Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Về Nhà - Chương 2: Khai chiến

“Tại sao ngươi...?”

“Kẻ địch của ngươi là đồng minh của ta. Hắn đã giết một môn đồ Viêm Thủ, chắc chắn cũng sẽ giết được nhiều hơn nữa.”

Hắc Lâm và Kỳ Vương nhìn chằm chằm vào nhau, sát khí bùng lên đến mức cả hai kẻ lạ mặt kia cũng cảm nhận rõ rệt.

“Hai vị tiểu hữu, tình cảnh hiện tại của chúng ta thập tử nhất sinh. Nếu hai vị sẵn lòng ra tay giúp ta ��ối phó mười môn đồ kia, ân tình này sau này nhất định sẽ được báo đáp.”

Hắc Lâm vừa nói, mắt vẫn không rời khỏi sư huynh của mình.

“À... ừ, thế cũng được.” Tên tóc xám quay sang người bạn, nói nhỏ: “Ê, thằng này vừa nói cái gì vậy? Tao không hiểu kiểu hành văn của bọn này lắm.”

“Để tao. Kiểu nói chuyện này giống trong truyện tiên hiệp, chắc tao giao tiếp được.” Tên tóc đen bước đến cạnh Hắc Lâm, hạ giọng trầm ấm: “Hắc Lâm huynh phải không? Đa tạ huynh đã đỡ hộ ta một quyền. Người nhân nghĩa như Đỗ ta há có thể khoanh tay đứng nhìn ân nhân mình lâm nguy được! Ta và vị đạo hữu này sẽ xử lý chín tên bọn hắn, huynh chỉ việc cầm cự cùng đao nhân kia, rồi ân oán tất sẽ được phân rõ.”

Cùng lúc đó, Kỳ Vương và chín đồng môn còn lại của hắn chẳng đợi tên lạ mặt tóc đen nói hết câu đã xông lên.

“Bộc hỏa cầu!”

Một môn đồ Viêm Thủ niệm chú, phóng một quả cầu lửa về phía ba kẻ địch, bùng nổ đốt cháy mặt đất xung quanh. Chỉ thoáng chốc, cả ba đã né tránh, Hắc Lâm lao thẳng vào Kỳ Vương, c��n hai kẻ kia thì lùi xa. Tên tóc xám loạng choạng đứng dậy, còn choáng váng sau vụ nổ thì người bạn của hắn đã hét lên.

“Bốn địch hướng mười giờ, ba kiếm một thương!”

Tức thì, bốn kẻ địch từ màn khói vụ nổ lao ra, vung vũ khí tấn công hắn trực diện. Nhưng kẻ này không phải là tay mơ, nói cách khác, kinh nghiệm chiến đấu của hắn khá dày dặn so với tuổi đời. Hắn phản xạ cực nhanh, bật lùi về thật xa. Khi bốn kẻ tấn công vừa chạm đất, tên tóc xám đã rút súng bắn hạ gã cầm thương. Máu và dịch não của hắn văng tung tóe lên cả ba tên còn lại, nhưng điều đó không hề làm chúng nao núng, vẫn cố gắng tiếp cận để xé xác hắn. Hắn liền nã thêm ba phát súng, hạ gục thêm một tên, bắn rơi kiếm một tên, và trượt một tên. Tên bị rớt kiếm xông đến tầm đánh nhưng không còn vũ khí, hắn dùng tay đấm tên lạ mặt tóc xám, tạo cơ hội cho đồng môn vòng ra sau lưng đâm lén. Lưỡi kiếm xuyên qua lưng tên tóc xám, máu văng cả lên kẻ địch trước mặt. Máu tiếp tục tuôn ra từ vết thương và miệng hắn, nhuộm đỏ thẫm bộ đồ kỳ lạ trên người. Cả hai môn đồ Viêm Thủ bang còn lại cười đắc thắng.

“Tên tiểu tử này cuối cùng cũng về đúng chỗ của hắn rồi. Đừng hòng bất kính với tu chân giả bọn ta!”

Nhưng tên kia vẫn không ngã xuống. Nhanh như chớp, hắn chụp lấy lưỡi kiếm bằng một tay, giữ thật chặt không cho kẻ đâm rút kiếm ra khỏi cơ thể. Tay còn lại, hắn nắm lấy cổ tên không cầm kiếm, dùng đầu đập vào trán hắn, rồi ấn mặt hắn vào vết thương trên ngực, khiến lưỡi kiếm của tên phía sau đâm xuyên qua sọ. Lập tức, hai môn đồ Viêm Thủ khác từ xa ném hai Bộc Hỏa Cầu về phía tên tóc xám. Hắn vẫn bình tĩnh lùi lại, gập người xuống, dùng đối trọng từ cái xác găm trước ngực hất tên cầm kiếm đang mắc kẹt phía sau văng lên trước, khiến hắn trúng trực diện Bộc Hỏa Cầu và cháy rụi. Sau đó, hắn rút kiếm ra khỏi lưng, hất cái xác bị găm vào người sang một bên và bắt đầu tự hồi phục vết thương chí mạng. Một nhát kiếm xuyên lưng đối với hắn tưởng chừng chỉ như kim châm; từ một lỗ hổng có thể nhìn xuyên qua, cơ thể hắn bỗng phục hồi lại như chưa từng bị trầy xước. Từng tế bào sản sinh với tốc độ chóng mặt, tái tạo lại những phần cơ thể bị phá hủy. Kế đó, hắn liền nhặt súng và xả sạch đạn vào hai kẻ vừa ném cầu lửa, kết liễu chúng.

“Bom lửa, kiếm với giáo à? Combo vũ khí này chắc phải từ thời Tần Thủy Hoàng?” Hắn thầm nghĩ.

Một tên trúng đạn h��p hối bò dậy, mắt nhắm mắt mở, đã thấy kẻ lạ mặt kia tự hồi phục vết thương.

“C-cái gì?! Chẳng lẽ ta đang nằm mơ sao? Vết thương toạc hoác thế kia sao lại khép miệng nhanh chóng đến vậy? Chẳng lẽ hắn dùng bảo đan sao? Không đúng, ta không thấy hắn nuốt. Nếu vậy thì chỉ còn một khả năng...”

Hắn nuốt nước bọt, mặt tái mét đi, nghĩ đến điều hắn chưa từng dám nghĩ.

“Ngươi... ngươi là ai?! Tại sao cơ thể vật lý của ngươi lại có thể làm được điều này?!”

Hắn lắp bắp hỏi, cố gắng lết ra xa khỏi tên tóc xám.

“Kẻ đã chết thì không cần biết đâu.”

Tên kia bình tĩnh bước tới, từ từ nạp đạn và bắn vỡ sọ hắn.

Khi toàn bộ mục tiêu đã bị hạ gục, tên tóc xám tiếp tục quan sát xung quanh và thấy người bạn đang cố gắng đấu kiếm với ba kẻ địch, trong khi một kẻ khác đã chết và bị tước mất kiếm. Tên tóc đen tuy không tinh quái như tên tóc xám, nhưng hắn lại có cảm quan vô cùng tốt, có thể cùng lúc đỡ và né đòn liên tục từ ba kẻ địch mà chưa hề bị đả thương. Dù vậy, hắn vẫn chưa thể ra đòn tấn công nào.

“Ê! Đánh nhanh lên, không có thời gian mà làm màu đâu!” Tên tóc xám vừa nói lớn, vừa bắn hạ một kẻ tấn công.

“Nào, để tao thể hiện chút tài năng điêu luyện đã.”

Tên tóc đen đáp lời. Khi một kẻ địch ngã xuống, hắn bất ngờ chiếm thế thượng phong, liên tục tấn công một trong hai tên còn lại sau khi tước kiếm của tên kia. Kẻ mất kiếm cũng vội lấy lại vũ khí và cố gắng hỗ trợ đồng minh nhưng đã quá trễ. Tên kia đã bị kẻ lạ mặt tóc đen cắt đứt cả hai tay. Hắn hoảng sợ, cố gắng bỏ chạy nhưng rồi gục xuống chết vì mất máu, bỏ lại môn đồ Viêm Thủ cuối cùng đơn độc đối mặt với hai kẻ kỳ lạ. Tên này nhanh chóng mất bình tĩnh, lao thẳng lên với một tiếng hét xung trận dữ dội, bổ kiếm từ trên xuống hòng chẻ đôi tên tóc đen. Nhưng hắn đã thua. Tên kia chỉ né nhẹ sang một bên, đồng thời hướng lưỡi kiếm vào cơ thể hắn, chém ngang một đường. Nhát chém này như mổ bụng hắn ra, khiến nội tạng bị cắt đứt bên trong rơi hẳn ra ngoài. Cuối cùng, hắn cũng về chầu trời sau một khoảnh khắc đau đớn dữ d���i.

“Hừ, đám người cổ đại ngu dốt. Ngươi nghĩ tu luyện một chút mà có thể đánh bại một cường giả như ta được sao?” Tên tóc đen khinh khỉnh nói.

“Hay quá bạn ơi, bạn đi mổ heo được rồi đấy!” Tên tóc xám đứng nhìn, vỗ tay một cách mỉa mai. “Mày gáy kinh quá, đánh có bốn thằng, mà một thằng tao đã bắn hạ rồi.”

“Ai thèm nhờ đâu? Để tao múa một chút, thể hiện cho bọn nó biết thế nào là tôn trọng chứ.”

“Mấy thằng đã chết rồi thì tôn với chả trọng gì. Còn một kẻ địch nữa, đi hỗ trợ thằng hồi nãy đi!”

Nói rồi, tên tóc xám bắt đầu nhìn quanh, bỏ qua những cái xác của các môn đồ Viêm Thủ mà hắn vừa tàn sát, cốt là tìm lại Hắc Lâm và Kỳ Vương đang đấu tay đôi.

Lại nói về Hắc Lâm, tuy hắn kém Kỳ Vương một cấp bậc, nhưng nhờ pháp bảo của Ma Tổ, sức mạnh của hắn ngang ngửa Kỳ Vương, lại thêm bản tính hung hăng và liều lĩnh hơn. Cả hai đang giao đấu cách đó không xa, nhưng lại ở trên không trung, nên hai kẻ lạ mặt phải mất một lúc mới nhận ra.

“Sư huynh, đồng minh của ta dường như đã ti��u diệt hết lũ tiểu đệ lâu la của huynh rồi, hà cớ gì huynh còn cố chấp trụ lại? Thân là sư huynh mà huynh lại không thức thời thì cũng chỉ là công cụ cho lão sói già Lưu Văn Công kia thôi!”

Hắc Lâm lơ lửng trên không, mặt đối mặt với cựu sư huynh của hắn, vừa thủ thế vừa cố gắng chọc tức Kỳ Vương. Nhưng vô ích, Phàm Kỳ Vương với kinh nghiệm chiến trường dày dặn cũng biết rõ mục đích của hắn. Y cứ bỏ ngoài tai, liên tục tấn công như vũ bão. Từng nhát đao chém xuống đều bị tên phản nghịch đánh bật đi, kể cả Lục Đạo Phi Đao cũng chẳng đủ nhanh để phá vỡ thế thủ của hắn. Hắc Lâm tiếp tục đắc ý, nghĩ bụng: tấn công liên tục không phòng thủ thì chắc chắn sẽ lộ ra sơ hở, dù ít hay nhiều, và hắn sẽ chớp thời cơ thật nhanh để tung đòn kết liễu. Nhưng Kỳ Vương cũng biết điều đó. Chỉ có điều, y không thể làm gì khác. Ma Năng Sáo Thủ dù là pháp bảo của Chưởng môn bang Viêm Thủ, sư phụ của Kỳ Vương và Hắc Lâm, nhưng y chưa bao giờ thấy nó được sử dụng, cũng chẳng biết nó có tác dụng gì. Vì thế, y không hề biết tên phản đồ kia sẽ làm được gì với nó. Tốt nhất là ồ ạt tấn công để hắn chẳng làm được gì, rồi cuối cùng hắn sẽ bị thứ ma pháp bảo kia hút cạn sinh khí mà chết. Vị đại sư huynh thầm nghĩ, y phải cố gắng không sai sót để câu đủ thời gian cho tác dụng phụ của Ma Năng Sáo Thủ tiêu diệt Hắc Lâm. Sau đó, y có thể lấy lại nó, mặc kệ hai kẻ lạ kia và trở về bang. Nhưng thật đen đủi cho y, một kẻ khác cũng biết điều đó. Tên tóc xám, tay cầm súng, nã một phát trúng đầu Kỳ Vương. Với thân thể Nguyên Anh kỳ giả, viên đạn vào đầu hắn cũng chỉ như một món đồ chơi. Hắn tuy có mất tập trung nhưng vẫn cố gắng tung đòn liên hoàn.

“Không chết kìa! Tao đã nói rồi. Cứ có cảm giác thằng này hơi khó xơi.” Tên tóc đen nhắc nhở người bạn.

“Không chết, nhưng mục đích của tao không phải giết nó.” Tên tóc xám đáp lời, lại bắn vào Kỳ Vương liên tục đến khi hết đạn.

Phàm Kỳ Vương bắt đầu cảm thấy khó chịu. Hắn không thể cứ vừa tấn công vừa phải chịu vài món đồ chơi ném vào đầu được, nhưng vẫn cố lờ đi. Tuy nhiên, tên tóc xám cũng không buông tha dễ dàng. Hắn nạp thêm đạn, rồi cầm cả khẩu súng của bạn mình xả liên tục vào kẻ cầm đao ấy. Kỳ Vương không thể tập trung khi bị tấn công liên tục như vậy, hắn đã lỡ mất một nhịp công kích. Hắc Lâm chớp thời cơ lập tức, tung ra một đòn đã tích tụ từ lâu, đánh bay cả Kỳ Vương và nghiền vụn sáu thanh đao sau lưng hắn. Thanh đao hắn đang cầm thì gãy làm đôi.

“Ma Sát Quyền!”

Đòn công kích mạnh mẽ ấy khiến Kỳ Vương rơi vào trạng thái suy yếu, toàn thân như bị trói buộc bởi những mắt xích vô hình, linh khí của hắn không còn tuôn chảy mạnh mẽ. Hắc Lâm tiếp tục tấn công, hắn trả đòn hệt như cách sư huynh đã đánh hắn trước đó, liên tục và điên cuồng. Hắn buộc Kỳ Vương phải dùng thể thuật để chống đỡ, nhưng người này nhanh chóng bị đánh bại khi tốc độ và sức mạnh thuần túy của hắn không thể so bì với một kẻ đã hiến sinh lực để sử dụng pháp bảo của Ma đạo. Một cánh tay hắn bị bứt rời ra, thanh đao cuối cùng cũng theo cánh tay ấy mà rơi xuống đất, cơ thể hắn bị phá hủy gần như hoàn toàn.

“Địa Ngục chi Hỏa!”

Hắc Lâm tung sát chiêu sở trường, phóng đại hỏa cầu thiêu đốt Kỳ Vương. Kỳ Vương là một Luyện Khí đại năng, dù chịu trọng thương thì sát chiêu của một kẻ chỉ tu đến Luyện Khí Thập Kỳ chưa đủ để hắn phải bỏ mạng. Nhưng giờ khắc này, toàn bộ linh lực của hắn lại vô dụng vì kẻ phục ma, hay ma tu, đều được Tử Hỏa chốn âm tà cường hóa. Giãy giụa thêm vài nhịp thở, thân thể của "Đại sư huynh" Phàm Kỳ Vương oanh liệt một thời liền hóa thành tro tàn, cùng gió bay về đại địa.

“Xong chưa, vị huynh đài?”

Tên tóc xám cất tiếng gọi. Hắc Lâm liền đáp đất, thở dài một tiếng rồi bước đến gần hai kẻ lạ mặt. Bỗng hắn đứng khựng lại, tay chân toàn bộ như bị phong ấn, la hét điên cuồng, các mạch máu nổi rõ trên da. Ma Năng Sáo Thủ đang đòi sinh lực của hắn, rút huyết tế từ từ, khiến Hắc Lâm mất đi khả năng kiểm soát cơ thể phàm trần trong chốc lát, rồi sau đó ngừng lại, để hắn đứng thất thần một thoáng.

“Đúng là tà ma pháp bảo, ta cần phải tu luyện thêm mới có thể dùng được thứ này.” Hắn thầm nghĩ.

“Đa tạ, thật là quý hóa khi gặp được một cao nhân giúp đỡ những lữ khách lang thang như bọn ta. Chẳng hay, huynh có bị vấn đề gì sau trận chiến không?” Tên tóc đen lên tiếng.

“Các vị thiếu hiệp thứ lỗi, chẳng qua là vì thứ vũ khí của ác ma này đang hút lấy sinh lực của ta.” Hắc Lâm đưa đôi găng tay Ma Năng ra. “Khiến ta không thể nào cảm tạ hai vị một cách đường hoàng được. Hôm nay quả là định mệnh dẫn lối, đã đưa hai vị ân nhân đến cứu ta. Ta thực không biết nói gì với hai vị nữa.”

“Đây cũng chẳng phải đại sự gì, chỉ là cơ duyên trời ban, không nên khách sáo. Chỉ có điều, ta cùng với vị bằng hữu này là người từ phương xa đến đây, địa thế hiểm trở khiến chúng ta lạc mất phương hướng, nên muốn nhờ huynh chỉ giúp nơi có dân cư.”

Bản biên tập này được thực hiện dưới sự bảo hộ của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free