Hành Tẩu Âm Dương (Dịch) - Chương 1053: Tình cờ gặp lại người quen
Lúc Tần Lão Đạo hỏi tôi, tôi còn đang quan sát người làm của tiệm quan tài. Nghe ông ấy hỏi như vậy, tôi mới bắt đầu chú ý đến vấn đề mà Tần Lão Đạo nói tới. Tôi ngửi mấy lần, đúng là ngửi được một mùi dầu xác thoang thoảng.
Không chỉ có như thế mà còn có một mùi máu tươi.
Nhưng mà hai mùi này rất nhẹ, bị mùi sơn trong căn phòng cũ lấp đi. Nếu không có người nhắc nhở, chỉ sợ tôi còn không phát hiện ra vấn đề.
Sau khi biết được trong căn phòng cũ có mùi thi dầu và mùi máu tươi, tôi mới đi tìm chỗ khả nghi. Tôi lướt nhìn một vòng quanh căn phòng cũ, cuối cùng dừng lại ở chậu sơn trước mặt ông chủ tiệm quan tài!
Hơn một nửa chậu sơn chứa đầy sơn đỏ, ánh đèn dầu rọi vào đúng chậu sắt có thể thoáng nhìn thấy sơn xuất hiện hiện tượng phản quang và bong bóng nhỏ trong sơn.
Xem ra, mùi máu tươi và thi dầu kia bốc lên từ sơn trong chậu.
Tần Lão Đạo thấy ánh mắt tôi dừng ở chỗ chậu sơn kia, bèn nhỏ giọng nói: “Sơn trong chậu kia rất quái dị, không chỉ trộn mực đỏ mà còn trộn cả thi dầu và máu tươi của người. Dùng vật tà sát như thế này để sơn lên quan tài, chỉ sợ là muốn người mất chết không bình yên!”
Tần Lão Đạo nói không sai, nếu như dùng quan tài này hạ táng, chắc chắn lúc đó người chết sẽ không được an bình. Sơn kia vốn màu đỏ chót, lại trộn với thi dầu và máu tươi.
Oan hồn cực kì mẫn cảm với thứ này, nhất là những linh hồn vô chủ kia. Bọn chúng sẽ thừa cơ mà tu hú chiếm tổ chim khách, người chết không được yên ổn, đương nhiên sẽ báo mộng cho con cháu. Nếu trường hợp nghiêm trọng sẽ còn quấn lấy con cháu của bọn họ!
Quỷ quấn người, chắc chắn chỉ có hại chứ không có lợi với người sống.
Tôi trầm ngâm suy nghĩ hồi lâu, lúc này mới lên tiếng nói: “Tần Lão Đạo, có lẽ chuyện này không đơn giản như chúng ta nghĩ. Trên người của những người này có âm khí, rất rõ ràng là đã trúng tà! Nhưng tôi nghĩ mãi cũng không rõ, vì sao cô gái trẻ kia muốn làm nhiều quan tài như vậy? Quan tài đại diện cho cái chết, chúng ta tạm thời không hành động, chờ cô gái kia xuất hiện rồi hẵng ra tay!”
“Được!” Tần Lão Đạo gật đầu, nói: “Vậy cậu canh chừng cho tôi trước, tôi ngủ một lát đã!”
Lão già này không kém cạnh gì Tiện Thập Nhất, nói ngủ là có thể ngủ ngay, ông ấy nằm luôn trên mái ngói ngủ thiếp đi. Rơi vào đường cùng, tôi đành phải giữ vững tinh thần trông coi.
Tôi bắt đầu cẩn thận quan sát người làm của tiệm quan tài, mặc dù ánh mắt của bọn họ trống rỗng vô hồn, trên mặt cũng không lộ vẻ gì, nhưng tay bọn họ toàn là bọng máu cứ như vẫn luôn làm quan tài như thế, chưa hề nghỉ ngơi một giây nào.
Quan sát động tác của bọn họ thì thấy hơi đờ đẫn. Nếu là người không biết chuyện mà thấy cảnh này, chắc chắn sẽ bị hù không nhẹ. Bây giờ tôi đã có thể xác định rằng những người này đã thật sự trúng tà.
Muốn tìm được đáp án thì chỉ có thể chờ cô gái trẻ tuổi xuất hiện. Nhưng tôi canh chừng đến mãi hơn nửa đêm, cô gái kia vẫn chưa xuất hiện. Mà người làm của tiệm quan tài thì lại chưa từng dừng lại, mới một đêm đã làm xong mười mấy cái quan tài, tất cả đều bày trong căn phòng cũ, tổng cộng có khoảng trên dưới năm mươi cái!
Lúc này tôi cũng bắt đầu mệt rã rời, ngay lúc sắp không kiên trì nổi, trên mái nhà bên cạnh bỗng vang lên tiếng gáy to của gà trống. Tôi vô thức ngẩng đầu nhìn lên trời, chân trời đã xuất hiện màu sáng trắng, có lẽ chưa đầy bao lâu nữa trời sẽ sáng!
Lúc này Tần Lão Đạo cũng tỉnh lại, nhìn vào bên trong căn phòng cũ đầu tiên, nhỏ giọng nói: “Tiểu Ngư Nhi, có biến!”
Tôi nghe ông ấy nói, vội vàng nhìn vào trong căn phòng cũ. Vừa nhìn vào đã bắt gặp người làm của tiệm quan tài đã kết thúc công việc. Bọn họ ai nấy đều rũ đầu xuống, cơ thể bước đi hơi nghiêng về phía trước, mở cửa đi ra khỏi căn phòng cũ rất chỉnh tề.
Tôi và Tần Lão Đạo thấy thế, bèn leo từ trên nóc nhà xuống đi theo, sau đó núp trong bóng tối quan sát bọn họ! Tư thế bước đi của bọn họ thật sự quá quỷ dị, giống như là quỷ vậy, không cảm nhận được một chút sức sống mà người sống nên có. Tiết tấu rất chậm, cách bước đi cứng ngắc, nhìn hệt như rất mệt mỏi.
Sau khi bọn họ đi ra khỏi căn phòng cũ, ông chủ lập tức khoá cửa lại, sau đó lại ngay ngắn đi về sảnh chính ở sân trước! Chúng tôi theo sát phía sau, đám người này như hoàn toàn mất đi tri giác, vốn không phát hiện ra chúng tôi.
Mà ở vị trí chính giữa sảnh chính có xếp mười hai cái quan tài. Sau đó mười hai người của tiệm quan tài, mỗi người đi về phía một quan tài. Sau đó một cảnh tượng quỷ dị xuất hiện, bọn họ cùng đốt đèn Trường Minh trước mặt quan tài, sau đó lộn vòng vào trong quan tài, giống như vào trong quan tài đi ngủ!
Tôi nhìn mà hoảng hồn, Tần Lão Đạo cũng chau mày, đôi mắt nhìn chằm chằm đèn Trường Minh phía trước quan tài! Khay đèn Trường Minh kia gần như được đổ đầy dầu, bấc đèn rất dài, nhưng ngọn lửa lại rất yếu như có thể dập tắt bất cứ lúc nào!
Tôi nhìn thấy cảnh này, nói với vẻ nghiêm trọng: “Tần Lão Đạo, xem ra những người này sống không lâu nữa đâu! Bọn họ bị oan hồn quấn thân, có lẽ chẳng mấy chốc sẽ tới tìm bọn họ lấy mạng!”
Mà tôi vừa dứt lời, người làm của tiệm quan tài lại tự đậy nắp quan tài. Nhưng vào lúc nắp quan tài sắp khép lại, chợt thấy một cái quan tài trong số đó chợt rơi ra một cây gỗ hình chữ nhật!
Tôi vô thức cảnh giác tình hình xung quanh, nhưng cũng không phát hiện có gì bất thường. Đợi đến lúc tôi nhặt khúc gỗ lên, lúc này mới chú ý tới bên trên có khắc một hàng chữ nhỏ: “Tôi không muốn chết, mau cứu tôi…”
Mấy chữ nhỏ này được khắc rất bí mật, nếu như không nhìn kỹ thì không thể nhìn ra! Tôi quan sát chỗ khúc gỗ rơi ra ngoài, hình như là từ quan tài của ông chủ tiệm quan tài.
Trong lòng tôi bắt đầu nói thầm: “Ông ta để lại khúc gỗ này, rất rõ ràng là muốn nói chúng ta cứu ông ta! Nói một cách khác, ông ta còn có một tia ý thức tỉnh táo, nhưng cơ thể không chịu sự khống chế mà thôi!”
Tôi đang chìm vào suy nghĩ, Tần Lão Đạo chợt hỏi tôi: “Tiểu Ngư Nhi, cậu dự định như thế nào?”
“Mặc dù đèn Trường Minh của những người này rất yếu, nhưng vẫn chưa có dấu hiệu dập tắt! Có lẽ cô gái trẻ kia khống chế bọn họ, để bọn họ làm quan tài! Ngày quan tài được làm xong, chắc chắn cô gái kia sẽ xuất hiện, nhưng đó cũng có thể là ngày chết của bọn họ. Trước tiên chúng ta cứ chờ xem tình hình, không thể đánh cỏ động rắn! Đến lúc đó cô gái kia vừa xuất hiện, chúng ta sẽ đồng thời hành động, ông chịu trách nhiệm cứu người, tôi chịu trách nhiệm đối phó cô gái kia!”
“Được, cứ làm như thế! Vậy chúng ta đi về trước đi!”
Tần Lão Đạo đồng ý với ý kiến của tôi, sau khi quyết định xong kế hoạch, chúng tôi lại quay về quán trọ trong trấn. Tất cả bọn họ đều đang ngủ, ông chú hèn hạ kia có tính ngủ xấu nên đã lăn xuống dưới đất.
Tôi khiêng ông ta lên sofa một lần nữa, rồi đắp chăn cho ông ta, lúc này mới tìm bừa một phòng trống nghỉ ngơi. Ngủ một giấc đến giữa trưa, ông chú hèn hạ nói đầu ông ta đau không chịu được, nói chúng tôi tự đi nấu ăn.
Cũng may mọi người thường xuyên ngao du ở bên ngoài, năng lực sinh tồn vẫn phải có. Tôi nhân lúc bọn họ nấu cơm, lại đến tiệm quan tài một chuyến. Vùng này bốn mùa đều như mùa xuân, thời tiết rất tốt, ánh nắng tươi sáng.
Sau khi tôi đi ra khỏi quán trọ, nhìn thấy trong trấn rất nhộn nhịp. Không biết có phải là gặp ngày họp chợ hay không, thôn dân lân cận đều tới buôn bán, trên tất cả bến đò đều có thuyền qua lại.
Giao giới của trấn nhỏ này với Vân Nam cách một con sông lớn, sông lớn không xây cầu, chỉ có thể đi đò ngang. Lúc tôi đi đến tiệm quan tài, phát hiện cửa lớn của tiệm quan tài vẫn đóng chặt, không có dấu hiệu mở cửa.
Tôi còn gặp hai thôn dân đến mua quan tài, bọn họ gõ cửa cả buổi trời vẫn không có ai ra mở cửa. Tôi lặng lẽ leo vào từ sân sau, cửa căn phòng cũ đang khóa nên tôi chỉ có thể trèo vào từ trên nóc nhà.
Bên trong căn phòng cũ rất âm u, cho dù bên ngoài mặt trời chói chang, tôi vẫn cảm thấy cả người rét run. Tôi quá quen với kiểu âm u này, đó chính là âm khí phát ra trên người oan hồn. Hơn nữa luồng âm khí này vô cùng mạnh mẽ.
Mấy chục cái nội quan được sắp rất ngay ngắn trong phòng, mỗi một chiếc quan tài đều quét sơn đỏ chót. Sơn đã khô, tôi ngửi một cái, mùi thi dầu và máu tươi càng ngày càng nồng.
Tôi lại quan sát chậu sơn kia, sơn bên trong đã khô cạn. Bên cạnh chậu sơn còn đặt một thanh đao nhỏ sắc bén, trên lưỡi đao còn có vết máu khô. Tôi lại kiểm tra gỗ trong căn phòng, có lẽ còn có thể làm bốn, năm cái quan tài.
Mà vào lúc tìm kiếm manh mối, tôi chợt phát hiện đầu nội quan của quan tài có biến. Tôi xích lại gần xem xét, thấy trên ván gỗ đầu quan tài lại viết ba chữ làng Thái Bình bằng máu.
Không sai, đúng thật là dùng máu tươi để viết!
Cộng thêm sơn quan tài là màu đỏ chót, cho nên rất khó phát hiện bên trên có viết ba chữ này. Theo tôi được biết, trên mặt quan tài bình thường sẽ chỉ viết bốn chữ “phúc thọ hiếu điện” này, bởi vì phong tục khác biệt nên đương nhiên viết chữ cũng có sự khác biệt! Nhưng bất kể như thế nào, tuyệt đối không thể khác bốn chữ này.
“Thọ” là ý thọ hết chết già, nói rõ là người già tạ thế, là một chuyện vui rất long trọng. Mà chữ “điện” đại diện cho việc kính dâng đồ cúng cho người chết với hàm ý gửi lời chào.
Về phần chữ “hiếu” và chữ “phúc”, hai chữ này bình thường ít dùng nhất, đại diện cho ý con cháu hiếu thuận, tạo phúc cho đời sau.
Nhưng đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy trường hợp trên quan tài viết địa danh, chẳng lẽ cô gái kia đánh nhiều quan tài như vậy là muốn tặng cho thôn dân của làng Thái Bình?
Trong lòng tôi nghi ngờ khó hiểu, kiểm tra trong căn phòng cũ hồi lâu nhưng vẫn không có bất kỳ phát hiện gì. Lúc này mới rời khỏi tiệm quan tài, trong đầu của tôi luôn hiện lên địa điểm “làng Thái Bình” này.
Vì để cẩn thận, tôi cũng không đi dò la chuyện làng Thái Bình với người trong trấn mà nhanh chân đi về quán trọ, muốn hỏi xem ông chú hèn hạ có biết làng Thái Bình này hay không.
Nhưng lúc tôi chạy về quán trọ, tôi tình cờ gặp hai người quen. Tôi vừa nhìn đã nhận ra ngay một người trong đó, chính là lão già Trình Thiên Sư kia! Mà bên cạnh ông ta còn có một người trẻ tuổi, mới đầu tôi cũng chưa nhận ra người này, luôn có cảm giác rất quen.
Sau một lúc lâu, tôi mới chợt nhớ ra người này là cận vệ của Lâm Thiên Ngữ, tên là Lãnh Phong.
Trình Thiên Sư về dưới trướng Du Nhân Phượng, mà thế lực sau lưng nhà họ Lâm cũng là Vu Cổ Môn! Hai người này xuất hiện chứng tỏ Du Nhân Phượng từng muốn đi tìm thần thụ tái sinh của Cơ Vân Tử.
Mà bây giờ tôi cũng có thể kết luận, chắc chắn vùng này xảy ra chuyện linh dị là có liên quan đến đám Vu Cổ Môn! Nhưng điều tôi không ngờ được là lần người của nhà họ Lâm cũng tới!
Tôi thấy bọn họ không có phát hiện ra tôi, muốn xem xem rốt cuộc bọn họ ẩn thân ở chỗ nào, lúc này mới lặng lẽ đi theo. Nhưng hai người này đi với tốc độ rất nhanh, lúc tôi theo tới chỗ rẽ đầu tiên thì bọn họ đã biến mất!
Tôi đang tìm bóng dáng bọn họ ở xung quanh, bỗng nhiên lúc này một đứa bé chạy tới, còn lặng lẽ đưa cho tôi một tờ giấy, sau đó quay người chạy mất dạng!
Bây giờ trong đầu tôi đầy thắc mắc, cũng tìm không thấy bọn họ. Đành phải tìm một chỗ vắng vẻ mở tờ giấy ra, tờ giấy vừa mở ra, chợt thấy trên đó viết mấy chữ: “Sư phụ, mau trở về Kiềm Thành! Đồ nhi chỉ có thể làm đến mức này, bọn họ không chỉ muốn giết cậu mà còn muốn giết người của Long Tổ và Đạo Môn!”