(Đã dịch) Đỉnh Cấp Lưu Manh (Hậu Truyện) - Chương 1045: Kế hoạch bắt đầu
Tôi càng ngày càng ghen tị với Lisa rồi đấy!
Nghe Hướng Nhật nói chuyện bằng giọng điệu của "người đàn ông tốt trong truyền thuyết", mà còn khen nàng cực kỳ xinh đẹp, vẻ đố kị thoáng hiện trên mặt mỹ nữ da màu Keira, nhưng nàng rất nhanh đổi đề tài:
– Tuy nhiên, giao dịch giữa tôi và anh, chỉ cần anh không nói, tôi cũng giữ yên lặng, hẳn Lisa sẽ không biết!
Hướng Nhật tất nhiên tin tưởng nàng có thể làm như vừa nói, thế nhưng cũng khó tránh khỏi rủi ro. Trời mới biết người phụ nữ này liệu có bất chợt vì lợi ích cá nhân, hay nổi cơn điên rồ mà xé toạc mọi chuyện.
– Leona tiểu thư, chúng ta có thể lừa gạt bất kỳ ai, nhưng không thể tự lừa dối mình, cũng không thể lừa dối chính cảm xúc của bản thân.
Hướng Nhật tỏ ra triết lý sâu sắc, ít nhất cũng đủ để khiến Keira nảy sinh cảm giác kính nể.
– Jack tiên sinh quả là người tốt, vậy anh sẽ giúp em đuổi tên Phoenix kia đi chứ?
Mặc dù mục đích giao dịch không tính là trọn vẹn, song ban nãy nghe lưu manh cam đoan sẽ hỗ trợ mà không cần thù lao, Keira nũng nịu hỏi lại lần nữa.
– Đương nhiên rồi, tôi đây sẵn lòng vì tiểu thư cống hiến sức lực.
Hướng Nhật gật đầu khẳng định, chẳng qua chỉ là đuổi đi một tên dị năng giả cấp bốn, mà thực ra hắn cũng không cần đích thân đuổi đi. Chỉ cần cảnh cáo hắn một tiếng, nhất định hắn sẽ tránh xa mỹ nữ da màu đến chín mươi dặm.
– Cảm ơn anh, Jack.
Keira bày tỏ sự cảm kích sâu sắc.
Hướng Nhật khẽ nhếch môi, quay đầu nhìn về phía cửa biệt thự. Monica đã vào đó một lúc rồi, nhưng bên trong dường như rất yên ắng, cũng không có bất kỳ cuộc tranh chấp kịch liệt nào như hắn tưởng tượng, ít nhất là không một tiếng động nào phát ra.
– Jack, anh đang lo lắng cho Lisa hả?
Chứng kiến biểu cảm của lưu manh, Keira dễ dàng đoán ra hắn đang suy nghĩ điều gì.
– Sao không có chút tiếng động nào nhỉ?
Hướng Nhật hơi nghi ngờ hỏi.
Keira che miệng cười khẽ, tựa hồ thấy tình huống như vậy chẳng có gì bất thường:
– Seth nhất định đã bị Lisa phá hỏng kế hoạch, đang rơi vào trạng thái khủng hoảng. Những người khác ắt hẳn cũng bị số tiền Lisa đưa ra làm cho kinh ngạc. Anh nghĩ xem, một trăm hai mươi triệu nổi trong thời gian ngắn như vậy, ai có thể lo liệu được, ngoại trừ "người nào đó"?!
– Thì ra là vậy sao?
Hướng Nhật dù sao cũng không hiểu rõ những người khác trong gia tộc Monica, ít ra không thể nào sánh bằng mỹ nữ da màu đã quen biết họ hơn hai mươi năm trời.
Keira "ừm" một tiếng, sau đó như nhớ ra chuy���n gì đó, lại nói tiếp:
– Còn có một chuyện tôi phải cảm ơn anh đó, Jack.
– Hả?
Hướng Nhật chăm chú nhìn nàng.
– Là sáng nay, người đó... Cảm ơn anh đã biến hắn ta thành bộ dạng bây giờ. Mẹ em rốt cuộc không còn phải chịu cảnh sống chung nhà với một tên ác quỷ nữa.
Khi nhắc đến người đó, trong giọng nói của Keira vẫn mang theo sự thù hận nồng đậm. Hiển nhiên dù người đó có biến thành bộ dạng kia, cũng không cách nào có được sự tha thứ của nàng.
Hướng Nhật hiểu nàng đang ám chỉ cha mình là Anthony. Có lẽ Keira cảm thấy như vậy vẫn quá dễ dàng cho hắn:
– Chỉ là tiện tay mà thôi, tiểu thư Leona, cô không cần để trong lòng.
Hắn cũng không phải cố ý đi trừng phạt tên ác quỷ như Anthony, đơn giản vì hắn còn nợ K một cái ân huệ.
– Nghe mẹ em nói, anh bởi vì muốn hoàn thành ước nguyện của em mới làm như vậy?
Keira cau mày, có lẽ sau khi cơn sợ hãi sáng nay qua đi, nàng chợt phát hiện ra nhiều điều đáng ngờ.
– Tại sao anh biết chuyện đó?
Hướng Nhật cũng biết sẽ có lúc nàng hỏi câu này, nửa đùa nửa thật ��áp:
– Nếu như tôi nói tôi nghe được lời cầu nguyện trong lòng tiểu thư, mới đi giúp tiểu thư thực hiện nguyện vọng, cô có tin không?
– Jack tiên sinh nhìn qua cũng giống một thiên sứ...
Keira gật đầu, nhưng nàng đâu phải con nít mới lên ba, biểu cảm bỗng trở nên nghiêm túc:
– Xin anh hãy nói cho tôi biết, tại sao anh biết chuyện này? Chẳng lẽ anh cố tình điều tra về tôi phải không?
– Không, tôi có rảnh rỗi cũng không làm mấy chuyện nhàm chán ấy. Quả thực là chính miệng Leona tiểu thư đã nói cho tôi.
Hướng Nhật đột nhiên suy nghĩ nếu cho người nào đó thêm một chút rắc rối cũng không tệ.
– Leona tiểu thư, tôi hỏi cô một câu, có phải cô từng trải qua cảm giác: Trong một lúc nào đó, những gì cô đã làm, cô không nhớ được ký ức về chúng?
Nghe lưu manh mô tả, khuôn mặt Keira biến sắc, bởi vì nàng quả thật đã trải qua chuyện này, nhưng người đàn ông trước mặt này, làm sao hắn biết được?
– Jack, tại sao lại như thế?
– Bởi vì, trong lúc cô bị mất ký ức đó, cô đã đi tìm tôi.
Hướng Nhật bày ra vẻ mặt đầy thâm ý.
– Cho nên nói, giữa chúng ta không xa lạ gì, những chuyện liên quan tới cô đều là cô kể cho tôi.
– Tôi kể cho anh?
Keira tỏ ra khiếp sợ. Những chuyện này nàng chôn sâu ở nơi sâu thẳm nhất trong lòng, người khác nhất định không thể biết, cho nên trừ phi chính miệng nàng nói ra, nếu không sẽ không một ai biết được. Nhưng tại sao nàng lại đi kể cho một người mà bản thân mới chỉ gặp mặt qua một lần, hơn nữa đoạn ký ức đó đi đâu mất rồi?
– Dĩ nhiên, nếu không tin cô có thể đi hỏi Avery. Khi cô đến căn hộ Lisa tìm tôi, Avery cũng có mặt ở đấy. À, nàng ta còn bảo tôi cách xa cô một chút.
Hướng Nhật lạnh nhạt nói, hắn tuyệt không ngại đi bán đứng tiểu nha đầu tóc xanh đó.
– Không, tôi tin anh.
Keira vẻ mặt chân thành, rồi nói tiếp:
– Tại sao tôi lại làm như vậy?
Hướng Nhật ném cho nàng một ánh mắt thật sâu, cố tình tỏ ra thần bí:
– Tôi hy vọng những lời tiếp theo tôi sắp nói ra sẽ không làm cô sợ, Leona tiểu thư.
Thấy lưu manh tỏ ra thần bí, hơn nữa còn nhắc nhở mình đừng sợ, Keira đột nhiên không tự chủ được mà rợn tóc gáy, đồng thời đang liên tưởng đến những hiện tượng vẫn thường thấy trong phim ảnh.
– Cô bị một dị năng giả "nhập" vào, hay nói cách khác, dị năng giả này lợi dụng thân thể cô để làm một số chuyện. Và trong lúc hắn ta "nhập" vào cô, bất kỳ chuyện gì hắn làm cô đều không nhớ gì hết.
– Anh nói là những người có siêu năng lực?
Keira lập tức hiểu "dị năng giả" mà lưu manh ám chỉ là gì. Nàng đương nhiên biết rõ "dị năng giả" phi phàm tới cỡ nào, năng lực của bọn họ vượt xa người bình thường có thể tưởng tượng. Ví dụ như Phoenix, và cả Jack đang đứng trước mặt, đều là một loại "dị năng giả" đó.
– Đúng vậy, tuy nhiên cô cứ yên tâm, dị năng giả đó không có ác ý gì, chẳng qua khi hắn "nhập" vào, có khả năng biết được bất kỳ bí mật nào của cô. Cho nên hắn đã kể chuyện của cô với tôi, nhờ tôi đi giải quyết một chút.
Hướng Nhật thẳng thắn kể chuyện về K ra, ngoài việc "bóp" K một chút, hắn cũng muốn Keira thích nghi với việc này.
– Hắn ta là ai?
Keira nhìn chằm chằm lưu manh.
– Một người mà tôi cũng không biết là ai...
Hướng Nhật nhẹ nhàng trả lời, chợt điện thoại reo lên.
– A, xin lỗi, tôi nghe điện thoại.
Đi sang một bên, thấy trên màn hình hiện ra tên người gọi đến rất đặc biệt, lưu manh bấm nút trả lời.
– Jack tiên sinh?
– Là ta.
– Rạng sáng mai bốn giờ, "hồ ly xuất hiện, thợ săn tới giờ đi săn rồi"!
– Ừ!
Hướng Nhật nhàn nhạt đáp một tiếng, điện thoại cũng ngắt kết nối. Chỉ có điều lưu manh đã biết mình phải làm gì tiếp theo.
Bản quyền dịch thuật thuộc về truyen.free, xin vui lòng không sao chép.