Hạnh Phúc Đơn Độc - Chương 46.
Theo vòng bảng đấu chính thức, có tất cả sáu đội thi và đấu theo cặp hai - hai. Cao trung Mahaera sẽ đấu với cao trung Yomaoe, cao trung St. Lucifer đấu với học viện nữ sinh Victoria cuối cùng học viện Fusuwa Ajinz đấu với cao trung Datekoji.
Sẽ có ba trận vòng loại, một trận đấu phụ, hai vòng bán kết và cuối cùng là trận chung kết. Vì có sáu đội nên phải thêm một trận phụ dành cho đội thua ở vòng loại đầu, có thể dành tấm vế cơ hội vào bán kết, "Chuẩn bị vào trận đầu tiên, các em hãy bình tĩnh và dành chiến thắng!" Huấn luyện viên Ukai nhắc vài lời trước khi vào trận. Câu khẩu hiệu của cao trung St. Lucifer là: Toả sáng. Luicfer trong tiếng Do Thái có nghĩa là toả sáng hoặc kẻ mang lại ánh sáng, trong Hi Văn còn có nghĩa là Sao mai. Cả đội tràn đầy tinh thần bùng cháy: "Lên nào!" Tiếng còi của trọng tài vang lên, chính thức bắt đầu. Hai đội đã ra sân chào nhau, Kagano và đội trưởng Hatsuo của học viện Victoria bắt tay hữu ghị. Trận đấu bắt đầu trong tiếng hò reo cổ vũ của khán giả trên khán đài. Có ba vòng đấu, đội nào thắng hai vòng thì vào vòng tiếp theo. Kết quả, vòng một Victoria 20 – St. Lucifer 25, vòng hai là St. Luicfer 23 – Victoria 25, vòng ba Victoria 18 – St. Lucifer 25. Cao trung St. Luicfer thắng vòng loại đầu. Các thành viên của học viện Victoria đã cố gắng hết sức nhưng họ đã thua, ai nấy đều kìm nén nước mắt, có người đã khóc: "Không tin được là họ có thể phá được hàng chắn của chúng ta. Levicia - san cao như vậy mà họ vẫn đánh vỡ được." Họ ôm nhau và an ủi nhau, "Không sao, chúng ta còn có cơ hội mà, tới vòng đấu phụ chúng ta sẽ lấy lại phong độ thôi." Đội trưởng Hatsuo động viên cả đội.
Cùng lúc đó, trận đấu giữa cao trung Yomaoe và cao trung Mahaera cũng đã kết thúc. Kết quả như sau, vòng một Mahaera 25 – Yomaoe 19, vòng hai Yomaoe 25 – Mahaera 22, vòng cuối Mahaera 16 – Yomaoe 25. Đúng như thiên hạ đồn rằng, Yomaoe luôn là đội có tinh thần đồng đội đỉnh nhất và giành chiến thắng dễ dàng kể cả Mahaera có v·ũ k·hí tối thượng là số 13 Sakurada, "Cao trung Mahaera năm nay về vườn sớm, chắc trận của học viện Fusuwa và cao trung Datekoji cũng xong rồi. Khỏi phải xem kết quả mình cũng biết, Fusuwa thắng." Kagano nhìn sang sân đấu bên kia xa, Datekoji đã gục ngã xuống, họ b·ị đ·ánh bại bởi Fusuwa Ajinz, "Tí nữa có vài phút nghỉ giải lao, đội mình qua an ủi họ cũng được đó." Akali nói với đội. Tấm bạt in khẩu hiệu của học viện Fusuwa Ajinz treo trên khán đài là King of the Sun. Akali suy nghĩ, Fusuwa có khẩu hiệu khá thú vị, câu đó dịch ra là Vua của Mặt trời, tức là học viện đó luôn coi mình là một vị thần to lớn, vĩ đại hơn cả mặt trời đây, "Chị đang nhìn cái tấm bạt đó hả? Đúng là kiêu thật ý, ai ai cũng biết là trường cao trung luôn đứng đầu toàn nước Nhật là cao trung Shizan, vậy mà Fusuwa luôn có mộng tưởng đứng đầu." Cặp song sinh Hinoki đứng chống tay vào eo, khiến cô buồn cười, sao lại giống anh em nhà Ayano thế không biết, "Hai người ai là em ai là chị?" Akali hỏi chị em họ, người tóc dài thẳng trả lời cô: "Em tên Shiho, còn đây là chị gái sinh trước hai phút của em, Hota." Cô quan sát, Shiho tóc dài, có một sợi tóc trắng, Hota thì có nét trưởng thành hơn, tóc dài và có một sợi tóc màu xanh ngọc. Ít ra hai chị em nhà Hinoki còn không rắc rối như anh em nhà Ayano, "Hai đứa chuẩn bị đi, chúng ta vào trận bán kết rồi." Diana vỗ vai hai chị em Hinoki rồi chạy vào phòng nghỉ. Akali nhìn sang khu vực sân của học viện Fusuwa Ajinz thì có người quen, đang vẫy tay với cô, thấy thế cô bước chân sang bên đó: "Nếu như không vẫy tay chắc em không nhìn thấy tôi." Cô bật cười: "Sao tôi phải để ý tới chú, huấn luyện viên Cerdic?"
Cerdic Wittingson, ba mươi mốt tuổi, người Ý, huấn luyện viên của đội bóng chuyền trường cao trung Fusuwa Ajinz. Từng là vận động viên bóng chuyền xuất sắc của Ý khi mang về cho quê nhà rất nhiều chiến thắng từ các giải đấu quốc tế, "Học viện Fusuwa bỏ ra tiền bao nhiêu tiền thuê chú vậy? Chắc nhiều hơn số tiền thưởng khi đi thi đấu." Cô cùng Cerdic nói chuyện, Cerdic khoanh tay lại: "Tôi huấn luyện bằng tâm chứ không bằng tiền, tất nhiên lương của tôi thì vẫn phải có." Akali đứng dậy quay đi: "Lần này trường tôi sẽ không thua đâu, với tư cách là chủ tịch cao trung St. Lucifer, tôi không cho phép đội của trường thua." Ngày kế tiếp là trận bán kết, Akali vì có việc ở gia tộc nên không thể đi cùng đội bóng chuyền nữa, thay vào đó đội hoạt náo viên và học sinh của trường sẽ đi cổ vũ họ, "Cố gắng nhé đội trưởng!" Cô đi qua vỗ vai Kagano rồi về Tokyo trước.
Trợ lí Kuroiso đưa Akali về gia tộc, cô vân vê tóc mình, đã bao lâu rồi cô không cắt nó, dài tới lưng rồi cả Akai cũng vậy, tóc y cũng dài nhưng lại cực kì hợp với y. Akali quay lên nói: "Kuroiso – san, đưa tôi tới tiệm làm tóc.
" Trợ lí Kuroiso chuyển hướng xe: "Vâng." Tiệm làm tóc Nice & Beauty, đây là nơi cắt tóc quen thuộc của cô và mọi người trong gia tộc. Chủ tiệm là người Hà Lan – Benjam Louis, một thợ làm tóc có tay nghề cực chuyên nghiệp, "Louis - san, còn mở cửa hàng không?" Cô mở cửa đi vào. Louis đang xếp lược thấy cô liền niềm nở đi ra: "Ijuin – san, mời vào, chỉ cần là cô đến đây thì tôi luôn sẵn sàng tiếp đón." Ngồi vào ghế, cô nhìn gương mặt mình trong gương, Louis lấy khăn trùm người ra, tay cầm kéo xoay xoay ở sau hỏi cô: "Ijuin – san lần này cô muốn cắt tóc như nào để Louis đây hô biến?" Trước giờ, cô luôn để tóc ngắn đến vai và không để mái, màu tóc nâu của cô từ khi sinh ra đã có. Giờ tóc dài đến lưng rồi, cắt chúng thì cũng hơi tiếc: "Louis – san, nhuộm đen cho tôi, uốn xoăn sóng nhẹ." Louis hình dung kiểu tóc mà Akali yêu cầu: "Được! Vào tay của Louis tôi thì tóc cô sẽ trở thành một kiệt tác, cô cũng sẽ thay đổi, xinh đẹp hơn. Trước tiên, tôi sẽ cắt vài chỗ để chỉnh sửa nhé." Tiếng kéo cắt êm tai, từng lọn tóc nhỏ rơi xuống sàn. Màu thuốc nhuộm nồng nàn, từng phần tóc được trải thuốc nhuộm, màu đen dần, "Chủ tịch, Akai – san gọi." Kuroiso đưa điện thoại cho cô, "Anh nghe hộ tôi Kuroiso – san. Bảo nii – san là tôi đi làm tóc." Akali ngồi trên ghế chờ thuốc ngấm tóc. Sau khoảng bốn lăm phút, cô gội đầu, sấy khô tóc rồi bắt đầu được Louis quấn tóc. Lần này phải chờ thêm khoảng một tiếng, "Tôi đã mua cơm về rồi ạ." Kuroiso đi mua hộp cơm cho cô về. Ăn cơm trong thời gian đợi, Louis cũng đã gỡ tóc cho cô, từng lọn tóc xoăn nhẹ đã xuất hiện, gội đầu lần hai, sấy tóc lần hai, chỉnh lại tóc lần nữa. Cuối cùng kiểu tóc cũng đã hoàn thiện, Akali nhìn ngắm mình trong gương, một con người hoàn toàn khác trước đây, "Chủ tịch, bây nhìn cô rất nữ tính và khác lạ. Không biết mọi người có ngạc nghiên." Kuroiso đưa cô về gia tộc, "Họ sẽ quen với vẻ ngoài mới của tôi thôi." Cô xuống xe đi bộ vào nhà chính. Đúng như trợ lí Kuroiso nói, ai cũng đơ mình khi nhìn thấy cô. Akai đang h·út t·huốc thì đứng hình mất năm giây, Azuka đang uống cà phê thì bị sặc, Akabane thì làm rớt cái khăn lau bàn. Anaeko, Akyo và Akito thì làm vẻ mặt như thể thấy gì đó mới lạ, chúng lập tức tắt máy game chạy tới chỗ cô: "Nee – san đẹp quá! Em thích chị để tóc như này." "Nee – san nhìn dịu dàng hơn nhiều!" "Nee – chan xinh đẹp." Anaeko còn chụp ảnh cô lại, gửi cho vài người mà cô không hề hay biết. Akabane lùa bọn trẻ vào trong nhà, Akai dụi điếu thuốc vào gạt tàn tới ngồi cạnh cô: "Chưa bao giờ anh nghĩ có ngày em để kiểu tóc khác, nhìn em như một người phụ nữ vậy." Azuka đồng ý với Akai: "Nee – san, chị thay đổi như vậy làm em sợ đó." Cô có chút ám khí hỏi: "Cậu thấy chị để tóc này xấu?" Akabane lắc đầu, giơ hai ngón cái với cô: "Nee – san, chị đẹp mà. Dù là tóc ngắn hay dài đều đẹp."
Bác sĩ Hatori sang đưa thuốc cho cô cũng sững sờ giống mọi người, Reiji thì khen cô xinh liên tục, thằng bé còn muốn cô hãy để để kiểu tóc này đừng thay đổi, "Reiji – kun, em bao nhiêu tuổi rồi?" Cô xoa tóc thằng bé, Reiji vỗ vào ngực: "Em sắp chín tuổi rồi nee – chan." Akali để thằng bé lên đùi ngồi: "Vậy Reiji – kun có mong muốn làm gì sau này chưa?" Thằng bé suy ghĩ hồi lâu rồi ôm lấy cổ cô: "Em muốn sau này giúp nee - chan phân ưu quản lí gia tộc, em thấy ngày nào chị cũng phải uống thuốc của Hatori nii – san vì mệt mỏi. Khi em lớn, em sẽ ở bên nee – chan, chăm sóc nee – chan để nee – chan hết bệnh." Một thằng nhóc chín tuổi nói ra những điều mà vốn dĩ tuổi này chưa hiểu, nhưng Reiji lại có thể nghĩ cho cô như vậy, cô đã muốn khóc nhưng cố kìm nén. Cứ thế nước mắt đã chảy xuống, tay cô lau lấy. Reiji thấy cô khóc liền ôm cô chặt, tay nhỏ lau nước mắt cho cô: "Nee – chan đừng khóc. Có Reiji đây rồi, em sẽ không bao giờ để nee – chan phải khóc nữa." Hatori đứng ngoài cửa nhìn hai người một lớn một nhỏ ôm nhau, một lúc sau Reiji đã ngủ trong lòng Akali. Cô bế thằng bé tới cho Hatori: "Đã ngủ rồi, đừng để Reiji tỉnh." Hatori bế Reiji trên tay rồi xin phép ra về. Akai đứng h·út t·huốc ngoài cửa, cô bước tới tựa vào vai y: "Hồi bé anh có bế em như vậy không?" Y vòng tay qua vai cô vỗ nhẹ: "Bế em nhưng mỗi khi để em xuống thì em nhất quyết không muốn rời khỏi lòng anh, cho nên anh luôn phải ngủ cùng em. Anh không nỡ để em gái bé nhỏ của mình khóc khi phải rời khỏi vòng tay mình."
Từ thời thơ ấu, cô được nằm ở trong vòng tay của ông nội, ông cố cũng yêu thương cô. Rồi cả Daisuke - san, nii – san, Azuka, Akabane, Hạ trình, họ đều bế cô trong tay vì cô là người nhỏ bé khi ở với họ. Nghĩ lại, Akali là người con gái may mắn nhất thế gian, cô được bao bọc, được bảo vệ bởi những người đàn ông có máu mủ với mình, rồi cả anh em, hai vị hôn phu, những người bạn khác giới thậm chí cả những người đàn ông là địch thủ.