Dục Thần Tu La - Chương 16: Chapter 16: Chuyện Xui Xẻo
Một ngày đã trôi qua, Bắc Minh Dạ không hề biết mệt mỏi, hắn cứ thế đi cả ngày lẫn đêm từng bước tiến đến Minh Châu Sâm Lâm. Mặt trời đã lên cao, ánh nắng chói chang chiếu xuống con đường mòn uốn lượn giữa những rặng cây xanh ngắt. Bầu trời trong veo không một gợn mây, thỉnh thoảng những cơn gió nhẹ thổi qua mang theo hương thơm của cỏ cây, khiến lòng người cũng cảm thấy thư thái hơn. Xung quanh hắn là những hàng cây cao vút, lá cây xào xạc theo từng cơn gió nhẹ, không gian vang vọng tiếng chim hót líu lo, hòa cùng bước chân vững chãi của hắn. Khoác lên mình một bộ y phục thường dân, trên vai đeo một cái túi hành lý nhỏ, trông hắn chẳng khác gì một lữ khách bình thường, người ngoài cũng chẳng mấy ai chú ý.
“Còn bao lâu nữa chúng ta sẽ đến Minh Châu Sâm Lâm?” Bắc Minh Dạ lên tiếng hỏi, giọng hắn có chút khàn khàn vì mệt mỏi nhưng không hề lộ vẻ yếu ớt.
“Sắp tới rồi, chỉ cần bước ra khỏi cánh cổng của tiểu trấn này là bước vào địa phận của Minh Châu Sâm Lâm.” Ánh Nhi đáp, giọng nàng nhẹ nhàng nhưng kiên định.
“Quả nhiên là xa thật! Hai trăm dặm đi cả một ngày một đêm liền mới tới được đích!” Bắc Minh Dạ thở dài, trong lòng không khỏi cảm thán. Hắn không ngờ khoảng cách này lại xa đến vậy, nếu so ra ở tiền thế thì chẳng khác gì quãng đường từ Thành phố Hồ Chí Minh xuống địa bàn Sông Cửu Long.
“Bởi vì thiếu gia không thể thi triển liên tục Vô Ảnh Bộ! Thêm vào đó lại không có khả năng phi hành như Võ Tướng Cảnh nên hai trăm dặm đúng là có chút xa so với người!” Ánh Nhi bình thản giải thích.
Bắc Minh Dạ nhíu mày, ánh mắt lóe lên một tia hứng thú. “Ý của nàng là từ Võ Tướng Cảnh trở lên có thể bay trên trời sao? Còn dưới Võ Tướng thì không được à?”
Ánh Nhi gật đầu: “Không thể! Bởi vì dưới Võ Tướng Cảnh không hề có khả năng phi hành, dù có võ hồn đặc thù cũng không đủ hồn lực để duy trì trạng thái đó! Cho nên rất ít ai có thể phi hành khi chưa đột phá Võ Tướng Cảnh!”
Hắn chậc lưỡi, cảm thấy thế giới này thật kỳ lạ. Phi hành – một khả năng trong mơ ở tiền thế, ở đây lại chỉ dành cho cường giả mạnh mẽ nhất. Vậy pháp bảo phi hành thì sao? Bắc Minh Dạ liền hỏi tiếp.
“Cái thứ đó quá mức xa xỉ! Một Địa cấp pháp bảo phi hành đã có giá trị ngang ngửa với một Thiên cấp pháp bảo bình thường, thậm chí còn hơn! Một cái pháp bảo phi hành gần như tương đương cả gia tài của một thế lực trung lưu ở Đại Việt Đế Quốc!” Ánh Nhi trả lời, ánh mắt có chút tiếc nuối.
Bắc Minh Dạ nghe vậy thì thở dài. Thế giới này quả thật không dễ dàng, nếu hắn muốn nhanh chóng trở thành cường giả, e rằng con đường phía trước còn đầy rẫy chông gai.
Đúng lúc này, một tiếng hét thất thanh vang lên từ phía sau:
“Tránh... tránh ra...!”
Hắn còn đang mải suy nghĩ, tai vô thức phong bế thính giác, mãi đến khi cảm giác nguy hiểm ập đến thì...
Ầmmmm!!!
Một cú húc cực mạnh đập vào lưng Bắc Minh Dạ, thân hình hắn bị hất tung lên không trung rồi đập mạnh vào bức tường ven đường. Một cơn đau nhói từ lồng ngực truyền đến, khóe miệng hắn không nhịn được phun ra một ngụm huyết.
“Cmn, là kẻ nào đui mù thế!” Bắc Minh Dạ rên lên, tay ôm lấy lồng ngực, khuôn mặt tái nhợt vì cơn đau. Nếu không phải nhờ thể chất đã được rèn luyện và cải tạo, e rằng cú húc vừa rồi đã lấy được cái mạng nhỏ hắn!
Tiếng thở phì phò nặng nề vang lên, hắn giương mắt nhìn lên thì thấy một con dã thú to lớn với chiếc sừng sắc bén lấp lánh dưới ánh nắng. Trên lưng nó, một thiếu nữ vận hồng y cẩm phục nhảy xuống, gương mặt nàng đầy vẻ lo lắng.
“Ngươi có sao không?” Nàng lên tiếng, giọng nói mang theo sự áy náy.
Bắc Minh Dạ nghiến răng: “Ngươi nghĩ thế nào? Một cú húc của con thú kia khiến ta phun huyết, xương khớp ê ẩm, ngươi nghĩ ta có sao không?”
“Ta không cố ý! Ngươi không nghe ta hét chứ bộ! Với lại con Độc Giác Thú này không nghe ta điều khiển nên lỡ húc vào ngươi...” Thiếu nữ vội vã chối tội, đôi mắt nàng ánh lên vẻ xấu hổ.
Bắc Minh Dạ trừng mắt nhìn con thú, vừa định mở miệng mắng thì Độc Giác Thú lại thản nhiên... gặm một nắm cỏ bên đường, hoàn toàn không có vẻ gì là hối lỗi.
“Cái con thú này nó làm ta suýt chết rồi mà bây giờ còn ăn cỏ như không có chuyện gì xảy ra?!” Hắn cảm thấy máu nóng dồn lên não, nhưng ngẫm lại cũng chẳng thể chấp nhặt với một con động vật được.
"Hừ, rốt cuộc hôm nay là ngày gì thế này! Vừa bước ra đường đã bị húc ngã chỏng vó rồi!"
Bắc Minh Dạ hừ lạnh một tiếng, ánh mắt sắc bén lướt qua thiếu nữ trước mặt.
Ánh nhìn của hắn dừng lại trên gương mặt nàng.
"Hừm, cũng xinh đấy… Dù chưa đến mức khuynh quốc khuynh thành như mẫu thân mình, nhưng so với nữ tử bình thường thì nhan sắc này cũng thuộc hàng hiếm có."
Đôi mắt đen láy của nàng ánh lên vẻ lo lắng, đôi môi nhỏ khẽ mím lại, trông có phần áy náy. Bộ y phục đỏ ôm sát thân hình mảnh mai, tôn lên vòng eo thon gọn, đủ để một người ôm trọn. Bắc Minh Dạ hơi nhíu mày.
"Đây là loại yêu thú gì vậy?"
Ánh mắt hắn dời sang con vật to lớn đứng bên cạnh nàng. Sinh vật này có thân hình vạm vỡ, chiếc sừng nhọn uy nghi trên đầu, thoạt nhìn trông có phần giống tê giác ở kiếp trước của hắn.
"Là Độc Giác Thú, Nhị giai yêu thú! Loài này thường được võ giả thuần hóa để làm thú cưỡi hoặc kéo xe. Chúng có thể chở hàng vạn cân, băng đèo lội suối mà không gặp trở ngại. Tuy nhiên, chỉ những gia tộc danh giá hoặc thế gia hiển hách mới có thể dùng làm thú kéo."
Ánh Nhi chậm rãi giải thích.
Bắc Minh Dạ xoa xoa lưng, cơn đau nhói lên từng hồi.
"Thảo nào húc một cú mà ta cứ ngỡ xương cốt muốn gãy đôi! Đúng là xui tận mạng!"
Ánh Nhi liếc nhìn hắn, bình thản nói:
"Thiếu gia, nếu Lý tiểu thư không kịp kéo Độc Giác Thú lại, e rằng ngài không chỉ bị thương nhẹ thế này đâu. Với tu vi Võ Đồ Lục Trọng của ngài, chỉ cần một cú húc cũng đủ tiễn ngài đi chầu Diêm Vương rồi."
Bắc Minh Dạ hừ một tiếng, không phủ nhận. Hắn hiểu rõ thực lực của bản thân.
"Ngươi có sao không? Để ta đưa ngươi đi gặp Luyện Dược Sư nhé!"
Thiếu nữ lo lắng nhìn hắn. Nhìn dáng vẻ hắn xoay sở đứng lên mà mặt mày nhăn nhó vì đau đớn, nàng lại càng thêm áy náy.
Bắc Minh Dạ khoát tay, giọng điệu lạnh nhạt:
"Không cần, cảm ơn Lý tiểu thư đã quan tâm. Tại hạ vẫn ổn."
Hắn dứt lời, nhặt tay nải lên, xoay người chậm rãi rời đi.
Thiếu nữ bất giác nhíu mày, ngạc nhiên hỏi:
"Khoan đã! Sao ngươi biết ta là đại tiểu thư của Lý gia?"
Bắc Minh Dạ nhướng mày, liếc xuống chiếc ngọc bội khắc chữ "Lý" lủng lẳng bên hông nàng, nhàn nhạt đáp:
"Đoán thôi, có gì khó đâu."
"Mang theo ngọc bội gia tộc mà còn thắc mắc tại sao bị nhận ra? Nữ nhân này đầu óc có vấn đề à?"
Hắn lười biếng cất bước đi tiếp.
"Không được! Ngươi bị thương, để ta giúp ngươi!"
Thiếu nữ nhanh tay kéo lấy cánh tay hắn.
"Aaaaa! Buông ra! Ngươi định giết ta đấy hả!"
Bắc Minh Dạ gào lên thảm thiết. Bả vai vốn đã đau nhức, nay bị nàng giữ chặt lại càng đau như bị xé rách.
"A... ta xin lỗi!"
Thiếu nữ hoảng hốt buông tay, gương mặt lộ rõ vẻ bối rối.
Bắc Minh Dạ hai mắt nhìn nữ tử, nét mặt hiện rõ hai chữ "chán ghét". Hắn chẳng thèm bận tâm tới, hừ lạnh một tiếng, xoay người định bỏ đi, nhưng nàng vẫn không chịu buông tha.
"Ngươi bị thương, đừng cố chấp nữa!"
"Buông ra! Đau! Đau chết mất!"
Tiếng kêu thảm thiết như heo bị chọc tiết lại vang vọng giữa phố. Hai người cứ thế giằng co suốt một canh giờ...
---
Sau một hồi đấu tranh bất thành, cuối cùng Bắc Minh Dạ chỉ có thể bất lực ngồi trên lưng Độc Giác Thú. Trước mắt hắn, thiếu nữ đang điều khiển yêu thú tiến về phía trước, dáng vẻ vô cùng đắc ý.
"Không ngờ có ngày mình lại phải thỏa hiệp với một nữ nhân. Đáng giận hơn là nàng ta lại chính là người gây họa cho mình!"
Hắn nghiến răng nghiến lợi, bàn tay vô thức xoa nhẹ bên hông – nơi đau đớn nhất trên người.
Thiếu nữ quay đầu lại, cất giọng hỏi:
"Ngươi muốn đi đâu?"
"Ta đi đâu thì liên quan gì tới ngươi?"
Bắc Minh Dạ khó chịu ra mặt, hắn lên tiếng, giọng điệu cực kỳ lạnh nhạt.
"Học Viện Bá Vương."
"Ngươi cũng đến đăng ký nhập học à?"
"Không lẽ đến đó ngắm cảnh?"
Hắn liếc nàng một cái đầy khó chịu.
Thiếu nữ hơi nhíu mày:
"Nhưng còn hơn mười một tháng nữa mới đến kỳ chiêu sinh mà! Bây giờ ngươi đến đó làm gì?"
"Đi xem trước không được sao?"
Lý Vân Anh tò mò nhìn hắn:
"Vậy bây giờ ngươi đã đạt đến cảnh giới nào rồi? Là Võ Sĩ hay Võ Sư?"
Bắc Minh Dạ híp mắt nhìn nàng, bực bội gắt:
"Ngươi có thể im lặng một chút được không? Hỏi gì mà lắm thế! Nữ nhi lúc nào cũng lắm chuyện như vậy à!"
Lý Vân Anh bĩu môi, vẻ mặt có chút ấm ức:
"Ta chỉ tò mò thôi mà..."
Bắc Minh Dạ lạnh lùng nhắc nhở:
"Tò mò quá mức sẽ chuốc lấy phiền phức. Tốt nhất đừng hỏi thêm gì nữa."
"Không biết bao giờ mới thoát khỏi con hàng này đây... Đúng là tai họa từ trên trời rơi xuống!"
Dưới ánh mặt trời chói chang, một nam một nữ cưỡi Độc Giác Thú lao đi trên con đường nóng bỏng, hướng về trạm Luyện Dược Sư gần nhất...
---
Rời khỏi trạm Dược Giới Sư, Bắc Minh Dạ mặt đen như đít nồi, bước đi mà hậm hực như sắp đạp nát cả mặt đất. Lão già Luyện Dược Sư kia không chỉ quấn hắn như một cái bánh chưng mà còn dặn dò lải nhải đủ thứ, khiến hắn chỉ muốn bịt tai chạy trốn.
"Phiền chết đi được! Đã đủ xui xẻo rồi, vậy mà còn phải nghe một đống lời dài dòng!"
Toàn thân hắn giờ đây được cố định bằng một đoạn băng trắng dày cộp, bả vai quấn kín mít, vùng ngực cũng lõm vào một ít. May mắn là không bị gãy xương, nếu không hắn đã phải nằm liệt giường cả tháng trời.
"Phụt..."
Tiếng cười khẽ vang lên bên cạnh.
Bắc Minh Dạ quay phắt sang, lập tức bắt gặp thiếu nữ đang cố gắng che miệng, bờ vai run run vì nhịn cười. Đôi mắt nàng ánh lên vẻ thích thú, như thể nhìn thấy một chuyện cực kỳ buồn cười.
Hắn nghiến răng, giọng tức tối:
"Cười cái gì? Không phải do ngươi mà ta ra nông nỗi này sao?"
Thiếu nữ cố gắng nín cười, liên tục gật đầu như gà mổ thóc:
"Rồi... rồi... không cười! Ta không cười nữa!"
Nhưng ngay sau đó, nàng lại quay đi, ôm bụng cười lớn hơn.
"Hahaha... trông ngươi bây giờ... buồn cười quá đi mất!"
Bắc Minh Dạ hít sâu một hơi, bàn tay siết chặt thành nắm đấm.
"Nhẫn... phải nhẫn! Không thể đánh nữ nhân... không thể giết người giữa ban ngày ban mặt..."
Nhưng nhìn thấy nàng cười như sắp nghẹt thở, hắn cảm thấy lửa giận lại bùng lên.
"Lý Vân Anh! Ngươi tin ta bóp chết ngươi ngay tại đây không?"
Thiếu nữ nghe vậy càng cười to hơn, thậm chí còn vỗ vai hắn một cái...
"Aaaaaa! Đau! Ngươi muốn giết ta thật đấy hả?"
Bắc Minh Dạ kêu lên thảm thiết, suýt nữa thì nhảy dựng lên.
Lý Vân Anh giật mình thu tay lại, vẻ mặt có chút chột dạ.
"A... xin lỗi, ta quên mất... Nhưng thật sự là trông ngươi bây giờ đáng yêu quá!"
Bắc Minh Dạ: "..."
Hắn nghiến răng nghiến lợi, thầm thề trong lòng:
"Sớm muộn gì cũng phải đòi lại món nợ này!"
Thiếu nữ thấy hắn có vẻ ổn hơn, bèn cười hì hì: “Thôi nào, ta sẽ đền bù cho ngươi! Hay để ta đãi ngươi một bữa ở quán rượu gần đây nhé?”
Bắc Minh Dạ híp mắt nhìn nàng: “Lý tiểu thư, ngươi nghĩ một bữa ăn có thể bù đắp được nỗi đau thể xác lẫn tinh thần của ta sao?”
“Vậy thì... hai bữa?”
“...”
Bắc Minh Dạ ôm trán, cảm thấy hôm nay đúng là một ngày kỳ lạ.
Nhưng rồi hắn nghĩ lại... quán rượu à? Chắc chắn ở đó sẽ có tin tức. Nếu muốn tìm hiểu về Minh Châu Sâm Lâm thì đây cũng là một cơ hội tốt.
“Được rồi, ta nhận lời.” Hắn gật đầu. “Nhưng tốt nhất là quán nào ngon một chút. Nếu không, ta sẽ xem như ngươi nợ ta một mạng.”
Thiếu nữ lập tức cười tươi như hoa: “Yên tâm, ta biết một chỗ cực kỳ tuyệt vời!”
Nói rồi, nàng vung tay, con Độc Giác Thú lập tức cúi thấp xuống, nàng phất tay ra hiệu cho Bắc Minh Dạ leo lên.
Hắn nhíu mày: “Ta tự đi được.”
“Ngươi vừa bị húc bay ra xa cả chục mét đó, tốt nhất đừng sĩ diện!”
Bắc Minh Dạ im lặng vài giây, rồi... leo lên lưng Độc Giác Thú, nhưng vẫn không quên trừng mắt nhìn nó.
“Ngươi mà còn húc ta nữa là tối nay ta ăn thịt Độc Giác Lẩu đấy.”
Con thú lập tức run bần bật, nhưng mà... không phải vì sợ, mà vì nó đang cố nhịn cười.
Và hai người một thú nhanh chóng tìm một cái tửu quán gần đó, mặt trời cũng đang dần hạ xuống, ánh hoàng hôn nhuộm đỏ cả bầu trời, vạn dặm mây tía cuộn thành từng tầng rực rỡ như lửa cháy. Giữa không trung, từng cánh hạc tiên chao lượn, để lại những vệt sáng lấp lánh như sao băng giữa chiều tà.