Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Dục Thần Tu La - Chương 15: Chapter 15: Mẫu Thân Rời Đi (2)

Tối hôm đó, khi ánh trăng đã vươn cao trên đỉnh trời, màn đêm tĩnh lặng bao trùm khắp nơi. Tiếng dế kêu rả rích vang vọng giữa những tán cỏ, gió nhẹ nhàng lay động từng phiến lá mỏng manh bên ngoài.

Bên trong căn biệt phủ nhỏ, Uyển Ngọc Khanh và Bắc Minh Dạ ôm lấy nhau, hơi thở hòa quyện trong không gian chật hẹp. Giữa đêm, Uyển Ngọc Khanh khẽ mở mắt, rời khỏi giường, khoác lên người bộ y phục rồi bước vào phòng bếp, lặng lẽ chuẩn bị bữa sáng cho con trai.

"Tiểu thư, chúng ta đi thôi!"

Một bóng đen xuất hiện phía sau, quỳ một chân xuống cung kính nói.

Uyển Ngọc Khanh không đáp, chỉ tiếp tục công việc của mình. Người thuộc hạ thấy vậy, im lặng đứng sang một bên, lặng lẽ quan sát nàng dồn tâm huyết vào bữa sáng dành cho Bắc Minh Dạ.

Thời gian trôi nhanh, bữa ăn cũng đã hoàn thành. Uyển Ngọc Khanh nhẹ nhàng đặt lên bàn rồi quay về phòng. Đôi mắt đẹp thoáng chút u buồn khi nhìn con trai đang say ngủ. Giọng nàng khẽ vang lên, như một lời tự dặn lòng:

"Dạ nhi, mẫu thân xin lỗi vì không thể để con kịp nói lời từ biệt. Ta buộc phải trở về gia tộc, không thể mang con theo. Con đừng trách mẫu thân ích kỷ."

Dứt lời, nàng liếc nhìn người thuộc hạ, ra lệnh:

"Đi thôi!"

Người kia gật đầu, nhanh chóng bám theo nàng. Nhìn bóng dáng cô đơn khuất dần trong màn đêm, hắn chỉ có thể thở dài, rồi quay sang nhìn Bắc Minh Dạ vẫn đang say ngủ, thấp giọng tự nhủ:

"Tiểu thiếu gia, hiệp định mười ba năm chăm sóc ngươi đã kết thúc. Mong rằng ngươi không phụ lòng tiểu thư, người đã cho ngươi tất cả tình thương của một mẫu thân. Nếu ngươi làm nàng thất vọng, cả đời này ta sẽ không tha thứ cho ngươi!"

Rồi bóng đen cũng biến mất, để lại căn phòng chìm vào tĩnh mịch.

Sau khi rời khỏi biệt phủ, Uyển Ngọc Khanh cùng thuộc hạ lao đi trong màn đêm tĩnh mịch. Không ai biết nàng đang nghĩ gì, chỉ thấy đôi mắt đẹp ẩn chứa một nỗi đau sâu thẳm.

"Tiểu thư, người thực sự không muốn để lại một lời nào sao?"

Người thuộc hạ đi bên cạnh không nhịn được mà hỏi.

"Nếu ta nói, hắn sẽ không để ta đi!"

Giọng nàng nhẹ như gió thoảng, nhưng lại khiến tim người nghe chấn động.

Uyển Ngọc Khanh biết rõ tính cách của Bắc Minh Dạ. Một khi hắn đã muốn điều gì, sẽ không dễ dàng buông tay. Mà lần này, nàng không thể để hắn níu giữ.

Bởi vì nàng có sứ mệnh của mình.

Bởi vì nàng không chỉ là một người mẫu thân, mà còn là con cháu của một gia tộc lớn, gánh trên vai trách nhiệm không thể trốn tránh.

Màn đêm dần nuốt chửng bóng dáng nàng, chỉ để lại một lời hứa thầm lặng trong lòng.

"Nếu trời thương, sau này chúng ta sẽ còn gặp lại..."

---

Sáng hôm sau, bình minh dần ló rạng, những tia nắng đầu tiên len lỏi qua tầng mây, rọi xuống trần gian thứ ánh sáng ấm áp. Từng sợi nắng xuyên qua khung cửa sổ, đọng lại trên nền nhà lạnh lẽo. Tiếng chim líu lo trên cành, hòa cùng cơn gió nhẹ thoảng qua, tạo nên một khung cảnh thanh bình.

Trong căn phòng tĩnh lặng, Bắc Minh Dạ nằm nghiêng, tấm chăn mỏng quấn lấy cơ thể trần trụi. Ánh sáng chiếu lên khuôn mặt non trẻ nhưng đầy vẻ kiên nghị của hắn. Đôi mày khẽ nhíu lại khi bị những tia nắng đánh thức. Hắn chậm rãi mở mắt, ngẩng đầu nhìn xung quanh.

"Mẫu thân đâu rồi?"

Hắn lẩm bẩm, giọng có chút ngái ngủ. Đêm qua... hắn và nàng vẫn còn ở bên nhau. Hắn nhớ rất rõ sự dịu dàng, vòng tay ôm ấp của nàng. Nhưng giờ đây, không gian lạnh lẽo chỉ còn lại một mình hắn.

Không quá bất ngờ, Bắc Minh Dạ chậm rãi ngồi dậy, mặc y phục vào rồi rời khỏi phòng, theo thói quen bước đến phòng ăn.

Bộp... bộp... bộp...

Nhịp chân vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Khi đến trước cửa phòng ăn, hắn bỗng khựng lại.

Một cảm giác kỳ lạ xâm chiếm lấy lòng hắn.

Hắn đẩy cửa bước vào.

Không gian vắng lặng, bếp lửa đã tắt tự bao giờ. Trên bàn, bữa sáng vẫn còn đó, nhưng đã nguội lạnh. Căn phòng vốn luôn tràn ngập hơi ấm của nàng, nay chỉ còn lại một sự trống trải đến nao lòng.

"Mẫu thân đâu rồi?"

Bắc Minh Dạ lẩm bẩm, lần này giọng nói đã thấp đi vài phần, mang theo một cảm giác bất an không rõ lý do.

Hắn lập tức lao ra ngoài, tìm kiếm khắp nơi. Nhưng mọi ngóc ngách trong biệt phủ đều vắng bóng nàng. Không có lấy một dấu vết của sự tồn tại.

Nàng đi rồi.

Rời khỏi hắn.

Không một lời từ biệt.

Hắn đứng đó, giữa khoảng sân rộng, ánh mắt trống rỗng nhìn vào hư không.

"Vậy đêm qua… những lời nàng nói chính là lời cuối cùng sao?"

Hắn ngã ngồi xuống nền đất lạnh lẽo, bàn tay siết chặt thành nắm đấm. Một cơn gió nhẹ lướt qua, cuốn theo vài chiếc lá vàng rơi xuống chân hắn, tựa như mang theo chút tàn dư cuối cùng của người đã rời đi.

"Người ấy đã đi từ nửa đêm. Thiếu gia, đừng tìm nữa!"

Giọng nói quen thuộc vang lên phía sau.

Bắc Minh Dạ không quay đầu lại, nhưng hắn biết đó là Ánh Nhi.

Hắn bật cười, nhưng nụ cười ấy lại xen lẫn cay đắng.

"Tại sao… tại sao đi mà không nói với ta một câu?"

Hắn không giận, chỉ là cảm giác trống vắng đột ngột này khiến hắn khó chịu đến không thở nổi.

Ánh Nhi nhìn hắn, ánh mắt tràn đầy thương cảm. Nàng biết thiếu gia của mình mạnh mẽ đến đâu, nhưng lúc này, hắn lại mang một vẻ đơn độc đến đau lòng.

"Thiếu gia, hợp rồi tan, ai cũng phải trải qua. Sau này khi đã đủ mạnh mẽ, người có thể tìm lại tiểu thư."

Bắc Minh Dạ im lặng một lúc lâu, rồi khẽ gật đầu.

Hắn đứng dậy, đi đến bàn ăn. Nhìn bữa sáng đã nguội lạnh, hắn chậm rãi cầm đôi đũa lên, ăn từng miếng một.

Hắn muốn khắc ghi hương vị này vào trong lòng.

Dù chỉ là một bữa sáng bình thường, nhưng nó mang theo hơi ấm của nàng. Và đó có thể là thứ duy nhất còn sót lại…

Hắn sẽ không quên.

Dưới ánh nắng nhàn nhạt, Bắc Minh Dạ ngồi đó, lặng lẽ ăn. Nhưng hương vị quen thuộc ấy, hôm nay, lại có chút gì đó không còn trọn vẹn.

---

Mặt trời đứng bóng, ánh nắng gay gắt đổ xuống con đường nhỏ trước biệt phủ. Bắc Minh Dạ đứng yên trước cổng lớn, bọc hành lý đơn giản trên vai. Hắn nhìn quanh, cố ghi nhớ từng ngọn cây, từng góc nhà, như sợ rằng sau này sẽ không còn cơ hội nhìn lại.

Từ khi xuyên không đến thế giới này, hắn đã coi nơi này là nhà, đã quen với giọng nói dịu dàng của Uyển Ngọc Khanh, quen với những bữa ăn nóng hổi mà nàng chuẩn bị, quen với sự ấm áp mà kiếp trước chưa từng có. Nhưng giờ đây, tất cả những điều đó đều đã biến mất, chỉ còn lại sự trống trải đến lạnh lẽo.

Dù không muốn thừa nhận, nhưng trong lòng hắn vẫn có một nỗi sợ mơ hồ—sợ rằng sẽ không bao giờ được gặp lại nàng nữa.

Nhưng hắn không có lựa chọn.

"Bây giờ chúng ta rời đi sao?"

Giọng nói của Ánh Nhi vang lên, kéo hắn ra khỏi dòng suy nghĩ.

Bắc Minh Dạ hít sâu một hơi, giấu đi sự lưu luyến trong mắt, gật đầu.

"Ừm. Thời hạn tuyển sinh của Học Viện Bá Vương chỉ còn một năm nữa. Trong thời gian này, ta nhất định phải mạnh hơn. Để có thể bước vào ngoại viện, ít nhất ta phải đạt đến Võ Sư Cảnh."

Lời nói của hắn chắc chắn, nhưng trong lòng lại dâng lên một cảm giác gấp gáp không tên. Hắn biết rằng thế giới này không giống kiếp trước, nơi kẻ mạnh nắm quyền sinh sát, còn kẻ yếu chỉ có thể bị giẫm đạp. Nếu hắn không đủ mạnh, làm sao có thể bảo vệ được những người quan trọng?

"Vậy thiếu gia dự định đi đâu?"

"Minh Châu Sâm Lâm."

Ánh Nhi thoáng sững sờ.

"Ngài muốn tới nơi đó sao? Dù chỉ là một phần nhỏ của Sâm Lâm Vạn Trượng, nhưng nơi đó hung hiểm vô cùng, ngay cả Võ Tôn cũng phải cẩn thận."

Bắc Minh Dạ nhếch môi cười lạnh.

"Chính vì nguy hiểm nên mới có giá trị. Nếu ta muốn nhanh chóng mạnh lên, không thể không liều một phen."

Hắn hiểu rõ, thế giới này không dành cho kẻ nhút nhát. Nếu cứ mãi đứng yên trong vùng an toàn, hắn sẽ mãi mãi không thể đuổi kịp những cường giả thực sự.

"Ta biết nàng đang lo lắng, nhưng ta không phải kẻ ngu xuẩn. Hiện tại ta chỉ là Võ Đồ Lục Trọng, nhưng nếu giao chiến với Yêu Thú Nhị giai, ta vẫn có thể thắng. Chỉ cần tránh gặp phải Yêu Thú Tam giai, ta sẽ không gặp nguy hiểm quá lớn."

Ánh Nhi trầm mặc một lúc, rồi cũng chỉ có thể gật đầu.

"Thiếu gia đã quyết định, ta cũng không ngăn cản. Nếu gặp nguy hiểm chí mạng, hãy dùng Không Gian Châu để trốn thoát."

"Yên tâm, ta không dễ chết như vậy."

Bắc Minh Dạ quay đầu nhìn lại biệt phủ một lần cuối.

Nơi này từng là điểm khởi đầu của hắn, là nơi hắn tìm thấy hơi ấm gia đình, nhưng cũng là nơi chứng kiến sự rời đi của người quan trọng nhất.

Hắn vươn tay khép lại cánh cửa gỗ nặng nề.

"Cạch!"

Âm thanh khô khốc vang lên, như một dấu chấm hết.

Hắn không quay đầu lại nữa.

"Ta sẽ trở về!"

Dứt lời, hắn sải bước rời đi.

Gió trưa thổi qua, cuốn theo lá khô bay lượn giữa không trung. Cũng giống như lòng hắn lúc này—cô độc, nhưng không lay động.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free