(Đã dịch) Genshin Impact: Bắt Đầu Trở Thành Khách Khanh Của Tenshukaku - Chương 18: Tấm chân tình của người thiếu nữ mới yêu.
Takeo lúc này ở bên cạnh cũng cảm nhận bầu không khí có chút ngưng trọng, khó hiểu liếc nhìn hai thiếu nữ đang âm thầm “đấu mắt” với nhau:
“Khụ khụ, Sara, Ayaka, hai người các ngươi đang làm gì vậy?”
Khi Takeo cất tiếng hỏi, Sara và Ayaka liền mỉm cười nhìn nhau, đoạn lắc đầu nhấp một ngụm trà. Ánh mắt họ vẫn như có như không lướt qua đối phương.
“Không có gì ��âu sư phụ. Từ nhỏ, con đã thỉnh thoảng nghe ngài nhắc tới tiểu thư Kamisato. Nhưng ngay cả khi trở thành Đại Tướng Mạc phủ, ngày ngày bận rộn công vụ, con cũng chỉ gặp được Gia chủ Kamisato thôi. Hôm nay được tận mắt thấy người thật, con chỉ có chút cảm khái.”
Sara cười nhạt nhìn Ayaka, trong ánh mắt cô thoáng qua một tia điện rồi vụt tắt, gương mặt không chút cảm xúc nói:
“Hôm nay, con mới lần đầu được "diện kiến" "dung nhan thật" của tiểu thư Kamisato. Quả nhiên, đúng như người dân Inazuma nhận xét, người là một nhân vật đáng để ngưỡng mộ. Tuy nhiên, con nghĩ tiểu thư Kamisato nên quan tâm nhiều hơn đến công vụ của Hiệp hội Yashiro thì hơn.”
Ayaka mỉm cười dịu dàng nhìn Sara, tựa như không hề hiểu ẩn ý trong lời đối phương. Nàng bắt đầu châm trà cho Takeo, đoạn khẽ lắc đầu nói:
“Đại Tướng Kujou quá khen rồi. Ayaka tài hèn sức mọn, nào dám nhận lời tán thưởng của Đại Tướng. Ayaka bản thân còn phải học hỏi nhiều lắm, hiện tại huynh trưởng vẫn luôn chỉ dạy cho con từng ly từng tí. Con sẽ cố gắng hết sức để phát triển Hiệp hội Yashiro trong tương lai. Ngoài ra, con thấy Đại Tướng Kujou mới đích thực là thiếu nữ đáng ngưỡng mộ nhất thành Inazuma này. Hôm nay được vinh hạnh gặp mặt ngài, nếu có thể kết giao làm khuê mật thì còn gì hạnh phúc hơn.”
Takeo nhìn thấy hai thiếu nữ đột nhiên trở nên khách sáo với nhau, bầu không khí căng thẳng bỗng chốc tan biến như chưa từng tồn tại. Hắn hít một hơi khí lạnh, rồi lập tức đứng dậy đi thẳng vào bếp, đứng bóp trán suy tư.
‘Tuy không biết giữa hai người các nàng đã xảy ra chuyện gì, đây hẳn là lần đầu tiên hai đứa nhỏ này gặp mặt mà. Tại sao lại bỗng nhiên căng thẳng đến vậy? Là Sara đánh hơi được manh mối nhà Kamisato đứng sau màn sao? Không đúng, Shogun đại nhân đã ra lệnh không truy cứu nữa rồi, Sara chắc chắn sẽ tuân lệnh nàng. Như vậy chẳng lẽ là do vừa nãy ta tán thưởng Ayaka nên nàng khó chịu sao?’
Takeo vỗ vỗ trán mình, không ngờ bản thân thế mà mắc phải sai lầm cơ bản đến thế. Đứng trước con nhà mình lại khen ngợi con nhà hàng xóm, điều này dù là người lớn hay trẻ nhỏ cũng sẽ d�� khiến họ mặc cảm.
Sara và Ayaka nhìn thấy Takeo đột nhiên không nói gì liền đứng dậy đi vào bếp cũng có chút hoảng hốt. Chẳng lẽ vừa rồi các nàng thể hiện quá rõ ràng khiến hắn phát hiện ra điều gì sao?
Vừa định đứng dậy nói gì đó, hai thiếu nữ đã thấy Takeo từ trong bếp bước ra, trên tay cầm hai phần điểm tâm ngọt đặt xuống trước mặt các nàng.
“Xin lỗi, xin lỗi. Ta đúng là sơ suất quá. Khách quý tới nhà mà chỉ có mỗi nước trà suông thế này, kính mong hai vị tiểu thư bỏ qua cho.”
Nói rồi, Takeo tự tay châm một bình trà mới, rót vào ly cho hai người. Sau đó, hắn bắt đầu giới thiệu hai phần điểm tâm ngọt trước mặt:
“Đây là “Lò hồng chấm tuyết”, một loại điểm tâm ngọt mà ta mới làm ra được. Hiện tại vẫn còn chưa mở bán trên quầy hàng đâu, xin mời từ từ thưởng thức.”
Ayaka cẩn thận quan sát phần điểm tâm ngọt trước mặt: một chiếc bánh anh đào được bọc trong lớp áo mỏng màu đỏ, nhỏ nhắn xinh xắn nhưng lại không kém phần tinh tế. Mùi hương thơm ngọt của hoa anh đào bốc lên thoang thoảng lan tỏa khắp căn phòng nhỏ.
Nàng quy củ cầm chiếc nĩa nhỏ bên cạnh, xắn một phần bánh nhỏ rồi ưu nhã đưa vào miệng. Chậm rãi cảm nhận vị ngọt cùng hương hoa anh đào tan chảy trên đầu lưỡi, Ayaka lúc này cảm thấy vô cùng hạnh phúc, ánh mắt càng lúc càng dịu dàng nhìn Takeo.
Nhìn thấy vẻ mặt hạnh phúc của Ayaka, Takeo cũng mỉm cười nói:
“Thế nào, không tệ chứ? Ta đã nói chắc chắn sẽ có món điểm tâm làm cho Ayaka cảm thấy hài lòng mà.”
Ayaka vui vẻ gật cái đầu nhỏ, với ánh mắt chứa đựng chút thỉnh cầu, nhìn Takeo nói:
“Takeo đại nhân, không biết liệu ngài có thể dạy cho Ayaka công thức làm món này được không? Con rất thích nó.”
Takeo mỉm cười nhìn nàng, sau đó gãi chóp mũi một cái nói:
“Không thành vấn đề. Thực ra món này ta cũng chỉ làm theo công thức từ một bức thư của người khác mà thôi. Hiện tại, ta cũng đang muốn truyền lại công thức này cho Ayaka đây.”
Sara đang đấu tranh tâm lý không biết có nên nếm thử hay không, nghe Takeo nói vậy liền tò mò nhìn sang hỏi:
“Bức thư? Chẳng lẽ sư phụ tìm thấy công thức làm món này trên một bức thư sao?”
Takeo liền gật đầu, có chút khó nói nhìn hai thiếu nữ trước mặt. Nguồn gốc và ý nghĩa của món điểm tâm này khá đặc biệt. Dù đã lớn tuổi, nhưng ngồi trước mặt hai cô gái này mà nói ra, hắn vẫn thấy hơi xấu hổ.
“Khụ khụ, đúng vậy, trên một bức thư tình của một thiếu nữ. Món điểm tâm này tượng trưng cho tấm chân tình của một người thiếu nữ mới biết yêu. Ừm, thật xin lỗi nhưng ta chỉ biết đến vậy thôi.”
Sara cùng Ayaka nghe Takeo giải thích liền có chút sửng sốt nhìn hắn.
Sau đó, Sara với ánh mắt có chút phức tạp nhìn Takeo nói:
“Sư phụ, không ngờ ngài lại có sở thích đọc trộm thư tình của thiếu nữ. Ngài... chắc hẳn những năm qua cô đơn lắm. Con hiểu mà, dù ngài có làm thêm điều gì khác, Sara cũng sẽ không ghét bỏ ngài đâu.”
Takeo tái mặt nhìn Sara, gằn giọng:
“Không phải, ta… ta chỉ là vô tình đọc được thôi. Sara, ngươi cũng biết nhân phẩm của ta.”
Sara không chút biến sắc, cầm nĩa xắn một phần bánh bỏ vào miệng, ánh mắt thâm thúy nhìn Takeo, chỉ nói vỏn vẹn một chữ:
“À.”
Takeo nội tâm hoàn toàn chết lặng. Hắn có thể nhìn thấy hình tượng bao năm gây dựng trong mắt Sara đang dần sụp đổ.
Hắn giờ đây chính là một gã đàn ông cô đơn với sở thích đọc trộm thư tình của thiếu nữ!
Ayaka ngồi bên cạnh gương mặt có chút ửng đỏ, mỉm cười nhìn Takeo. Trong đầu nàng lúc này chỉ còn văng vẳng câu nói vừa nãy của hắn.
‘Tấm… chân tình của người thiếu nữ mới yêu sao? Takeo đại nhân, hy vọng một ngày nào đó ngài cũng sẽ nhìn ra được tấm chân tình của Ayaka.’
…
Cùng Ayaka và Sara hàn huyên một buổi chiều, sắc trời cũng đã bắt đầu ảm đạm, màn đêm bắt đầu buông xuống thành Inazuma.
Là một tiểu thư khuê các, Ayaka hiểu rõ phép tắc không nên nán lại nhà một người đàn ông quá lâu khi trời đã tối, nên đành đứng dậy cáo từ.
Vừa tiễn cả hai ra khỏi cửa tiệm, Sara lập tức chào tạm biệt Takeo và Ayaka. Sau đó, nàng xoay người bay vút lên không trung, thân hình hóa thành một tia chớp rồi biến mất ở cuối chân trời.
“Vậy thì hôm nay chúng ta tạm biệt tại đây thôi. Vô cùng cảm tạ Takeo đại nhân đã bồi tiếp Ayaka. Hôm nay con thật sự rất vui vẻ. Về phần món điểm tâm ngọt, con sẽ cố gắng học tập thật nghiêm túc, hy vọng lần sau Takeo đại nhân sẽ không chê tay nghề của con.”
Ayaka lễ phép cúi người chào Takeo rồi xoay người rời đi. Tuy nhiên, nàng vừa đi được vài bước thì đã thấy Takeo kéo tay mình lại, nói:
“Ayaka muốn quay về lãnh địa Kamisato sao? Trời đã tối thế này rồi, để một mình cô đi ta không yên tâm. Để ta đưa cô về.”
Ayaka hơi bất ngờ nhìn Takeo. Nhưng nghĩ đến tính cách của hắn, nàng cũng không lấy làm lạ nữa, chỉ khẽ mỉm cười rồi gật đầu:
“Cảm tạ Takeo đại nhân, vậy Ayaka xin phép làm phiền ngài rồi.”
“Được rồi đừng khách sáo, đi thôi.”
…
Dạo bước trên đường phố Inazuma, Ayaka chăm chú nhìn ngắm quang cảnh nhịp sống phố phường về đêm. Vì màn đêm đã buông xuống nên người qua đường càng lúc càng tấp nập, các hàng quán bắt đầu được bày ra, mùi thơm nức mũi của đồ ăn len lỏi qua từng góc phố.
Như chìm vào một hồi ức vui vẻ nào đó, vẻ mặt Ayaka trở nên rạng rỡ, mỉm cười nhìn Takeo nói:
“Nhắc mới nhớ, chỉ còn vài tháng nữa là "Lễ hội mùa hè" sẽ diễn ra rồi. Ayaka nhớ rất rõ những năm lễ hội trước, dù con đã bảo không cần làm phiền ngài, nhưng Takeo đại nhân vẫn luôn nhất quyết kéo con đi tham gia lễ hội.”
Takeo cũng gật gù nhìn Ayaka, nhẹ nhàng xoa đầu nàng, nói:
“Đúng vậy, thế mà cũng đã mười năm trôi qua. Tiểu cô nương Ayaka ngây ngô nép sau lưng mẫu thân ngày nào, giờ đây đã trở thành một cây đại thụ che trời. Được nhìn thấy ngươi trưởng thành như vậy ta cũng thật vui vẻ.”
“Ayaka cũng thật vui vẻ, vì cuối cùng con cũng đã trưởng thành rồi, Takeo đại nhân.”
Bước chân hai người song song nhau trên phố, bất tri bất giác đã dẫn họ đến trước cổng Lãnh địa Kamisato.
Vào lúc Ayaka chuẩn bị đi vào trong nhà, nàng đột nhiên xoay người lại. Ánh trăng phản chiếu trọn vẹn gương mặt tuyệt mỹ của nàng, rồi nàng nhẹ nhàng nắm lấy tay hắn hỏi:
“Takeo đại nhân, liệu năm nay… ngài vẫn sẽ đến đưa con đi lễ hội chứ?”
Nhìn vào đôi mắt to tròn trong veo đang phản chiếu ảnh ngược của bản thân, Takeo vươn tay ra vén lên vài sợi tóc mai ở bên tai Ayaka rồi gật đầu nói:
“Tất nhiên rồi. Đây chẳng phải là lời hứa thuở nhỏ giữa hai chúng ta sao? Kẻ nói dối sẽ phải nuốt một ngàn cây kim, ta chắc chắn sẽ đến. Thôi được rồi, Ayaka cũng nên vào nhà đi. Kẻo huynh trưởng của cô lại mất ngủ cả đêm mất.”
“Vâng, Takeo đại nhân khi trở về xin hãy bảo trọng.”
Nhìn bóng lưng Takeo khuất dần, Ayaka một lần nữa vuốt ve Vision bên hông, đoạn ôm chặt nó vào lòng, tựa như muốn khảm viên Vision này sâu vào trong cơ thể mình vậy.
‘Takeo đại nhân, Ayaka sẽ chờ ngài… con cả đời này vẫn luôn chờ ngài.’
Chẳng biết từ lúc nào, Ayato với vẻ mặt phiền muộn đã thò đầu ra từ khe cửa, trên tay cầm một ly trà sữa vừa uống vừa nhìn nàng nói:
“Ayaka vào nhà thôi, tên đó đã đi từ lâu rồi, có nhìn cỡ nào đi nữa hắn cũng chẳng xuất hiện trở lại đâu.”
Ayaka lúc này mới bừng tỉnh, nhìn sang Ayato, nhưng sau đó sắc mặt nàng lập tức trở nên nghiêm nghị, nhìn hắn nói:
“Huynh trưởng, con nhớ đã nhắc nhở ngài không nên uống loại trà sữa này nữa, rất không tốt cho sức khỏe. Có vẻ như huynh trưởng đã quên đi vài "ký ức đẹp đẽ" rồi.”
Khóe miệng Ayato giật giật, nụ cười trên mặt cứng lại. Hắn vội vàng giấu ly trà sữa "70 đường 100 đá" được Thoma lén lút pha chế đặc biệt cho mình ra sau lưng.
Ayato vẫn còn nhớ rất rõ ác mộng thời nhỏ của mình, khi tên đáng ghét kia không chỉ c·ướp lấy ly trà sữa của hắn, mà còn trói hắn vào gốc cây, sau đó để Ayaka đứng ngay trước mặt hắn chậm rãi uống, khiến hắn bất lực đến cực điểm.
Nhìn Ayaka đang vô cùng nghiêm túc trước mặt, Ayato chỉ có thể thở dài thườn thượt, uể oải nói:
“Được rồi, coi như ta lỡ lời…”
Thấy huynh trưởng ủ rũ, Ayaka lấy tay che miệng cười tủm tỉm. Sau đó, nàng tiến tới sửa sang lại cổ áo cho hắn, rồi dạo bước ra ngoài lãnh địa.
“Hôm nay trăng thật đẹp, con muốn ra ngoài đi dạo một lát. Một lát nữa con sẽ trở về, huynh trưởng không cần phải lo lắng cho con đâu.”
Bản quyền của phần chuyển ngữ này thuộc về truyen.free.