Hạnh Phúc Đơn Độc - Chương 52: .
Những cuộc khám, xét nghiệm về virus Fole01 đang dần đi vào ngõ cụt vì không ai có thể tìm ra nguồn gốc của nó. Mọi loại virus trên thế giới đã được mang ra thử nghiệm kháng lại nó nhưng kết quả là nó tiêu diệt hết các loại virus khác, chứng tỏ sự tồn tại của nó rất mạnh.
Gia tộc Ijuin chưa từng có ai mắc phải bệnh dịch, loại virus này có thể nói là bất bại. Tuy nhiên ông Akouji phát hiện ra một điều khi nhìn bức ảnh của vợ mình bà Ijuin Sakie. Năm ông Akouji kết hôn, bà Sakie hai mươi bảy tuổi còn ông ba mươi mốt tuổi, khi đó bà Sakie rất đẹp và hầu như không có thay đổi về ngoại hình. Ông Akouji quen bà Sakie năm mười sáu tuổi, khi đó ông mới vào cao trung, còn bà Sakie đang học sơ trung và vẫn mang họ ngoại là Tetsuniyo. Để xác minh chắc chắn, ông Akouji tìm lấy ảnh hồi cao trung ra so sánh với ảnh khi bà Sakie hai mươi bảy tuổi trước khi mất. Hoàn toàn là một người không hề thay đổi, gương mặt, dung nhan không thề lão hóa theo thời gian, "Ba nói vậy có nghĩa là mẹ Sakie cũng từng mang trong mình loại virus đó và sau khi hạ sinh Akali thì virus đó di chuyển sang người em ấy?" Akai nghe ông Akouji kể thấy truyện này cũng có phần hợp lí nhưng vẫn khá mơ hồ. Muốn xác minh loại virus có phải bắt nguồn từ nhà Tetsuniyo thì phải đến gặp ông bà ngoại của Akali. Vùng ngoại ô của thành phố Tokyo, nhà Tetsuniyo là một trong những nhà lớn nhất ở đó. Ông Akouji và Akai đã xuống xe, tới nơi, ông bà ngoại của Akali cũng thuộc gia đình khá giả, mẹ Sakie là con gái lớn của ông bà ngoại, dưới còn có hai cậu con trai nên ông bà còn có người chăm sóc, "Mẹ, con là Akouji đây." Bà ngoại khi thấy tiếng của con rể nhiều năm không thấy thì tay làm rớt li trà xuống đất, ông ngoại nghe tiếng vỡ đồ từ trong nhà đi ra thì cũng vô cùng ngạc nghiên, cảm xúc như bùng nổ: "Anh đi biền biệt nhiều năm giờ mới biết về đây gặp ông già này sao!" Akai đứng sau, cảm thấy mối quan hệ giữa ba mình và ông bà ngoại của em gái có vẻ không tốt lắm, "Cậu là ai?" Bà ngoại nhìn Akai, "Con là anh trai của Akali ạ, nhưng khác mẹ." Y vừa trả lời thì bà ngoại sững sờ quay sang nhìn ông Akouji, muốn con rể phải giải thích.
Ông ngoại để hai người vào nhà ngồi để làm rõ mọi chuyện. Khi biết chuyện của Akai thì không có gì nghiêm trọng lắm, ông bà không truy cứu nữa. Nhưng khi ông Akouji nói đến virus Fole01 thì ông bà ngoại lại im lặng, "Ông bà, hai người hãy nói rõ được không ạ? Bọn con là vì Akali, em ấy phải khỏe mạnh." Akai thành khẩn cầu xin. Ông ngoại thở dài rồi lấy ra một tập giấy được niêm phong đã cũ: "Đó là toàn bộ thông tin về virus Fole. Nó đã tồn tại nhiều năm qua và chỉ có người nhà Tetsuniyo mắc phải. Ta cũng mang trong mình loại virus độc nhất vô nhị này, nó là một thứ đeo bám, một con kí sinh. Hai đứa nhìn ta xem, đã hơn bảy mươi tuổi nhưng chỉ có vài nếp nhăn ở mắt, tóc vẫn đen như hồi trẻ, sức khỏe tuy hơi yếu nhưng vẫn có thể làm việc nặng nhọc. Còn ông Yashono thì sao? Ông ấy chỉ hơn ta ba tuổi nhưng tóc cũng dần phai bạc. Giờ thì ta cũng đã thoát khỏi nó, nó đã gần như biến mất." Akai đưa tài liệu cho ba mình xem nhưng vẫn có vài chỗ y chưa hiểu: "Ông ngoại, thứ virus đó kí sinh trong người ông, làm sao mà nó có thể biến mất vậy ạ?" Ông ngoại ho vài cái: "Về cơ bản, nó không thực sự biến mất. Nó vẫn ở trong cơ thể ta, chỉ là khi ta đến tuổi, ăn uống cũng chẳng nhiều nữa, cơ thể suy nhược một phần thì nó sẽ tự dừng hoạt động, mất đi nguồn năng lượng mà nó thường thấp thụ và giống như con người trong trạng thái sống thực vật vậy, nó ngủ yên. Nhưng sự lão hóa vẫn sẽ chậm lại, không thể thay đổi được." Một lát sau, bà ngoại mau chóng dìu ông ngoại vào phòng ngủ, hai ba con y cũng xin phép về. Có số giấy tờ thông tin này thì cũng có thể giúp cho Akali phần nào.
Kì thi giữa kì hai của trường cao trung St. Lucifer đã tới, học sinh lại tất bật ôn thi cho bài kiểm tra năm môn. Nghe nói đề sẽ khó hơn khi có sự tham gia của em họ chủ tịch Akali là Ushiwaki Shima. Cậu có chỉ số IQ 150 hiện đang học ở sơ trung St. Lucifer và làm việc tại Viện Khoa học h·ạt n·hân Quân sự, "Đề thi mà em họ chủ tịch ra thật khủng nha, chúng ta phải cố làm thôi!" Furodawa xem qua bản nháp mà phải thán phục Shima. Hội học sinh đồng ý với Furodawa, Shima đẩy kính tiếp tục biên soạn đề thi cho các môn chính còn lại, sau đó được hiệu trưởng Azuka xét duyệt rồi lại về tay chủ tịch Akali xem duyệt lần hai. Matsuda và Kagano nắm tay nhau về lớp trong bao ánh mắt của hội học sinh, họ ngày càng tình cảm hơn rồi, "Có người yêu cùng trường là vậy sao?" Anh em nhà Ayano ôm nhau khóc ròng. Akali đứng dậy đưa cho anh em nhà Ayano một tấm ảnh: "Đây là cặp song sinh lớp 1 – B, chị em nhà Hinoki, họ là thành viên của đội bóng chuyền." Hai cậu sáng mắt như đèn pha ô tô, chạy vụt về khu năm nhất với tốc độ ánh sáng. Cô đoán thể nào họ cũng đi tìm chị em nhà Hinoki, "Vậy là hội học sinh cũng không còn ai là cẩu độc thân." Udomi - senpai nói, tay dọn dẹp sách vở của mình về lớp. Đúng vậy, trong hội ai cũng có đôi có cặp cả rồi. Tony gần đây đã công khai với hội là đang hẹn hò với chị Luna, Udomi - senpai thì vẫn bên cạnh chị sinh viên đại học.
Furodawa thì có bé Satsugi ở năm nhất, Kyosuke thì vẫn yêu anh bạn trai hơn tuổi Natsumi. Akali tuy có tận hai hôn phu nhưng vẫn còn nhiều khúc mắc lắm. Kì thi đã kết thúc trong hai ngày, tỉ lệ điểm điểm số cao của trường vẫn đều, người đứng đầu trường vẫn là Akali, điểm số của cô đã đánh bại tất cả cả học sinh năm ba.
Một điều mà không ai ngờ được là Akali đã mua rất nhiều quần áo mới, cả những bộ váy đắt tiền cũng nhiều hơn nửa chỗ hàng đó. Azuka và Akabane nhìn lên kiểm tra trời, xem có phải sắp có bão hay không, Akai đi từ sau đập vào đầu hai ông em họ mỗi người một cái, thế nhưng tâm lí y cũng có bình tĩnh đâu h·út t·huốc còn ngậm sai đầu thuốc, "Mấy anh em muốn tôi nổi đóa lên bệnh c·hết mới vừa lòng?" Cô làm gương mặt tái mét như thần c·hết khiến họ hoảng loạn xin lỗi. Ba đứa nhóc ngồi nhìn còn cười rõ vui khi thấy mấy ông anh bị người quyền lực nhất nhà t·rừng t·rị. Xong chúng đi tới kêu cô mặc thử vài bộ váy để xem có đẹp không. Bộ váy cô ưng nhất là cái màu đen hai dây, thân váy dài xẻ chân, hai bên thân váy có hai đường dây chéo hở eo trông rất quyến rũ. Khi vừa mặc xong đi ra, ba anh em Akai, Azuka và Akabane đứng hình, mấy nhóc em thì khen cô đẹp ríu rít. Đúng lúc Subaru cũng xuất hiện, anh chú thấy cô mặc chiếc váy đen đó cũng sững sờ cả người: "Akali cái này... đẹp." Một cơn đỏ mặt, Akali vội chạy nhanh vào phòng khác thay đồ. Trời ơi, giờ thì hiểu vì sao cô không thích mặc váy chưa? Matsuda từng nói, Akali tuy không cao nhưng cô có thân hình gần như đồng hồ cát, người ta gọi là người phụ nữ đẫy đà.
Ngày hôm sau, cô có cuộc họp ban lãnh đạo các trường cao trung thành phố Tokyo, cô mặc sơ mi trắng cùng quần âu đen, chân đi giày cao gót cùng áo khoác dạng vest dáng dài tới đầu gối, tóc buộc một nửa đầu cùng hai lọn mái. Sự thay đổi này khiến cô không còn như một thiếu nữ học cao trung mà là một người phụ nữ trưởng thành đúng nghĩa. Sau khi cuộc họp kết thúc, cô ra về cùng trợ lí Kuroiso, khi gần đến cổng có tiếng ai đó gọi cô: "Chủ tịch Ijuin Akali." Akali quay lại phía sau, một người đàn ông hơn ba mươi tuổi trong bộ vest đen đi lại gần chỗ cô, người đó là chủ tịch của học viện Fusuwa Ajinz – Fusuwa Tando, "Ngài Fusuwa, có vẻ ngài trông lớn tuổi hơn khi mặc bộ vest này." Cô tiếp chuyện với ông ta nhưng trong lòng thì không thoải mái vì ông ta luôn có ý đồ gì đó và nó có thể liên quan tới trường cô. Cơ mặt ông ta có vẻ căng ra khi cô nhắc tới vấn đề tuổi tác: "Cảm ơn cô Ijuin, tôi rất thích bộ vest này. Hôm nay trong cuộc họp, cô đã thể hiện được những điều phải nói là đúng đắn và phù hợp cho ngành giáo dục, cô là một người thông minh và uy quyền, tôi phải thán phục cô, còn trẻ mà đã nắm trong tay nhiều thứ." Trợ lí Kuroiso thấy vậy liền giả vờ nói nhỏ với cô để cô thoát khỏi ông ta và về trường. Lúc nào chủ tịch Fusuwa gặp được cô thì ông ta luôn tìm cách khó dễ, làm cho cô phải hạ mình xuống, có lẽ vì trận chung kết bóng chuyền giải quốc gia trường ta thắng học viện của ông ta nên mới tìm đến cô dằn mặt. Một bàn tay to lớn ôm lấy vai cô từ phía sau, quay lại nhìn thì chính là Daisuke, anh đang mặc vest trắng, hình như vừa từ sở cảnh sát về. Daisuke đã ngồi sẵn trong xe chờ cô họp cho tới khi họp xong, "Hình như có người gây khó dễ cho em?" Anh quan sát nét mặt của cô và nắm tay. Cô lắc đầu, tựa vào vai anh: "Không sao đâu, gây khó dễ cho em thì sao chứ? Em có đủ quyền hạn để đập nát cái học viện của ông ta mà." Anh nhìn cô đầy yêu thương, tay ôm vai cô chặt hơn, hôn nhẹ lên tóc cô, trợ lí Kuroiso nhìn họ rồi khởi động xe đi theo, "Akali này." Daisuke đứng lại giữa sân trường khi họ đang di chuyển vào trong. Cô thấy khó hiểu nhưng vẫn đứng lại trước anh, Daisuke lấy ra trong túi một hộp nhỏ màu đỏ rồi quỳ một chân xuống, mở hộp ra giơ trước mặt cô, một chiếc nhẫn kim cương trắng. Cả trường đều dừng mọi hoạt động họ đang làm, toàn bộ ánh mắt đều dồn về phía hai người. Hội học sinh ở tầng một cũng nhìn thấy, tất cả chạy ra chứng kiến, Azuka thấy tiếng huyên náo, ồn nào liền đi ra ban công xem có chuyện gì, bất ngờ khi thấy cảnh Daisuke công khai cầu hôn Akali giữa ban ngày thì ngay lập tức chạy xuống với tốc độ ánh sáng, tay cầm điện thoại chụp cảnh này lại gửi cho Akai và Akabane.
"Akali, anh biết chúng ta cách nhau nhiều tuổi, công việc của anh thường đi sớm về muộn, thậm chí anh có thể gặp nguy hiểm đến tính mạng nhưng anh yêu em, chúng ta được lập hôn ước từ nhỏ, lớn lên cùng nhau, trải qua bao sóng gió với nhau, em... em có đồng ý lấy anh không?" Gì đây? Gượm đã! Sao anh lại cầu hôn cô ngay lúc này? Với lại cô mới mười bảy tuổi, muốn kết hôn thì cũng phải ba năm nữa, anh muốn bị FBI bắt hay gì trời? Mà khoan, anh là cảnh sát đó Daisuke, "Cậu đồng ý đi chứ chủ tịch. Đồng ý trước đi rồi đến khi đủ tuổi thì kết hôn sau!" Kagano hét lớn cho cả thiên hạ nghe, "Đồng ý đi! Đồng ý đi!" Cả trường cùng nhau đồng thanh. Ai ngờ, cô đang định nói thì Hạ Trình xuất hiện, trên tay hắn là một bó hoa hồng và một hộp nhẫn giống Daisuke nhưng màu đen. Cả trường được phen ồ lên một lần nữa, vị hôn phu thứ hai của cô đến khiến khung cảnh ngày một loạn hơn. Hạ Trình cũng quỳ xuống giơ hộp nhẫn trước cô, Azuka lấy tay đỡ trán, gọi cho Akai đến thật nhanh để giải quyết việc này.