Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Hành Tẩu Âm Dương (Dịch) - Chương 1137: Cây Kéo Âm Dương

Tất cả mọi chuyện xuất hiện quá đột ngột, ngay khi ông bác đặt bút thì xung quanh đột nhiên nổi lên từng trận âm phong, gió thổi khiến ngói trên nóc nhà vang ầm ầm, trận gió âm này thổi rất quỷ dị..

Không chỉ như thế, tôi thậm chí còn nghe thấy từng đợt tiếng mèo hoang kêu ở quanh căn nhà cũ. Tôi khẽ khàng đi đến cạnh chóp phòng, nhìn xung quanh một cái, chỉ thấy bên ngoài cửa sổ bên cạnh căn phòng vậy mà xuất hiện trên trăm con mèo hoang đen tuyền, nhìn đã biết là tới từ dưới hồ Hoa Mai.

Đúng vậy, không phải là tôi khuếch đại mà chắc chắn là có trên trăm con. Bọn chúng ngồi xổm bên ngoài cửa sổ, mắt nhìn chằm chằm vào cửa sổ, kêu hết tiếng này đến tiếng khác.

Tôi thấy tình cảnh quỷ dị như thế thì chợt giật mình, thật sự quá tà dị! Mà điều khiến tôi ngạc nhiên là vậy mà không một ai đến xua đuổi những con mèo hoang đen này.

Mèo đen xuất hiện liên miên, cho thấy rằng xung quanh ắt sẽ có người qua đời. Mà lúc này chúng nó xuất hiện, chẳng lẽ là báo hiệu thai phụ sẽ gặp chuyện sao?

Tiếng mèo kêu kia khiến tôi nghe mà phiền lòng, tôi chỉ đành bịt tai lại, tiếp tục nằm sát trên nóc nhà tìm hiểu tình hình trong phòng. Chờ ông bác vẽ bùa chú trên bụng thai phụ xong, hình ảnh tiếp theo thì tôi không nhìn nữa.

Chừng bốn năm phút sau, tiếng thai phụ khóc rống to thêm, hẳn là đứa bé trong bụng sắp lâm bồn rồi. Mà đúng lúc này, âm phong thổi càng thêm mãnh liệt, tiếng mèo kêu đêm còn đáng sợ kinh khủng hơn vừa rồi.

Những dân làng khác nghe thấy tiếng động quỷ dị như vậy, nhà nào nhà nấy đều đóng chặt cửa, thậm chí còn thổi tắt ngọn đèn. Nhất thời cái làng Hoa Mai này như thể biến thành làng quỷ bị mèo hoang gọi hồn.

Bầu trời lâu lâu lại có tia sét xẹt qua, nhưng không thấy mưa và sấm. Âm phong càng lúc càng lớn, thổi cho cánh cửa kia vang ầm ầm. Lúc này tôi mới chú ý đến bùa chú dùng máu mèo vẽ trên cửa sổ kia vậy mà đang phát ra ánh máu mờ nhạt.

Tôi vẫn luôn suy nghĩ về dụng ý của ông bác, ông ta cố ý dùng máu mèo để vẽ hình vật tổ lên cửa sổ, chẳng lẽ là để dẫn bầy mèo hoang xuống đây sao? Nhưng tại sao ông ta phải làm vậy? Nếu là người nhát gan thì chắc chắn sẽ bị dọa chết khiếp.

Lúc tôi đang suy nghĩ, bỗng nghe thấy tiếng thai phụ gào lên thống khổ, tiếp đó thì rơi vào trạng thái yên tĩnh như là đứa bé đã được sinh ra.

Tôi thử nhìn về phía ông bác, chỉ thấy ông ta đã đứng dậy, tay ôm một đứa bé mới vừa sinh ra, tay khác thì cầm một cây kéo lớn kì quái, hình như mới vừa cắt cuống rốn của trẻ đi.

Nhìn kĩ vào, tôi lập tức thấy kinh hãi, đứa bé kia như đã chết mất, không có bất cứ động tĩnh gì, mắt cũng nhắm lại. Khó trách vừa rồi tôi không nghe thấy bất cứ tiếng khóc nào, hóa ra là đứa bé chết yểu.

Gặp chuyện như vậy, bụng dạ của ai cũng chẳng dễ chịu. Nhưng lúc này ông bác lại chợt hô lớn: “Kéo Âm Dương trên tay Tiếp Âm bà, ba kéo hoàn dương. Kéo thứ nhất, trảm âm! Từ nay về sau, đứa bé này chính là người của dương gian, không còn liên quan gì tới âm phủ nữa! Xoẹt!”

Vừa nói xong, ông bác chợt cắt Kéo Âm Dương trong tay, chỉ nghe một tiếng xoẹt đặc biệt chói tai.

Tiếp đó, ông bác lại hô to: “Kéo thứ hai, tiếp dương. Kéo vang, hồn phách quy vị, có máu có thịt, bình an trăm năm!”

Ông bác nói xong, lại là một đợt tiếng kéo “xoẹt xoẹt” chói tai nữa. Tôi đã tưởng mình bị hoa mắt hoặc ảo giác, bởi vì tôi vậy mà lại nhìn thấy đứa bé kia chợt nhúc nhích, nhất là nơi lồng ngực, làn da vậy mà phập phồng theo nhịp như có trái tim hô hấp.

Tôi dụi mắt, nhìn xuống lần nữa. Quả nhiên, đứa bé như thật sự sắp sống lại vậy.

Cùng lúc đó, ông bác lại nghiêm nghị nói: “Kéo thứ ba, đoạn nhân quả! Chuyện cũ trước kia, một chém làm hai. Từ nay về sau, chính là tân sinh! Tỉnh dậy đi, nhìn thế giới xinh đẹp này!”

Nói xong câu cuối, lại là một tiếng kéo “xoèn xoẹt” chói tai, ông bác gần như là hét lên câu cuối cùng đó. Đột nhiên, đứa bé vốn đã chết đi kia vậy mà lại mở mắt, vẻ mặt đau đớn, cả khuôn mặt như bị nghẹn đỏ lên, nước mắt rơi lã chã, không ngừng dùng chiếc tay nhỏ nhắn lay lấy phần cổ, cổ phát ra tiếng lầm bầm khô khan.

Cảm giác ấy như thể có một đôi tay vô hình bóp láy cổ đứa bé vậy, đây là sự phản ứng và vùng vẫy trước khi ngạt thở.

“Tổ sư gia ở trên, hôm nay đệ tử cướp người trong tay tử thần. Đứa bé vô tội, nó không đáng chết, giữ nó lại một mạng đi!” Ông bác đột nhiên hô to, sau đó cầm Kéo Âm Dương cắt cổ nó một cái, nương theo một tiếng “xoẹt” ấy, ông bác lại hô lớn: “Một kéo nghịch thiên, hoàn dương!”

Mà cái cắt này như đã bào mòn sạch cơ thể ông bác, đôi chân ông ta mềm nhũn, ngồi huỵch xuống đất, nhưng ngực vẫn ôm chặt lấy đứa bé, sợ đứa bé ngã xuống đất.

Nói đến cũng quái lạ, ông bác cắt kéo hoàn dương cuối cùng xong thì đứa bé kia đột nhiên phát ra tiếng khóc, khuôn mặt nghẹn đỏ ban đầu cũng trở lại màu bình thường. Nhưng nhìn nơi cổ của nó, nơi đó lưu lại một dấu ấn đỏ sậm bị tay bóp qua, giống hệt như dấu ấn mà trước đó tôi phát hiện trên cổ dân làng.

Lúc nhìn thấy dấu ấn trên cổ đứa bé, tôi lại thấy không hiểu. Chẳng lẽ những người trong làng, đều là do ông bác, không đúng, đều là Tiếp Âm bà đỡ đẻ sao? Tiếp Âm bà chỉ nhận trẻ con chết từ trong bụng và trẻ con sinh ra sắp chết yểu, tôi không biết bọn họ thuộc về loại trước hay sau.

Nhưng bây giờ tôi có thể xác định rằng chuyện này chắc chắn có liên quan tới lời nguyền cái chết. Nói cách khác, đây rất có thể là chính là lời nguyền cái chết của làng Hoa Mai.

Đại Mao nghe thấy tiếng khóc của trẻ con, không nhịn được đẩy cửa vào phòng. Ông bác đưa đứa bé cho anh ta, sau đó đeo rương gỗ, lảo đảo rời đi căn nhà cũ. Bóng lưng ông ta cô độc mà đáng thương, cứ thế chẳng nói chẳng rằng mà chạy đi, giống như đỡ đẻ đứa trẻ này đã khiến ông ta mất đi nửa sinh mạng vậy.

Chẳng biết khi nào mà bầy mèo hoang xung quanh đã biến mất, âm phong chợt thổi đi cũng không còn, làng Hoa Mai lại khôi phục sự yên tĩnh của ngày xưa, giống như chuyện xảy ra vừa rồi chỉ là một giấc mộng.

Nhưng thắc mắc trong lòng tôi vẫn chưa được giải mã, thậm chí còn hỗn loạn hơn cả trước. Đến mức này rồi, tôi chỉ có thể đến tìm ông bác ngả bài. Nghĩ đến đây, tôi mới đuổi theo ông bác.

Người tôi ướt nhẹp, mặt đất lại trơn, lúc đuổi tới sau núi đã bị vấp nhiều lần.. Nhưng tôi không ngờ rằng bước chân ông bác rất nhanh, gần như là chạy lên trên núi.

Không biết là do quá mệt mỏi hay vì nguyên nhân khác mà cứ chạy được một đoạn, ông bác sẽ ngừng lại ho khan liên hồi, cơ thể cũng sắp đứng không vững. Nhiều lần ông ta suýt ngã ra đất, nhưng ông bác vẫn ráng gượng qua, tiếp tục chạy lên núi.

Phản ứng của ông ta quá lạ thường, tôi không dám đến gần quá, sợ bị ông ta phát hiện. Vất vả lắm mới đến khu vực rừng hoa mai, tôi vừa tiến vào làn sương dày kia đã thấy ông bác tựa trên cành mai, chiếc rương gỗ trên lưng rơi xuống đất, dường như ông ta đã đau đến mức chịu không nổi nên há miệng gào đau đớn, nhưng vẫn cắn chặt răng cố gắng không để mình phát ra tiếng gào.

Tôi bị phản ứng của ông bác làm cho khó hiểu, tại sao ông ta lại xuất hiện sự thay đổi như vậy? Đang hiếu kì thì ông bác chợt cởi quần áo ra, cúc áo rơi ào ào xuống đất, bấy giờ tôi mới nhìn thấy cảnh tượng mà cả đời cũng chẳng thể nào quên được.

Lúc ông bác giật quần áo, lộ ra lồng ngực gầy còm kia, ngay vị trí từ lồng ngực đến phần bụng của ông ta vậy mà mọc đầy những con mắt kinh dị. Lần đầu tôi thấy nó, không chỉ cảm thấy tim đập nhanh hơn và buồn nôn, mà phần nhiều còn thấy kinh dị khủng bố.

Con mắt đó là thật, nhưng nó không phải là một đôi mắt mà là một con mắt đơn. Con mắt kia không giống với mắt người, mà giống với mắt của loài mèo hoang đen kia hơn.

Nhưng quan sát kĩ lại, tôi mới phát hiện thứ mọc ra trên ngực ông bác không phải là mắt thật, mà là một thứ tương tự như vết thương của mắt mèo. Mà cũng chẳng thể nói là tương tự, nó gần như y hệt mắt của mèo đen.

Chợt thoáng nhìn thì sẽ cho rằng ngực ông bác mọc mắt thật, càng nhìn càng thấy toàn thân khó chịu. Những vết thương giống con mắt kia quá giống thật, như thể được dùng dao khắc ra trên ngực vậy, tất cả chúng đều trợn to lên, nhìn thêm mấy lần sẽ thấy da đầu tê sần.

Mà vừa hay, ở vị trí trên lồng ngực ông bác khoảng 5 cm, làn da hoàn hảo gầy còm ban đầu xuất hiện từng vết thương bắt mắt. Vết thương kia cứ thế nứt ra từ làn da, máu tươi không ngừng chảy ra giống như làn da ông bác bị xé sống vậy.

Lúc này ông bác cuối cùng cũng không nhịn nổi cơn đau đớn kịch liệt ấy, lấy tay bẻ một nhánh cây ngậm vào miệng, ngũ quan bị đau đến méo mó, kêu rên thảm thiết. Tôi không thể nào tưởng tượng nổi cơn đau mà ông ta chịu đựng lúc này, ngay cả nhánh cây to bằng ngón cái cũng bị ông ta cắn đứt.

Cái vết thương trống rỗng xuất hiện trên lồng ngực ông ta kéo dài thêm mấy phần thì mới ngừng lại. Nhìn lồng ngực ông ta, nơi đó lại xuất hiện một vết thương như vết thương của mắt mèo.

Vết thương đó không ngừng chảy máu khiến ông bác đau đớn, mồ hôi đầm đìa. Chỉ thấy ông ta thở phào một hơi rồi tiếp tục đi đến nhà gỗ. Cứ đi được một bước là tôi có thể nhìn thấy cơ thể ông ta đang run rẩy, có thể tưởng tượng được cơn đau mà vết hương ấy mang đến cho ông ta.

Tôi nghĩ rằng, vết thương kì lạ xuất hiện trên lồng ngực ông ta có thể là phản phệ khi Tiếp Âm bà sử dụng vu thuật. Dù sao nó đi ngược với trời, làm trái âm dương, ông trời đương nhiên sẽ không thả nhẹ cho ông ta.

Nhưng còn có một khả năng khác, đó chính là nó liên quan tới lời nguyền của làng Hoa Mai. Tôi nhớ rất rõ, trên lồng ngực dân làng của làng Hoa Mai cũng có cái bớt tương tự.

Nhưng lượng tin tức của nó quá lớn, hơn nữa đã gần như vượt ra khỏi sự nhận biết của tôi. Ông bác là Tiếp Âm bà, dấu ấn kì lạ trên cổ và trên ngực của dân làng, hiện tượng bất thường khi trong làng không có một người già nào, quan tài thần bí mà họ thờ ở sân sau cùng với những con mèo hoang có thể gọi hồn kia.

Giữa chúng rốt cuộc có mối liên hệ thế nào? Cuối cùng lời nguyền cái chết của làng Hoa Mai là cái gì?

Nháy mắt đó, tôi chỉ thấy đầu đau như muốn nứt ra, cảm giác bị vây khốn khi không tìm thấy điểm đột phá và điểm vào khiến tôi không chịu được!

Ngay khi tâm trạng tôi đang xao động, tôi chợt nghe nhà gỗ truyền đến tiếng mèo kêu thê lương. Tôi nhìn ông bác, chẳng biết từ khi nào ông ta đã trở về nhà gỗ rồi.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free