(Đã dịch) Đường Về Nhà - Chương 1: Thiên tinh hạ phàm
“Hắc Lâm! Hôm nay thì xem ngươi còn đường nào để chạy!”
Mười hai tu chân giả vây quanh một thanh niên áo trắng đang nắm giữ đôi găng tay đen tuyền, lăm lăm đao kiếm trong tay.
“Ma Năng Sáo Thủ của sư phụ mà ngươi cũng dám lấy cắp? Định theo ma đạo hay sao hả?” Một người trong số đó hét lớn, vung kiếm xông về phía Hắc Lâm, hòng chém hắn thành nghìn mảnh. Hắc Lâm cũng l��p tức hành động, dùng cặp găng tay của Ma Tổ cường hóa thể thuật, tung một cú đấm khiến thanh kiếm của kẻ tấn công gãy lìa. Nhưng Ma Năng Sáo Thủ vốn là bảo vật quý giá của giới ma tu, đồng thời cũng là con dao hai lưỡi. Sinh lực của người sử dụng lập tức suy giảm rõ rệt, khiến hắn choáng váng mất vài giây.
“Ma tu, Huyết tu... bất cứ thứ gì thuộc về Tà Thuật đều cần có sự hiến tế, không phải cứ muốn là dùng được đâu, Hắc Lâm tiểu đệ. Nếu khôn ngoan, hãy giao đôi găng tay đó ra đây, chúng ta sẽ cho ngươi một con đường sám hối.” Một kẻ đứng ngoài nói, hắn cũng mặc một trang phục áo trắng, quần đen, trên lưng có ấn hiệu bàn tay màu đỏ. Tay hắn đang nắm một thanh cự đao khắc cổ ngữ.
“Chà chà… Vị sư huynh của ta hiểu rõ mọi chuyện nhỉ? Ngươi là sư huynh trưởng, đồ đệ cưng của sư phụ, ngươi làm sao biết được ta đã hiến tế những gì cho thứ này chứ? Nếu không phải vì ngươi không giúp ta tu luyện lên Luyện Khí Kỳ Thập Ngũ, ta đã chẳng phải chịu thua nhục nhã trước Bang Thần Sơn rồi. Tất cả là do ngươi, Phàm Kỳ V��ơng.”
“Hồ đồ! Đạo tâm của ngươi còn vướng tư thù, tu lên Thập Ngũ chỉ có nước tẩu hỏa nhập ma. Ngươi còn dám một mình tấn công Bang Thần Sơn trực diện, sư phụ không ra tay thì ngươi chắc cũng đã ‘mồ cao sáu thước’ rồi, vậy mà ngươi vẫn cứng đầu. Giờ đây, tiểu tử nhà ngươi lại tiện tay lấy trộm vũ khí của Ma Tổ, chắc là muốn tiếp tục trả thù chứ gì?”
Hắn chĩa thanh đao về phía Hắc Lâm, nói giọng đanh thép.
“Thù chín đời của ta, chưa cần Đại sư huynh ngươi lên tiếng. Tiếp chiêu.”
Hắc Lâm nắm chặt tay bên trong Ma Năng Sáo Thủ, nghiến răng, cố gắng tăng cường ma lực vào cơ thể. Nhưng dù có được pháp bảo mạnh mẽ, sức mạnh của hắn cũng chẳng thể so được với mười một vị huynh đệ còn lại và Phàm Kỳ Vương, kẻ vừa độ kiếp lên Luyện Khí Thập Ngũ.
“Một nhãi ranh như ngươi, thó được vài ba món pháp bảo cũng chẳng có cửa với chúng ta, xuống địa ngục mà chào hỏi tám đời tổ tông nhà ngươi hộ ta nhé.”
Phàm Kỳ Vương vuốt dọc lưỡi đao, những ký tự bắt đầu phát sáng, thanh đao bùng cháy dưới ảnh hưởng của cổ ngữ. Sau lưng hắn cũng xuất hiện sáu thanh đao khác giống hệt, xếp thành hình bán nguyệt lơ lửng trên không, đợi lệnh của chủ nhân.
“Các vị huynh đệ, giết tên phản đồ!”
Dứt lời, hắn cùng mười một sư đệ đồng loạt lao về phía Hắc Lâm.
Bị dồn vào thế bí, tên đệ tử phản bội cũng chẳng còn lựa chọn nào khác ngoài chiến đấu đến chết, bắt đầu thủ thế để phản công. Tuy nhiên, số mệnh hắn ắt vẫn còn dài, khi từ trên trời bỗng dưng rơi xuống một khối kim loại khổng lồ, đè nát một sư đệ của Phàm Kỳ Vương, khiến tất cả những kẻ tấn công còn lại phải giật mình đứng sững lại.
“Ngừng lại!” Đại sư huynh ra lệnh. “Mộc Chân, Thủ Ước, theo ta kiểm tra khối vật thể này, các huynh đệ còn lại canh chừng Hắc Lâm, không cho hắn động thủ.”
Hắc Lâm cũng cảm thấy tò mò vô cùng, chẳng biết cơ duyên nào mà thiên đạo lại ban cho hắn một khối thiên thạch, hạ sát lập tức một địch thủ. Chắc là hắn chưa tận số ngay hôm nay. Khối thiên thạch kia lại nằm khá xa vòng vây của các môn đồ đang truy đuổi hắn, được bao bọc trong một lớp khói dày đặc, nên dù có muốn hắn cũng không thể đến gần mà quan sát. Nhưng nếu đã vậy, hắn sẽ nhân cơ hội này mà chạy trốn ngay. Đúng vậy, kẻ địch đang bị thứ đó làm phân tâm, cơ hội chạy trốn chính là đây! Đó là nếu như hắn không bị tám kẻ còn lại vây kín. Bọn này cũng thật khó chịu, một vòng vây hoàn toàn không có kẽ hở. Đứng trước thế tiến thoái lưỡng nan này, hắn chỉ có thể chờ đợi Đại sư huynh ra lệnh tấn công trước.
“Vương huynh, nhìn kìa, có bóng người phía sau màn khói!”
Mộc Chân chỉ tay về phía thiên thạch, hét lớn, tay còn lại nắm chắc lấy thanh đoản kiếm, dường như sợ sẽ bị tấn công bất ngờ như tên môn đồ vừa chết. Thủ Ước cũng lập tức phản ứng theo hiệu lệnh của Mộc Chân, bước chậm lại, chĩa mũi thương về phía trước và di chuyển thật thận trọng.
“Lục Đạo Phi Đao: Thiết Phiến!”
Phàm Kỳ Vương hô vang chú ngữ, khiến sáu thanh đao sau lưng hắn xếp thành hình chiếc quạt giấy, lập tức thổi bay màn khói phủ quanh thiên thạch. Hai bóng người dần hiện rõ. Một người tóc đen, có dáng dấp khá tương đồng với các huynh đệ xung quanh; người còn lại tóc xám, màu da nhợt nhạt hơn, vóc dáng cũng khá cao lớn so với một Nhân tộc bình thường. Cả hai người này đều mặc những trang phục thật quái lạ, ngay cả một kẻ đã sống khá lâu như Phàm Kỳ Vương cũng chưa từng thấy kiểu trang phục này bao giờ.
“Ở đây có người sống kìa.” Người tóc đen nói với kẻ bên cạnh.
“Bọn họ đều là người Á Đông, trang phục cổ đại. Có lẽ nơi này chưa phát triển quá nhiều.” Người tóc xám trả lời, nhưng bỗng dừng lại, dường như hắn nhận ra điều gì đó bất thường trong lời nói của mình, cứ như hắn đang phát ra những âm thanh quen thuộc dù biết bản thân trước đây chưa từng học thứ ngôn ngữ này. “Kỳ lạ, tao có thể nói được một ngôn ngữ khác! Không thể nào!”
“Khoan đã, tao cũng nói được. Nếu đây thực sự là Hoa ngữ, thì tao nghĩ là do các nanobot đã tải toàn bộ dữ liệu ngôn ngữ trên toàn thế giới về cho chúng ta, đó là lý do vì sao cả tao và mày đều nói được ngôn ngữ này. Nhưng mà tại sao lại là Hoa ngữ?” Người tóc đen suy nghĩ, nhưng Thủ Ước, tên môn đồ kia, lại nói lớn.
“Các người là ai? Tại sao lại giết đồng môn của ta?! Trả lời đi!”
Hắn nắm chặt cây thương trong tay, thủ thế chuẩn bị tấn công.
“Nghe được! Vậy là nó đã thích nghi đúng như chương trình! Lũ nanobot này giúp chúng ta thích nghi với môi trường xung quanh, và nó xử lý các âm thanh thu nhận được để giúp chúng ta nói được ngôn ngữ mới.”
Người tóc xám cười phá lên, hắn gần như chẳng để tâm tới cái chết của kẻ mà phương tiện của hắn vừa đè lên, hay sự đe dọa của những con người xung quanh.
“Ngươi dám... Đồ khốn kiếp, ngươi giết huynh đệ của ta, vậy mà vẫn thản nhiên cười nói? Đi chết đi!!”
Thủ Ước phi thẳng về phía hai kẻ lạ mặt, muốn đâm thẳng thương vào mặt kẻ tóc xám.
“Khoan đã sư đệ!” Phàm Kỳ Vương la lên ngăn cản hắn nhưng vô hiệu, tên sư đệ ngu ngốc đã xông tới quá đà và không dừng lại được nữa, dường như hắn sẽ chọc nát đầu kẻ cao lớn kia khi gã vẫn còn chưa kịp phản ứng.
“Đùng! Sợ quá cơ.”
Một tiếng nổ vang lên cùng với lời nói của kẻ tóc xám, âm thanh rít dữ dội của viên đạn plasma chặn đứng đòn tấn công của Thủ Ước, khiến hắn mất đà, ngã dập mặt xuống đất. Kẻ tóc xám chỉ lách nhẹ sang một bên, né tránh Thủ Ước đang nằm vật vã cùng cây thương, tránh làm bẩn đôi giày của mình. Giương khẩu súng lục plasma lên bằng tay ph���i, hắn lớn tiếng nói để tất cả cùng nghe.
“Mẹ nó! Các vị ở đây có thể bình tĩnh lại được không? Vừa đến đã lao vào đánh rồi, các người không thể nói chuyện đàng hoàng chút sao?” Hắn đưa họng súng vòng quanh, lần lượt chĩa vào mặt tất cả những người trong trang phục cổ đại. “Súng đây, tất cả bỏ kiếm xuống.”
Tất cả ngơ ngác đứng nhìn một hồi lâu, chẳng biết tên tiểu tử này, trên tay chỉ có một thanh sắt ngắn cũn mà cũng dám thách thức cả một nhóm tu chân giả ư? Các môn đồ lại càng nổi giận hơn khi chính hắn bằng một cách lạ kỳ nào đó đã giết được một huynh đệ của họ dù không hề động tay động chân. Nhân lúc tất cả sự chú ý dồn vào nhóm người lạ, Hắc Lâm chớp thời cơ ẩn nấp ngay vào địa hình xung quanh, trốn thật kỹ để những cựu đồng môn không tìm ra hắn sau khi chúng bình tĩnh trở lại.
“Tiểu tử to gan, dám giết cả môn đồ bang Viêm Thủ bằng Bộc Hỏa pháp! Kẻ nguy hiểm như ngươi không nên tồn tại nữa đâu.”
Phàm Kỳ Vương nói, mặc dù rất bình tĩnh nhưng trong thâm tâm hắn vẫn cảm thấy sự s��� nhục đối với bang phái của sư phụ khi một đồ đệ bị đánh bại bởi chính thứ tiên pháp đơn giản nhất mà chúng được học. Nhất thời, hắn vung tay, điều khiển các lưỡi đao bay về phía kẻ tóc xám, hòng chém nát gã thành trăm mảnh. Nhưng Phàm Kỳ Vương đã phạm phải một sai lầm lớn, hắn đã quên mất Hắc Lâm. Tận đến khi Hắc Lâm từ dưới đất trồi lên, chặn đứng đòn tấn công của hắn bằng kình lực của Ma Năng Sáo Thủ, Phàm Kỳ Vương mới nhận ra điều này.
“Tại sao ngươi…?”
“Kẻ địch của ngươi là đồng minh của ta. Hắn giết một Viêm Thủ môn đồ, chắc chắn sẽ giết được nhiều Viêm Thủ môn đồ.”
Hắc Lâm mỉm cười quái dị, quả nhiên trời cao có mắt, gửi đến cho hắn hai đồng minh đắc lực để thoát khỏi thế vây khốn này.
Phiên bản đã được biên tập này thuộc bản quyền của truyen.free, mang đến trải nghiệm đọc mượt mà nhất.