Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Hạnh Phúc Đơn Độc - Chương 45.

Một buổi sáng ồn ào như mọi ngày, trước cổng trường St. Lucifer, đội bóng chuyền tập chung từ sớm để tới thành phố Yokohama. Xe ô tô bus của trường tới, cả đội há hốc mồm vì chiếc xe được thiết kế có logo trường và màu sắc đen galaxy. Có cả hình cả đội trên đó, chủ tịch Akali chi mạnh tay ghê, "Mọi người thích chứ? Tôi đã nhờ Furodawa – san và câu lạc bộ hội hoạ thiết kế đấy." Akali từ xe bus đi xuống, cô mặc trang phục của chủ tịch hội học sinh.

Tất cả hả hốc mồm nhìn chiếc xe, "Chủ tịch muôn năm!" Cả đội hét lên. Akali gật đầu rồi quay sang phía huấn luyện viên Ukai: "Mấy tuần qua thầy đã giúp đội rất nhiều, không chỉ đội của khoá năm nay và cả những đội nhiều thế hệ trước nữa, em có chút quà muốn tặng thầy." Tay cô rút ra một phong bì xanh đưa cho huấn luyện viên Ukai, "Chúng ta đều là người một nhà cả, em không cần tặng gì đâu, mà nhà thầy chật kín quà mọi người tặng rồi." Huấn luyện viên Ukai nhận và mở phong bì ra, là một tấm ngân phiếu trị giá ba tỷ yên khiến cả đội mở to mắt, ai nấy đều sững sờ vì số tiền khổng lồ, "Đây là số tiền lương hưu dành tặng cho thầy, suốt hơn mười năm qua làm ở trường St. Lucifer, em cảm ơn thầy vì đã ở đây." Cô cúi đầu, cả đội đứng xung quanh cũng cúi đầu cảm ơn huấn luyện viên Ukai. Thế là họ lên đường, ai ai đi bộ trên đường cũng được chiêm ngưỡng chiếc xe họ đang đi, các ô tô đi cạch cũng phải há hốc mồm nhìn. Yokohama, tỉnh Kanagawa thẳng tiến, "Tính ra tỉnh Kanagawa cũng ngay sát Tokyo, em nghĩ lại chúng ta làm hoành tráng như này có ổn không nhỉ?" Kagano nói với huấn luyện viên Ukai, "Không sao đâu, như vậy có thể khiến đối thủ đề phòng chúng ta hơn." Tsuzumi giơ nắm đấm, khí thế hừng hực. Cả đội ngồi trên xe đồng loạt gật đầu rồi lại quay đi làm việc riêng. Akali nhìn đội bóng rồi tập trung nhìn đường phía trước. Nơi sẽ diễn ra giải quốc gia là sân vận động Yokohama, còn ba ngày trước khi bắt đầu, các đội đã đến sớm để tập trung và làm quen với sân trước.

"Có vẻ như chúng ta đến sau, các trường khác đã tới trước rồi." Số 15 Diana Yuuzo mở cửa xe nhìn. Kagano hít một hơi nói: "Nhân vật chính luôn xuất hiện cuối cùng, mặc áo khoác vào đi nào!" Cả đội đồng thanh hô lớn, ai nấy đều mặc áo khoác của đội vào, phía sau áo là dòng chữ St. Lucifer màu trắng cùng biểu tượng của trường.

Khi xe của trường St. Lucifer tới, các đội khác cũng phải công nhận độ hoành tráng của nó, "Hể, chà cao trung St. Lucifer đúng như mọi khi, xuất hiện luôn có mùi tiền xung quanh." Đội trưởng đội bóng chuyền cao trung Mahaera – Haibawa Linda (con lai Nhật – Mỹ) cao 1m70, "Lần này tính khoe mẽ hay gì đây St. Lucifer, bọn này cũng giàu cũng không kém nha." Đội trưởng đội bóng chuyền học viện nữ sinh Victoria - Hatsuo Kayako, cao 1m71, một đội khác cũng vừa đến: "Chỉ có chúng ta là đi tàu ngầm thôi sao?" Đội trưởng đội bóng chuyền cao trung Yomaoe – Hinata Yuuzo, cao 1m64 đang tụt tinh thần khiến cả đội phải nâng tinh thần lên. Đội St. Lucifer đi từ xe bus ra, đột nhiên họ dừng lại khiến Akali phải nhìn theo. Ra là đội trường ta chạm trán kẻ thù truyền kiếp, đội đến từ học viện Fusuwa Ajinz ngay sân chờ bên ngoài, "Lâu rồi không gặp, St. Lucifer. Lần này chúng tôi sẽ đánh bại mấy người." Đội trưởng của đội bóng chuyền học viện Fusuwa Ajinz là Mado Aiko sở hữu chiều cao khủng 1m87 rất hiếm ở nữ giới Nhật Bản. Nếu như đứng cạnh Akali thì... thôi không nói nữa. Kagano cũng không chịu thua, tiến lên đáp trả: "Vậy sao? Bọn này cũng không muốn thua đâu, chúng tôi nhiều lần đi thi quốc gia và thắng hai lần, bên đó thì sao? Đi thi đấu quốc gia cũng nhiều lần nhưng luôn chỉ đứng thứ hai sau cao trung Shizan. Thật nhục nhã." Mado Aiko tức nhưng không làm gì được vì đó là sự thật. Akali thấy mọi chuyện có vẻ hơi quá xa liền thổi cái còi lấy từ tay huấn luyện viên Ukai: "Các cô có thể dành thời gian đứng đây đấu mồm mà sao không dùng nó để vào sân tập luyện đi, mấy hôm nữa đấu mà thua đừng có trách tôi vô tình." Lời nhắc nhở có phần đe dọa khiến cả đội St. Lucifer run như máy cấy lúa, vội vàng xin lỗi cô rồi chạy vào sân vận động, "Học sinh của tôi nói năng có phần vượt giới hạn, cho tôi xin lỗi mọi người." Akali bước tới nói với đội Fusuwa: "Tôi là chủ tịch hội đồng trường liên cấp St. Lucifer, Ijuin Akali, lần này tới xem thi đấu hi vọng được thấy trường của các vị thi đấu nhiều trận trận đẹp mắt." Xong cô đi vào trong, khiến cho đội của Fusuwa Ajinz phải thán phục và kính trọng. Có năm khu vực sân, mỗi trường chia nhau tập luyện.

Cao trung Mahaera sở hữu một chuyền hai tài năng và nhanh nhẹn là số 13 tên là Sakurada Hinebu. Cô ấy chính là v·ũ k·hí tối thượng của Mahaera. Cao trung Yomaoe tuy các thành viên khá nhỏ và thấp nhưng họ có tinh thần đồng đội đỉnh nhất trong số các trường, đội trưởng Hinata Yuuzo số 2 của họ là một nhạc trưởng hoàn hảo tuy đôi lúc hơi nản chí và mất tinh thần.

Học viện nữ sinh Victoria là trường đứng thứ ba Tokyo chuyên đào tạo ra các nữ sinh toàn diện về mọi mặt. Đội bóng chuyền nữ là một trong những câu lạc bộ thể thao đầu tiên của họ, các lối chơi của họ là độc nhất vô nhị không trường nào có thể làm được. Ace của họ là nhân vật nổi bật: Levicia Kiro số 8, con lai Nhật – Đức, sở hữu chiều cao 1m76 cùng cơ bắp chắc khoẻ cùng cú giao bóng Tử thần mà không đối thủ nào đỡ được. Với cao trung đối thủ truyền kiếp học viện Fusuwa Ajinz, họ có các thành viên với chiều cao khá tương đối bằng nhau, nhưng ai ai trong đội cũng từng xuất thân từ các trường sơ trung chuyên về thể thao cùng thành tích nổi bật. Họ còn là bức tường thành mạnh nhất Tokyo, chưa ai có thể phá được bức tường ba người của Fusuwa Ajinz ngoại trừ cao trung St. Lucifer. Hai năm trước trong giải Liên trường Tokyo, St. Lucifer đã phá vỡ được bức tường thành ba người của Fusuwa Ajinz nhưng vẫn thua họ và vụt mất cơ hội đến vòng quốc gia. Từ đó cao trung St. Lucifer đã bị gọi là Thiên thần sa ngã hay Phượng hoàng thất thời, "Hết giờ tập luyện rồi, nghỉ thôi các em." Huấn luyện viên Ukai gọi cả đội tập chung đi về khách sạn. Khách sạn quốc tế Ijuin, cả đội lại được phen há hốc mồm khi thấy chữ Ijuin to bằng vàng trên đỉnh của khách sạn rồi đồng thời quay sang phía chủ tịch Akali, "Đây là một trong những khách sạn của tập đoàn Ijuin thuộc gia tộc Ijuin nhà tôi. Mau vào nhận phòng nào." Akali nhìn họ rồi đưa vali cho nhân viên khách sạn, "Để vali lên xe này rồi họ sẽ mang lên cho chúng ta, tất cả mười hai người, cứ hai người một phòng, huấn luyện viên Ukai thì được ở riêng phòng năm sao." Kagano nhận chìa khoá phòng rồi chia cho đội xong hỏi cô: "Thế cậu ở đâu chủ tịch?"

Akali bước ra thanh máy nhấn nút mở rồi vào trong: "Tầng cao nhất của khách sạn. Hẹn mọi người ăn tối lúc bảy giờ rưỡi, muốn gì hay cần thì cứ bảo nhân viên khách sạn." Cửa thanh máy đóng lại di chuyển đi lên. Đúng bảy giờ rưỡi, Kagano dẫn mọi người ra nhà ăn ngoài trời của khách sạn. Huấn luyện viên Ukai và Akali đã ngồi chờ sẵn, họ được chiêu đãi ăn buffet, "Chủ tịch, cậu..." Số 12 Koyama Urie đỏ mặt, nhìn cô đang mặc một bộ yukata màu đen họa tiết chữ: "Cậu đẹp thật á!" Akali gật đầu cảm ơn: "Cảm ơn Koyama - san, mọi người có thể hỏi nhân viên khách sạn để nhận yukata mặc nhé." Tất cả đã nghe rồi bắt đầu lấy đồ ăn.

Trận đấu diễn ra vào ngày mai, các thành viên vẫn miệt mài tập luyện không ngừng nghỉ. Akali lấy tư cách là chủ tịch trường St. Lucifer để vào sân đấu và cũng là quản lí của đội, "Đồng phục tới rồi đây, mọi người nhận đi. Ai nhớ số của mình thì lấy." Kagano và cô bê hai thùng bìa cát tông vào. Mặc thử đồng phục thì tất cả đều vừa như in, họ rất mong chờ cho giải liên trường nên đã đi nghỉ thật sớm. Huấn luyện viên Ukai xem lại các chiến thuật đội một lần nữa, Akali lên tầng thượng cao của khách sạn, nơi trên đây có quán bar và bể bơi nước nóng, "Lâu rồi không gặp Ijuin – san." Một người con trai đứng trước mặt cô, là Yaomoto của học viện Koushoji. Cô đi qua anh ta rồi ngồi xuống ghế gần nhất: "Sao đây? Không lẽ lần trước thua tôi nên hôm nay tới tận Kanagawa này trả thù?" Yaomoto cười khẩy, anh ta đút tay vào hai túi quần, chân bước tới cạnh cô, cúi xuống gần tai cô: "Tôi không thù dai tới vậy đâu Ijuin – san. Tôi chi là thích được ở cạnh đối thủ thôi." Akali cũng hiểu được hàm ý trong câu của Yaomoto, cô lùi vào cho anh ta ngồi cạnh, gọi một chai Baileys, "Ijuin – san chưa uống được rượu đúng không?" Yaomoto hỏi, "Baileys là rượu sữa, tôi có thể uống, hay Yaomoto – san không thích thứ rượu đến trẻ con có thể uống được?" Cô rót rượu Baileys ra li thuỷ tinh chứa một viên đá được khắc hình kim cương. Yaomoto đương nhiên uống được vì anh ta đủ tuổi, liền gọi một li Rum: "Cô rốt cuộc là người như thế nào vậy?" Tay chà lên viền li rượu, Akali nhìn sang anh ta: "Vậy Yaomoto – san thấy tôi là người thế nào? Nói thử xem." Anh ta chịu thua cô, người con gái này luôn khiến người khác phải chủ động và khó đoán, "Tôi chỉ thấy cô là người có địa vị và quyền lực. Cả gia tộc lớn Ijuin một tay cô nắm trọn, đứng đầu cao trung St. Lucifer cũng là cô thậm chí tập đoàn Ijuin cô nắm một phần, tất cả đều là cô." Li Rum đã cạn sạch, thiết nghĩ là Yaomoto đã có chút ngà ngà say rồi, cô cũng uống hai li Baileys rồi trả tiền cho nhân viên, cả phần của anh ta nữa: "Trong đầu anh chỉ là tôi thôi à? Tôi còn tưởng kẻ nổi tiếng như anh phải có hàng tá cô hâm mộ." Đột nhiên, Yaomoto tỉnh táo lại: "Đúng, trong đầu tôi và tim tôi luôn có hình bóng của cô, Ijuin."

Tay cô lấy từ khay của một nhân viên đi qua mình một li nước lọc, hất nó vào mặt Yaomoto. Quản lí khách sạn định tới hỏi thì nhận ra cô liền đi vào trong, "Anh uống rượu mạnh nên nói nhảm hơi nhiều đấy." Rồi cô quay gót đi. Xung quanh cô lúc nào cũng là những người đàn ông có ý với mình, rốt cuộc cô đã tạo nghiệp gì chứ mà ông trời không tha cho mình vậy.

Trước Sau

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free