Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Về Nhà - Chương 5: Cổ thụ Ẩn Lý

Người anh em à, không sao đâu. Lúc nãy mày đã thể hiện rất tốt, nói năng dõng dạc mà không cần đến tao giúp. Chỉ là lần sau cần chú ý hơn đến câu từ sao cho hợp lý thôi, chứ lúc đó mày cũng đâu thấy giới diện này quá lạc hậu đâu.

"Chắc phải mất kha khá thời gian đấy. Mà khoan đã, bây giờ phải dọn dẹp đồ đạc đã. Xác của bọn cướp cạn này chắc chắn có nhiều t��i sản quý, với lại chúng cũng có ngựa. Biết đâu bắt lại được vài con thì chúng ta chẳng phải cuốc bộ mỏi chân nữa," Phan Xích đáp lời.

"Thượng sách! Mấy con ngựa cứ để tao lo, mày tranh thủ dọn dẹp đồ đạc rồi làm món trứng mới đi. Chưa kịp ăn sáng mà đã vận động liên tục thế này, tao đói lả rồi đây."

"Nhớ lấy hết đồ trong đống xác đó đấy!" Phan Xích gọi vọng theo Đỗ Nhân khi hắn bắt đầu đuổi theo lũ chiến mã đang chạy tứ tung.

Sau một giờ chuẩn bị, cuối cùng cả hai cũng đã lên đường. Lần này, họ ngồi trên lưng ngựa, cùng với con chó Eski chạy theo sau. Chúng tiếp tục hướng về phía Đông, hòng tìm được một chỗ nghỉ chân trước khi trời tối.

"Thằng cha chủ cái bản đồ này hình như nói rằng ở đây có một ngôi làng ẩn sâu trong những cây cổ thụ kia," Phan Xích vừa nhìn bản đồ vừa nói.

"Đúng rồi, theo tao nhớ thì từ trại cũ của chúng ta đến đó tầm một ngày đường, sau khi băng qua một vách núi nơi bọn đạo tặc sẽ phục kích. Mà chúng nó chết sạch ngoài kia cả rồi nên chuyến này chắc chắn thượng lộ bình an."

Chúng phi ngựa liên tục hàng giờ liền, chỉ thỉnh thoảng mới dừng lại nghỉ chân đôi chút. Dường như Đỗ Nhân đã biết trước tương lai, và quả đúng theo lời hắn, chặng đường cả một ngày của họ chẳng hề gặp bất kỳ trở ngại nào. Cũng vì thế mà cả hai đã di chuyển được một khoảng cách lớn trước khi hoàng hôn buông xuống. Vào thời điểm mặt trời sắp lặn sau đỉnh núi, Đỗ Nhân cùng Phan Xích vừa đến một khu rừng già. Nơi đây, những cây chè shan tuyết cổ thụ mọc xum xuê, tán lá của chúng rậm rạp đến mức có thể che khuất cả thái dương, thân cây sừng sững như những trụ cột chống trời. Những cổ thụ mộc tinh ấy càng hùng vĩ hơn khi ánh nắng cuối cùng của hoàng hôn xuyên qua kẽ lá, phản chiếu lên màn sương mỏng được tạo nên bởi hơi ẩm của đất, mang đến một phong cảnh huyền bí nhưng lại đẹp hút hồn. Khuất sau bức tranh thiên nhiên ấy, toạ lạc một thôn làng nhỏ của những nghệ nhân trà đạo, nơi tôn thờ một nét đẹp văn hoá hiếm hoi gần như đã thất truyền của giới diện này. Và đó cũng chính là đích đến của hai kẻ ngoại giới.

"Khỉ thật! Trời gần tối rồi, đáng lẽ phải có làng ở đây chứ? Hay là thằng cha kia lừa mình?" Phan Xích nói, hắn lộ vẻ khó chịu khi đi theo bản đồ mà vẫn chẳng đến được nơi cần đến.

"Hắc Lâm nói chỗ này tên là Cổ Thụ Ẩn Lý, vậy chắc chắn sẽ không dễ tìm ra được. Nhưng lần này cứ để tao, giác quan của tao sẽ dò ra nó ngay thôi," Đỗ Nhân trả lời. Nói xong, hắn liền im lặng một hồi, nhắm mắt lại và ngồi yên một chốc.

"Phía kia." Hắn mở mắt ra, chỉ tay về bên phải, đồng thời ra hiệu cho Phan Xích và Eski đi theo. Chúng di chuyển ngày càng sâu vào rừng, nơi những cây trà cổ thụ càng lúc càng dày đặc, xếp sát vào nhau, hình thành một bức lũy tự nhiên. Trời cũng đã sập tối, nhưng ánh trăng xuyên qua kẽ lá giúp hai người và một con chó vẫn quan sát được phần nào phong cảnh xung quanh.

"Chắc chắn là đây, ngay sau bức tường cây này tao cảm nhận được rất nhiều người. Nhưng phải tìm lối vào đã." Đỗ Nhân một tay chạm vào thân cây Shan tuyết, vừa gắng nghe ngóng âm thanh phía bên kia. Hắn bỗng nhìn quanh, quan sát những tán cây phía trên trước khi rút thanh kiếm lấy từ xác chết Viêm Thủ, đoạn nói nhỏ:

"Ê, có địch phía trên!"

Không đợi thêm hiệu lệnh, Phan Xích lập tức rút súng ra, đồng thời kích hoạt Thiết Lôi Pháp Thủ, thứ chuyển hóa từ những chiếc vòng đeo tay thành một cặp găng tay hoàn chỉnh, ôm trọn đến tận khuỷu tay hắn. Cả hai bất động, chờ đợi đòn tiếp theo của những kẻ địch bí ẩn kia. Một phút trôi qua mà vẫn không có động tĩnh gì. Nhưng chúng cũng chẳng phải chờ quá lâu, một chiếc phi tiêu bỗng nhiên xuất hiện từ phía trên, bay thẳng về phía Phan Xích. Nhờ ánh trăng phản chiếu lên lớp kim loại của ám khí, hắn kịp nhận ra nguy hiểm, lập tức tóm lấy chiếc phi tiêu trước khi nó kịp chạm vào mặt. Hắn đưa mắt nhìn kỹ hơn thứ vũ khí, quan sát từng chi tiết của nó.

"Ám khí này... Kẻ địch là nhẫn giả, coi chừng!"

Hắn cảnh báo. Nhưng chưa kịp dứt câu, hàng loạt bom khói đã rơi từ những tán cây, phủ kín một khu vực rộng lớn bởi làn khói xám xịt cay nồng mùi lưu huỳnh. Lũ nhẫn giả đang muốn che mắt chúng để đột kích.

"Không sao, dăm ba cái khói này chẳng thể che mắt được giác quan của tao. Để xem chúng có bao nhiêu kẻ địch," Đỗ Nhân bình tĩnh nói, đồng thời xuống ngựa để chuẩn bị phản công.

"Một... hai... ba... Khoan đã, chúng biến mất hết rồi. Không thể nào!"

"Cái gì cơ?"

"Giác quan của tao bị nhiễu loạn trong làn khói này. Chắc chắn đây không phải là bom khói thông thường."

"Hừ! Cũng lợi hại đấy," Phan Xích hít một hơi khói, bắt đầu ho liên tục. "Độc lưu huỳnh, SO2 nồng độ cao. Nếu giác quan của mày hoạt động trên hệ thần kinh thì đúng là thứ này ngăn cản được nó. Bọn này muốn chúng ta ngạt thở đây, đừng hít vào nữa." Nói rồi hắn lấy trong hộp hành lý ra mặt nạ phòng hơi đeo vào. Đỗ Nhân cũng làm tương tự, hắn mang luôn mặt nạ cho cả Eski đề phòng bất trắc.

"Thêm phi tiêu kìa!" Hắn hét lớn, đồng thời nhanh chóng lấy kiếm đỡ lấy vài chiếc. Phan Xích cũng dùng từ trường chặn các phi tiêu, rồi phóng ngược chúng lên phía trên. Sau đó, hắn thu lại từng chiếc phi tiêu để quan sát kỹ.

"Phi tiêu dính máu. Vậy là một trong số bọn nh���n giả đã ở ngay trên đầu chúng ta, hoặc đúng hơn, chúng buộc phải ở phía trên chúng ta. Khí SO2 nặng hơn không khí nên sẽ luôn rơi xuống dưới, và địch không có mặt nạ phòng hơi độc, vì thế chúng phải ở ngoài vùng khí. Lần này chúng chọn đứng trên những tán cây vì đó là vị trí có thể dễ dàng tấn công bằng phi tiêu và thủ lý kiếm, và điều đó vô tình để lộ vị trí của chúng cho ta." Phan Xích nghĩ trong đầu. "Nhưng chúng không thể đổi vị trí, đúng vậy!" Một ý tưởng như lóe lên trong suy nghĩ của hắn. "Nếu chúng rời xa khỏi đám khói, khoảng cách sẽ quá xa để tấn công cận chiến khi khí độc tan dần, và chúng ta sẽ có cơ hội phản công dễ dàng. Vậy nước đi duy nhất tiếp theo của địch chính là tấn công cận chiến từ phía trên để chắc chắn tiêu diệt được chúng ta khi SO2 rơi xuống ở mức ngang đầu gối. Chúng sẽ đánh ngã chúng ta và để khí độc xử lý phần còn lại. Thật thâm hiểm, nhưng lại dễ đoán!" Vừa suy nghĩ, Phan Xích vừa chiến đấu. Dù chỉ vài giây trôi qua để hắn tìm ra cách đối phó với kẻ địch lạ mặt, nhưng đối với Phan Xích, những suy luận của hắn diễn ra nhanh đến mức thời gian dường như ngưng đọng. Tất cả là nhờ bộ não đã được nâng cấp bởi nanobot trong cơ thể hắn.

Những đòn tấn công từ xa của đám nhẫn giả đã bị Phan Xích hoàn toàn vô hiệu hóa bằng trường điện từ, vì thế chúng đã ngừng tấn công để bảo toàn lực lượng và bắt đầu thay đổi vị trí liên tục. Tiếng xào xạc của lá cây cũng báo cho Phan Xích biết điều đó. Nhưng hắn chẳng hề lo lắng, chỉ cần nắm được hướng tấn công của kẻ địch so với vị trí của mình, không cần biết chính xác chúng đang ở đâu, hắn đã có thể tận dụng vũ khí áp đảo để tiêu diệt gọn toàn bộ.

Bản chuyển ngữ này là tài sản độc quyền thuộc về truyen.free, không sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free