Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Hành Tẩu Âm Dương (Dịch) - Chương 1126: Tiểu quỷ lấy mạng

Cửa sổ có lan can phòng trộm nên tôi không thể vào trong. Tả Khâu Sơn bọn họ lại uống rượu ở đại sảnh, hơn nữa quỷ đòi nợ lại biến thành bé trai trắng trẻo kia, nếu tôi xông vào giải quyết nó thì bà chủ bọn họ chắc chắn sẽ ngăn cản tôi.

Cho nên tôi chỉ đành bỏ suy nghĩ này, chuẩn bị đi tìm Lâm Trung Nghĩa trước. Lâm Trung Nghĩa thấy tôi trở về thì đã đoán được kết quả: “Tiểu Ngư Nhi, sao vậy? Có phải đã xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn hay không?”

“Aiz.” Tôi thở dài, kể chuyện vừa xảy ra cho anh ấy nghe. Lâm Trung Nghĩa nghe xong cũng bất đắc dĩ lắc đầu: “Nếu quỷ đòi nợ này không hiện nguyên hình thì chúng ta không thể nào đối phó với nó. Theo lời anh thì có lẽ con quỷ đòi nợ này đã có linh trí. Xem ra, nó sắp bắt đầu đòi nợ lấy mạng rồi. Thời gian của chúng ta không nhiều, nhất định phải nghĩ cách mau chóng giải quyết nó.”

“Ừ.” Tôi gật đầu nói: “Tôi cũng định thế, thế này đi, tôi về nói chuyện trước với Trình Thiên Sư bọn họ. Đợi có cơ hội thì tôi lại ra tay.”

“Được, vậy tôi ở lại tiếp tục tọa trấn.”

Nói xong, tôi lại trở về nông trường, vừa vào là tôi đã thấy những người khác đang ngồi uống rượu ở đại sảnh, ngay cả bốn chị em Bách Hoa Môn cũng ở đó. Hình như bọn họ cũng uống ít rượu, mặt nào mặt nấy đều hồng hào trông rất quyến rũ.

Dung mạo bốn chị em này vốn không tệ, lại mặc đồ thể thao bó người trông càng nổi bật hơn. Tôi vào đại sảnh, Trình Thiên Sư vội tới kéo tôi ngồi xuống, trực tiếp rót một chén rượu cho tôi: “Ra ngoài ai cũng là anh em, mọi người còn phải làm việc với nhau, dù có nhã hứng này không thì đêm nay mọi người cứ không say không nghỉ!”

“Anh Trình nói đúng, hành tẩu giang hồ, năm châu bốn bể đều là anh em cả!” Tả Khâu Sơn nói theo, nhìn sang tôi nói: “Cậu nhóc, đi theo anh Trình học tập nhiều hơn đi, sau này sẽ có lợi với cậu. Người trẻ tuổi thì nhất định không thể nóng nảy, phải khiêm tốn học hỏi. Sau này nếu gặp phải vấn đề gì thì cứ tới tìm Tả mỗ tôi! Chỉ cần cậu nhắc tới danh Tả mỗ, ai cũng sẽ cho cậu ít tình mọn. Đến đây, lên chén rượu này!”

Tôi thấy cặp mắt gà chọi của Tả Khâu Sơn đang nhìn Đông Mai bên cạnh, nhưng lại đi dạy đạo làm người với tôi, tôi buồn cười nhưng lại thấy bầu không khí không ổn, chỉ đành kìm nén lại uống rượu với họ.

Trình Thiên Sư có thể làm bầu không khí náo nhiệt lên, gặp ai cũng tâng bốc hết, người ở đây cũng buông thả uống hết chén này đến chén khác. Tôi không dám uống say, nghĩ rằng còn chuyện phải làm, chỉ đành thừa dịp bọn họ không chú ý đổ xuống đất.

Tôi thấy cứ như thế mãi cũng không được, thấy tình hình này của họ thì đoán chừng đêm nay sẽ thật sự không say không ngủ. Bất đắc dĩ, tôi chỉ có thể hạ thuốc mê trong rượu. Uống chén rượu vào bụng, không lâu sau họ đã ngủ say trên bàn rượu.

Tôi lại bảo ông chủ nông trường hỗ trợ đưa họ về. Lượng thuốc mê tôi hạ rất ít, Trình Thiên Sư tỉnh lại rất nhanh, kéo tôi lại, nhất quyết muốn nói chuyện với tôi.

“Sư phụ, chuyện vui nhất của lão phu chính là gặp được cậu. Nếu không gặp cậu, đời này của lão phu cứ thế nhắm mắt trôi qua. Lão phu biết sư phụ quan tâm mình, để báo đáp ân tình của sư phụ, lão phu nguyện thề sống chết cống hiến theo sư phụ, làm chuyện lớn với sư phụ. Đến đây, sư phụ, uống rượu… Uống chén này vẫn còn ba chén nữa…”

Trình Thiên Sư quấn lấy tôi như keo da chó vậy, cứ ăn nói linh tinh. Tôi bảo ông ta thả tay ra, ông ta không thả, tôi chẳng còn cách nào khác, lắc đầu nói: “Trình Thiên Sư, ông đã muốn cống hiến cho tôi, thế thì sư phụ không khách sáo nữa!”

Nói xong tôi đánh một quyền vào gáy Trình Thiên Sư, Trình Thiên Sư hô nhỏ rồi ngất đi. Tôi cởi giày cho ông ta, sau khi đắp chăn rồi thì chuẩn bị tìm quỷ đòi nợ.

Nhưng mới vừa đứng dậy, Tả Khâu Sơn đã đi tới, ông ta đi cũng đi không nổi, cười hì hì hô to: “Anh Trình, đi, chúng ta tiếp tục uống!”

“Tốt!” Trình Thiên Sư nghe thấy giọng Tả Khâu Sơn thì chợt ngồi bật dậy khỏi giường như pháo đốt.

“Mẹ nó! Thế mà ông cũng tỉnh được!” Tôi nhịn không được văng tục, lại đánh một quyền qua, lần này xem xem ông ta còn có thể tỉnh lại thế nào. Tiếp đó tôi lại đối phó với Tả Khâu Sơn, tôi đánh một chưởng vào sau gáy ông ta, Tả Khâu Sơn kêu một tiếng rồi ngã xuống đất, cũng ngất đi mất.

Tôi không rảnh chăm lo cho Tả Khâu Sơn, vội rời khỏi phòng. Nhưng vừa đến hành lang, tôi đã phát hiện đèn lầu dưới đều tắt hết cả, ngay cả cửa đại sảnh nông trường cũng khóa kín.

Tôi thấy bất ổn, vội xuống lầu tìm quỷ đòi nợ. Lòng tôi cũng dấy lên suy nghĩ bất an, lúc trước quỷ đòi nợ đã biết tôi muốn đối phó với nó, tôi lo nó sẽ ra tay trước.

Đại sảnh đen như mực, yên ắng khiếp người. Tôi không tìm thấy công tắc điện của đại sảnh, chi đành đi đến phòng quỷ đòi nợ trước. Cửa phòng hé mở, sau khi tôi đẩy ra thì phát hiện trong đó không có ai cả, ngay cả quỷ đòi nợ cũng biến mất.

“Chết tiệt! Lẽ nào đã thật sự có chuyện rồi!”

Tôi cảm thấy không ổn, nhanh chóng lục soát đại sảnh và phòng khách, vẫn không phát hiện bất cứ động tĩnh gì, chỉ mỗi cửa sau là mở. Tôi nghĩ thầm có thể nào bọn họ còn ở bếp hay không, vội vàng xuống phòng bếp tìm hiểu tình huống.

Tôi vừa tới sân sau thì đã phát hiện đèn phòng bếp sáng, nhưng tia sáng rất tối. Xa xa, tôi đã nghe thấy mùi hầm gà và một mùi khét.

Tôi thấy cửa phòng bếp mở, bèn tăng tốc tới, còn chưa tới trước cửa phòng bếp, tôi đã nghe thấy trong bếp có tiếng kì lạ như thể có người đang lẩm bẩm linh tinh một mình.

Tôi lắng tai nghe, thậm chí tôi còn nghe thấy tiếng ngấu nghiến “rốp rốp”, như là âm thanh xương vỡ ra khi có người nhai.

Tôi nghe tiếng bèn đến cửa quan sát, chỉ thấy ông chủ của nông trường đang đứng trước một cái thớt, đang vung đao không biết đang chặt cái gì. Cái bếp bên cạnh ông ấy là một nồi thịt gà đang hầm, mùi xộc vào mũi, đó chính là con gà trống bị Trình Thiên Sư và Tả Khâu Sơn đánh chết.

Nước canh đã bị hầm khô, mùi khét càng lúc càng nồng, bên trên một cái bếp khác thì đang đun một nồi nước sôi. Nước sôi bốc lên văng tứ phí, trên bếp toàn là hơi nước.

Ông chủ của nông trường lại như không nhận ra điều đó, vốn không định đi đóng cửa lại. Tôi đang muốn lên tiếng nhắc ông ấy thì đột nhiên ngửi thấy mùi máu thoang thoảng, hình như là truyền tới từ phòng bếp.

Tôi quan sát ông chủ nông trường, bấy giờ mới phát hiện cái thớt trước mặt ông ấy đang nhỏ máu. Tiếng nhai nghiền “rốp rốp” lúc trước tôi nghe thấy hình như được phát ra từ miệng ông chủ.

Tôi đang cảm thấy tình hình không đúng, thì chợt ông chủ bắt đầu nói một mình: “Con rất xin lỗi bố, con là đứa bất hiếu, con đáng chết! Lúc bố còn sống con ngược đãi bố đủ đường, con không bằng súc sinh. Nhưng con không muốn chết, con không muốn chết…”

Giọng nói của ông chủ khiến tôi giật mình, giọng nói nghẹn ngào như đang hoảng sợ tột cùng. Lời lẽ tuyệt vọng cực độ khiến người nghe lông tóc dựng đứng, như thể trong người ông ấy có hai con người hoàn toàn trái ngược đang đồng thời nói chuyện vậy.

Tôi chau mày, vừa sải bước tiến vào phòng bếp, chưa đến trước mặt ông chủ, tôi đã thấy được một cảnh tượng kinh dị. Chỉ thấy con trai của ông chủ đang ngồi trên tấm thớt, bởi vì cơ thể ông chủ đã che nó lại nên khi nãy tôi không phát hiện ra nó.

Điều khiến tôi ngạc nhiên là lúc này quỷ đòi nợ đã hoàn toàn biến thành nguyên hình. Da trên người nó vừa đen vừa cứng như đã biến thành một thây khô bé trai. Mắt nó tối nghịt, mặt toàn là huyết văn, miệng thì không biết đang nhai thứ gì mà máu tươi không ngừng chảy từ khóe miệng xuống thớt.

Lúc này nó đang cười quỷ quyệt nhìn ông chủ, bấy giờ tôi mới chú ý đến việc ông chủ đang dùng dao chặt ngón tay của mình. Năm ngón tay bên tay trái đã bị ông ấy chặt hết rồi.

Mỗi khi chặt xuống một khúc nhỏ, con quỷ đòi nợ kia sẽ nhặt lấy bỏ vào miệng rồi nhai rộp rộp.

Tôi nhìn mà da đầu sần lên, giận dữ nói: “Con súc sinh nhà mi, đây chính là bố đẻ của mi mà mi dám làm chuyện ngỗ nghịch như thế! Hôm nay mi gặp bản đạo gia, bảo đạo gia không thể tha cho mi được!”

“Khặc khặc…” Tôi vừa dứt lời thì quỷ đòi nợ chợt ngẩng đầu nhìn tôi, nhếch miệng cười khằng khặc kinh dị. Cặp mắt đen kịt nhìn trừng trừng.

Tôi nhíu mày xông thẳng về phía quỷ đòi nợ. Nào ngờ ông chủ đột nhiên quay người lại, mặt dỡ tợn nhìn tôi, trán cũng giăng đầy huyết văn, nhe răng rồi giơ dao lên chém về phía tôi.

Tôi vội lui về sau để né, tránh đi đòn của ông chủ. Nhưng lúc này ông chủ như nổi điên lên, nhào mạnh tới chém tôi tứ tung. Tôi sợ làm ông ấy bị thương nên chỉ có thể vừa cản vừa lui.

Con quỷ đòi nợ kia chợt đứng dậy nhảy về phía cửa sổ như muốn chạy trốn.

“Đừng hòng chạy trốn! Ở lại cho bản đạo gia!” Tôi quát to một tiếng, đồng thời ném vài đồng tiền ngũ đế ra. Tiền ngũ đế đánh vào người quỷ đòi nợ, nó đang sắp nhảy ra khỏi cửa sổ chợt bị tôi đánh thẳng vào trong cái nồi đang sôi.

Nhiệt độ sôi rất cao, quỷ đòi nợ rơi vào, lập tức bị bỏng nước sôi, kêu rên liên hồi, âm thanh vô cùng thê thảm khiến người nghe nhức tai. Mới mấy giây ngắn ngủi thôi, làn da đen khô của quỷ đòi nợ kia đã nổi bong bóng, sau đó làn da bắt đầu dính lấy nhau, biến thành từng vết sẹo màu nâu đỏ.

Nhất là mặt của nó, da nó gần như dính thành mảng, cặp mắt đen nghịt kia lòi ra khỏi hốc mắt, mũi miệng dính nhau, môi bị cuộn lên trên, chỉ có thể thấy được hàng răng nanh biến thành màu đen bên trong. Giờ đã không còn nhìn ra được ngũ quan của quỷ đòi nợ nữa rồi, bộ dạng trông còn kinh khủng hơn khi trước nữa.

Nhìn nhiều chỉ thấy người ngợm phát run, thậm chí buồn nôn muốn ói.

Quỷ đòi nợ không nói được, tiếng kêu thảm thiết mà chói tai, nó giãy điên cuồng muốn đứng dậy khỏi nồi. Điều khiến tôi cũng phải há hốc mồm là ngay cả nhiệt độ cao thế này cũng không thể giết chết nó.

Ông chủ nông trường như bị kích thích, vậy mà lại quay người chạy về phía con quỷ đòi nợ, lấy tay vớt nó trực tiếp. Ông chủ phát ra tiếng kêu thảm, hai tay sưng đỏ tróc da, da nhíu lại thành từng lớp, chỉ sợ cái tay còn lại cũng phải hư mất.

Sau khi quỷ đòi nợ được kéo lên thì nhào thẳng về cửa sổ. Chỉ nghe thấy một tiếng ầm, cửa sổ nát tan, quỷ đòi nợ cũng chạy ra ngoài…

Ông chủ đau chịu không nổi, ngã mạnh xuống đất, dây gas bị ông ấy đè đến sứt ra. Khí gas phụt ra tại chỗ, gặp lửa rồi ầm một tiếng cháy lên.

Thấy nó sắp cháy tới bình gas, tôi không quan tâm đến việc sẽ có nguy hiểm khi nổ, xông lên kéo chân ông chủ chạy ra ngoài như điên. Vừa chạy ra khỏi cửa, bình gas đã nổ ầm.

Một luồng xung kích mạnh mẽ đánh tới khiến tôi bay xa ra ngoài mấy mét. Tôi nắm chặt lấy chân ông chủ không buông, nhưng ông ấy vẫn không tránh khỏi cái chết, vụ nổ đánh con dao bay đi, vừa hay đâm vào ngực ông ấy, ông ấy chết tại chỗ!

Có lẽ đây chính là số mệnh của ông ấy, quỷ đòi nợ tới cửa lấy mạng, cuối cùng ông ấy vẫn không thoát khỏi tử kiếp lần này.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free