Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Hành Tẩu Âm Dương (Dịch) - Chương 1127: Đột nhiên xác chết vùng dậy

Vì có chân khí bảo vệ người nên cơ thể gần như không sao, nhưng quần áo bị đánh cho rách mấy lỗ. Còn ông chủ của nông trường thì khó thoát cái chết, nằm ngay đơ dưới đất, ngực còn cắm con dao chặt tay khi nãy, máu tươi đỏ thẫm chảy liên tục từ vết thương của ông ấy xuống.

Không có bất cứ sự giãy giụa nào, cũng không có bất cứ sự thống khổ nào, nhưng khi chết đôi mắt ông ấy vẫn trừng to, miệng há ra như chết cực kì không cam tâm, cách chết rất thê thảm.

Ngón tay trái của ông chủ bị tự chặt xuống, tay phải lại trụng nước sôi. Nhiệt độ nước sôi quá cao nên da tay nổi bóng và sưng đỏ hết, mới chỉ một hai phút mà làn da đã bắt đầu xanh đen, sưng to hơn cả đùi.

Bốn chị em Bách Hoa Môn bị bừng tỉnh trước, nhìn thấy phòng bếp bốc cháy thì họ vội cứu hỏa. Rất nhanh sau đó, đồ đệ Tả Hữu của Tả Khâu Sơn cũng chạy đến, mọi người cùng hợp lực dập lửa phòng bếp.

Xuân Lan nhìn tôi nghi ngờ, hỏi: “Rốt cuộc chuyện này là thế nào? Một người đang yên đang lành như ông ấy tự dưng bị người ta giết!”

Tôi cười khổ lắc đầu nói: “Không phải ông ấy bị người ta giết mà là chết trong tay quỷ đòi nợ. Phiền mọi người mang thi thể ông ấy đi trước, tôi còn phải đi tìm quỷ đòi nợ.”

Tôi không giải thích quá nhiều với họ, tôi cũng không tiện giải thích chuyện này, nói xong là tôi đi tìm Lâm Trung Nghĩa ngay. Con quỷ đòi nợ kia bị bỏng nước sôi rất nghiêm trọng, theo hướng chạy trốn của nó, hẳn nó sẽ đụng phải Lâm Trung Nghĩa.

Nhưng khi tôi tìm tới Lâm Trung Nghĩa thì sửng sốt, quỷ đòi nợ không đi theo hướng này, chẳng lẽ nó đã trốn vào rừng?

Tôi còn đang thắc mắc thì Lâm Trung Nghĩa đã hỏi tôi: “Tiểu Ngư Nhi, sao vậy?”

Tôi kể lại câu chuyện cho anh ấy, Lâm Trung Nghĩa nghe xong thì nhíu mày nói: “Tuổi thọ quỷ đòi nợ rất ngắn, sinh ra là vì đòi nợ lấy mạng. Nó sẽ không hại những người khác mà chỉ hại người muốn đòi nợ. Bây giờ ông chủ của nông trường đã chết, không biết quỷ đòi nợ có thể ra tay với bà chủ hay không đây?”

Điều mà Lâm Trung Nghĩa lo lắng cũng là thứ mà tôi đang sợ, tôi bảo anh ấy cất vũ khí kĩ trước, sau đó chúng tôi cùng về nông trường. Nhiều chuyện xảy ra thế này, hẳn là bà chủ sẽ nói cho chúng tôi biết sự thật.

Lúc về nông trường, đèn phòng khách đang sáng. Thi thể ông chủ nằm ngay trên bàn, bà chủ ngồi cạnh thi thể, mặt tiều tụy, người ngẩn ngơ, mắt bà ấy ngấn lệ, tóc tai bù xù ngơ ngác nhìn thi thể, yên lặng không nói gì.

Bốn chị em Bách Hoa Môn đứng bên cạnh trông, thấy tôi vào thì Xuân Lan lên tiếng: “Hẳn là bà ấy bị đả kích rất lớn, có cần tôi báo cho người nhà bà ấy không?”

“Tạm thời không cần” Tôi giải thích: “Chuyện của quỷ đòi nợ còn chưa giải quyết, dù bình thường nó sẽ không tổn thương người khác, nhưng nếu chọc giận nó, chỉ sợ nó cũng sẽ chó cùng rứt giậu đi cắn người, vẫn nên chờ bà chủ tự quyết định đi, chúng ta không thể dính líu tới nhân tình thế thái.”

“Ừ.” Xuân Lan ừ một tiếng rồi không nói gì nữa.

Tôi ngồi cạnh bà chủ, cố ý ho khan một tiếng: “Khụ khụ… Bà chủ, người đã mất rồi, mong bà bớt đau buồn.”

Tôi vừa cất tiếng là bà chủ lập tức lấy lại tinh thần, lắc đầu cười nói không sao với tôi, không quên lau lệ nơi khóe mắt. Có thể thấy được bà chủ quả thật là một người phụ nữ mạnh mẽ, kiên cường hơn người bình thường không ít. Nếu là người khác thì có lẽ đã sớm suy sụp rồi.

Sau đó, bà chủ lại hỏi tôi: “Đạo trưởng, rốt cuộc chồng tôi chết thế nào vậy? Con trai tôi đâu?”

Xem ra dường như bà ấy không biết chuyện con trai bà ấy đã hại chết chồng bà ấy. Tôi ngập ngừng một chút, nhắc nhở trước: “Bà chủ, tốt nhất là bà nên chuẩn bị tâm lí, tôi sợ bà chịu không nổi.”

Bà chủ cười nói: “Không sao đâu, đạo trưởng, có sóng gió gì mà tôi chưa từng chứng kiến đâu, trời sập xuống tôi cũng có thể đỡ được, cậu cứ việc nói sự thật cho tôi biết.”

“Được.” Tôi gật đầu kể lại sự thật: “Lúc trước tôi từng nói cho hai người rằng hai người chắc chắn không có duyên với con, nó là quỷ đòi nợ, đầu thai đến nhà bà là vì tìm hai người đòi nợ lấy mạng. Nói cách khác, từ lúc sinh ra là nó sẽ khắc chết hai người. Chúng ta vốn định giải quyết quỷ đòi nợ, nhưng điều này đã khiến quỷ đòi nợ ra tay hại người sớm hơn. Nếu tôi đoán không sai, hẳn là quỷ đòi nợ có liên quan gì đến bố của bà đúng không?”

Tôi nhấn mạnh câu sau, bà chủ nghe vậy không nhịn được rùng mình, mặt có hơi sợ hãi, bất giác nhìn về phía cầu thang. Tôi biết rõ dưới bậc thang đó treo di ảnh trắng đen của bố bà ấy.

Nhất thời bà chủ như không thể tiếp nhận sự thật này vậy, biểu cảm trên mặt rất lạ, như là do dự, lại như là đấu tranh, bà ấy cắn môi, điệu bộ muốn nói lại thôi.

Tôi thấy bà ấy còn đang do dự thì nhắc lần nữa: “Bà chủ, bà phải nói cho chúng tôi biết sự thật, nếu không người tiếp theo mà quỷ đòi nợ muốn tìm chắc chắn là bà!”

Tôi nói thế, bà chủ mới quyết tâm, bà thở dài: “Aiz! Thật ra trong lòng chúng tôi đều từng có sự ngờ vực. Nhưng vừa thấy hình hài mũm mĩm trắng trẻo của con trai tôi, tôi lại vô cùng thích, cho nên mới vẫn luôn giữ nó lại bên cạnh.

Bà chủ nói xong mấy câu này thì khóc thảm, lệ đổ như trân châu đứt dây, như thể đang nhắc tới chuyện đau lòng. Tôi quay người cầm lấy giấy ăn trên bàn, rút khăn giấy ra đưa cho bà chủ.

Bà chủ nhận khăn tay nói một tiếng cảm ơn, im lặng hồi lâu, cuối cùng bà chủ mới nói ra sự thật: “Hai người bọn tôi chưa từng làm chuyện xấu độc ác nào, nhưng chuyện duy nhất khiến tôi không thể nào nguôi ngoai chính là chồng tôi đối xử tệ bạc với bố chồng tôi. Tôi cũng chẳng sợ mọi người chê cười nữa, tính nết chồng tôi không tốt, thường xuyên đánh bố anh ấy, còn không cho ông ấy ăn cơm. Ông ấy bệnh cũng không đưa ông ấy đến bệnh viện khám, trước khi chết chưa từng ăn bữa cơm no nào, mùa đông cũng chỉ mặc một bộ đồ mỏng. Ai cũng nói chuyện xấu không thể nói ra ngoài, nhưng chuyện này quả thật là chồng tôi làm sai.”

Mọi người nghe thế, bụng bồi hồi khôn nguôi, vừa phẫn nộ vừa không đành lòng. Phẫn nộ là vì bọn họ ngược đãi người già, và cũng là bố ruột mình, chuyện thất đức như thế cũng có thể làm được, đáng đời ông ta có báo ứng thế này.

Nhưng không đành lòng là vì bà chủ rất đáng thương, bây giờ chồng bà ấy mất rồi, chúng tôi cũng không tiện nói gì.

Mà lúc này, Đông Mai – người nhỏ tuổi nhất trong bốn chị em Bách Hoa Môn mở miệng: “Bà chủ, nếu bà biết chồng bà là một người bất hiếu, vậy tại sao bà còn muốn gả cho ông ấy? Thế không phải là cố tình hủy hoại bản thân sao?”

Nhưng bà chủ lại lắc đầu giải thích: “Thật ra bụng dạ chồng tôi không xấu, anh ấy đối xử tệ với bố ruột anh ấy là vì bố ruột anh ấy ngược đãi mẹ anh ấy. Nghe nói lúc trẻ, bố chồng tôi là một tên du thủ du thực, trộm cắp bắn súng mọi thứ đều làm, cũng thường xuyên đánh đập mẹ chồng tôi. Cũng có thể là vì lí do đó nên sau khi lớn lên, chồng tôi mới bất hiếu như vậy, dùng cách tương tự để tra tấn ông ta. Aiz, mà cũng chẳng phải tôi muốn gả cho anh ấy, vì nhà tôi nghèo, nhiều chị em, bố mẹ sợ nghèo, sợ nuôi không nổi nên mới gả tôi cho chồng tôi. Nhưng nói một cách công bằng, chồng tôi đối xử với tôi và con cái rất không tệ, ít ra tôi nói gì anh ấy cũng sẽ nghe tôi.”

Tôi không hứng thú với chuyện tình yêu của bà chủ, thấy bà chủ nghỉ hơi không nói, tôi tranh thủ xen lời: “Bà chủ, bà có thể cho tôi biết khi nào thì bà nhận thấy tình hình không bình thường không?”

Bà chủ gật đầu, lau nước mắt: “Năm bố chồng tôi đổ bệnh nặng, tôi vừa hay mang thai con tôi. Nhắc tới cũng khéo, mười ngày trước khi tôi chuyển dạ, tôi lén giấu chồng tôi đưa thuốc cho bố chồng, nào ngờ lúc về gặp mưa to. Sau khi mắc mưa thì tôi bắt đầu phát sốt, tình huống rất tệ, lúc đi kiểm tra thì bác sĩ nói đứa bé đã chết rồi. Tôi vốn chuẩn bị tiến hành giải phẫu, không ngờ đến đêm thì trời đột nhiên sét đánh mưa to, điều lạ là bụng tôi lại có động tĩnh. Sau khi bác sĩ kiểm tra thì cũng phát hiện đứa bé bình thường, còn nói ông ấy chưa bao giờ thấy chuyện như vậy, rất là thần kì.”

“Chồng tôi lo cho sức khỏe tôi, để tôi ở bệnh viện quan sát, được mấy ngày thì sinh con trai, lúc sinh ra nó trắng múp míp, rất đáng yêu. Nhưng từ lúc sinh ra là bé nó đã không khóc, vẫn luôn cười, ngay cả bác sĩ và y tá cũng sợ hãi. Sau này, không còn cách nào nữa nên chúng tôi mới về quê, nhưng chờ đến khi chồng tôi về quê xem bố chồng thì phát hiện bố chồng đã mất được mấy ngày, thi thể cũng thối rữa sinh giòi. Về sau thì chuyện quỷ dị xảy ra, mới một tháng là đứa bé đã mọc răng, hơn nữa nó không bú sữa mà ăn thịt. Không cho nó ăn thịt thì nó buổi tối nó sẽ luôn cười kì dị, mấy ngày đó, tôi và chồng tôi bị đày đọa đến độ sắp điên.”

Bà chủ nhắc đến chuyện cũ, lại nhịn không được bắt đầu đau lòng rơi lệ. Tôi bảo Đông Mai ngồi cạnh bà ấy, để ý cảm xúc của bà ấy. Nghỉ một hồi, bà chủ mới tiếp tục nói:

“Đứa bé dần lớn lên, tôi phát hiện ban ngày nó vẫn luôn ngủ, nhưng đến đêm là lại tỉnh, tỉnh lại là muốn ăn thịt. Mới đầu chúng tôi sợ nó không tiêu hóa được, bèn hầm nhừ thịt cho nó ăn, nhưng càng về sau, bé nó lại bắt đầu ăn thịt sống. Chỉ cần không cho nó ăn là nó sẽ cười khằng khặc kinh khủng cả đêm, thiếu điều dọa người ta điên mất. Có nhiều lần, bé nó còn lén leo ra khỏi phòng buổi tối, nó ngồi ở di ảnh bố chồng tôi, lúc cười, lúc lại ê a nói chuyện. Khi ấy chúng tôi đều bị dọa sợ, chồng tôi lén nói có thể là bố chồng tôi đã ám phải đứa bé, bấy giờ mới bảo tôi tìm thầy coi. Tôi tìm mấy thầy rồi nhưng vẫn vô dụng, chỉ cần đến tối mà bé nó ăn không no là nó sẽ cười kinh dị, dọa không ít khách nhân đến du lịch qua đêm…”

Ngay khi tất cả mọi người đắm chìm trong hồi ức của bà chủ thì nào ngờ chợt nghe thấy một tiếng “phịch”, thi thể ông chủ chợt ngồi bật dạy thẳng tắp! Miếng vải trắng đang đắp trên người cũng thuận thế trượt xuống đất, mắt vẫn trừng to, mặt tái xanh, há miệng nhìn về hướng cửa chính.

Cảnh tượng bất thình lình này thật sự đã dọa mọi người. Ngay cả tôi cũng bị dọa cho tim đập thình thịch, mặt trắng bệch! Thu Cúc, Đông Mai trong bốn chị em Bách Hoa Môn và bà chủ bị hù cho sợ hãi, lớn tiếng hét to, trốn ra sau tôi.

Có là ai cũng không ngờ rằng ông chủ sẽ xác chết vùng dậy vào lúc quan trọng này…

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free