Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Về Nhà - Chương 6: Cổ thụ ẩn lý 2

Đứng trước tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Phan Xích liền rút khẩu súng trường tự động từ túi đồ cá nhân, lên đạn chuẩn bị xả đạn biến đám nhẫn giả phiền phức kia thành phô mai Thụy Sĩ. Món phô mai béo ngậy, mặn mòi pha chút đắng mà hắn cực kỳ ưa thích, ngon đến độ hắn sẵn sàng bỏ qua cả chứng sợ lỗ để ăn nó.

“Khoan đã!” Đỗ Nhân lớn tiếng, một tay chặn Phan Xích lại. “Mày điên rồi, mày định xả súng đấy à?!”

“Tất nhiên, chờ bọn nó tấn công là tao xả nguyên ổ đạn liền.”

“Không được, đám này là người của Cổ Thụ Ẩn Lý. Hãy khống chế chúng nhưng phải tạo ấn tượng tốt, rồi chúng sẽ mời ta vào làng nghỉ ngơi thôi.”

“Nghe vô lý vậy?”

“Cứ làm theo tao, phần này để tao diễn cho.”

Đỗ Nhân vừa dứt lời, đám khói độc đã hạ xuống dưới mức đầu, đủ để cả hai thoáng nhìn thấy vài tên nhẫn giả bí ẩn kia. Chúng nấp trên cây, gắn đầy lá lên người để ngụy trang và mặc đồ màu tối, gần như hòa làm một với cây cối. Những nhẫn giả này dường như chỉ chuyên chiến đấu ở rừng trà Shan tuyết, bởi trang phục và chiến thuật của chúng được thiết kế riêng cho địa hình nơi đây. Khác với những nhẫn giả trong lịch sử và phim ảnh, lũ này đều có những chiếc gai nhọn trên cánh tay và thiết bị bắn móc để di chuyển dễ dàng giữa các tán cây rộng lớn. Đó là tất cả những gì mà hai kẻ du hành quan sát được nhờ ánh trăng soi sáng; toàn bộ phần còn lại vẫn còn là bí ẩn. Bởi vì chỉ sau vài giây khi màn sương SO2 rơi xuống dưới mức đầu, những tên chiến binh của rừng sâu kia đã ném thêm nhiều bom khói thường để tiếp tục che mắt những kẻ xâm phạm lãnh địa.

“Bom khói thường, che mắt để dễ bề đột kích. Nếu không dùng súng thì lần này hơi khó đây,” Đỗ Nhân nói.

“Không sao, nhờ quan sát được một chút mà tao đã nghĩ ra cách khống chế bọn nó dễ dàng rồi. Bọn này dùng thiết bị phóng dây móc để di chuyển, và những dây này phải chắc chắn như cước kim loại mới có thể giữ được trọng lượng của một người trưởng thành lơ lửng trên không. Vì thế, tao sẽ trói chúng bằng chính thứ ấy rồi sốc điện để chúng hoàn toàn bất động.”

“Mày không thấy được chúng nó mà?”

“Găng tay của tao có cảm biến từ, hoạt động như SONAR của tàu ngầm nhưng nó phát ra và tiếp nhận sóng từ trường. Nếu có kim loại có từ tính hoặc nguồn điện xung quanh, tao sẽ nhận được vị trí. Thiết kế này không có điểm mù đâu.”

“Mày mới chế ra à?”

“Không, mày nghĩ tao đỡ những mũi tên và phi tiêu bằng cách nào? Dù có phản xạ nhanh đến mấy thì cũng phải biết vị trí để đỡ chứ, đúng không?”

“Nghe hợp lý, mà khói độc sắp xuống đến đầu gối rồi kìa.”

“Khói thường cũng bay đầy đầu ra đây.”

Phan Xích bỗng ngắt lời, lập tức sử dụng thuật điều khiển từ trường quanh bản thân, sau đó hắn vung tay vài cái. Ngay lập tức, khoảng mư���i tên nhẫn giả từ phía trên rơi xuống đất, bị trói chặt bởi các sợi dây kim loại từ chính thiết bị bắn dây móc của chúng. Phan Xích liền phóng một luồng điện nhỏ vào các sợi dây, cùng lúc làm tê liệt cả mười tên rồi dùng chính những gai nhọn dùng để leo cây trên tay chúng để gắn chặt vào các thân cây trà cổ thụ.

“Các người là ai?” Đỗ Nhân bước đến gần chúng và nói.

“Hừ, nếu ta dễ dàng nói ra như thế thì đã chẳng cần cái mặt nạ này rồi,” một tên nhẫn giả nói.

Đỗ Nhân không nhiều lời, liền đưa tay lột mặt nạ của hắn ra.

“À, nữ nhân. Kunoichi à.”

“Ngươi—”

“Nào, trả lời ta, cô nương. Tại sao lại tấn công bọn ta?”

“Chậc, ngươi cũng thấy mặt ta rồi, thế thì ta cũng nói. Các ngươi chính là những kẻ địch đang xâm chiếm lãnh địa của bọn ta.”

“Khoan đã, chắc hẳn có hiểu lầm gì ở đây,” Đỗ Nhân lấy tấm bản đồ ra nhìn và nói. “Sự thật thì bọn ta cũng chỉ là những kẻ du hành, đang đi theo hướng dẫn của một bằng hữu để tìm một ngôi làng trong rừng mà thôi.”

Nữ nhẫn giả kia ngạc nhiên, liền nhận ra sự quen thuộc trong tấm bản đồ mà Đỗ Nhân đang cầm.

“Tấm bản đồ đó... ngươi lấy ở đâu?” Giọng cô ta run rẩy, từng chữ nói ra như bị nghẹn lại.

“Thứ này ta được một bằng hữu truyền lại cho, tên hắn là Hắc Lâm, cũng chính là người chỉ dẫn chúng ta đến đây.”

“Vậy... vậy còn Hắc Lâm đâu?” Cô lại tiếp tục hỏi.

Nhìn vào cách biểu cảm trên mặt nữ nhân ấy biến đổi, Đỗ Nhân, vốn từng là sinh viên khoa tâm lý học, cũng đã hiểu rõ mối liên kết giữa Hắc Lâm và những nhẫn giả này. Và hắn cũng biết cách để sử dụng điều đó như một lợi thế cho bản thân.

“Cô nương có quen biết hắn sao?” Hắn hỏi một cách bình tĩnh. “Chậc, vậy thì đúng là khó xử thật.”

“Hắn đâu rồi?”

“Hắc Lâm chết rồi.” Đỗ Nhân hạ giọng.

“C-cái gì?!”

“Chúng ta không thể cứu được hắn, trong lúc lâm chung, hắn đã đưa cho ta tấm bản đồ này. Thật sự lấy làm tiếc nếu cô nương là người quen của hắn, nhưng hắn đã bị sát hại một cách thương tâm vì chống lại Viêm Thủ Tiên Đạo. Chúng ta, với tư cách là những bằng hữu lâu năm cùng hắn, đã nhận ra bộ mặt thật của bang Viêm Thủ mà nổi dậy, nhưng lão chưởng môn cáo già cùng các đệ tử của hắn đã nhận ra và nhanh chóng đuổi đánh chúng ta. Đáng lẽ cả ba đã có thể tới đây an toàn, nếu như không đụng phải tên đại sư huynh.”

Nhận thấy sắc mặt cô ta biến đổi theo từng lời mình nói ra, Đỗ Nhân biết hắn đã thành công kiểm soát được nữ nhân này.

Cô ta trầm ngâm một lúc, cố gắng nuốt nước mắt một cách nghẹn ngào, rồi cuối cùng cũng cất tiếng nói.

“Hai vị, tại hạ thành thật tạ lỗi vì đã hiểu nhầm hai vị. Chúng ta đã mù quáng tấn công vì nghĩ các vị là môn đồ của Viêm Thủ muốn tấn công Cổ Thụ Ẩn Lý. Nếu hai vị đại hiệp thực sự là bằng hữu của Hắc Lâm, xin hãy cởi trói cho chúng ta, tại hạ sẽ cho hai vị một chỗ nghỉ chân tại Ẩn Lý đêm nay.”

“Cả hai chúng ta vô cùng cảm kích thiện chí của cô nương,” Phan Xích nói, một tay nới lỏng dây kim loại và gỡ các nhẫn giả ra khỏi cây.

“Mời hai vị theo ta. Những người này còn đang bị tê liệt, lát nữa sẽ có y sĩ đến mang họ vào làng.”

Nói xong, cô ta dẫn Phan Xích và Đỗ Nhân vòng qua bức tường c��y dày đặc đến một vị trí bị lá cây che khuất, trông chẳng giống cổng vào một chút nào cả. Nhưng có vẻ nó đặc biệt hơn hẳn những vị trí khác chỉ có rêu phong bao phủ.

“Khai môn,” nữ nhân nói, sau khi làm vài thủ ấn trước đám lá cây. Đám lá ấy từ từ tan biến, bức tường cây bắt đầu mở ra, để lộ một lối dẫn vào bên trong ngôi làng bí mật.

“Mời các vị.”

Họ bước vào. Trước mắt tất cả mở ra một cảnh tượng huyền ảo vô cùng. Ngôi làng tuy không quá to lớn, nhưng lại tuyệt đẹp với những ngôi nhà nhỏ, một đền thờ mang phong cách kiến trúc Á Đông, điểm xuyết yếu tố thiên nhiên với các hồ nước viền đá cuội, những cây bonsai nhỏ trong vườn cùng các thảm cỏ trải khắp làng. Tất cả được thắp sáng bởi ánh trăng xuyên qua tán lá cổ thụ, kết hợp với những ngọn đèn màu vàng nhỏ lơ lửng trên cây như một đàn đom đóm. Cũng có những trụ đèn bằng đá ở gần các đường mòn lót sỏi, nhưng chúng có vẻ như chỉ được dùng để đánh dấu. Cảnh đẹp như tranh vẽ này thực sự là điều mà Phan Xích và Đỗ Nhân chưa từng được nhìn thấy trong đời; đối với cả hai mà nói, đây chẳng khác nào một giấc mơ kỳ ảo.

“Tất cả những thứ này đều được tạo nên từ cây sống. Thật không thể tin nổi! Cứ như là truyện cổ tích vậy,” Phan Xích trầm trồ. “Nhưng với cường độ ánh sáng ở nơi này, chẳng phải chúng ta có thể nhìn thấy nó từ ngoài rừng sao?”

“Làng này được bảo vệ bởi một ấn chú cổ, nó khiến cho ngôi làng không hề có sự hiện diện trong không gian này. Để ngăn kẻ thù cũ tìm ra ấy mà.”

“Kẻ thù cũ? Ý cô nương đây là sao?”

Đoạn văn này thuộc quyền sở hữu của truyen.free, được biên tập với sự tận tâm nhất.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free