiểu Cô Nhai, ngươi nói nhiều với hắn như thế làm gì hả? Tiểu Vương Lâm, hôm nay không còn Đại Thiên Tôn ở đây nữa rồi, chỉ có chúng ta, ta hỏi ngươi có đi theo hay không!” Cô bé tên Hàm Hàm dẩu môi, lườm Vương Lâm một cái.

Động tác này khiến cô bé trông vô cùng đáng yêu. Vương Lâm nhìn nàng, lại thấy như gặp lại Chu Như hồi bé.

“Tiểu Vương Lâm, ta nói cho ngươi biết nhé, ta đã từng cứu ngươi! Ngươi có nhớ hay không, có nhớ hay không? Hừ hừ. Ngươi nếu mà vong ân phụ nghĩa thì ta sẽ đánh ngươi đó!” Oa Oa đứng bên cạnh trừng mắt nhìn hắn, vẻ mặt rất tức giận.

Vương Lâm cười khổ. Cô Nhai phía trước hắn có vẻ hơi xấu hổ. Hắn cũng biết không có Dược Thiên Tôn nào lại bị Đại Thiên Tôn mời chào bằng thái độ như thế này. Những nhân vật như vậy không ai là không được Đại Thiên Tôn ban cho vô số lợi ích.

“Chuyện này… Vương tiền bối…” Cô Nhai đang muốn mở miệng giải thích thì lúc này cô bé tên Hàm Hàm hừ lạnh một tiếng, trực tiếp bay lên đứng phía trước Vương Lâm, ngẩng đầu nhìn hắn.

Nhưng vóc dáng nàng quá nhỏ bé, giống như cảm thấy không hợp lý liền bay lên cao hơn Vương Lâm một cái đầu mới đắc ý giơ tay phải, chớp đôi mắt ngây thơ thấp giọng uy hiếp.

“Tiểu Vương Lâm, ngươi nếu không đồng ý ta sẽ gọi cha ta đánh ngươi! Cô Nhai nói rồi, cha ta lợi hại lắm, Tiên Tổ, Cổ Tổ gì đó cha ta chỉ cần viết một chữ ‘Tử’ là nhất định phải chết.”

Vương Lâm sửng sốt. “Giả, giả đó…” Thân thể Cô Nhai run lên, thầm nghĩ: “Tiểu tổ tông ơi, lời này không thể nói ra đâu.” Giờ phút này hắn không còn nghĩ được gì khác, vội vàng truyền âm cho Vương Lâm.

“Hai đứa bé này… Song Tử Đại Thiên Tôn sau khi chuyển thế có hai người cha phàm nhân. Các nàng sau khi mất đi một bộ phận ký ức, lúc còn bé có hỏi ta. Ta sợ các nàng buồn nên mới nói bừa. Tiền b��i chớ để ý… Ôi.”

“Hả, Tiểu Cô Nhai, ngươi truyền âm gì vậy? Cho ta nghe một chút coi.” Oa Oa đứng bên cạnh lập tức lộ vẻ hứng thú. Định nghe trộm nhưng tu sĩ Cô Nhai này truyền âm cực nhanh, hiển nhiên là đã có phòng bị.

“Hừ, Tiểu Cô Nhai à. Ngươi không nghe lời, lại không cho ta nghe! Cha ta cũng rất lợi hại đó. Ta để cha ta tới đánh ngươi!” Thần sắc Oa Oa rất đắc ý, tiến tới vỗ đầu tu sĩ Cô Nhai kia.

Vương Lâm cười khổ nhìn hai cô bé này, than nhẹ một tiếng. Hắn đột nhiên cảm thấy so với mấy Đại Thiên Tôn khác, hai cô bé này khiến hắn thấy thật thân thiết. Nhất là… Ánh mắt Vương Lâm lóe lên lướt qua Tham Lang bên cạnh.

“Trước đây ta lại quên mất một điều quan trọng! Với tu vi của sư tôn Huyền La cũng không thể đưa người ra khỏi Động Phủ Giới, chỉ có thể bảo vệ họ chuyển thế mà thôi. Dù là sư tôn ta cũng phải trả một cái giá đắt mới có thể giúp ta thoát ra ngoài.

Nhưng Tham Lang này tu vi không cao lại bị Song Tử Đại Thiên Tôn mang ra khỏi Động Phủ Giới mà dường như không cần tốn chút sức lực!”

Vương L��m hít sâu một hơi, ánh mắt đảo qua hai cô bé này. Nhất là cô bé tên Hàm Hàm kia, bộ dáng đắc ý trông khá đáng yêu.

“Song Tử Đại Thiên Tôn chuyển thế gặp biến cố mà còn có loại thần thông này, nếu các nàng mà không gặp biến cố thì… Nhất định là Đại Thiên Tôn mạnh nhất trong Tiên Tộc, không biết so với Đông Lâm Đại Thiên Tôn thì như thế nào…

Mà điều quan trọng nhất là ở Tử Dương Tông của Song Tử Đại Thiên Tôn hình như có một chỗ tương thông với Động Phủ Giới…”

“Này, Tiểu Vương Lâm, sao ngươi không nói gì vậy? Ngươi nếu không nói gì thì ta sẽ bảo cha đánh ngươi thật đó!” Hàm Hàm tức giận nhìn Vương Lâm.

Vương Lâm lại cười khổ, nhìn Cô Nhai đang xấu hổ, gật đầu. “Được rồi, ta đồng ý theo Song Tử Đại Thiên Tôn!”

Vương Lâm trả lời như vậy lập tức khiến Hàm Hàm đứng trước mặt hắn càng đắc ý hơn. “Phải thế chứ. Ngươi nói sớm có phải tốt không. Bỏ đi, không để cha đánh ngươi nữa.”

Oa Oa bên cạnh cũng vô cùng cao hứng, lúc này, đã xong việc liền lôi kéo Hàm Hàm chạy tới bên cạnh Tham Lang đang lộ vẻ sợ hãi.

“Tiểu Lang, biểu hiện của ngươi hôm nay không tốt, nhưng cũng có thể cho ngươi tiểu hồng hoa! Hàm Hàm. Ngươi nói xem, cho hắn bao nhiêu tiểu hồng hoa?” “Cho hắn năm cái đi. Ngươi thử nói xem, Oa Oa.” “Sáu cái đi. Ta thấy sáu cái dễ chia đôi mà. Ngươi ba cái, ta ba cái.”

Cô Nhai không để ý tới chuyện Tham Lang bị hai tiểu tổ tông ngược đãi đang phát ra tiếng kêu thảm thiết. Hắn kinh ngạc nhìn Vương Lâm, hình như không tin nổi là Vương Lâm lại đồng ý.

Hắn có thể tưởng tượng được những điều kiện mà Đạo Nhất, Võ Phong và Cửu Đế Đại Thiên Tôn đưa ra cho Vương Lâm hẳn phải vô cùng kinh người, đủ để khiến tất cả tu sĩ động tâm.

“Tiền bối, người…” Cô Nhai đột nhiên không biết phải nói gì.

“Chẳng qua ta có một yêu cầu. Ta không thể ở bên cạnh Song Tử Đại Thiên Tôn lâu được. Ta muốn tới Trung Châu một chuyến. Từ nay về sau… ta muốn chọn một nơi bế quan, không màng thế sự.”

“Khi ta đi các ngươi không được ngăn cản. Nếu ta ở Trung Châu có Đại Thiên Tôn động thủ với ta thì các ngươi phải ra tay hóa giải giúp ta. Có lẽ thời gian ta ở dưới trướng Song Tử Đại Thiên Tôn chỉ có mấy năm…” “Nếu đồng ý thì ta đồng ý!”

Vương Lâm nhìn thoáng qua hai cô bé đang chơi đùa vỗ đầu Tham Lang ở đằng xa. Ánh mắt sau đó rơi lên người Cô Nhai, chậm rãi nói.

“Hóa ra là như vậy…” Tu sĩ Cô Nhai cúi đầu trầm mặc, hồi lâu ngẩng đầu lên, ánh mắt lộ vẻ kiên định.

“Có thể được. Ta đại biểu cho Song Tử Đại Thiên Tôn hứa với tiền bối chuyện này! Nhưng ta hy vọng dù tiền bối có ra ngoài sau khi bế quan, dù thời gian có bao lâu thì…”

Không đợi Cô Nhai Thiên Tôn nói xong, Vương Lâm đã hiểu ý hắn. “Năm Đại Thiên Tôn của Tiên Tộc, cả đời này ta sẽ không chọn người thứ hai nữa. Trong Tiên Tộc chỉ có mình Song Tử Đại Thiên Tôn!” Vương Lâm nhẹ giọng nói.

“Được!” Trên mặt Cô Nhai lộ vẻ kích động. Hắn hít sâu một hơi, lúc này mới bình tĩnh lại được. Việc này như vậy đã vô cùng tốt rồi. Dù chỉ là người đi theo trên danh nghĩa nhưng dù sao cũng không quá tệ.

Dù sao đối phương cũng là đệ nhất nhân trong Dược Thiên Tôn, là cường giả mạnh nhất dưới Đại Thiên Tôn, rất khó để hắn luôn đi theo được.

“Tiền bối! Như vậy chúng ta quay về Tử Dương Tông trước đi. Tiền bối khi nào muốn ra ngoài thì cứ đi. Mà tiền bối có thể tùy ý sử dụng tất cả mọi thứ trong Tử Dương Tông chúng ta, kể cả nơi bế quan của Song Tử Đại Thiên Tôn trước khi các nàng chuyển thế gặp biến cố. Nếu tiền bối muốn vào đó tham ngộ cũng được!” Cô Nhai ôm quyền, thần sắc cực kỳ cung kính.

“Đi thôi…” Vương Lâm quay đầu lại nhìn thoáng qua phương hướng Đông Lâm Tông, như từ biệt lão già cô độc nơi ấy đã bao năm tháng.

Bản dịch này là tài sản riêng của truyen.free, không sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free